Khóc Người

Nhạc & lời: Roy Orbinson & Joe Melson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Quý Anh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: StudioTerre
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Quý Anh
Graphics: MarcMarc

NT: Anh bạn Quý Anh, một ngày đẹp trời, text cho tôi, “Anh có dịch bài Crying của Roy Orbinson chưa?”

Bài nhạc này nằm trong danh sách của “nhạc sẽ dịch… lúc nào rảnh rỗi” của tôi đã lâu.  Nhưng mỗi lần nhìn nó, tôi vẫn thấy hơi ngại ngùng.  Bài nhạc có âm hưởng country ballad, với độ xúc cảm gần đến mức “vỡ bờ” (cứ xem tựa đề thì đã hiểu rồi).

Ca khúc này lúc đầu có một tựa đề khác, Once Again (Một Lần Nữa).  Nhưng khi Joe Melson viết lời, đã dùng cụm từ “once again I’m crying” (một lần nữa tôi lại khóc) và Orbinson đã đổi đề tựa thành Crying.  Ông thú nhận, những gì xảy ra vào khoảng cuối của bài nhạc đã không theo dự tính.  Trong lúc hát, ông chợt nhớ đến một mối tình dang dở, và đã để cho cảm xúc ấy lôi kéo ông, cho nên ông chẳng nghĩ gì đến những note mà ông đã gào lên.  Và dĩ nhiên, sau đó, ca khúc đã đi vào lịch sử âm nhạc.

Lý do bài nhạc này vẫn nằm hoài trong đám “nhạc sẽ dịch” là vì tôi chẳng mường tượng được ai sẽ có thể chuyên chở được những xúc cảm dữ dội này.  Cho đến khi QA hỏi tôi.  Và có lý do chính đáng, thật vậy.

NV: Tôi cũng như bạn, khá hoài nghi về bản nhạc này. Bài nhạc thì thích lắm nhưng không dám nghĩ đến việc thực hiện vì không biết tìm ai để hát dùm cho.  Cái cao trào của cảm xúc trong bài và chỗ chuyển giọng thật ra giọng óc (falsetto) là mấu chốt khó khăn nhất, đòi hỏi cao nhất từ người trình bầy.  Tôi cũng rất thích cách phát triển của giai điệu cùng với chord progression.  Vì thế khi bạn gửi lời dịch thì tôi dàn dựng bài ngay.  Có điều tôi không chắc lắm về việc xử lý bài của người bạn trẻ Quý Anh này.  Nhưng đến khi nghe được QA hát thì tất cả những âu lo, nghi ngại của tôi đều tan biến đi theo từng câu hát của anh.  QA đã diễn tả thật trọn vẹn ý nhạc.  Anh đã gói ghém những cảm xúc thật của mình vào làn hơi vừa nhẹ nhàng lại vừa xúc tích của mình.  Bravo Quý Anh.

Khóc Người
	
Rồi vừa khi thấy hồn yên lắng
Cười đùa đôi phút, cứ như rằng
Là người trông thấy ta đêm qua
Khi người nhẹ xiết tay ta
Dịu dàng nói dẫu chẳng bao lời

Đôi câu thăm hỏi vẩn vơ	
Người đâu biết đâu
Rằng ta đã khóc (từ khi người đi) vì nhớ thương
Khóc… vì đớn đau
Khi người nói lời chia tay
Cho ta chết im trong nghẹn ngào
Lệ tuôn mãi chẳng ngưng
Khóc người, khóc người, khóc vì
Chẳng thể nào biết chính mình
Chỉ vì cảm giác được gần người
Làm cho nước mắt tuôn rơi

Tưởng rằng ta đã chẳng còn thương nhớ
Mà không biết đấy thôi
Lòng còn say đắm hơn xưa, còn yêu mãi không nguôi,
Nhưng hỡi ơi, biết làm sao nữa?

Vì tình chết thật rồi
Vì người đã lạnh lùng
Khóc... người hỡi người
Khóc... vì vẫn yêu
Giờ xa cách rồi
Từ đây là như thế thôi
Mình ta sẽ khóc thương
Khóc người, khóc người, khóc người
Khóc người, khóc (vì) người
Ôi...

