Tựa Những Thói Quen

Nhạc: Jaques Revaux & Claude François
Lời: Claude François  & Gille Thibaut
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Quý Anh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Home Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Cuối cùng qua nhiều tháng chờ đợi, Quý Anh đã đến với KeJazz qua một nhạc phẩm quen thuộc.  Tôi cho rằng tiếng hát tròn trịa, chậm rãi của anh bạn trẻ này đã tạo nên một sắc thái mới cho nhạc phẩm này, khiến cho nó khác hẳn với bao nhiêu phiên bản đã từng được thực hiện trước đây.  Hoan nghênh Quý Anh đã rốt cuộc đến với sân chơi KeJazz này.

NT:  Ta nên giới thiệu thêm về Quý Anh là một người trẻ tuổi tài ba hiện đang theo đuổi nghành điện ảnh ở vùng DC.  Anh đã đạo diễn một vài cuốn phim ngắn và đã được trình chiếu ở những film festivals khắp thế giới dưới tên Anh Dinh Quy Nguyen hoặc Dinh Anh Nguyen.  Như bạn nói, QA có một giọng hát rất chuẩn, rất nhẹ, rất classic. 

Một lần nào đó, bạn đã đề nghị bài Giòng Đời, dịch bản của My Way từ trước 75.  Bạn bảo tôi hãy dịch lại từ bản Anh ngữ.  Không hiểu vì sao tôi lại hơi ngấy bài này, mặc dù thời mười mấy tuổi, tôi đã từng say mê mấy câu như “Đời tôi, từng giây nổi trôi, vùi trong thời gian, mang những cơn u buồn” rồi thì “buồn ơi, này ta chào mi…”  nghe sao quá Françoise Sagan.  Và vì vậy, tôi đã tìm đến bản tiếng Pháp, Comme d’habitude

Lúc dịch xong, tôi có liên lạc QA.  Biết anh rất say mê phim, tôi bảo, “Xem phim Stay As You Are của nhà đạo diễn Ý Alberto Lattuada bao giờ chưa?” “Chưa.”  “Xem đi.  Tựa Những Thói Quen có cái không khí như vậy, có cái mâu thuẫn tương tựa như vậy.  Trong tình cảm, có những điều mình làm và những điều mình muốn vẫn luôn trái ngược nhau.”

Sau khi QA ghi âm, chúng tôi có nói chuyện thêm.  Tôi bảo anh tôi thích cách anh xử lý bài nhạc, vì giai điệu lẫn lời hát đều được lập đi lập lại rất nhiều biểu hiện những thói quen, nhất là thói quen nhàm chán của một cuộc tình đã mất đi niềm đam mê. 

LV: Cũng phải khen bạn đã dịch phiên bản tiếng Pháp này thật khít khao tài tình.  Câu từ bạn chọn lọc nghe dễ dàng, trơn tru.  Êm êm, thoải mái như những câu nói thường ngày.  Thật như những thói quen thường ngày.

NT: …và thật nhàm chán khi đã hết yêu phải không?

Tựa Những Thói Quen

Hừng đông
Một mình anh tỉnh giấc
Nhìn em còn nồng say
Như thói quen bao ngày
Nhẹ kéo mền che bờ vai
Vì sợ em lạnh thôi
Hay chỉ là thói quen
Làn tóc nhẹ buông lả lơi
Mướt mềm trên ngón tay
Vuốt ve tựa thói quen
Bỗng em chợt mớ, quay lưng
Phải chăng là thói quen?

Một mình thôi, cài áo thật nhanh
Rời sang phòng bên
Theo thói quen mỗi ngày
Một mình thôi, cùng ly cà phê
Dù đã đến giờ đi
Vẫn tựa một thói quen
Lặng thinh, nhẹ khóa cửa sau
Ngó trời xám buồn hiu
Thấy ngày thật giống nhau
Rét run, mình kéo áo che
Tựa như những thói quen

Từng ngày trôi qua
Vẫn như vậy thôi
Là một trò chơi
Dối nhau mà thôi
Nụ cười trên môi
Vì thói thường thôi
Giọng cười nghe khan
Vẫn từ thói quen
Ngày luôn tiếp nối
Đời sống mình thôi
Hoài theo những thói quen

Rồi khi
Ngày đã gần qua
Và anh về đây
Theo thói quen mỗi ngày
Nhìn căn phòng ôi lặng im
Vì em còn ngoài kia
Vẫn hoài mãi mê
Mình anh
Tựa lưng nằm im
Thấy giường rộng vắng thêm
Vẫn như một thói quen
Mắt cay, thì dấu che đi
Vì thật hay thói quen?

