Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay

Nhạc & lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Triệu Vinh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Phòng Thâu NTV 
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Cũng giống như bạn, tôi hay nghe lại những ca khúc post trên mạng trong những năm tháng mới bắt đầu của KeJazz.  Và tôi vẫn hay nghĩ, tôi cần phải chỉnh sửa câu này, cần đổi đôi chữ chỗ nọ.  Tôi đoán là trong quá trình sáng tác, chúng ta không bao giờ ngưng cố gắng làm hay hơn, mới hơn. 

Tôi cũng nhớ có người đã từng nói với tôi, một văn bản mà “over-edit” sẽ không còn hay nữa.

Tôi đã từng phân vân: như thế thì đến lúc nào ta biết là chỗ phải ngừng?  Lại nữa, hay hoặc dở, đối với ai?

Ngày trước, viết một tác phẩm. một trang nhạc, tất cả đều bằng tay.  Vấn đề ngưng sửa đổi lúc nào thật là quan trọng.  Bản thảo được chỉnh sửa  bằng tay.  Cho đến khi xem như thỏa mãn mới đem ra nhà in.  Đến lúc ấy, dù muốn dù không, tác phẩm in kể như là… đinh đóng cột.

Ngày nay, viết văn, viết nhạc, hòa âm thường bằng máy vi tính, đăng tải trên mạng điện tử.  Cần thay đổi gì thì cứ upload phiên bản mới.  Chẳng phiền hà là bao.

Lẽ dĩ nhiên, bạn trở lại với những tác phẩm cũ với một ý niệm khác, một thử nghiệm khác, và lẽ dĩ nhiên, một hòa âm khác.  Cũng như một giọng hát khác.

Ngày trước, Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay? đã được hòa âm rất standard.  Có một vài chỗ tôi nghĩ lời ca có thể làm đẹp hơn.  Vì thế, khi bạn đưa ý kiến mời Triệu Vinh hát lại ca khúc này, tôi rất hoan nghênh. 

Tuy ca khúc này thật giản dị, nhưng tôi biết có nhiều đoạn cần phải được xử lý khéo léo.  Tôi có đưa đề nghị là TV nên nghe những bản diễn của nhiều ca sĩ Mỹ khác nhau để nghiệm ra những cảm xúc họ mang vào qua kỹ thuật hát.

Cũng vì những lý do vặt vãnh này mà hôm nay, KJ lại có một phiên bản mới cho Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay?

Cái này là bình mới mà rượu cũng mới đấy nhé.

LV: Tôi thường ngại nghe lại bài cũ vì sợ rằng tôi sẽ nghe ra cái khuyết điểm nào đó để rồi khó chịu trong bụng. Tuy nhiên tôi lại khá hài lòng với phiên bản đầu của bài Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay? này. Thế nhưng lần này nghe lại, trong đầu lại nảy ra ý mới. Tự nghĩ, KeJazz vừa có thêm một giọng hát điêu luyện, “đầy nội lực” của Triệu Vinh, nên tại sao không một phiên bản mới? Với tinh thần là luôn tìm tòi, lục lọi những nét mới nên tôi chắc rằng việc bài cũ trong phiên bản mới, giọng hát mới sẽ thường xảy ra trên diễn đàn KeJazz này.

Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay?

Ngần nào là thật say mê
Tình này dành cho em?
Nông sâu ôi đại dương đó?
Cao xa trời xanh thắm?
Bao nhiêu phút giây qua
Anh luôn trông ngóng em?
Bao nhiêu hoa trong vườn hồng
Long lanh hạt sương đêm?

Bao xa anh còn lê bước
Đến với em yêu kiều?
Bao xa là một chuyến
Phiêu lưu hành tinh em?
Nước mắt anh tuôn rơi bao nhiêu
Khi ta xa lìa nhau?
Bao sâu ôi lòng đại dương?
Bao la cao trời cao?

How Deep is the Ocean?

How much do I love you?
I'll tell you no lie
How deep is the ocean?
How high is the sky?
How many times in a day
Do I think of you?
How many roses are
Sprinkled with dew?

