Một Mình Thôi

Nhạc & lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Sau bao nhiêu bài nhạc hiện đại tôi đã “gay cấn” dịch (thật vậy, nhạc hiện đại thường có những tư tưởng bí hiểm, những hình ảnh dường như không ăn khớp, những từ ngữ không mấy “thi vị”), một ngày bạn đã nói với tôi: chắc phải trở lại với mấy bài jazz standard cho… dễ thở. Được lời như cởi tấm lòng. Tôi gởi ngay cho bạn một bài mà tôi rất thích. All Alone, thật ngắn gọn, có giai điệu thật nhẹ nhàng như một nỗi buồn xa vắng, có lời lẽ trong suốt như nước suối qua khe.

LV: Qua một thời gian dài bạn “tấn công” tôi bằng những nhạc phẩm hiện đại khiến cho tôi khá là điêu đứng với việc hòa nhạc. Nhạc mới sau này rất chú trọng ở nhịp điệu. Hầu như mỗi bài đều có dấu chỉ riêng biệt đặc thù của nó qua câu nhạc hoặc nhịp điệu, khiến cho việc cải biến jazz hóa trở nên khó khăn nhiều, ít nhất là cho tôi. Có lẽ phần lớn là do khả năng không đủ sức để ngẫu hứng thay đổi những bài này nên quá trình dàn dựng hòa âm thành ra chậm chạp. Vì thế nên tôi rất nhiệt tình chào đón nhạc phẩm nhẹ nhàng Một Mình Tôi này.

NT: Bấy lâu nay, tôi vẫn cố dịch làm sao cho gần nghĩa của nguyên tác. Học hỏi nhiều từ anh Ngu Yên, người mà tôi thỉnh thoảng vẫn hay nhờ dịch những tác phẩm nào hóc búa quá cho tôi. Anh hay nói với tôi: Thính giả Việt Nam rất khó. Nếu dịch cho sát nghĩa theo câu văn của ngoại quốc, mà không hoàn chỉnh cái ý cái tứ trong câu tiếng Việt, thì họ sẽ thấy khó chịu và sẽ không chấp nhận. Tôi nghĩ, hay là tại vì một khi mình biết là lời dịch, thì tự nhiên mình có sự đòi hỏi cái mạch lạc của ý tưởng, cái chính xác của ngôn từ, cái xuông sẻ của hành văn (do lòng nghi ngờ?), không cần thiết là trong nguyên bản, tác giả có dùng những thuật ngữ mới với dụng ý riêng hay không. Nếu những câu như “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” hay “bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm” là những câu được chuyển ngữ, chúng ta có bài bải la lên là dịch bậy bạ hay không?

LV: Tôi không phải là kẻ chuyên dịch thuật nên không dám bàn luận nhiều vào vấn đề này. Tuy nhiên đôi khi có những câu từ trong lời nhạc phản ánh cả một phong trào văn hóa, kinh nghiệm sống của từng thời điểm, tình cảm chung của một thế hệ… thì làm sao mà có thể chuyển đổi một cách trọn vẹn qua ngôn ngữ khác được. Đến lúc đó chỉ hy vọng được người dịch gột tả được một phần nào tâm ý của nhạc sĩ qua hiểu biết của riêng mình về những tương đồng và dị biệt của 2 ngôn ngữ mà thôi.

NT: Trở lại với Một Mình Thôi, đến đoạn chờ đợi tiếng điện thoại kêu, thì hình như chuông ở Mỹ kêu hơi lâu, đến những “ring-a-ting-a-ling” mà mình chỉ vỏn vẹn một cái… “reng” (thật ra tôi cũng chẳng nhớ điện thoại VN kêu ra làm sao nữa). Bởi vì vậy tôi đành phải “diễn Nôm” và chẳng thể nào tôn trọng nguyên tác được nữa.

Một điều nữa là vào đoạn kết, bạn mix thêm câu hát bè trước khi dứt bài đã làm tôi hơi khựng lại.  Đang “một mình” và bỗng nhiên nghe không “cô quạnh” gì cả làm tôi thật bối rối.  Nhưng sau khi nghe nhiều lần thì tôi lại nghĩ, tiếng ấy như là một tiếng vọng trong cái không khí trống vắng kia, hoặc giả là tiếng của người yêu lập lại chăng?

Một Mình Thôi

Mình anh thôi, hắt hiu mình anh thôi
Có ai ngoài em đâu, hỡi người
Mình anh đây vẫn im ngồi bên phone
Mãi mong đợi tiếng chuông
Réo vang.  Em nào
Biết…

Mình anh thôi, mỗi khi chập tối
Một mình anh với quạnh hiu
Biết em nay nơi nào
Giờ vui hay buồn
Vào những đêm trường 
Có thấy hiu quạnh không?

