Vòng Gió Ngập Hồn

Nhạc: Michel Legrand
Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman
Lời Việt: Lê Vũ
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Ngô Nhật Trường
Graphics: MarcMarc

LV: Loay hoay thử dịch nhạc phẩm The Windmills of Your Mind này hơn 2 năm, chẳng đi tới đâu.  Bạn nhờ anh Ngu Yên.  Vài tuần sau có bản dịch Cánh Gió Xoay Hồn Em!  Lời dịch vừa khít khao, vừa uyển chuyển tài tình.  Thật phải chào thua anh Ngu Yên này.  Cũng nhờ hứng chí khi hòa âm với bản dịch của Ngu Yêu này mà tôi quyết định trở lại bản dịch xưa của mình xem có cứu vãn gì được không.  Dù sao cũng là công sức hơn hai năm.  Loay hoay thêm vài tuần nữa, cuối cùng cũng ra được một bản dịch mới mà bạn đề nghị tựa là Vòng Gió Ngập Hồn.  Có thể xem như một an ủi cho cố gắng tưởng như là công cốc của mình.  Phải cám ơn anh Ngu Yên về bản dịch trước đã làm động lực thúc đẩy.  Cũng phải cám ơn Ngô Nhật Trường đã chịu bỏ công ra thâu đi, thâu lại nhạc phẩm này.

NT:  Tôi từng nghe nhiều phiên bản khác nhau của bài này, từ a capella cho đến jazz cho đến  lounge.  Tôi tự hỏi, có phải vì thế mà bài nhạc này được xem là xuất sắc?  Giai điệu dễ gợi ý cho chuyển thể.  Lời nhạc uyển chuyển qua bao thời đại vẫn tinh nguyên.  Đề tài hoài hoài bất tử.  Không trách sao bạn đã viết hòa âm hai lần khác nhau, và lại thêm một dịch bản thơ mộng đầy đủ ấn tượng của nguyên đề The Windmills of Your Mind.  Theo kiểu này thì tôi chắc trong tương lai KeJazz lại còn được nghe nhiều ấn bản khác qua những giọng hát khác nữa.

Vòng Gió Ngập Hồn

Cuộc tử sinh như một vòng xoay
Hoài nào có phút giây nghỉ ngơi
Vòng đời không ngơi, vòng trầm luân
Miệt mài suốt tháng năm dần trôi
Thầm lặng bong bóng lửng lờ bay
Tựa một banh tuyết bên triền sâu 
Vòng ngựa gỗ quay cuồng được bao lâu 
Lượn lờ dưới ánh trăng lẻ loi
Vòng thời gian theo đồng hồ xoay
Hoài để những tháng năm vụt bay
Và trần gian như chầm chậm xoay 
Tựa một trái táo xoay lặng im
Là ngàn nỗi xoáy sâu vào tim
Tựa vòng gió cối xay hồn ai

Đường hầm quanh co, đường hầm u mê
Đường uẩn khuất đi về đâu
Đường vào âm u, vào tận thâm sâu
Chẳng một chút ánh dương lẻ loi
Chập chờn loay hoay, nửa vòng xoay
Nào còn nhớ giấc mơ vội tan
Mặt hồ lăn tăn, từng vòng nước
Vụt hòn đá xoáy theo giòng sâu
Vòng thời gian kim đồng hồ xoay
Hoài để những tháng năm vụt bay
Và trần gian như chầm chậm xoay
Tựa một trái táo xoay lặng im
Là ngàn nỗi xoáy sâu vào tim
Tựa vòng gió cối xay hồn ai

Vật vờ lao đao, lòng chợt nôn nao
Phải là tiếng khóa nghe đâu đó?
Mùa hè qua nhanh, giận hờn vu vơ
Phải lời cho nhau nhiều bóng gió?
Cặp tình nhân trên bờ biển hoang sơ
Nhạt nhòa những dấu chân buồn tênh 
Nhịp đập hoang mang, vọng từ xa xăm
Phải từ ngón tay em mỏng manh?
Hình ngày xưa treo dọc hành lang sâu
Và lời ca khi còn khi mất
Mặt nhìn hơi quen, ngập ngừng (ngờ ngợ) tên ai
Giờ tìm đâu, sâu trong tâm trí?
Lòng đã biết chẳng còn gì cho nhau? 
Đừng gượng ép trái tim của nhau
Bỗng gió đâu kéo về ngập lá úa
Nhắc nhớ tóc em xưa hoen trời thu 