How far would I travel
Just to be where you are?
How far is the journey
From here to a star?
And if I ever lost you
How much would I cry?
How deep is the ocean?
How high is the sky?

Khi Không Còn Em

Nhạc: Hoagy Carmichael
Phổ thơ: Jane Brown Thompson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Một trong những dự tính của tôi là trở lại để remix những nhạc phẩm đã thực hiện bằng hệ thống mới. Muốn làm nhưng chần chừ mãi vì … ngại. Nhiều bài, nhiều việc quá! Nhất là thời giờ luôn hạn hẹp. Nhưng dù thế nào thì việc cần làm cũng phải đến vì thỉnh thoảng hứng bất chợt tôi cũng mang bài cũ ra mix lại. Chỉ có điều là khi nghe lại bài cũ đã làm tôi thường lại nảy ra ý mới. Thành ra việc đẻ thêm việc: vừa remix bài cũ lại vừa hoà lại bài theo kiểu mới. Tuy nhiên có như vậy thì tôi mới hứng mà xử lý bài cũ. Những bài cũ sẽ có phiên bản thứ 2.

Bài Khi Không Còn Em này là một trong những bài đầu tiên của Kejazz trong tháng 7 năm 2016. Lúc trước bạn đã hát theo kiểu jazz standard. Lần này tôi xử lý nó với một tinh thần khá khật khiễng, buông thả, hoàn toàn khác với cách trình bày du dương của bạn trước đây. Bạn thắc mắc lạ tai với tiếng búng tay tôi dùng làm cho nền cho bài nhạc buồn này. Chủ ý của tôi những tiếng búng tay này được dùng để tạo nên nét mỉa mai, diễu cợt. Giống như tựa để của nguyên bản tiếng Anh.

NT: Thật vậy, khi tôi nghe bản draft, tiếng búng tay đã làm tôi hơi ngơ ngác. Tôi đã hỏi bạn: có ai đang buồn rầu than thở mà cứ búng tay tong-tóc bao giờ? Bây giờ nghe bạn giải thì mới hiểu ra “manh tâm” của bạn. Tôi cũng công nhận có phần mỉa mai thật, nhưng ở đây, tác giả chỉ mỉa mai với chính mình thôi mà.

Nhưng sao đi nữa, tôi vẫn rất thích phiên bản “mỉa mai” của bạn. Ở đây, cái thất tình có gì rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng. Giọng hát bè dường như nhắc nhở người nghe đến nhiều góc cạnh, nhiều tầng lớp trong nỗi niềm của tác giả. Hay là nỗi lòng của chính bạn. Ai mà biết đấy!

Khi Không Còn Em

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi cơn mưa rơi
Nhẹ nhàng từng giọt trong anh như khơi dậy lòng cuồng điên mơ em trong tay say đắm
Vẫn biết âm thầm 
Mặc dù bao lâu nay không em, anh đâu còn mong ước

Lâu nay anh đã quên em như anh muốn
Thật đấy, lâu rồi
Ngoại trừ khi nghe tên em
Giọng cười ai sao nghe ra như quen
Mặc dù bao lâu nay xem như anh đã quên

Khao khát chờ, sao ta quá dại khờ
Vì lòng còn tin nay ta chẳng còn say mê
Ôi hết rồi, người xưa quá xa xôi
Đừng tìm lại chi cho ta thêm cay đắng

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi đêm xuân rơi
Dặn thầm thôi không mơ chi xa xôi
Để rồi con tim trong anh chắc sẽ vỡ đôi

I Get Along Without You Very Well (Except Sometimes)

I get along without you very well
Of course I do
Except when soft rains fall
And drip from leaves, then I recall
The thrill of being sheltered in your arms.
Of course, I do
But I get along without you very well

I've forgotten you just like I should
Of course I have
Except to hear your name
Or someone's laugh that is the same
But I've forgotten you just like I should

What a guy, what a fool am I
To think my breaking heart could kid the moon
What's in store? Should I phone once more?
No, it's best that I stick to my tune

I get along without you very well
Of course I do
Except perhaps in Spring
But I should never think of Spring
For that would surely break my heart in two