Chờ trong đêm thâu
Vẫn như vậy thôi
Là một trò chơi
Dối nhau vậy thôi
Rồi em sẽ nhớ
Về giống mọi khi
Nằm im trong bóng tối
Đợi giống mọi khi
Rồi như thế đấy
Cười nói mình em
Gần như những thói quen

Rồi em thay áo
Vẫn giống mọi khi
Rồi em bên anh
Thật giống mọi khi
Rồi ta hôn nhau
Một thoáng vậy thôi
Gần như những thói quen

Comme d'habitude

Je me lève
Et je te bouscule 
Tu ne te réveilles pas
Comme d'habitude
Sur toi je remonte le drap
J'ai peur que tu aies froid
Comme d'habitude
Ma main caresse tes cheveux
Presque malgré moi
Comme d'habitude
Mais toi tu me tournes le dos
Comme d'habitude

Alors je m'habille très vite
Je sors de la chambre
Comme d'habitude
Tout seul je bois mon café
Je suis en retard
Comme d'habitude
Sans bruit je quitte la maison
Tout est gris dehors
Comme d'habitude
J'ai froid, je relève mon col
Comme d'habitude

Comme d'habitude
Toute la journée
Je vais jouer 
  à faire semblant
Comme d'habitude
Je vais sourire
Comme d'habitude
Je vais même rire
Comme d'habitude
Enfin je vais vivre
Comme d'habitude

Et puis
Le jour s'en ira
Moi je reviendrai
Comme d'habitude
Tu seras sortie
Et pas encore rentrée
Comme d'habitude
Tout seul
J'irai me coucher
Dans ce grand lit froid
Comme d'habitude
Mes larmes, je les cacherai
Comme d'habitude

Comme d'habitude
Même la nuit
Je vais jouer 
  à faire semblant
Comme d'habitude
Tu rentreras
Comme d'habitude
Je t'attendrai
Comme d'habitude
Tu me souriras
Comme d'habitude

Comme d'habitude
Tu te déshabilleras
Comme d'habitude
Tu te coucheras
Comme d'habitude
On s'embrassera
Comme d'habitude

 

Lả Lướt

Nhạc & lời: Luis Dementrio
Lời Anh: Norman Gimbel
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Ngày còn đi hát ban nhạc, có Trần Quang là ca sĩ chính.  Tôi nhớ hình như ban nhạc đã thành lập được cả năm, nhưng mãi đến lúc TQ bận, mới giới thiệu tôi vào hát thế chỗ cho show hôm đó.  Sau đó tôi được gia nhập vào ban nhạc, mỗi cuối tuần đi hát và được phát lương.

Tôi nhớ Sway là bài tủ của TQ.  Và tôi vẫn nhớ đến anh như một ca sĩ rất điển trai.  Tóc luôn luôn chải mượt.  Anh có dáng dấp của một ca sĩ thời 50-60.  Và anh hát cũng rất… 50-60.  Sau này, anh bỏ hát để đi học lại, tôi thế chỗ của anh, và Sway đã thành ra bài nhạc trong repertoire của tôi.

Hôm nọ, ngồi dịch lại bài nhạc này, tôi bỗng cảm thấy thật bùi ngùi.  Đã gần 30 năm rồi.  Ban nhạc bây giờ mỗi người mỗi nẻo.  Nghe nhạc điệu vẫn rộn rịp mà sao lòng mình lại hơi buồn buồn.   Không biết những khán giả xưa có còn ai bồi hồi như tôi khi nghe ca khúc Lả Lướt này?

LV:  Bạn nhắc đến ngày xưa chơi nhạc làm tôi cũng có chút hoài niệm.  Có chút nhớ về sân khấu với ánh đèn màu lung linh với âm thanh echo vang vọng…   Nhớ đến những bóng đầu nhấp nhô trên sàn nhảy trong sáng tối mập mờ…  Nhạc phẩm Lả Lướt mà bạn chọn này mang đến cho tôi trọn vẹn những hình ảnh về một ký ức đã khá phai mờ trong tâm trí.  Một thời để chơi và một phút để nhớ?