Crying
	
I was alright for a while
I could smile for a while
But when I saw you last night
You held my hand so tight
When you stopped to say 'hello'

And though you wished to me well
you couldn't tell
That I'd been crying over you
Crying over you
Then you said to so long
Left me standing all alone
Alone and crying.
Crying, crying, crying 
It's hard to understand
That the touch of your hand
can start me crying

I thought that I was over you
But it's true, so true
I love you even more than I did before
But, darling, what can I do?

While you don't love me
And I'll always be
Crying over you
Crying over you
Yes, now you're gone
And from this moment on
I'll be crying
Crying, crying, crying 
Crying over you
Over you

Ai Điếu João Gilberto

Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo, Lê Vũ
& Hồ Đắc Anh Thi
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: osdivergentes.com.br
Graphics: MarcMarc

NT: Ngày 6 tháng 7 năm 2019, người ca sĩ Ba Tây João Gilberto đã giã từ thế giới, mang theo ông tiếng hát nhẹ nhàng tình tứ của thập niên 50 và những tình ca lãng đãng bossa nova mà ông đã khai phá.  Vào thời bấy giờ, nhạc điệu samba rộn ràng cuống quít khắp nơi trên vùng đất Nam Mỹ này, Gilberto đã giảm tốc độ của samba, dẫn dắt người nghe qua những hợp âm mới lạ của thể nhạc jazz, trên những nhịp chỏi của tiếng đàn guitar của ông.  Và ông đã cất tiếng hát.

Chris Richard, người điểm nhạc của The Washington Post cho rằng, “Giọng hát của [Gilberto] nghe thật là thân mật – du dương hơn cả tiếng thở dài, nhịp nhàng hơn cả lời tình tự, nhưng chỉ hơn chút xíu mà thôi.”  Ông còn thêm, “Mỗi âm thanh hiện ra từ trên môi của ông ta mang cả một trời thoải mái tự tại.  Nhưng chúng ta phải hiểu rằng, ông đã tốn biết bao công sức để tìm cho ra chốt điểm ma mị ấy, nơi mà từng làn hơi thở đã hóa thành âm nhạc.”

LV: Nói đến bossa nova của Ba Tây thì phải nói đến João Gilberto, người được cho là “sư tổ” của bossa nova vì ông là nhạc sĩ tiên phong đã đưa tiết tấu đặc biệt bossa nova này đến tầm vóc vĩ đại của ngày hôm nay.  Nhạc phẩm Garota de Ipanema là một bossa nova thật tiêu biểu mà ai yêu chuộng giai điệu này đếu phải biết. Tôi rất thích bài này nên đã hòa 2 phiên bản khác nhau, một cho bạn và một cho Hồ Đắc Anh Thi. Tôi chắc rằng thể nào tôi cũng sẽ trở lại Garota de Ipanema với một phiên bản khác nữa trong tương lai, hy vọng với một giọng hát khác. Mong rằng hồn nhạc bossa nova sẽ mãi vang vọng với thời gian.

NT: Bài nhạc Garota de Ipanema là một trong những ca khúc nổi tiếng của ông, viết bởi Antônio Jobim , và cũng là bài nhạc đầu tiên đưa Astrude Gilberto vào làng âm nhạc thế giới trong phiên bản Anh ngữ The Girl from Ipanema.  Sau đây là những ca khúc tiêu biểu của João Gilberto đã xuất hiện trên KẻJazz, xin đăng lại như một ai điếu cho người nhạc sĩ tài hoa João Gilberto.

Nước Mắt Chốn Thiên Đường

Nhạc & lời: Eric Clapton & Will Jennings
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trước hết, tôi phải xin lỗi bạn vì tôi cứ loay hoay hoài với lời Việt.  Theo thói thường, sau khi dịch xong, tôi thảy bài viết qua một bên.  Mấy ngày sau, hoặc có khi cả mấy tuần sau, tôi lôi ra đọc lại để xem từ ngữ mình dùng có chính xác, ý tưởng có suông sẻ mạch lạc, v.v… rồi tôi mới gửi cho bạn (ngoại trừ vài trường hợp đặc biệt).  Nhạc phẩm này không ngoại lệ.  Nhưng không hiểu vì sao tôi cứ trở đi trở lại với một vài chỗ.