Cuộc tử sinh như một vòng xoay
Hoài nào có phút giây nghỉ ngơi
Vòng đời không ngơi, vòng trầm luân
Miệt mài suốt tháng năm dần trôi
Là ngàn nỗi khắc sâu hình bóng
Là ngàn nỗi xoáy sâu vào tim
Tựa vòng gió cối xay hồn ai

The Windmills of Your Mind

Round, like a circle in a spiral
Like a wheel within a wheel
Never ending or beginning
On an ever-spinning reel
Like a snowball down a mountain
Or a carnival balloon
Like a carousel that's turning
Running rings around the moon
Like a clock whose hands are sweeping
Past the minutes of its face
And the world is like an apple
Whirling silently in space
Like the circles that you find
In the windmills of your mind

Like a tunnel that you follow
To a tunnel of its own
Down a hollow to a cavern
Where the sun has never shone
Like a door that keeps revolving
In a half-forgotten dream
Like the ripples from a pebble
Someone tosses in a stream
Like a clock whose hands are sweeping
Past the minutes of its face
And the world is like an apple
Whirling silently in space
Like the circles that you find
In the windmills of your mind

Keys that jingle in your pocket
Words that jangle in your head
Why did summer go so quickly?
Was it something that you said?
Lovers walk along a shoreline
Leave their footprints in the sand
Is the sound of distant drumming
Just the fingers of your hand?
Pictures hanging in a hallway
And the fragment of a song
Half-remembered names and faces
But to whom do they belong?
When you knew that it was over
You were suddenly aware
That the autumn leaves were turning
To the color of his hair?
(when you knew that it was over
In the autumn of goodbye
In a moment you could not recall
The color of his eyes)

Like a circle in a spiral
Like a wheel within a wheel
Never ending or beginning
On an ever-spinning reel
As the images unwind
Like the circles that you find
In the windmills of your mind

Đừng Bao Giờ Đổi Thay

Nhạc & lời: Billy Joel
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Phải cám ơn bạn đã dịch nhạc phẩm này để tôi có bài hát tặng vợ kỷ niệm 25 năm ngày cưới nhau. Thêm vào đó thì Billy Joel là một trong những ca sĩ mà vợ tôi yêu chuộng. Just The Way You Are mang nặng tính cách nhạc pop hơn là jazz, vì thế tôi dùng tiết tấu bossa nova để jazz hóa chút phiên bản này.  Ngoài ra tôi cũng không làm gì khác thêm vào.  Những biến hóa trong giai điệu và cách bỏ nhịp đặc biệt được giữ nguyên.  Đã nói Đừng Bao Giờ Đổi Thay nên tôi cũng không muốn thay đổi nhiều.

NT: Bài nhạc này thật là trong sáng nhẹ nhàng, nhắc tôi cả một thời. Nhạc BJ lúc nào cũng vậy, tròn trịa, khỏe mạnh, và rất… Mỹ. Tôi mừng là bạn thích và chịu hát vì tôi thấy nó có âm hưởng giống… hai bạn, luôn luôn trong sáng, lành mạnh, chẳng khác gì lúc tôi mới quen bạn.

LV: Thật ra với tôi, thay đổi là chuyện đương nhiên trong tiến hóa của đời sống.  Tôi của giờ này và tôi của mấy mươi năm trước đã khác nhau rất xa.  Tôi và người bạn đời của mình trong 25 năm qua dĩ nhiên đã thay đổi. Nhưng may mắn là chúng tôi đã thay đổi với nhau trên cùng một đường đời để vẫn mãi còn thấy nhau là thân thuộc, cần thiết.

NT: Chúc mừng hai bạn bách niên giai lão lạc trường xuân, tứ quí hoa trường hảo nhá.