All Alone
	
All alone, I'm so all alone
There is no one else but you
All alone by the telephone
Waiting for a ring
A ting-a-ling

I'm all alone every evening
All alone, feeling blue
Wond'ring where you are 
And how you are
And if you are 
All alone too

Đêm Bạch Lụa

Nhạc & lời: Justin Hayward
Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Lần đầu tiên tôi được nghe và mê mẩn bài này là vào khoảng năm 1965-1966 tại Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd. Lúc đó tôi cũng chẳng nhớ được ban nhạc nào trình diễn trên sâu khấu. Nhưng âm ba của nó vẫn ám ảnh tôi qua năm tháng. Sau này nghe được phiên bản hòa tấu của Franck Pourcel gợi nhớ lại những âm điệu rộn rã ngày đó. Nhưng rồi lại quên đi. Mãi đến sau này, khi bạn hỏi tôi có muốn thực hiện bài nào cho KeJazz tôi mới nhớ lại giai điệu này.

NT: Phải công nhận là lâu lâu bạn vẫn hay làm tôi ngạc nhiên, như khi bạn dịch hai bài nhạc Brazil năm nào. Cả hai bài, tôi đều chưa nghe, Sóng & Suy Tư. Và lời dịch của bạn thật bay bướm. Cũng như khi bạn nhờ tôi hát dịch bản của Misty mà tôi đã đặt tựa là Mắt Lệ, tôi đọc lời mà thấy thật là thích thú. Nhưng khổ nỗi, bạn ít thích viết. Vì vậy mà thỉnh thoảng tôi phải gạ bạn xem thử bạn có trổ tài cho bạn bè KẻJazz thưởng thức không. Và lần này tôi bị trúng mánh. Bạn chẳng viết mà còn giao cho tôi một bài hát mà tôi ít nghe, hoặc chỉ nghe qua radio thời mới qua Mỹ. Thuở đó, tiếng Anh lỏm bỏm, và mạng điện tử chỉ là một mộng tưởng nên không thể tìm lời nhạc. Nghe đài phát thanh gọi tên Nights in White Satin thì lại tưởng là “Knights in White Satin” nên trong đầu phác họa những hình ảnh quái dị không có chút gì tình tứ lãng mạn hết.

LV: Đề nghị bạn dịch qua tiếng Việt bài này nhưng đến khi bạn gửi cho tôi lời dịch thì tôi lại đắn đo hết sức. Đắn đo vì tôi ngộ ra rằng không cách nào tôi tái tạo được những cảm xúc của mình ngày xưa khi nghe nhạc phẩm này lần đầu tiên.

NT: Tôi thật chỉ nhớ mang máng The Moody Blues với bài nhạc này, nghe thật… pop, và không gợi cho tôi một ấn tượng gì trong thời điểm đó. Nhưng bạn đã đề nghị, theo thói quen, tôi lùng kiếm trên mạng những covers để tôi có thêm những quan điểm cũng như tình cảm cho tôi cái hứng trong việc dịch. Nghe Bettye Lavette qua bản blues của bà, tôi biết ngay mình đã tìm thấy chất liệu cần thiết để làm việc. Có thể vì vậy mà lời nhạc đã không gợi cho bạn những hoài niệm mà bạn đã mang trong lòng bao nhiêu năm qua?

LV: Biết thế nhưng tôi cũng muốn trải nghiệm một lần nữa với giai điệu này. Phiên bản này mang nhiều nét jazz hơn blues. Hầu như cách chơi đã thay đổi hoàn toàn. Thực hiện phiên bản này tôi biết rằng, với tôi, những gì tôi hoài niệm có lẽ cũng đã nhạt nhòa trong mù mờ của ký ức, nhưng những gì mới lạ cũng sẽ đang chờ đợi tôi.