 

Lả Lướt

Khi đàn lên, nhạc vang từng tiếng lâm ly
Bước theo em,  cuốn theo em
Như làn sóng nhẹ theo bờ cát mơn man
Bước chân êm,  lướt trên thềm

Như cành hoa vờn theo chiều gió say sưa
Cuốn theo em, quấn chân em
Như vòng xoay thời gian lả lướt đong đưa
Xiết nhau thêm, ngã lưng mềm

Dù cho bao nhiêu người trên sân đấy
Mà lòng anh sao điên đảo vì em
Vì em yêu mang bùa phép thần thánh
Gần em, anh như người say

Vĩ cầm đâu dậy lên từng tiếng du dương
Cuốn chân đi đến thiên đường
Tim rền vang vì em tựa sát vai anh
Ngã theo anh, phút giờ đây

Vĩ cầm rung tận đáy tim 
Thật đắm say, thật thiết tha
Tim thổn thức vì có em 
Tựa sát vai, nỗi ngọt ngào
Tim thổn thức vì có em
Mãi theo anh, chung nhịp lòng


Sway

When marimba rhythms start to play
Dance with me, make me sway
Like a lazy ocean hugs the shore
Hold me close, sway me more

Like a flower bending in the breeze
Bend with me, sway with ease
When we dance you have a way with me
Stay with me, sway with me

Other dancers may be on the floor
Dear, but my eyes will see only you
Only you have that magic technique
When we sway I go weak

I can hear the sounds of violins
Long before it begins
Make me thrill as only you know how
Sway me smooth, sway me now

Aline

Nhạc & lời: Daniel Georges, Jacq Bevilacqua
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Tôi nhớ cách đây không lâu, Ngô Nhật Trường có nhắc đến bài nhạc này như là bài nhạc Pháp đầu tiên anh đã trình diễn và đã yêu mến với bao kỷ niệm. Vô tình, anh Ngu Yên gửi tôi lời bài nhạc anh dịch từ lời Pháp. Thật là một trùng hợp ngẫu nhiên.

LV: Tôi không phải là kẻ mê mẩn bài Aline này cho lắm.   Mấy mươi năm rồi chưa nghe lại bài này.  Khi bạn gửi lời dịch của Ngu Yên cho tôi thì thú thật cũng không thấy hứng gì nên cũng ậm ờ rồi để đó.   Nhưng khi được biết đây là bài tủ của Ngô Nhật Trường thì tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên cho bài này một cơ hội nữa.  Không có lý do gì mà cả hai người là Ngu Yên và Ngô Nhật Trường đều có hứng với nó mà mình lại không.  Bài nguyên bản không mang chút gì tính jazz cho nên cũng là một trắc trở cho tôi.  Cách chuyển hợp âm đơn giản của nhạc pop khiến cho việc jazz hóa bài thật khó thực hiện.  Vì thế nên tôi quyết định cho bài mang đậm mầu sắc blues với nhịp trống 12/8 mạnh bạo và tiếng đàn guitar điện tremolo.  Muốn thay đổi toàn bài nhưng không đủ sức.  Tôi chỉ mong người nghe cảm nhận được chút cố gắng của nhóm KeJazz này trong công việc gầy dựng lại một nhạc phẩm xưa như vậy.

NT: Thú thật, khi xưa tôi đã từng nghe Elvis Phương rú lên “Rồi anh sẽ hét, sẽ hét lên…” và tôi cảm thấy thật… rờn rợn mà không hiểu vì sao. Ở đây, NNT không gào rú gọi tên Aline. Giọng anh thật sầu thảm, ảm đạm, như bầu trời mây mù, như bãi biển vắng ngắt. Anh thét lên một cách… thì thầm như chỉ muốn một Aline nào đó nghe thấy mà thôi. Diễn đạt tình cảm của anh không cường độ, nhưng đầy sắc thái. Bravo NNT.

Aline
	
Một mình nơi đây, trên bãi cát này 
Buồn vẽ chân dung em, em đang cười nhìn tôi.