Đừng Bao Giờ Đổi Thay

Em nhớ cho rằng đừng đổi thay gì
Khi ta có nhau anh chưa hề thiếu
Chớ nên lo sợ rằng anh sẽ chán ngấy
Và thôi đắm đuối giống thuở ban đầu

Anh chẳng xa rời trong lúc em buồn
Vì như thế sao ta còn ngày nay
Những phút giây vui cùng, từng giờ chia đau thương 
Thì xin em không bao giờ đổi thay

Cần biết em sẽ luôn là em dấu yêu
Là người đã bao lâu anh hằng mơ 
Làm gì khiến cho em tin lời anh nói ra 
Thật lòng giống như anh tin tình em 

Đừng cố thay gì trang sức y phục
Và màu tóc em đâu cần nhuộm khác
Em vẫn luôn luôn làm lòng anh yêu tha thiết
Mặc dù anh chẳng nói năng chi nhiều

Em cứ chân thật, đừng nói kiêu kỳ
Anh đâu muốn ta phải thêm nhọc sức
Chỉ muốn em chuyện trò, một người anh thân quen
Lòng mong em không bao giờ đổi thay

Cần biết em sẽ luôn là em dấu yêu
Là người đã bao lâu anh hằng mơ
Làm gì khiến cho em tin lời anh nói ra
Thật lòng giống như anh tin tình em

Anh nói yêu em là cho đến muôn đời
Điều anh hứa đây với cả hồn anh
Chẳng biết như thế nào mà yêu em hơn đâu
Lòng yêu em không bao giờ đổi thay

Just the Way You Are

Don't go changing to try and please me
You never let me down before
Don't imagine you're too familiar
And I don't see you anymore

I wouldn't leave you in times of trouble
We never could have come this far
I took the good times; I'll take the bad times
I'll take you just the way you are

I need to know that you will always be
The same old someone that I knew
What will it take till you believe in me
The way that I believe in you?

Don't go trying some new fashion
Don't change the color of your hair
You always have my unspoken passion
Although I might not seem to care

I don't want clever conversation
I never want to work that hard
I just want someone that I can talk to
I want you just the way you are

I need to know that you will always be
The same old someone that I knew
What will it take till you believe in me
The way that I believe in you?

I said I love you and that's forever
And this I promise from the heart
I could not love you any better
I love you just the way you are

Bây Giờ Là Mùa Mưa

Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo 
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Phải nói là đây là một trong những bài nhạc tôi rất thích, nhất là khi nghe Stacey Kent với giọng hát rất nhẹ và rất điêu luyện trong cách ngắt câu, cách nhấn chữ.  Hay không thể tưởng.
Nhưng khi bắt đầu dịch thì những từ ngữ nhẹ nhàng kia bỗng hóa đá.  Lời nhạc thoáng ẩn thoáng hiện, với nhiều nhân vật, nhiều hình ảnh, nhiều thời gian, nhiều không gian.  Tôi cầu cứu với bạn.  Rồi bạn cũng tẩu hỏa nhập ma, và bạn cầu viện anh Hoàng Cương.
Cảm ơn anh HC, nhất là tựa đề, Bây Giờ Là Mùa Mưa.  Lâu quá tôi đã quên mất, giờ nghe lại, tôi chợt nhớ đến câu giới thiệu của Trần Dạ Từ năm nào (“Bây giờ là mùa mưa.  Mùa của trời giao tình với đất.  Mùa của người giao tình với người”…  hình như là như vậy).

LV: Đáng lý ra phải cám ơn AT trước đã gợi ý bài này.  Cô còn tạm dịch bài trước cho tôi và bạn nghiền ngẫm, để… tẩu hỏa nhập ma…  Lời của SG mơ hồ, nhiều ẩn ý, nên vừa dịch vừa đoán ý của ông lại càng lúc càng rối rắm.  Nhờ anh HC gợi cho một vài ý nên tôi từ từ dường như cũng tìm ra chút đường đi trong cái mơ hồ của ngôn ngữ Serge Gainsbourg.  Đến khi hòa âm cho bài lại càng thêm rối rắm.  Không phải là bài phổ biến cho nên chẳng thể nào tìm được bản nhạc chính. May mà SK hát khá rõ ràng cho nên tôi nghe để viết nốt lại được.  Phiên bản đầu tiên theo thể loại jazz ballad gửi cho người yêu cầu là AT, không biết cô có thích không?  May quá AT nói OK.  Thở phào nhẹ nhõm! Tiếc rằng đợi mãi hơn năm vẫn không thấy AT nói gì đến việc thâu thanh nhạc phẩm này. Tôi cũng cho là không nên gượng ép người hát nên cũng không nhắc đến khá lâu. Không hứng thì không làm! Đó luôn là tiêu chỉ của tôi, nên tôi thông cảm với AT. Mãi đến gần đây bạn nhắc đến bài và ngỏ ý muốn hát. Thôi không có giọng nữ thì lấy giọng nam vậy. Đã là mùa mưa rồi, bạn hát đi!