Đêm Bạch Lụa

Trắng toát lụa tinh nguyên
Cuốn mãi sâu lòng đêm
Những lá thư còn nguyên vẹn
Sẽ chẳng bao giờ trao người

Ôi ta vẫn không nhận ra
Mắt đắm như hồ thu
Có biết đâu là hư thật
Sao không hề nói ta bao giờ

Vì ta yêu em
Mãi mãi yêu em
Ôi ta yêu em

Thấy những đôi tình nhân kia
Khắng khít tay cầm trong tay
Có ai hiểu ta được
Với nỗi đau ngấm ngầm

Có kẻ nói cùng ta
Những ý nghĩ thật vu vơ
Hãy xem là hy vọng
Cho em là bến bờ

Và ta yêu em…

Nights in White Satin

Nights in white satin
Never reaching the end
Letters I've written
Never meaning to send

Beauty I've always missed
With these eyes before 
Just what the truth is
I can't say any more

'Cause I love you
Yes I love you
oh oh oh I love you

Gazing at people
Some hand in hand
Just what I'm going through 
They can’t understand

Some try to tell me 
Thoughts they cannot defend
Just what you want to be 
You will be in the end

And I love you

Ôi Tình Yêu

Nhạc & lời: Olivier Toussaint
& Paul de Senneville
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi nhớ thời trước ’75, những bài nhạc Christophe đã mê hoặc tôi với những tâm tình qua lời dịch của một số nhạc sĩ danh tiếng ở VN và diễn bởi những ca sĩ trẻ nổi tiếng thời bấy giờ. Oh mon amour, qua Phạm Duy, Tình Yêu, Ôi, Tình YêuCuộc tình ngày đó đã ghi trong ta, ôi bao nhiêu ngọt bùi, bao kỷ niệm.  Thật sướt mướt với phần diễn xuất của Thanh Lan bên cây dương cầm, và những giọt nước mắt long lanh tuyệt đẹp đã làm tôi nhớ mãi hơn 40 năm qua.  Em nơi phương đây, đường xưa vẫn đó, dấu chân còn đây, ngóng trông đêm ngày.  Anh ơi, anh ơi, vòng tay còn ấm, môi còn say…  Hãy nhớ nhé anh, em vẫn chờ mong, dang đôi tay yêu trong cơn mơ…(*)

Tôi đã mang mớ xúc cảm ấy khi trở lại với Oh mon amour.  Ngồi đọc lời nhạc, tôi chỉ thấy hình ảnh người nữ lặng yên nhìn xa xăm qua màn mưa.  Nàng đang tư lự gì nhỉ?  Nàng lặng đi, lạc giữa những giấc mơ, những mây mù (trong tâm trí?), những mảnh vụn của trí nhớ.  Nàng chẳng còn khái niệm gì về thời gian.  Chỉ có lo sợ.  Bàn tay nàng nằm yên như ngủ.  Trong toàn bài, nàng hầu như bất động, không một lời nói, không một cảm xúc.

Ngạc nhiên hơn nữa là tôi chỉ được nghe lời nói của gã tình nhân, lúc van xin, lúc khuyên nhủ, lúc hứa hẹn.  Anh ta nói như nói với khoảng hư không. Nhưng vẫn nói.  Như một người chồng nói với vợ mình đang trong cơn hôn mê.  Anh đã chẳng dang đôi tay yêu trong cơn mơ, nhưng anh đã van xin nàng hãy cử động, hãy lùa tay vào tóc anh, hãy định thần nhìn anh cho anh được thấy sự sống bừng dậy trong tâm trí của người anh yêu.

Tôi phải hỏi lại bạn: có phải tôi đã tiểu thuyết hóa quá chăng?

LV: Thật tình tôi khá ngạc nhiên khi bạn hỏi tôi là có thể người nữ mô tả trong bài nhạc bị mất trí nhớ hay đang hôn mê không. Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy cả. Nhưng khi đọc lại lời bản gốc thì tôi cũng thấy bạn có lý do để cho là như thế. Bao nhiêu năm nay tôi chỉ cho rằng bài hát nói về người con gái đã trở thành hững hờ, lạnh lùng vì thất vọng với cuộc tình; và gã tình nhân đang năn nỉ, van xin. Bạn đã cho tôi một cái nhìn khác, nhiều bi kịch hơn, về nhạc phẩm này. Đúng hay sai? Không ai biết được. Và đúng hay sai có lẽ cũng tùy theo kẻ trình bày có đưa người nghe đến mức độ cảm nhận nào của thảm kịch này không?

NT:  Và tôi cũng xin mời bạn bè của KẻJazz ghé qua trang mạng của LeVuMusic để nghe Ngô Nhật Trường qua ca khúc Tình Yêu, Ôi Tình Yêu, phiên bản của Phạm Duy.