Rồi cơn mưa rơi, trên bãi cát mềm
Làn gió điên cuồng, nhạt nhòa dung nhan em

Lòng tôi đau đớn, thét lên: Aline, về đây cùng anh
Rồi tôi đã khóc, đã khóc, Nhớ thương người, hồn bao sầu đau
(Gào theo tiếng gió, nhớ em: Aline, về đây cùng anh
Dường như tôi khóc, đã khóc. Nhớ thương người, người em về đâu)

Ngồi lại nơi đây, hồn nghe rã rời
Hình bóng em yêu, nay đã rời xa tôi

Tìm lại nơi đâu, đã mất dấu tin yêu
Mòn mỏi bao hy vọng, cho tôi gặp lại em

Còn lại trong tim, ngọt ngào nhan sắc người
vừa đã phôi phai trên làn cát ướt

Aline
	
J'avais dessiné sur le sable
Son doux visage qui me souriait

Puis il a plu sur cette plage
Dans cet orage, elle a disparu

Et j'ai crié, crié, Aline, pour qu'elle revienne
Et j'ai pleuré, pleuré, oh! j'avais trop de peine

Je me suis assis près de son âme
Mais la belle dame s'était enfuie

Je l'ai cherchée sans plus y croire
Et sans un espoir, pour me guider

Je n'ai gardé que ce doux visage
Comme une épave sur le sable mouillé

Lời Giã Từ Phố Biển

Nhạc & lời: Irving Burgie
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Công Bình Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

NT:  Chẳng hiểu vì sao mà tôi luôn luôn nghĩ đến ca khúc này với một cảm giác rất là… hè.  Có thể vì địa điểm là Kingston, Jamaica.  Có thể vì cái nhộn nhịp của hội lễ.  Có thể vì biển, vì nắng, vì cả cái không khí hải đảo.  Nên tôi đã bảo bạn, mình sẽ để dành cho đến hè mới đưa lên mạng.  Nhưng rồi dạo này hơi vắng… người hát.  Bạn thì say sưa… “dệt” nhạc, không chịu xuất khẩu. Thôi thì phải đành chịu đưa Ngô Nhật Trường với bài hát “mùa hè” ra trình làng vậy.  Nghĩ xong rồi mới chịu tìm hiểu thêm về cái “hè”, thì a-ha, lời nhạc gốc chẳng nói gì đến mùa nào cả.  Bạn nghĩ tôi có thật vớ vẩn hay không?

LV: Nhạc phẩm này thì dĩ nhiên là hào hứng rồi.  Nói về biển thì phần lớn ai cũng liên tưởng đến những ngày hè.  Muốn đợi đến hè rồi mới cho bài này lên cho hợp mùa nhưng kẹt thiếu bài nên đành phải cho lên trước vậy.

NT: Một điểm khác đáng ghi nhận là Jamaica có điệu nhạc reggae rất khởi hứng, nghe đến là tay chân cứ thấy rậm rực.  Điệu reggae này lại có nguồn gốc từ nhạc jazz và R&B của Mỹ và nhạc mento, một dòng nhạc bản xứ có ảnh hưởng từ phi châu và âu châu.  Điệu reggae này được phổ biến rộng rãi vào cuối thập niên 60 và trở thành một dòng nhạc lớn với những nhạc sĩ như Bob Marley, Toots and the Maytals.

LV: Cái nét reggae của bài khiến cho công tác jazz hóa của tôi thành ra nhiêu khê, rắc rối.  Tôi dùng cách chơi với nhịp hơi “khập khiễng” để tạo nên không khí khác lạ một chút so với bản gốc.  Dĩ nhiên chords cũng đã được chuyển đổi chút để tránh khiến cho người nghe cảm thấy nhàm chán với những âm giai quen thuộc.  Có lẽ phiên bản này cuối cùng cũng có chút nét jazz trong đó.  Và có lẽ đó là nhận xét chủ quan thiên vị của tôi thôi. Mong người nghe thẩm định và cho ý kiến.