NT: Ừ, hôm nọ đang ngồi uống café, bỗng nhiên trời xụp xuống rồi đổ mưa ầm ĩ.  Lại bắt đầu vào mùa bão rồi đây.  Không khí u buồn ẩm ướt làm tôi thèm nghe mấy câu nhạc này quá.  Chờ thì cũng đã khá lâu, thế nên tôi mới nói với bạn cho kịp… mùa bão Texas.

Bây Giờ Là Mùa Mưa

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Tan tác tình yêu nào
Những giọt buồn nhẹ tí tách rơi
Như giọt nước mắt em yêu
Em thơ dại một thời anh đã đắm say

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Xa cách người yêu rồi
Lúc bầu trời nặng trĩu mây đen
Nghẹn ngào trong gió rưng rưng
Giống như chờ như mong nước mắt ai

Ngày u ám sao càng lúc càng thêm tối
Như ngàn giông bão đang cuồn cuộn dâng
Và bao xót xa trong mùa cay đắng
Đến nơi đây như vẫn đợi 

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Thôi hết tình yêu nào
Anh lặng buồn rời mái hiên xưa
Đến bên người em dáng mong manh
Một thời nào cho anh quá đắm say

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Xa cách người yêu rồi
Ai người sẽ đến bên em
Cho nụ hôn xóa tan đi
Vết mi buồn hằn in dấu khóe môi

La Saison des Pluies

C'est la saison des pluies
La fin des amours
Assis sous la véranda
Je regarde pleurer
Cette enfant que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Le ciel est de plomb il y a de
     l'humidité dans l'air
D'autres larmes en perspective

Le temps était de plus en plus lourd
Et le climat plus hostile
Il fallait bien que vienne enfin
La saison maussade

C'est la saison des pluies
La fin des amours
J'ai quitté la véranda 
Et me suis approché
De celle que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Un autre viendra qui
D'un baiser effacera
Le rimmel au coin de ces lèvres

Khói Mờ Mi Cay

Nhạc: Jerome Kern
Lời: Otto Harbach
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Một giai thoại ngộ nghĩnh (mà hình như đa số những nhạc phẩm nổi tiếng đều có giai thoại như vậy) về nhạc phẩm Smoke Gets in Your Eyes. Jerome Kern đã viết bài này cho vở nhạc kịch Show Boat, nhưng không phải là một bài nhạc trong vở kịch, mà chỉ là một bài nhạc lót vào lúc sân khấu đang thay màn, và đoàn vũ công giúp vui với điệu tap dance. Nhưng khi giàn xếp cho phần diễn, nhạc phẩm này, cùng nhiều bài khác, đã bị nhà đạo diễn cắt bỏ. Nhiều năm sau, Otto Harbach vô tình thấy bàn nhạc này ở nhà của Jerome, nghe thử giai điệu rồi bảo Jerome dạo đàn lại chậm hơn, như một ballad. Ông rất thích. Và là một người chuyên viết lời nhạc, ông mở đầu ngay “They asked me how I knew…”
Năm 1934, Paul Whiteman đã đưa nhạc phẩm này lên hàng đầu. Hai mươi lăm năm sau, the Platters lại mang nhạc phẩm này trở lại hàng đầu ở Mỹ một lần nữa. Lại thêm chuyện rằng bà quả phụ của Jerome Kern định kiện the Platters vì đã hát nhạc phẩm này theo kiểu rock thời thượng bấy giờ, nhưng khi nghe bài nhạc sắp đoạt vị trí hàng đầu, bà đã bỏ dự định ấy ngay.
Riêng tôi, tôi đã chẳng có dự định dịch nhạc phẩm này cho đến khi nghe Bryan Ferry hát với giọng ca đầy nhựa thuốc của ông. Giọng hát đã mang cho bài nhạc một sắc thái rất mới, rất cận đại.
Dịch xong, tôi giao cho bạn. Nhưng khi nghe bạn quyết định hát bài này, tôi hơi ngạc nhiên vì tôi không nghĩ bạn thích những bài cổ điển như vầy. Nhưng tôi cũng nhớ ra là bạn thích những thử thách, và nhạc phẩm này đòi hỏi âm vực, chỉ trong vòng hai câu đầu, người hát đã phải vượt qua quãng tám. Có phải vậy chăng?