Có lẽ vì Eric Clapton viết nhạc phẩm này khi đứa con trai của anh ta qua đời, và anh đã phân vân, “Sẽ còn nhớ tên của ba nếu con gặp lại ba trên thiên đàng? Mọi thứ vẫn giống như ngày xưa nếu con gặp lại ba trên thiên đàng?”  Nhưng sau đó “Ba phải vững mạnh để tiếp tục sống vì ba biết mình không thuộc về chốn thiên đàng” và đoạn kế tiếp “vì ba biết ba không thể nào ở lại thiên đàng”.  Hai câu này đã làm tôi thật phân vân.  Tôi đã không biết dịch sao cho rõ niềm đau khổ của tác giả.  Chính vì vậy mà tôi cứ viết đi viết lại nhưng vẫn không thấy ổn và đã làm bạn phải mất công thâu tới thâu lui.

LV: Tôi cũng biết bối cảnh của nhạc phẩm này. Thế nên tôi hơi ngập ngừng khi lời dịch của bạn lại nói đến “em” và “ta”. Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng phải dịch như thế này chứ không sẽ khó hát như thế nào cho đúng với lời Việt. Tôi rất thưởng thức cách phát triển của giai điệu bài này. Cách chuyển hợp âm của Eric Clapton thật thấm thía, thật khít khao. Phải nói là tuyệt vời. Bởi thế tôi hứng khởi bắt tay vào việc ngay.

NT:  Tôi nhớ từ những cuốn sách trong Tự Lực Văn Đoàn, người miền Bắc thường gọi con lúc còn nhỏ bằng “em”, và khi trưởng thành bằng “anh” hoặc “chị”.  Ở bài nhạc này, tôi chọn “em” và “ta” để tránh phái tính của một số đại từ nhân xưng trong tiếng Việt.  Ngoài ra, “em” và “ta” còn hàm ý một khoảng cách, thời gian hoặc không gian, nếu bạn nghĩ đến một kẻ ở trên thiên đàng và kẻ kia còn dưới dương trần.

Tôi dịch bài nhạc này xong mà trong tâm không biết ai sẽ hát.  Tôi cũng không nghĩ bạn sẽ làm hòa âm ngay.  Thế nhưng bạn đã gửi tôi bản nháp chẳng bao lâu sau đó.  Nghe bạn hát, tôi thấy quá tuyệt; không ai có thể hát hơn thế nữa.  Không biết có gì đó, trong cách bạn phát âm, trong cách dứt câu, trong cách thở, thật là phù hợp với ca khúc này.

LV: Tôi thật không có ý định hát bài này. Tôi không cho là giọng hát tôi phù hợp với bài. Tôi không nghĩ tôi chuyên chở được cái đớn đau của tác giả qua giọng hát của mình. Nhưng không ngờ là bạn lại thích cách tôi hát (?). Thôi đành theo ý bạn vậy…

Nước Mắt Chốn Thiên Đường

Em còn có nhớ ta
Nếu giữa chốn thiên đường thấy nhau?
Có còn giống lúc nao
Nếu giữa chốn thiên đường thấy nhau?
Ta luôn cố tin, gian nan sẽ qua
Vì ta biết chốn ấy thiên đường chẳng phải cho ta

Có cười nắm lấy tay
Nếu giữa chốn thiên đường thấy nhau?
Sẽ dìu dắt sát bên
Nếu giữa chốn thiên đường thấy nhau?
Trên muôn lối đi, ta luôn mãi tìm
Vì ta biết chốn ấy thiên đường chẳng giữ ta lâu

Sẽ lao đao với đời
Ngã gục với thời gian
Vỡ tan con tim này
Chỉ còn biết cầu xin, nguyện cầu xin 

Bên kia vách ngăn, là đời yên bình
Và ta biết chốn ấy thiên đường, nước mắt sẽ thôi rơi


Tears in Heaven

Would you know my name
If I saw you in heaven?
Would it be the same
If I saw you in heaven?
I must be strong and carry on
'Cause I know I don't belong here in heaven

Would you hold my hand
If I saw you in heaven?
Would you help me stand
If I saw you in heaven?
I'll find my way through night and day
'Cause I know I just can't stay here in heaven