Ôi Tình Yêu

Nàng còn nhìn mãi nơi nao xa khơi
Xuyên cơn mưa mịt mờ, giăng đầy trời
Nàng còn lạc giữa giấc mơ xa xôi
Bao mây trắng bay ngổn ngang tơi bời
Nàng chẳng còn nhớ tháng năm chơi vơi
Đáy trái tim nàng, nước mắt dâng tràn
Lòng sao bối rối

Ôi, em yêu ơi, còn nghe anh nói
Phố vui ngoài kia vẫn luôn mong chờ
Em tin anh đi, đừng lo âu mãi
Biết bao niềm yêu dấu chẳng vì nhớ
Sẽ nói (cho) em nghe mãi đến ngày nao
Dẫu bao lâu, cho em hay thôi

Nàng ngồi lặng lẽ có nghe tôi đâu
Đôi tay im hơi (trong) tay tôi ngậm ngùi
Nàng tìm về đó, chốn nao xa xôi 
Nơi có tôi ước ao mong đợi
Nhìn hoài mặt kính tháng năm xưa
Giấc mơ nát vụn, vỡ tan không ngờ
Chiều hè hôm ấy

Ôi, em yêu ơi, thì nghe anh nói
Thế giới mộng mơ vẫn luôn đợi chờ
Em tin anh đi, đừng lo âu mãi
Câu chuyện tình yêu có em và anh
Sống mãi bên nhau như vẫn hằng mơ
Ta luôn yêu nhau như khi xưa

Người anh yêu hỡi
Trái tim còn say đắm câu ân tình
Em nên quên đi một thời chua xót
Để ta gần nhau mãi không rời xa
Hãy vuốt tóc anh, và hãy nhìn anh
Cho nắng ban mai tươi trong mắt em


Oh mon amour

Elle a des yeux qui voient la mer
A travers la pluie qui descend
Elle fait des rêves où elle se perd
Entre les grands nuages blancs
Elle ne sait plus le jour ni l'heure
Elle a des larmes au fond du cœur
Qui lui font peur

Oh! mon amour écoute-moi
Déjà la vie t'attends là-bas
Non n'ai pas peur il faut me croire
La vie est belle même sans mémoire
Tu sais je te raconterai
Avec le temps tu comprendras

Elle n'entend pas ce que je dis
Et sa main dans ma main s'endort
Je voudrais être ce pays
Où elle s'en va chercher encore
Dans le miroir de son passé
Ce rêve qui s'était brisé
Un soir d'été

Oh! mon amour écoute-moi
Un autre monde t'attend là-bas
Non n'ai pas peur il faut me croire
La vie est belle et notre histoire
Peut continuer quand tu voudras
Et tout sera comme autrefois

Oh! mon amour ouvre ton cœur
Tu m'entendras
Pardonne le mal que je t'ai fait
Je ne te quitterai plus jamais
Oui met tes mains dans mes cheveux
Je vois des soleils dans tes yeux

Vào Tim Em

Nhạc: Agustín Lara
Lời Anh: Ray Gilbert
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Châu Hạnh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Ti-Ô Studio (Sài Gòn)
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Từ khi Châu Hạnh đến với KẻJazz, tôi cảm nhận được nét cổ điển trong giọng hát của cô.  Tôi có thể mường tượng đến những ca sĩ thời hoàng kim như July London, Eydie Gormé, Keely Smith, Jo Stafford.  CH có làn hơi dài và giọng ngân rất classic.  Cô hát kềm chế trong khuôn khổ, nắn nót từng chữ, hầu như ít khi nào buông thả cảm xúc quá đáng.  Chính vì vậy, khi nghe bài nhạc You Belong to My Heart, tôi đã nghĩ ngay đến CH.

LV: Nói đến việc mang cảm xúc vào trong bài nhạc quả thật là một vấn đề nan giải.  Nan giải vì dựa trên nhận định chủ quan của người nghe.  Đôi khi người hát cho hết tình cảm vào trong đó mà người nghe vẫn cho là không đủ cảm xúc. Có phải vì để ý quá nhiều đến kỹ thuật mà quên đi cảm xúc không? Hay là kỹ thuật không đủ để tạo nên những thay đổi vi diệu trong tiếng hát? Riêng như bản thân tôi, không giỏi kỹ thuật về ca xướng, nên tự biết là tiếng hát mình khó tạo nên cảm xúc cho người nghe bằng những nuances trong trình bày.  Thế nhưng có những bài lúc tôi hát cũng bằng cảm xúc tràn trề trong lòng (?).  Nhưng sau nghe lại thì cảm thấy có chút gì thiếu thốn.