LV: Tôi chẳng có dự định hát bài này khi hòa âm nó.  Ấn tượng của tôi với nó là khó hát, khó xử lý cho tôi.  Thế nhưng không hiểu sao khi hát thử vài câu đầu tôi bỗng thấy có chút gì gắn bó giữa âm vực tự nhiên của tôi và giai điệu này.  Thêm vào nữa là lời dịch của bạn trôi chảy nhẹ nhàng giúp cho tôi hát theo một cách rất tự nhiên, không chút vấp váp, ngượng nghịu.  Tôi luôn tin rằng, ít nhất với tôi, phải có một tần số đặc biệt nào đó để tạo nên nối kết giữa người nghe/người hát và bài nhạc.  Không hiểu sao qua lời dịch của bạn tôi cảm thấy có nối kết đặc biệt với nhạc phẩm này. Có thể gọi là “trúng tần số” chăng?

Khói Mờ Mi Cay

Có người hỏi tôi làm sao mà rõ thật tình yêu
Vẫn như thường hay nói
Có chút gì trong tôi, biết sao nói nên lời

Hãy nhớ trong tình yêu, mình bỗng nhiên mù quáng
Thế nên thường đâu hay
Trái tim bồng bột cháy; khói dâng mờ mi cay

Và tôi đã nói, nào có chi mà lo âu
Trái tim tình yêu sẽ muôn đời
Nhưng rồi hôm nay, vì đâu ân tình nhạt phai
Để cho riêng mình đơn côi

Nay người mỉa mai cười chê. Lệ dẫu rơi lặng lẽ
Mỉm môi cười cay đắng
Lúc tim người đổi thay, khói dâng mờ mi cay

Smoke Gets in Your Eyes

They asked me how I knew
My true love was true
I of course replied
Something here inside
Can not be denied

They, said some day you'll find
All who love are blind
When your heart's on fire
You must realize
Smoke gets in your eyes

So I chaffed them, and I gaily laughed
To think they could doubt my love
And yet today, my love has flown away
I am without my love

Now laughing friends deride
Tears I cannot hide
So I smile and say
When a lovely flame dies
Smoke gets in your eyes

Âm Thanh Của Thinh Lặng

Nhạc & lời: Paul Simon
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Quay đi quay lại, vậy mà KeJazz đã được 2 tuổi. Tôi đề nghị bạn và tôi cùng hát duet một bài. Tuy nói vậy, trong đầu tôi hoàn toàn rỗng tuếch. Không nghĩ ra được một bài nhạc nào mà tôi muốn hát để kỷ niệm 2 năm thành lập trang mạng này.
Cũng may, bạn lại đưa ra bài The Sound of Silence, là một bài nhạc của một thời, mang ít nhiều âm hưởng chính trị và nhân bản. Vô tình hay hữu ý, cùng một khuynh hướng với nhạc phẩm Mỏng Manh (Fragile) và ta đã hát kỷ niệm năm đầu tiên của KeJazz.
Riêng về ca khúc này, Paul Simon có nêu ra một ý nghĩ mà có lẽ bạn sẽ thấy đắc ý. Ông đã cho rằng giai điệu và âm thanh của ca khúc phải nắm bắt được người nghe, thì ca từ mới được đón nhận.
I think about songs that it’s not just what the words say but what the melody says and what the sound says. My thinking is that if you don’t have the right melody, it really doesn’t matter what you have to say, people don’t hear it. They only are available to hear when the sound entrances and makes people open to the thought.”(nguồn: http://www.songfacts.com)