Time can bring you down
Time can bend your knees
Time can break your heart
Leave you begging please

Beyond the door there's peace I'm sure
And I know there'll be no more tears in heaven

Bạn Thân

Nhạc & lời: Carole King
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Various Studios
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Nhạc phẩm này được chọn cho sinh nhật thứ ba của KeJazz, đánh dấu post thứ 160.  Ba năm miệt mài không ngưng nghỉ.  Ba năm luôn với đam mê âm ỉ.  Với tôi, sau ba năm với hơn trăm bài nhạc, công việc vẫn không dễ dàng hơn.  Mỗi bài là một thử thách mới.  Bài quen thuộc thì phải nghĩ cách làm sao cho khác biệt.  Bài xa lạ không biết thì phải làm quen, phải để nó thẩm thấu vào tâm tư trước khi hòa âm.  Tôi cho là tôi may mắn luôn có cái mới lạ để suy gẫm, tìm tòi.  Để xem ba năm tới nữa ra sao.

NT:  Năm nay, để đánh dấu kỷ niệm 3 năm với KẻJazz, bạn đề nghị bài nhạc mà tôi rất thích vì tôi đã từng say mê nghe Carole King cũng như James Taylor vào những năm cuối trung học ở Mỹ.  Thời đó, ban ngày đi học, xế trưa, đi làm, đến 11 giờ đêm một mình lủi thủi lái xe về nhà… học bài.  Đoạn đường từ chỗ làm về đến nhà phải băng qua cây cầu ngang giòng sông Arkansas.  Đêm khuya vắng lặng, những ngọn đèn đường vàng vọt hiu hắt tựa bầy người cúi đầu đứng đưa tiễn ai.  Tôi lái xe, cốt ý chầm chậm để nghe nhạc cho đã đời và nhớ đến những đứa bạn thân đã mất đi theo thời cuộc.  Vào tuổi 15-16, bạn cũng hiểu tôi cần tình bạn như thế nào.  Nhưng lúc bấy giờ, mới đến Mỹ, ngôn ngữ bất đồng, không có ai tâm sự, tôi cảm thấy thật cô đơn và hụt hẫng.  Nên chỉ đành ngêu ngao mấy câu “you just call out my name, and you know wherever I am…” nghe thật là hợp tình hợp cảnh.

Bao nhiêu năm qua, nghe lại bài nhạc xưa, tôi vẫn thấy cái đẹp của nó.  Một thời nào đó, âm nhạc thật gần gũi, chân thật, hầu như không có chút gì cầu kỳ trong lời hát.  Tôi cố giữ cái thật của lời nói khi chuyển ngữ, và đã cắt bỏ những chữ bóng bẩy khách sáo.  Tôi cảm thấy điều này rất cần thiết cho bản chất của bài hát này.

LV:  Tôi không có kỷ niệm đặc biệt gì với nhạc phẩm này; tuy nhiên ngày xưa khi nghe nó lần đầu tiên tôi đã có chút ngộ ra sự khác biệt lớn lao giữa nhạc Mỹ và nhạc Việt: cách bỏ nhịp và nốt của nhạc Mỹ không theo khuôn khổ cố định như nhạc Việt mình.  Cách viết nhạc của người Mỹ hầu như tạo nên thêm một không gian mới.  Có thể tạm xem như nhạc Mỹ là không gian 3 chiều thì nhạc Việt mình là không gian 2 chiều. Bởi thế nên tôi rất thưởng thức nhạc phẩm này.  Cũng phải phục bạn đã chuyển dịch bài qua lời Việt khá khít khao với nguyên bản mà đồng thời giữ được tâm ý của người nhạc sĩ khá tài tình mặc dù cách bỏ câu, bỏ nhịp của bài không theo với khuôn mẫu của nhạc Việt thường nghe.  Bravo!