NT:  Bạn nói rất đúng, chung quy vẫn là sự thẩm định của cá nhân.  Và cảm xúc chỉ là một cách xử lý bài nhạc, thường thấy nhiều trong nhạc pop, rock, blues.  Nhạc classic và jazz tôi ít thấy hơn, nhất là từ những ca sĩ thời trước như Frank Sinatra, Julie London, Tony Bennett.  Những ca sĩ jazz hiện đại thì thường để cảm xúc dẫn đưa bài nhạc, như Halie Loren, Jamie Cullum, Diana Krall.  Nhưng cũng vẫn có ca sĩ hiện đại như Stacey Kent hát rất từ tốn, cẩn trọng, và vẫn mang một âm hưởng rất tuyệt và riêng biệt.  Nói tóm lại, xúc cảm hay không, không làm cho bài nhạc hay hoặc dở.  Tôi nghĩ đó là thể hiện cá tính của người hát khi họ hát bằng cả tâm hồn của mình.

Nói về ca khúc Vào Tim Em này, nguyên thủy là một bài Bolero của Mễ, tựa đề là Solamente una vez (Chỉ Một Lần).  Lời Anh ngữ do Ray Gilbert viết không hề dính líu đến nguyên tác, nhưng lãng mạn hơn với nụ hôn bằng mắt và ngàn tinh tú cùng muôn vạn cây đàn.  Thật là một tình ca óng mượt để tặng cho những người đang say mê ngụp lặn trong biển yêu.

Vào Tim Em

Anh đã mang vào tim em
Tình yêu mãi muôn đời
Bao đắm say từ hôm ấy
Có đâu xa vời

Ta bên nhau mơ trăng sao
Cho âm ba ngân vang mãi tình ca (của) đôi mình
Khi môi em xin yêu anh
Cho con tim run lên thêm niềm âu yếm

Trong phút giây huyền mơ ấy
Này anh có hay rằng
Đôi mắt anh nhẹ theo gió
Khẽ hôn em rồi

Ôi trăng sao theo đôi ta
Khi âm ba ngân vang xa tình ca mãi muôn đời
Anh yêu ơi, riêng anh thôi
Cho tim em luôn in sâu hình bóng anh 


You Belong to My Heart

You belong to my heart
Now and forever
And our love had its start
Not long ago

We were gathering stars
While a million guitars played our love song
When I said I love you
Every beat of my heart said it too

'Twas a moment like this
Do you remember?
And your eyes threw a kiss
When they met mine

Now we own all the stars
And a million guitars are still playing
Darling, you are the song
And you'll always belong to my heart

Cứ Phớt Đi

Nhạc & lời: Burt Bacharach  & Hal David
Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Có nhiều bài nhạc tôi bắt đầu dịch từ khá lâu, nhưng vì lý do gì đó, đã bị ngưng lại và xếp vào trong một cái folder trong máy vi tính.  Thỉnh thoảng tôi cũng xem lại, sửa chữa và thêm thắt đôi chút, nếu chưa hoàn chỉnh, thì lại cho vào folder tiếp.  Bài Walk On By này là một trường hợp như vậy.  Những cụm chữ let me grieve in private hoặc foolish pride is all that I have left đã làm tôi điêu đứng vì không sao dịch cho được gọn gàng, vừa vặn âm sắc.

LV: Một hôm nghe Diana Krall hát bài này thích quá, định gọi bạn dịch để làm.  Nhưng sốt ruột nên cuối cùng làm liều thử dịch xem sao.  Tôi tự nghĩ đằng nào thì tôi cũng sẽ phải gửi bản dịch đến cho bạn chữa.

NT:  Vì vậy mà hôm nọ mới nhận được điện thư của bạn với bản dịch nháp.  Tôi đem bản nháp của tôi ráp vào.  Cắt chỗ này, dán chỗ nọ.  Gửi lại cho bạn.  Nhưng sau một đêm suy nghĩ, đọc lại, tôi thấy có nhiều chỗ không ổn.  Dị dạng như Frankenstein.  Tôi điện tin cho bạn để “thú tội”.  Tôi bảo bạn, có những chữ bạn dùng tôi rất thích.  Và xin bạn cứ tự tiện cắt dán lại.

LV: Thật không ngờ là bạn cũng có bản dịch riêng của mình.  Thế thành ra tôi có công tác ráp nối hai lời dịch lại thành một.  Mục đích chính của tôi là làm cho cho câu hát được trôi chảy, tự nhiên theo với nhịp phách của bài.  Nói thì nghe dễ nhưng tôi cũng phải mất mấy đêm để thử tới thử lui.