Lời Giã Từ Phố Biển

1. Ngày tuyệt dịu, ngọt ngào muôn tia nắng
Xuống phố thêm vui say khi chiều dần buông
Và thuyền buồm, từ ngàn khơi vượt sóng
Ghé Jamaica, tim tôi luôn rộn ràng 

Nhưng rất buồn vì nay tôi phải rời xa
Mà đâu biết bao giờ về lại đây
Cõi lòng buồn hiu, quay đầu nhìn lại đàng sau
Thấy người yêu đứng đó chờ tôi trên phố Kingston buồn

2. Chợ ngày nhộn nhịp lời kêu réo
Mấy cô em xinh tươi rao mời người mua
“Gạo đầu mùa, hàng tươi cá muối
Mấy ly rum hương nồng, thơm ngon suốt bốn mùa “

3. Giọng cười giòn, rộn vang trong nắng
Thấy em tôi xoay theo tiếng đàn tươi vui 
Thật tình lòng này thuộc về phương ấy
Dẫu đã qua muôn nơi, góc biển chân trời

Jamaica Farewell

1. Down the way where the nights are gay
And the sun shines daily on the mountain top
I took a trip on a sailing ship
And when I reached Jamaica I made a stop

But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down, my head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston town

2. Down the market you can hear
Ladies cry out while on their heads they bear
'Akey' rice, salt fish are nice
And the rum is fine any time of year

3. Sounds of laughter everywhere
And the dancing girls sway to and fro
I must declare my heart is there
Though I've been from Maine to Mexico

Một Mình Thôi

Nhạc & lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Sau bao nhiêu bài nhạc hiện đại tôi đã “gay cấn” dịch (thật vậy, nhạc hiện đại thường có những tư tưởng bí hiểm, những hình ảnh dường như không ăn khớp, những từ ngữ không mấy “thi vị”), một ngày bạn đã nói với tôi: chắc phải trở lại với mấy bài jazz standard cho… dễ thở. Được lời như cởi tấm lòng. Tôi gởi ngay cho bạn một bài mà tôi rất thích. All Alone, thật ngắn gọn, có giai điệu thật nhẹ nhàng như một nỗi buồn xa vắng, có lời lẽ trong suốt như nước suối qua khe.

LV: Qua một thời gian dài bạn “tấn công” tôi bằng những nhạc phẩm hiện đại khiến cho tôi khá là điêu đứng với việc hòa nhạc. Nhạc mới sau này rất chú trọng ở nhịp điệu. Hầu như mỗi bài đều có dấu chỉ riêng biệt đặc thù của nó qua câu nhạc hoặc nhịp điệu, khiến cho việc cải biến jazz hóa trở nên khó khăn nhiều, ít nhất là cho tôi. Có lẽ phần lớn là do khả năng không đủ sức để ngẫu hứng thay đổi những bài này nên quá trình dàn dựng hòa âm thành ra chậm chạp. Vì thế nên tôi rất nhiệt tình chào đón nhạc phẩm nhẹ nhàng Một Mình Tôi này.

NT: Bấy lâu nay, tôi vẫn cố dịch làm sao cho gần nghĩa của nguyên tác. Học hỏi nhiều từ anh Ngu Yên, người mà tôi thỉnh thoảng vẫn hay nhờ dịch những tác phẩm nào hóc búa quá cho tôi. Anh hay nói với tôi: Thính giả Việt Nam rất khó. Nếu dịch cho sát nghĩa theo câu văn của ngoại quốc, mà không hoàn chỉnh cái ý cái tứ trong câu tiếng Việt, thì họ sẽ thấy khó chịu và sẽ không chấp nhận. Tôi nghĩ, hay là tại vì một khi mình biết là lời dịch, thì tự nhiên mình có sự đòi hỏi cái mạch lạc của ý tưởng, cái chính xác của ngôn từ, cái xuông sẻ của hành văn (do lòng nghi ngờ?), không cần thiết là trong nguyên bản, tác giả có dùng những thuật ngữ mới với dụng ý riêng hay không. Nếu những câu như “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” hay “bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm” là những câu được chuyển ngữ, chúng ta có bài bải la lên là dịch bậy bạ hay không?

LV: Tôi không phải là kẻ chuyên dịch thuật nên không dám bàn luận nhiều vào vấn đề này. Tuy nhiên đôi khi có những câu từ trong lời nhạc phản ánh cả một phong trào văn hóa, kinh nghiệm sống của từng thời điểm, tình cảm chung của một thế hệ… thì làm sao mà có thể chuyển đổi một cách trọn vẹn qua ngôn ngữ khác được. Đến lúc đó chỉ hy vọng được người dịch gột tả được một phần nào tâm ý của nhạc sĩ qua hiểu biết của riêng mình về những tương đồng và dị biệt của 2 ngôn ngữ mà thôi.