Đọc và cổ động trên Gió O: Bạn Thân

Bạn Thân

Nhiều khi tim nghe đớn đau
Cần ai đó xớt chia nỗi lòng
Vì kiếp sống đã bao điều cay đắng rồi
Em hỡi, xin hãy nhớ đến tôi
Là sẽ thấy tôi ân cần
Cạnh đây bên em, đến khi màn đêm nhạt dần

Gọi tên tôi dù nơi đâu
Và hãy nhớ dẫu mãi chân trời nao
Là tôi sẽ quay về, về ngay với em thôi
Dù mưa xuân, nắng hè hay tuyết đông
Gọi tên tôi dù đêm dài tối tăm
Là tôi sẽ bên em (dẫu nơi nào)
Bạn thân của tôi
Bạn thân của tôi

Ngoài trời kia, khi bão giông
Vần vũ kéo mây đen ngòm
Và cơn gió bấc đã mang về bao giá lạnh
Trong kín sâu tận đáy tim
Môt tiếng kêu tôi nghẹn ngào
Là không lâu, sẽ thấy tôi chờ em trước thềm

Gọi tên tôi dù nơi đâu
Và hãy nhớ dẫu mãi chân trời nao
Là tôi sẽ quay về, về ngay với em thôi
Dù mưa xuân, nắng hè hay tuyết đông
Gọi tên tôi dù đêm dài tối tăm
Là tôi sẽ bên em (mmm)

Này em, lòng em còn tin là có tôi bạn thân
Dù thiên hạ muôn người sao hững hờ
Tàn hại em, rồi sẽ ruồng bỏ em
Dập vùi tim em trong lúc lao đao
Nhưng xin em cố vững lòng

Gọi tên tôi dù nơi đâu
Và hãy nhớ dẫu mãi chân trời nao
Là tôi sẽ mau, sẽ mau quay về, về ngay với em thôi

Dù mưa xuân , nắng hè hay tuyết đông
Gọi tên tôi dù đêm dài tối tăm
Là ta sát vai nhau (mãi muôn đời)
Bạn thân là thế
Bạn thân của tôi

You've Got a Friend

When you're down and troubled
And you need some love and care
And nothing, nothing is going right
Close your eyes and think of me
And soon I will be there
To brighten up even your darkest night

You just call out my name
And you know wherever I am
I'll come running, to see you again
Winter, spring, summer or fall
All you have to do is call
And I'll be there
You've got a friend

If the sky above you
Grows dark and full of clouds
And that old north wind begins to blow
Keep your head together
And call my name out loud
Soon you'll hear me knocking at your door

You just call out my name
And you know wherever I am
I'll come running, to see you again
Winter, spring, summer or fall
All you have to do is call
And I'll be there (yes I will)

Now, ain't it good to know that you've got a friend
When people can be so cold?
They'll hurt you, yes, and desert you
And take your soul if you let them
Oh, but don't you let them

You just call out my name
And you know wherever I am
I'll come running, running, yeah, yeah, to see you again

Winter, spring, summer or fall
All you have to do is call
And I'll be there
You've got a friend

Tựa Những Thói Quen

Nhạc: Jaques Revaux & Claude François
Lời: Claude François  & Gille Thibaut
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Quý Anh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Home Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Cuối cùng qua nhiều tháng chờ đợi, Quý Anh đã đến với KeJazz qua một nhạc phẩm quen thuộc.  Tôi cho rằng tiếng hát tròn trịa, chậm rãi của anh bạn trẻ này đã tạo nên một sắc thái mới cho nhạc phẩm này, khiến cho nó khác hẳn với bao nhiêu phiên bản đã từng được thực hiện trước đây.  Hoan nghênh Quý Anh đã rốt cuộc đến với sân chơi KeJazz này.

NT:  Ta nên giới thiệu thêm về Quý Anh là một người trẻ tuổi tài ba hiện đang theo đuổi nghành điện ảnh ở vùng DC.  Anh đã đạo diễn một vài cuốn phim ngắn và đã được trình chiếu ở những film festivals khắp thế giới dưới tên Anh Dinh Quy Nguyen hoặc Dinh Anh Nguyen.  Như bạn nói, QA có một giọng hát rất chuẩn, rất nhẹ, rất classic. 