NT: Nói về ngôn từ, khi bạn dùng chữ phớt là một chữ ngày xưa thường nói như phớt tỉnh Ăng-lê.  Chữ này mang thời gian tính trong ngôn ngữ Việt, và hình như là tiếng lóng của dân chơi thời bấy giờ.  Tôi đã phải đặt câu hỏi: nếu tôi gặp lại người yêu cũ (mà lòng mình vẫn còn đầy xúc cảm), liệu tôi có nói “cứ phớt đi” hay không?  Rồi tôi lại nghĩ, biết đâu đấy, bạn có thể là dân chơi thời ấy ở Saigon trong khi tôi lúc bấy giờ vẫn còn lông nhông suốt ngày trên bãi biển Nha Trang, cho nên phớt mới có cái ấn tượng như vậy với tôi.  Thôi thì cứ phớt qua.

LV: Thú thật là tôi chưa bao giờ là “dân chơi” dù ở nơi đâu, bạn nhé!  Theo tôi hiểu thì “phớt tỉnh Ăng Lê” là nói đến phong cách cứng rắn, kềm chế không bộc lộ tình cảm của người Anh theo kiểu “mím chặt môi trên” của họ (tight upper lip).  Cho nên khi tôi chọn chữ “phớt” là muốn mô tả cái cố gắng làm ra vẻ dửng dưng, lạnh lùng, cho dù trong lòng muôn lối ngổn ngang.  Bởi thế xin bạn cứ phớt đi dùm tôi nhé.

Cứ Phớt Đi

Nếu có (những) lúc thoáng thấy anh dường đang khóc
Khi chúng ta thấy nhau giữa phố đông người
Cứ phớt đi 
Cứ bước đi

Hãy cứ xem
Rằng chẳng hề trông thấy chi
Dù là có đớn đau trong kín sâu
Cứ  mỗi khi (anh) thoáng thấy em
Mắt anh lại cay xé
Đừng dừng bước
Mặc anh nhé
Đừng dừng bước…

Vẫn chưa tin đôi ta bây giờ xa cách
Nên trái tim nát tan, cay đắng u buồn
Cứ phớt đi
Cứ bước đi
Cố thản nhiên Còn gì trong anh nữa đâu Chỉ đành dấu diếm đi Niềm đớn đau, nước mắt rơi suốt đáy tim Lúc em đòi chia tay (thì) Đừng dừng bước (để) Mặc anh nhé Đừng dừng bước… Walk On By If you see me walking down the street And I start to cry each time we meet Walk on by Walk on by Make believe That you don't see the tears Just let me grieve in private ‘Cause each time I see you I break down and cry And walk on by (don't stop) And walk on by (don't stop) And walk on by I just can't get over losing you And so if I seem broken and blue Walk on by Walk on by Foolish pride Is all that I have left So let me hide The tears and the sadness you gave me When you said goodbye Walk on by (don't stop) Walk on by (don't stop)

Preview(opens in a new tab)

Giữ Mãi Tình Ca Cho Người Tôi Yêu

Nhạc: Michel Legrand, Richard Rodgers
Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman, Lorenz Hart
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ, Ngu Yên
Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi & Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm:Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

LV:  Loay hoay một thoáng đã lại đến Valentine.  Tôi và bạn đều đồng ý sẽ trở lại với nhạc phẩm My Funny Valentine lần nữa.  Nhưng lần này lại có một phiên bản đặc biệt với hai bài My Funny ValentineHow Do You Keep The Music Playing? được trộn lẫn vào nhau thành ra hầu như một nhạc phẩm mới.

NT:  Lần này, bạn đánh trước, gửi cho tôi bản hòa âm của hai bài viết như một “nhuyễn” khúc (mashup).  Đây là một công trình tái tạo, dùng hai bài nhạc khác nhau, xen kẽ vào nhau, giàn dựng nên một thành phẩm mới, với tâm tình hoặc khung cảnh thường phức tạp hơn, khác  với loại nhạc medley.  Cái công phu của bài nhạc là ở chỗ ráp nối sao cho câu nhạc thuận theo phát triển của hợp âm chính, trong lúc lời nhạc vẫn theo vần điệu và vẫn chuyên chở tình ý cho thành phẩm.
Bài MFV thì đã được dịch từ trước trên KẻJazz, nhưng HDYKTMP thì vẫn còn là một bản dịch nháp, không vần không điệu.  Lúc tôi dịch xong, bạn lại phải ráp nối, phải chữa lời, phải thâu nháp, phải hoàn chỉnh… Thật là mất nhiều công phu và thời giờ

LV:   Phiên bản không tiền khoáng hậu đã được Frank Sinatra và Lorrie Morgan trình bầy.  Tôi không biết hòa âm cho bản mashup này do ai làm nhưng phong cách nhạc thì rất giống như của Michel Legrand.  Mà tôi thì đã thần tượng hóa nhạc sĩ thiên tài này cho nên dù khó khăn mấy tôi cũng phải ráng dàn dựng cho bằng được.  Phiên bản Việt được Ngu Yên và bạn dịch ra và do 2 bạn từ đất Sài Thành là Hồ Đắc Anh Thi và Ngô Nhật Trường.