NT: Trở lại với Một Mình Thôi, đến đoạn chờ đợi tiếng điện thoại kêu, thì hình như chuông ở Mỹ kêu hơi lâu, đến những “ring-a-ting-a-ling” mà mình chỉ vỏn vẹn một cái… “reng” (thật ra tôi cũng chẳng nhớ điện thoại VN kêu ra làm sao nữa). Bởi vì vậy tôi đành phải “diễn Nôm” và chẳng thể nào tôn trọng nguyên tác được nữa.

Một điều nữa là vào đoạn kết, bạn mix thêm câu hát bè trước khi dứt bài đã làm tôi hơi khựng lại.  Đang “một mình” và bỗng nhiên nghe không “cô quạnh” gì cả làm tôi thật bối rối.  Nhưng sau khi nghe nhiều lần thì tôi lại nghĩ, tiếng ấy như là một tiếng vọng trong cái không khí trống vắng kia, hoặc giả là tiếng của người yêu lập lại chăng?

Một Mình Thôi

Mình anh thôi, hắt hiu mình anh thôi
Có ai ngoài em đâu, hỡi người
Mình anh đây vẫn im ngồi bên phone
Mãi mong đợi tiếng chuông
Réo vang.  Em nào
Biết…

Mình anh thôi, mỗi khi chập tối
Một mình anh với quạnh hiu
Biết em nay nơi nào
Giờ vui hay buồn
Vào những đêm trường 
Có thấy hiu quạnh không?

All Alone
	
All alone, I'm so all alone
There is no one else but you
All alone by the telephone
Waiting for a ring
A ting-a-ling

I'm all alone every evening
All alone, feeling blue
Wond'ring where you are 
And how you are
And if you are 
All alone too

Đêm Bạch Lụa

Nhạc & lời: Justin Hayward
Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Lần đầu tiên tôi được nghe và mê mẩn bài này là vào khoảng năm 1965-1966 tại Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd. Lúc đó tôi cũng chẳng nhớ được ban nhạc nào trình diễn trên sâu khấu. Nhưng âm ba của nó vẫn ám ảnh tôi qua năm tháng. Sau này nghe được phiên bản hòa tấu của Franck Pourcel gợi nhớ lại những âm điệu rộn rã ngày đó. Nhưng rồi lại quên đi. Mãi đến sau này, khi bạn hỏi tôi có muốn thực hiện bài nào cho KeJazz tôi mới nhớ lại giai điệu này.

NT: Phải công nhận là lâu lâu bạn vẫn hay làm tôi ngạc nhiên, như khi bạn dịch hai bài nhạc Brazil năm nào. Cả hai bài, tôi đều chưa nghe, Sóng & Suy Tư. Và lời dịch của bạn thật bay bướm. Cũng như khi bạn nhờ tôi hát dịch bản của Misty mà tôi đã đặt tựa là Mắt Lệ, tôi đọc lời mà thấy thật là thích thú. Nhưng khổ nỗi, bạn ít thích viết. Vì vậy mà thỉnh thoảng tôi phải gạ bạn xem thử bạn có trổ tài cho bạn bè KẻJazz thưởng thức không. Và lần này tôi bị trúng mánh. Bạn chẳng viết mà còn giao cho tôi một bài hát mà tôi ít nghe, hoặc chỉ nghe qua radio thời mới qua Mỹ. Thuở đó, tiếng Anh lỏm bỏm, và mạng điện tử chỉ là một mộng tưởng nên không thể tìm lời nhạc. Nghe đài phát thanh gọi tên Nights in White Satin thì lại tưởng là “Knights in White Satin” nên trong đầu phác họa những hình ảnh quái dị không có chút gì tình tứ lãng mạn hết.

LV: Đề nghị bạn dịch qua tiếng Việt bài này nhưng đến khi bạn gửi cho tôi lời dịch thì tôi lại đắn đo hết sức. Đắn đo vì tôi ngộ ra rằng không cách nào tôi tái tạo được những cảm xúc của mình ngày xưa khi nghe nhạc phẩm này lần đầu tiên.