Một lần nào đó, bạn đã đề nghị bài Giòng Đời, dịch bản của My Way từ trước 75.  Bạn bảo tôi hãy dịch lại từ bản Anh ngữ.  Không hiểu vì sao tôi lại hơi ngấy bài này, mặc dù thời mười mấy tuổi, tôi đã từng say mê mấy câu như “Đời tôi, từng giây nổi trôi, vùi trong thời gian, mang những cơn u buồn” rồi thì “buồn ơi, này ta chào mi…”  nghe sao quá Françoise Sagan.  Và vì vậy, tôi đã tìm đến bản tiếng Pháp, Comme d’habitude

Lúc dịch xong, tôi có liên lạc QA.  Biết anh rất say mê phim, tôi bảo, “Xem phim Stay As You Are của nhà đạo diễn Ý Alberto Lattuada bao giờ chưa?” “Chưa.”  “Xem đi.  Tựa Những Thói Quen có cái không khí như vậy, có cái mâu thuẫn tương tựa như vậy.  Trong tình cảm, có những điều mình làm và những điều mình muốn vẫn luôn trái ngược nhau.”

Sau khi QA ghi âm, chúng tôi có nói chuyện thêm.  Tôi bảo anh tôi thích cách anh xử lý bài nhạc, vì giai điệu lẫn lời hát đều được lập đi lập lại rất nhiều biểu hiện những thói quen, nhất là thói quen nhàm chán của một cuộc tình đã mất đi niềm đam mê. 

LV: Cũng phải khen bạn đã dịch phiên bản tiếng Pháp này thật khít khao tài tình.  Câu từ bạn chọn lọc nghe dễ dàng, trơn tru.  Êm êm, thoải mái như những câu nói thường ngày.  Thật như những thói quen thường ngày.

NT: …và thật nhàm chán khi đã hết yêu phải không?

Đọc và cổ động trang Gió-O: Tựa Những Thói Quen

Tựa Những Thói Quen

Hừng đông
Một mình anh tỉnh giấc
Nhìn em còn nồng say
Như thói quen bao ngày
Nhẹ kéo mền che bờ vai
Vì sợ em lạnh thôi
Hay chỉ là thói quen
Làn tóc nhẹ buông lả lơi
Mướt mềm trên ngón tay
Vuốt ve tựa thói quen
Bỗng em chợt mớ, quay lưng
Phải chăng là thói quen?

Một mình thôi, cài áo thật nhanh
Rời sang phòng bên
Theo thói quen mỗi ngày
Một mình thôi, cùng ly cà phê
Dù đã đến giờ đi
Vẫn tựa một thói quen
Lặng thinh, nhẹ khóa cửa sau
Ngó trời xám buồn hiu
Thấy ngày thật giống nhau
Rét run, mình kéo áo che
Tựa như những thói quen

Từng ngày trôi qua
Vẫn như vậy thôi
Là một trò chơi
Dối nhau mà thôi
Nụ cười trên môi
Vì thói thường thôi
Giọng cười nghe khan
Vẫn từ thói quen
Ngày luôn tiếp nối
Đời sống mình thôi
Hoài theo những thói quen

Rồi khi
Ngày đã gần qua
Và anh về đây
Theo thói quen mỗi ngày
Nhìn căn phòng ôi lặng im
Vì em còn ngoài kia
Vẫn hoài mãi mê
Mình anh
Tựa lưng nằm im
Thấy giường rộng vắng thêm
Vẫn như một thói quen
Mắt cay, thì dấu che đi
Vì thật hay thói quen?

Chờ trong đêm thâu
Vẫn như vậy thôi
Là một trò chơi
Dối nhau vậy thôi
Rồi em sẽ nhớ
Về giống mọi khi
Nằm im trong bóng tối
Đợi giống mọi khi
Rồi như thế đấy
Cười nói mình em
Gần như những thói quen

Rồi em thay áo
Vẫn giống mọi khi
Rồi em bên anh
Thật giống mọi khi
Rồi ta hôn nhau
Một thoáng vậy thôi
Gần như những thói quen

Comme d'habitude

Je me lève
Et je te bouscule 
Tu ne te réveilles pas
Comme d'habitude
Sur toi je remonte le drap
J'ai peur que tu aies froid
Comme d'habitude
Ma main caresse tes cheveux
Presque malgré moi
Comme d'habitude
Mais toi tu me tournes le dos
Comme d'habitude

Alors je m'habille très vite
Je sors de la chambre
Comme d'habitude
Tout seul je bois mon café
Je suis en retard
Comme d'habitude
Sans bruit je quitte la maison
Tout est gris dehors
Comme d'habitude
J'ai froid, je relève mon col
Comme d'habitude