LV: Dù sinh sau đẻ muộn nhưng tôi có cảm giác trong bụng tôi có dấu “guốc” của ông Paul Simon.  Tôi  cũng đã nhiều lần bàn cãi với bạn về khuynh hướng nghe nhạc của tôi.  Theo tôi thì nhạc chủ yếu phải về nhạc.  Thế nên câu nhạc, giai điệu phải có đủ sức quyến rũ để thuyết phục người nghe.  Nhạc không hay thì lời có thế nào cũng bị cho qua một bên.  Ít ra đó là cách tôi nghe nhạc.  Tôi không để ý đến lời, và cũng không thường nhớ lời nhạc.  Với tôi, lời tựa và giai điệu là đủ để cho tâm trí của tôi bay cao hay chìm thấp theo sức tưởng tượng mà giòng nhạc gợi ý.  Hãy để cho những âm thanh đó làm chìa khóa mở lòng người nghe ra đến đón nhận.  Tôi rất thích nhạc phẩm The Sound of Silence này.  Khi đề nghị với bạn thì tôi có chút chần chừ vì tính cách nặng nhạc pop của nó.  Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì có lẽ giờ đây tôi và bạn có lẽ đã từ từ lèo lái đưa con thuyền KeJazz vào một nơi chốn mà không phải chỉ có jazz thuần túy mới được chấp nhận.  Chắc chắn những thân hữu của KeJazz cũng sẽ dần dần nhận thấy chiều hướng hòa nhập jazz và pop của chúng ta qua một số bài sắp tới. Happy 2nd Anniversary, KeJazz! Dear listeners, thank you for your support.

Âm Thanh Của Thinh Lặng

Này bạn thân tôi,  bóng tối đen
Trò chuyện cùng tôi đêm vắng giấc quen
Vì vào một đêm, trong chiêm bao, phút huyễn mơ
Hình tượng huyền linh gieo sâu tâm trí ngẩn ngơ
Rồi từng đêm qua, còn nguyên đấy giữa tim tôi
Đã đâm chồi
Mọc từ nghìn tiếng của thinh lặng

Một mình trong mơ tôi cất bước đi
Gập ghềnh quanh co ngõ vắng im hơi
Đèn vàng nghiêng soi tôi thêm linh cảm bất an
Lạnh lùng sương rơi như xuyên thấm ướt áo tơi
Rồi chợt bừng chói một tia chớp sáng nhức mắt tôi
Như xé đêm dài
Chạm vào nghìn tiếng của thinh lặng 

Rừng người từ đâu bỗng thấy quanh đây
Vùng đèn néon dọi ánh trắng xanh
Người chuyện trò nhưng không thấy nói chi
Người cùng nghe nhưng không hiểu nói chi 
Và người còn viết nhiều ca khúc nhưng có mấy ai
Dám xao động
Sợ làm òa vỡ nghìn thinh lặng


“Thật là khùng điên, hỡi nhân gian
Lặng thầm là ung thư sẽ mãi lan
Này là lời tôi, xin anh em hãy lắng nghe
Này bàn tay tôi, xin anh em nắm lấy thôi”
Mà lời nói tựa giọt nước của cơn mưa
Rơi âm thầm, vọng vào lòng giếng của thinh lặng 


Gục đầu người lo cầu khẩn ăn năn
Quỳ lạy thần linh ánh sáng néon
Đèn chợp từng cơn như câu khuyến cáo thế gian
Giòng điện rực lên tựa như câu nói thánh nhân
“Này lời răn, lời của tiên tri đã viết lên trên tường
Bến xe điện ngầm.”
Rồi thầm thì bằng nghìn tiếng của thinh lặng

The Sound of Silence

Hello darkness, my old friend
I've come to talk with you again
Because a vision softly creeping
Left its seeds while I was sleeping
And the vision that was planted in my brain
Still remains
Within the sound of silence

In restless dreams I walked alone
Narrow streets of cobblestone
'Neath the halo of a street lamp
I turned my collar to the cold and damp
When my eyes were stabbed by the flash of a neon light
That split the night
And touched the sound of silence

And in the naked light I saw
Ten thousand people, maybe more
People talking without speaking
People hearing without listening
People writing songs that voices never share
No one dared
Disturb the sound of silence

"Fools" said I, "You do not know
Silence like a cancer grows
Hear my words that I might teach you
Take my arms that I might reach you"
But my words like silent raindrops fell
And echoed in the wells of silence

And the people bowed and prayed
To the neon god they made
And the sign flashed out its warning
In the words that it was forming
And the sign said, "The words of the prophets
Are written on the subway walls
And tenement halls"
And whispered in the sounds of silence