NT: Tôi nhớ có một người đã hỏi tôi: sao làm nhạc không công mà mấy anh, mấy chị cứ làm hoài thế? Ừ nhỉ.  Chắc phải là cái nghiệp đấy.  Nhưng mà tôi nghĩ, theo đuổi âm nhạc vì đam mê, nó cũng cho mình niềm vui và làm đời sống thêm nhiều màu sắc hơn.  Nghĩ thế thì mình càng thấy cảm mến những người bạn nơi phương xa cũng đã bỏ công bỏ sức cùng cộng tác với KẻJazz qua bao lâu nay.

LV: Dĩ nhiên cái đam mê này là “nghiệp chướng” mà tôi, bạn và những bằng hữu hợp tác đều vui lòng chấp nhận.  Cho nên dù phải trải qua khá nhiều gian nan trắc trở nhưng rồi KẻJazz cũng hoàn tất được một bản Việt để đem giới thiệu với bạn nghe gần xa cho ngày lễ Tình Nhân này.   Thiếu xót thì rất nhiều – từ giọng hát, kỹ thuật, hòa âm – nhưng say mê thì luôn luôn tràn đầy.  Chúc cho tình yêu mãi mãi được vinh danh.

NT: Happy Valentine cho tất cả anh chị em bạn bè xa gần nhé.

Giữ Mãi Tình Ca Cho Người Tôi Yêu

Giữ sao tình ca mãi ngân dài thời gian
Giữ giai điệu êm ái hoài
Với bao lời thơ cứ luôn nồng say mãi đừng phai
Dẫu khi đời ta đã trao về người yêu
Giữ trong hồn giây phút đầu
Để cho từng câu nói rung động trong lòng nhau

     Người tình ơi, em dễ thương,
     Nụ cười em, anh vấn vương.
     Ngọt ngào sung sướng trong tim anh

Dẫu muôn đời ta biết ta luôn đổi thay
     Cười âu yếm như bức tranh
Đổi thay hoài với giòng đời
     Làm sao vẽ nhan sắc em
     Để môi em mãi là đóa hoa anh say mê
Trái tim dường như vỡ tan tành thôi
Một khi nghe thoáng tên ai

     Em nhìn mỹ miều vì lạ đời
     Dịu dàng hé lời thành nụ cười
     Thật ngộ nghĩnh làm lòng mọi người
     Tràn niềm vui

Hãy cho tình nhân sống say sưa tình yêu
Hãy như bạn thân suốt đời
Hãy xem ngày qua chúng ta vì nhau
Xớt chia niềm vui, cũng như niềm đau

     Nếu mà em yêu mến anh
     Đừng thay đổi chi nhé em
     Ngồi đây với nhau đắm say, Valentine

Biết đâu thời gian dẫu muôn đời trôi
Tình ca chẳng cứ miên man
     Ngày nao cũng như lễ nhân tình
     Dẫu ngày lạnh
Dẫu ngày lạnh
     Dẫu ngày hè
Dẫu ngày hè
     Dẫu ngày tàn
Dẫu ngày tàn
     Dù tháng ngày nào
Ta yêu nhau

How Do You Keep the Music Playing? My Funny Valentine

How do you keep the music playing?
How do you make it last?
How do you keep the song from fading too fast?
How do you lose yourself to someone
And never lose your way?
How do you not run out of new things to say?

     My funny valentine
     Sweet comic valentine
     You make me smile with my heart

And since we know we're always changing
     Your looks are laughable
Why should it be the same?
     Unphotographable
     Yet you’re my favourite work of art
And tell me how year after year
You're sure your heart will fall apart
Each time you hear the name?