Comme d'habitude
Toute la journée
Je vais jouer 
  à faire semblant
Comme d'habitude
Je vais sourire
Comme d'habitude
Je vais même rire
Comme d'habitude
Enfin je vais vivre
Comme d'habitude

Et puis
Le jour s'en ira
Moi je reviendrai
Comme d'habitude
Tu seras sortie
Et pas encore rentrée
Comme d'habitude
Tout seul
J'irai me coucher
Dans ce grand lit froid
Comme d'habitude
Mes larmes, je les cacherai
Comme d'habitude

Comme d'habitude
Même la nuit
Je vais jouer 
  à faire semblant
Comme d'habitude
Tu rentreras
Comme d'habitude
Je t'attendrai
Comme d'habitude
Tu me souriras
Comme d'habitude

Comme d'habitude
Tu te déshabilleras
Comme d'habitude
Tu te coucheras
Comme d'habitude
On s'embrassera
Comme d'habitude

 

Lả Lướt

Nhạc & lời: Luis Dementrio
Lời Anh: Norman Gimbel
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Ngày còn đi hát ban nhạc, có Trần Quang là ca sĩ chính.  Tôi nhớ hình như ban nhạc đã thành lập được cả năm, nhưng mãi đến lúc TQ bận, mới giới thiệu tôi vào hát thế chỗ cho show hôm đó.  Sau đó tôi được gia nhập vào ban nhạc, mỗi cuối tuần đi hát và được phát lương.

Tôi nhớ Sway là bài tủ của TQ.  Và tôi vẫn nhớ đến anh như một ca sĩ rất điển trai.  Tóc luôn luôn chải mượt.  Anh có dáng dấp của một ca sĩ thời 50-60.  Và anh hát cũng rất… 50-60.  Sau này, anh bỏ hát để đi học lại, tôi thế chỗ của anh, và Sway đã thành ra bài nhạc trong repertoire của tôi.

Hôm nọ, ngồi dịch lại bài nhạc này, tôi bỗng cảm thấy thật bùi ngùi.  Đã gần 30 năm rồi.  Ban nhạc bây giờ mỗi người mỗi nẻo.  Nghe nhạc điệu vẫn rộn rịp mà sao lòng mình lại hơi buồn buồn.   Không biết những khán giả xưa có còn ai bồi hồi như tôi khi nghe ca khúc Lả Lướt này?

LV:  Bạn nhắc đến ngày xưa chơi nhạc làm tôi cũng có chút hoài niệm.  Có chút nhớ về sân khấu với ánh đèn màu lung linh với âm thanh echo vang vọng…   Nhớ đến những bóng đầu nhấp nhô trên sàn nhảy trong sáng tối mập mờ…  Nhạc phẩm Lả Lướt mà bạn chọn này mang đến cho tôi trọn vẹn những hình ảnh về một ký ức đã khá phai mờ trong tâm trí.  Một thời để chơi và một phút để nhớ?

 

Lả Lướt

Khi đàn lên, nhạc vang từng tiếng lâm ly
Bước theo em,  cuốn theo em
Như làn sóng nhẹ theo bờ cát mơn man
Bước chân êm,  lướt trên thềm

Như cành hoa vờn theo chiều gió say sưa
Cuốn theo em, quấn chân em
Như vòng xoay thời gian lả lướt đong đưa
Xiết nhau thêm, ngã lưng mềm

Dù cho bao nhiêu người trên sân đấy
Mà lòng anh sao điên đảo vì em
Vì em yêu mang bùa phép thần thánh
Gần em, anh như người say

Vĩ cầm đâu dậy lên từng tiếng du dương
Cuốn chân đi đến thiên đường
Tim rền vang vì em tựa sát vai anh
Ngã theo anh, phút giờ đây

Vĩ cầm rung tận đáy tim 
Thật đắm say, thật thiết tha
Tim thổn thức vì có em 
Tựa sát vai, nỗi ngọt ngào
Tim thổn thức vì có em
Mãi theo anh, chung nhịp lòng


Sway

When marimba rhythms start to play
Dance with me, make me sway
Like a lazy ocean hugs the shore
Hold me close, sway me more