NT: Tôi thật chỉ nhớ mang máng The Moody Blues với bài nhạc này, nghe thật… pop, và không gợi cho tôi một ấn tượng gì trong thời điểm đó. Nhưng bạn đã đề nghị, theo thói quen, tôi lùng kiếm trên mạng những covers để tôi có thêm những quan điểm cũng như tình cảm cho tôi cái hứng trong việc dịch. Nghe Bettye Lavette qua bản blues của bà, tôi biết ngay mình đã tìm thấy chất liệu cần thiết để làm việc. Có thể vì vậy mà lời nhạc đã không gợi cho bạn những hoài niệm mà bạn đã mang trong lòng bao nhiêu năm qua?

LV: Biết thế nhưng tôi cũng muốn trải nghiệm một lần nữa với giai điệu này. Phiên bản này mang nhiều nét jazz hơn blues. Hầu như cách chơi đã thay đổi hoàn toàn. Thực hiện phiên bản này tôi biết rằng, với tôi, những gì tôi hoài niệm có lẽ cũng đã nhạt nhòa trong mù mờ của ký ức, nhưng những gì mới lạ cũng sẽ đang chờ đợi tôi.

Đêm Bạch Lụa

Trắng toát lụa tinh nguyên
Cuốn mãi sâu lòng đêm
Những lá thư còn nguyên vẹn
Sẽ chẳng bao giờ trao người

Ôi ta vẫn không nhận ra
Mắt đắm như hồ thu
Có biết đâu là hư thật
Sao không hề nói ta bao giờ

Vì ta yêu em
Mãi mãi yêu em
Ôi ta yêu em

Thấy những đôi tình nhân kia
Khắng khít tay cầm trong tay
Có ai hiểu ta được
Với nỗi đau ngấm ngầm

Có kẻ nói cùng ta
Những ý nghĩ thật vu vơ
Hãy xem là hy vọng
Cho em là bến bờ

Và ta yêu em…

Nights in White Satin

Nights in white satin
Never reaching the end
Letters I've written
Never meaning to send

Beauty I've always missed
With these eyes before 
Just what the truth is
I can't say any more

'Cause I love you
Yes I love you
oh oh oh I love you

Gazing at people
Some hand in hand
Just what I'm going through 
They can’t understand

Some try to tell me 
Thoughts they cannot defend
Just what you want to be 
You will be in the end

And I love you

Ôi Tình Yêu

Nhạc & lời: Olivier Toussaint
& Paul de Senneville
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi nhớ thời trước ’75, những bài nhạc Christophe đã mê hoặc tôi với những tâm tình qua lời dịch của một số nhạc sĩ danh tiếng ở VN và diễn bởi những ca sĩ trẻ nổi tiếng thời bấy giờ. Oh mon amour, qua Phạm Duy, Tình Yêu, Ôi, Tình YêuCuộc tình ngày đó đã ghi trong ta, ôi bao nhiêu ngọt bùi, bao kỷ niệm.  Thật sướt mướt với phần diễn xuất của Thanh Lan bên cây dương cầm, và những giọt nước mắt long lanh tuyệt đẹp đã làm tôi nhớ mãi hơn 40 năm qua.  Em nơi phương đây, đường xưa vẫn đó, dấu chân còn đây, ngóng trông đêm ngày.  Anh ơi, anh ơi, vòng tay còn ấm, môi còn say…  Hãy nhớ nhé anh, em vẫn chờ mong, dang đôi tay yêu trong cơn mơ…(*)

Tôi đã mang mớ xúc cảm ấy khi trở lại với Oh mon amour.  Ngồi đọc lời nhạc, tôi chỉ thấy hình ảnh người nữ lặng yên nhìn xa xăm qua màn mưa.  Nàng đang tư lự gì nhỉ?  Nàng lặng đi, lạc giữa những giấc mơ, những mây mù (trong tâm trí?), những mảnh vụn của trí nhớ.  Nàng chẳng còn khái niệm gì về thời gian.  Chỉ có lo sợ.  Bàn tay nàng nằm yên như ngủ.  Trong toàn bài, nàng hầu như bất động, không một lời nói, không một cảm xúc.

Ngạc nhiên hơn nữa là tôi chỉ được nghe lời nói của gã tình nhân, lúc van xin, lúc khuyên nhủ, lúc hứa hẹn.  Anh ta nói như nói với khoảng hư không. Nhưng vẫn nói.  Như một người chồng nói với vợ mình đang trong cơn hôn mê.  Anh đã chẳng dang đôi tay yêu trong cơn mơ, nhưng anh đã van xin nàng hãy cử động, hãy lùa tay vào tóc anh, hãy định thần nhìn anh cho anh được thấy sự sống bừng dậy trong tâm trí của người anh yêu.