Lỗi Điệu

Nhạc: Antonio Carlos Jobim
Lời: Newton Mendonça
Lời Anh: Jon Hendricks & Jessie Cavanaugh
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Nhạc của Antonio Jobin chẳng có bài nào dễ.  Nhạc phẩm Desafinado này cũng không ngoại lệ.  Tôi biết bạn đã hăm he dịch bài này từ lâu.  Dạo trước tôi cũng có bàn với Anh Thi (nữ hoàng bossa nova tại đất Sài Thành) về Desafinado như một bài sẽ thực hiện, cô cũng nói thôi đi! Tôi biết bài khó thật.  Khó dịch, khó hát. Nhưng nghe thì thật hấp dẫn.  Thôi thì đợi vậy…

Cho đến khi bạn gửi tôi bản dịch tựa là Lạc Điệu, mừng quá!  Tôi chỉ đề nghị sửa thành Lỗi Điệu vì hai chữ có dấu nặng nằm cạnh nhau thật khó hát.  Biết là bài khó hát nhưng khi thực hiện nó thì mới biết khó hát tới chừng nào.  Dĩ nhiên đánh khó thì đã chấp nhận rồi nhưng hát bài này thật là chật vật.  Có những đoạn tôi phải thâu đi thâu lại mấy mươi lần, cho đến vài bữa sau vẫn thấy không xong phải thâu lại. Cái khó của nhạc Jobim không chỉ ở vào những chuyển thể khó đoán trong giai điệu, mà còn nằm trong cách bỏ câu, bỏ nhịp thật khó khăn. Thêm vào đó tôi lại còn phải làm sao cho lời dịch qua tiếng Việt được hát trơn tru, thuận nhĩ với giai điệu hóc búa này. Thật là một thử thách đáng kể. Phải thở phào nhẹ nhõm khi hoàn tất bài này. Chỉ không biết là người nghe có thấy tôi bị “lỗi điệu” trong nhạc phẩm Lỗi Điệu này không?

NT: Tôi nhớ bạn có nói với tôi về nhạc phẩm này một hai lần. Tôi phải “ngâm tôm” vì lẽ, như bạn nói, giai điệu quá hóc búa. Nghe tới, nghe lui, tôi vẫn không ghi nhớ được bài nhạc. Đã không nhớ kỹ giai điệu thì khó mà nghĩ sao cho ra lời.
Nhưng bạn đã xử lý bài nhạc thật tài tình. Tôi nghe bạn hát nhịp chỏi êm ái như lụa. Giọng bạn trong như ánh nắng Brazil. Tiếng đàn trống nhộn nhịp như ngày hội. Bản nhạc thật vui tươi lại che dấu một câu chuyện tình buồn. Đây chắc cũng là một nét đặc thù của nhạc Brazil, khác hẳn với nhạc Việt. Một bài nhạc tình buồn Việt Nam thì, ôi thôi, thật là áo não.

Lỗi Điệu
Vì tình yêu giống như câu nhạc kia bất tận cùng
Ngàn thi nhân bấy lâu vẫn ca tụng khúc lạ lùng
Một tấu ca rất lả lướt dưới trăng thu ngời sáng thêm đa tình
Cớ sao giai điệu của đôi ta lạc lõng một mình

Ngày nao môi hôn em đã làm cơn sốt tuyệt vời
Giờ đây ca khúc xưa hết còn lộng lẫy thật rồi
Giống như em giờ đã quên đi lời hát ngày nao
Theo bossa nova làm (tim) ta lao đao

Khi xưa bên nhau tim ta reo cùng nhịp không hề sai
Giờ đây nghe sao quá khác xa
Vần trong câu nghe như đã thay
Vì em lỡ quên mất đi giai điệu đôi ta thuở nao nồng say
Giờ xem như câu em hát khi tim đã hư hại rồi

Thì xin em hãy cho tim đập nhịp của ngày nào
Và xin cất tiếng ca giao hòa câu hát mê say tình đầu
Ao ước đôi ta thêm mãi du dương trong tấu nhạc yêu
Là khi anh thôi lo âu cho nhau vì đôi con tim ta say sưa bao đắm sâu
Và em thôi không sai khi em bên anh
Khi cùng anh phút hoan ca

Slightly Out of Tune (Desafinado)

Love is like a never ending melody,
Poets have compared it to a symphony,
A symphony conducted by the lighting of the moon,
But our song of love is slightly out of tune

Once your kisses raised me to a fever pitch,
Now the orchestration doesn't seem so rich,
Seems to me you've changed the tune we used to sing,
Like the bossa nova love should swing

We used to harmonize two souls in perfect time,
Now the song is different
And the words don't even rhyme,
'Cause you forgot the melody our hearts would always croon,
And so what good's a heart that's slightly out of tune?