Like a flower bending in the breeze
Bend with me, sway with ease
When we dance you have a way with me
Stay with me, sway with me

Other dancers may be on the floor
Dear, but my eyes will see only you
Only you have that magic technique
When we sway I go weak

I can hear the sounds of violins
Long before it begins
Make me thrill as only you know how
Sway me smooth, sway me now

Aline

Nhạc & lời: Daniel Georges, Jacq Bevilacqua
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Tôi nhớ cách đây không lâu, Ngô Nhật Trường có nhắc đến bài nhạc này như là bài nhạc Pháp đầu tiên anh đã trình diễn và đã yêu mến với bao kỷ niệm. Vô tình, anh Ngu Yên gửi tôi lời bài nhạc anh dịch từ lời Pháp. Thật là một trùng hợp ngẫu nhiên.

LV: Tôi không phải là kẻ mê mẩn bài Aline này cho lắm.   Mấy mươi năm rồi chưa nghe lại bài này.  Khi bạn gửi lời dịch của Ngu Yên cho tôi thì thú thật cũng không thấy hứng gì nên cũng ậm ờ rồi để đó.   Nhưng khi được biết đây là bài tủ của Ngô Nhật Trường thì tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên cho bài này một cơ hội nữa.  Không có lý do gì mà cả hai người là Ngu Yên và Ngô Nhật Trường đều có hứng với nó mà mình lại không.  Bài nguyên bản không mang chút gì tính jazz cho nên cũng là một trắc trở cho tôi.  Cách chuyển hợp âm đơn giản của nhạc pop khiến cho việc jazz hóa bài thật khó thực hiện.  Vì thế nên tôi quyết định cho bài mang đậm mầu sắc blues với nhịp trống 12/8 mạnh bạo và tiếng đàn guitar điện tremolo.  Muốn thay đổi toàn bài nhưng không đủ sức.  Tôi chỉ mong người nghe cảm nhận được chút cố gắng của nhóm KeJazz này trong công việc gầy dựng lại một nhạc phẩm xưa như vậy.

NT: Thú thật, khi xưa tôi đã từng nghe Elvis Phương rú lên “Rồi anh sẽ hét, sẽ hét lên…” và tôi cảm thấy thật… rờn rợn mà không hiểu vì sao. Ở đây, NNT không gào rú gọi tên Aline. Giọng anh thật sầu thảm, ảm đạm, như bầu trời mây mù, như bãi biển vắng ngắt. Anh thét lên một cách… thì thầm như chỉ muốn một Aline nào đó nghe thấy mà thôi. Diễn đạt tình cảm của anh không cường độ, nhưng đầy sắc thái. Bravo NNT.

Aline
	
Một mình nơi đây, trên bãi cát này 
Buồn vẽ chân dung em, em đang cười nhìn tôi.

Rồi cơn mưa rơi, trên bãi cát mềm
Làn gió điên cuồng, nhạt nhòa dung nhan em

Lòng tôi đau đớn, thét lên: Aline, về đây cùng anh
Rồi tôi đã khóc, đã khóc, Nhớ thương người, hồn bao sầu đau
(Gào theo tiếng gió, nhớ em: Aline, về đây cùng anh
Dường như tôi khóc, đã khóc. Nhớ thương người, người em về đâu)

Ngồi lại nơi đây, hồn nghe rã rời
Hình bóng em yêu, nay đã rời xa tôi

Tìm lại nơi đâu, đã mất dấu tin yêu
Mòn mỏi bao hy vọng, cho tôi gặp lại em

Còn lại trong tim, ngọt ngào nhan sắc người
vừa đã phôi phai trên làn cát ướt

Aline
	
J'avais dessiné sur le sable
Son doux visage qui me souriait

Puis il a plu sur cette plage
Dans cet orage, elle a disparu

Et j'ai crié, crié, Aline, pour qu'elle revienne
Et j'ai pleuré, pleuré, oh! j'avais trop de peine

Je me suis assis près de son âme
Mais la belle dame s'était enfuie

Je l'ai cherchée sans plus y croire
Et sans un espoir, pour me guider

Je n'ai gardé que ce doux visage
Comme une épave sur le sable mouillé