     Is your figure less than Greek
     Is your mouth a little weak
     When you open it to speak
     Are you smart?
If we can be the best of lovers
Yet be the best of friends
If we can try with everyday to make it better as it grows
     But don’t change a hair for me
     Not if you care for me
     Stay little valentine stay

With any luck, then I suppose
The music never ends
     Each day is valentines day
     Winter time
Winter time
     Summer time
Summer time
     Evening time
Evening time
     Or anytime
I love you

Mới Hôm Qua

Nhạc & lời: Paul McCartney
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo (& Lê Vũ)
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Lớn lên trong một gia đình đông anh em, là út, lại có tính tò mò hay theo dõi, nên tôi hội nhập được nhiều “chuyện của người lớn” lắm.   Một trong những thứ ấy là nhạc.  Thời bấy giờ, theo mốt, mấy ông anh lớn đều chải tóc phồng, mặc quần ống chẽn, giầy mũi nhọn, đều ôm đàn guitar và nghêu ngao nhạc Tây.  Lẽ dĩ nhiên, lúc bấy giờ, tiếng Pháp, tiếng Mỹ, tiếng Ý, đối với tôi, đều là Tây.  Tôi nhớ có những tên thời thượng như Tuấn Ringo, Dũng Beatle, nghe quá… Tây.  Và bài nhạc “Tây” Yesterday đã đến với tôi như thế.   Đến thời nhạc trẻ vào đầu thập niên 70, Yesterday đã trở lại với một tôi trong tuổi dậy thì, Yesterday đã khuấy động những cảm xúc thật mới lạ:  Oh I believe in yesterday…  I’m not half the man I used to be…  Câu hát nghe thật xôn xao, nhưng thật là mơ hồ vì vốn liếng Anh Ngữ thu thập chỉ từ mấy cuốn English for Today.

LV: Cũng như bạn, tôi luôn cảm thấy mơ hồ bâng khuâng với câu hát “Yesterday, I’m not half the man I used to be...” Một chút cay đắng, bùi ngùi về quá khứ gói ghém trọn vẹn trong một câu hát ngắn ngủi nhưng vô cùng thấm thía. Thêm vào đó là giai điệu đơn giản nhưng quá sức tuyệt vời của Paul McCarney đã làm cho Yesterday, theo ý kiến tôi, là tuyệt phẩm hạng nhất vượt thời gian của The Beatles.

NT: Một ngày, bạn gửi tôi bài nhạc Ngày Hôm Qua ­bạn thâu nháp, không biết “dịch giả” là ai, nhưng tôi nhận ra được những vết tích của thời nhạc trẻ năm xưa.  Sau đó, bạn gọi lại tôi và đề nghị tôi dịch phiên bản khác, vì bạn muốn để dành bản pop cho trang mạng LêVũMusic.  Tôi nghĩ, như vậy cũng hay.  Một bài nhạc đã đến với tôi bao lần như hồ ly tinh, thì lần này, tôi nên chụp cổ nó cho tường tận.
Và tôi đề nghị với bạn, hay là ta cùng đăng tải lên mạng cả hai bài vào cùng ngày, cho KeJazz và LeVuMusic lâu lâu được “giao duyên”.

LV: Đã từ lâu tôi có ý định nối kết Levumusic và Kejazz với mục đích giới thiệu đến những nhạc hữu trung thành của Levumusic những giòng nhạc khác của thế giới, chủ yếu là nhạc jazz. Vì thế từ 2 tuần trước tôi đã bắt đầu tạo ra link từ Levumusic đến Kejazz. Tôi rất mừng là thân hữu nghe nhạc đã hưởng ứng và đón nhận Kejazz thật nhiệt tình. Tuần này tôi và Nguyễn Thảo quyết định sẽ dùng nhạc phẩm bất hủ Yesterday này đế giới thiệu đến bạn nghe 2 phong cách trình bày khác nhau của cùng một bài nhạc. Rất mong đợi ý kiến đóng góp của các nhạc hữu.

Mới Hôm Qua

Mới hôm qua
Muộn phiền trong ta ngỡ đã trôi đi xa
Bỗng hôm nay như quay về bám quanh ta 
Ôi lòng ước sao được (như) ngày hôm qua

Mới hay ra
Nửa đời ta còn đâu nữa như năm xưa
Đám mây đen nay bao trùm khắp muôn phương
Ôi ngày bỗng qua, còn lại thê lương 

Mà nàng không lên tiếng
Ta nào biết, đã đi chốn nào
Một lời khi lỡ nói
Không làm sao tìm lại (được) hôm nao

Mới hôm qua
Chuyện tình như trò chơi đắm say cho nhau
Đến hôm nay chỉ riêng mình với đêm sâu
Âm thầm nhớ mong từng ngày hôm qua

Yesterday

Yesterday
All my troubles seemed so far away
Now it looks as though they're here to stay
Oh, I believe in yesterday

Suddenly
I'm not half the man I used to be
There's a shadow hanging over me
Oh, yesterday came suddenly

Why she had to go
I don't know she wouldn't say
I said something wrong
Now I long for yesterday

Yesterday
Love was such an easy game to play
Now I need a place to hide away
Oh, I believe in yesterday