Tune your heart with mine the way it used to be,
Join with me in harmony and sing a song of love,
We're bound to get in tune again before too long,
There'll be no Desafinado when your heart belongs to me completely
Then you won't be slightly out of tune
You'll sing along with me!

Không Cho Ai Lấy Đi

Nhạc: George Gershwin
Lời: Ira Gershwin
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi đề nghị bạn hát bài này cho chương trình sau khi xem Eliane Elias trình diễn theo điệu bossa nova nghe rất mê mệt.  Rồi tôi lại lui cui phần dịch.  Biết tính bạn vẫn thường hay hát nhặng nhất thời, nên tôi dịch rất là… thiếu nghiêm chỉnh (tôi đã chẳng edit lời dịch nhiều lần như những bài khác)
Lúc bạn gửi lại tôi bản thâu nháp, tôi rất ngạc nhiên thích thú với những thay đổi chữ bạn xài.  Chỉ cần đôi chữ “mê em…” mà bạn đã khiến bài nhạc rất là… hanh thông.  Mê em đội mũ lệch.  Mê em khi nhìn em nhắp tách trà.  Mê em hát vụng về.  Mê đến thế thì thôi đấy nhé. Tôi nghiêng mình khâm phục.
Duy chỉ có điệp khúc thì tôi đã phải yêu cầu bạn giữ nguyên văn vì tôi cảm thấy hai câu vần này cần thiết cho cái vị thơ của bài.
Bravo bạn!!!

LV:  Khi bạn gửi cho tôi nhạc bản này thì tôi mê ngay vào khi nghe lần đầu.  Tôi rất thích thú với cách chơi bossa nova nhẹ nhàng và thấm thía của Eliane Elias.  Ở một mức độ nào đó, cách chơi này rất gần gũi với phong cách bolero/rumba quen thuộc.  Nói một cách khác là rất Việt!  Nó không có cái cầu kỳ, bóng bẩy với những hợp âm ngược ngạo, cũng không có cái khó khăn, uẩn khúc trong giai điệu như những bài bossa nova của Antonio Jobim.  Nhưng nó vẫn mang được đến cho người nghe nhạc ý đậm đà, mượt mà cố hữu của tiết tấu đặc biệt này. Vì thích nên tôi không mất đến một ngày đã dàn dựng lên bài. Kẹt một nỗi là lời dịch xơ xài của bạn đã làm cho tôi phải “hát nhặng xị” thêm tuần nữa mới có bài nháp gửi cho bạn nghe.  May sao bạn cũng “mê” luôn như tôi!

Không Cho Ai Lấy Đi

Còn bao nhiêu là thứ ngây ngô vặt vãnh
Làm lòng vẫn đắm mê em nhiều
Đừng giận anh gì nhé
Cho (anh) được nói vài điều

Mê em đội lệch vành nón
Mê môi em nhắp ngụm trà
Chỉ cần vài kỷ niệm đó
Không cho ai lấy mất đi điều ấy trong tim

Mê em miệng cười rực rỡ
Mê em giọng hát vụng về
Trong mơ em theo anh mãi
Không cho ai lấy mất đi điều ấy bao giờ

Vì ai hay mình có khi nao gặp gỡ nhau trên con đường tình gập ghềnh
Mà dù sao lòng vẫn cưu mang kỷ niệm một mình

Mê đôi tay em làm dáng
Mê chân em bước dập dìu
Cuộc đời này giờ thật khác
Không cho ai lấy mất đi điều ấy bao giờ

They Can’t Take That Away From Me

There are many many crazy things
That will keep me loving you
And with your permission
May I list a few

The way you wear your hat
The way you sip your tea
The memory of all that
No, no they can't take that away from me

The way your smile just beams
The way you sing off key
The way you haunt my dreams
No, no they can't take that away from me

We may never never meet again
On that bumpy road to love
Still I'll always, always keep the memory of

The way you hold your knife
The way we danced until three
The way you changed my life
No, no they can't take that away from me
No, they can't take that away from me