Tôi phải hỏi lại bạn: có phải tôi đã tiểu thuyết hóa quá chăng?

LV: Thật tình tôi khá ngạc nhiên khi bạn hỏi tôi là có thể người nữ mô tả trong bài nhạc bị mất trí nhớ hay đang hôn mê không. Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy cả. Nhưng khi đọc lại lời bản gốc thì tôi cũng thấy bạn có lý do để cho là như thế. Bao nhiêu năm nay tôi chỉ cho rằng bài hát nói về người con gái đã trở thành hững hờ, lạnh lùng vì thất vọng với cuộc tình; và gã tình nhân đang năn nỉ, van xin. Bạn đã cho tôi một cái nhìn khác, nhiều bi kịch hơn, về nhạc phẩm này. Đúng hay sai? Không ai biết được. Và đúng hay sai có lẽ cũng tùy theo kẻ trình bày có đưa người nghe đến mức độ cảm nhận nào của thảm kịch này không?

NT:  Và tôi cũng xin mời bạn bè của KẻJazz ghé qua trang mạng của LeVuMusic để nghe Ngô Nhật Trường qua ca khúc Tình Yêu, Ôi Tình Yêu, phiên bản của Phạm Duy.

Ôi Tình Yêu

Nàng còn nhìn mãi nơi nao xa khơi
Xuyên cơn mưa mịt mờ, giăng đầy trời
Nàng còn lạc giữa giấc mơ xa xôi
Bao mây trắng bay ngổn ngang tơi bời
Nàng chẳng còn nhớ tháng năm chơi vơi
Đáy trái tim nàng, nước mắt dâng tràn
Lòng sao bối rối

Ôi, em yêu ơi, còn nghe anh nói
Phố vui ngoài kia vẫn luôn mong chờ
Em tin anh đi, đừng lo âu mãi
Biết bao niềm yêu dấu chẳng vì nhớ
Sẽ nói (cho) em nghe mãi đến ngày nao
Dẫu bao lâu, cho em hay thôi

Nàng ngồi lặng lẽ có nghe tôi đâu
Đôi tay im hơi (trong) tay tôi ngậm ngùi
Nàng tìm về đó, chốn nao xa xôi 
Nơi có tôi ước ao mong đợi
Nhìn hoài mặt kính tháng năm xưa
Giấc mơ nát vụn, vỡ tan không ngờ
Chiều hè hôm ấy

Ôi, em yêu ơi, thì nghe anh nói
Thế giới mộng mơ vẫn luôn đợi chờ
Em tin anh đi, đừng lo âu mãi
Câu chuyện tình yêu có em và anh
Sống mãi bên nhau như vẫn hằng mơ
Ta luôn yêu nhau như khi xưa

Người anh yêu hỡi
Trái tim còn say đắm câu ân tình
Em nên quên đi một thời chua xót
Để ta gần nhau mãi không rời xa
Hãy vuốt tóc anh, và hãy nhìn anh
Cho nắng ban mai tươi trong mắt em


Oh mon amour

Elle a des yeux qui voient la mer
A travers la pluie qui descend
Elle fait des rêves où elle se perd
Entre les grands nuages blancs
Elle ne sait plus le jour ni l'heure
Elle a des larmes au fond du cœur
Qui lui font peur

Oh! mon amour écoute-moi
Déjà la vie t'attends là-bas
Non n'ai pas peur il faut me croire
La vie est belle même sans mémoire
Tu sais je te raconterai
Avec le temps tu comprendras

Elle n'entend pas ce que je dis
Et sa main dans ma main s'endort
Je voudrais être ce pays
Où elle s'en va chercher encore
Dans le miroir de son passé
Ce rêve qui s'était brisé
Un soir d'été

Oh! mon amour écoute-moi
Un autre monde t'attend là-bas
Non n'ai pas peur il faut me croire
La vie est belle et notre histoire
Peut continuer quand tu voudras
Et tout sera comme autrefois

Oh! mon amour ouvre ton cœur
Tu m'entendras
Pardonne le mal que je t'ai fait
Je ne te quitterai plus jamais
Oui met tes mains dans mes cheveux
Je vois des soleils dans tes yeux