Những Thương Yêu Này

Nhạc & lời: Paul McCartney
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Quý Anh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: TerreStudio
Final mix: LeVuMusic Studio
Graphics: MarcMarc

NT: Trước hết, tôi phải cảm ơn các bạn đã theo dõi KeJazz trong suốt kỳ dịch Covid này, và xin chia buồn cùng với những anh chị em nào đã phải chia tay vĩnh viễn với người thân.  Riêng phần mình, một người bạn của gia đình, chỉ vài tuần lễ trước đây mới nói chuyện điện thoại hỏi thăm, bỗng đêm trước nhận được tin đau buồn.  Một nạn nhân của Covid, xảy ra quá gần trong đời sống tưởng an lành.  Chuyện đến như cơn ác mộng không làm sao thức giấc được.

Và nói đến ác mộng, thì tôi cũng xin mời các bạn của KeJazz hãy xem một phim chớp của người ca sĩ tuần này.  Quý Anh, sau những tháng cách ly, đã cho ra đời một phim thật ngắn mang tựa đề là Catnap, tạm dịch là Ngủ Ngày.  Phim do chính anh soạn truyện, đạo diễn và phát hành.

catnap

Cũng may là ngoài làm phim, anh cũng rất say mê hát, nên đã chẳng ngần ngại ghi âm một bài nhạc của The Beatles mang tựa đề thật tình tứ:  All My Loving.  Anh nói với tôi là anh đã hình dung đến người tình lý tưởng trong khi ghi âm ca khúc này.  Chúc mừng trước cho người tình trong mộng của Quý Anh.

Những Thương Yêu Này page

Khép mi lại cho anh hôn em
Ngày mai lúc xa nhau rồi
Hãy nhớ nhé, khi tim thật lòng yêu
Dẫu phương trời nao xa xôi
Anh sẽ viết cho em bao lời
Những quyến luyến gửi riêng em thôi, người tình

Hãy giả vờ như đang hôn nhau
Đôi môi ấm luôn mong chờ
Anh khấn hứa sao cho cơn mơ đừng tan
Nơi phương trời này xa xôi
Anh xin viết cho em từng ngày
Bao thương nhớ gửi cho em yêu, người tình

Những thương yêu này, gửi riêng người yêu thôi
Trái tim anh này, sẽ yêu em ngàn đời
All My Loving

Close your eyes and I'll kiss you
Tomorrow I'll miss you
Remember I'll always be true
And then while I'm away
I'll write home every day
And I'll send all my lovin' to you

I'll pretend that I'm kissing
The lips I am missing
And hope that my dreams will come true
And then while I'm away
I'll write home every day
And I'll send all my lovin' to you

All my lovin', I will send to you
All my lovin', darlin', I'll be true

 

Về Nơi Mặt Trời Mọc

Nhạc & lời: Dân ca Mỹ
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Thời điểm trước 75, tôi mày mò học guitar với cây đàn người anh lớn để lại.  Và bài nhạc đầu tiên tôi học (lóm) là một bài nhạc ngoại quốc.  Mãi sau này, tôi mới biết là bài The House of the Rising Sun, bản của The Monkey.  Đoạn nhạc guitar dạo đầu đã tạo một ấn tượng mạnh cho tôi.  Đoạn nhạc đơn sơ, không có gì cầu kỳ, nhưng nghe “phê” làm sao.
Thời bấy giờ có thiết quân lực.  Mười giờ đêm là không được ra đường.  Nên đêm đêm, tôi và hai ba thằng bạn cạnh nhà hay tụ tập trên balcon, dạy nhau khảy đàn.  Sự nghiệp âm nhạc của tôi đã bắt đầu như vậy, thật ngây thơ và nghèo nàn.
Nhưng The House đã dai dẳng theo đuổi tôi bao nhiêu năm tháng.
Bây giờ, Về Nơi Mặt Trời Mọc, đã được ghi lại, và xin được gửi cho những người bạn thuở ấu thời, cũng như tuổi thơ của bao người đã từng lớn lên, đã từng ôm đàn dạo đoạn nhạc này…

Về Nơi Mặt Trời Mọc  page

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời,
Đôi khi mất luôn niềm tin.

Me tôi xót thương đàn con dại
Luôn lo âu áo cơm ngày đêm.
Cha tôi mãi mê vùi trong bạc bài
Dưới phố New Orleans. 

Dẫu đã biết những khi mình sa lầy,
Chẳng mấy thiết tha chi người thân.
Chỉ biết đến phút giây tàn canh tìm quên
Trong men rượu nồng cay.

Người mẹ hiền thương con, dặn dò,
Hãy nhớ tránh xa thật xa
Những kiếp sống đắng cay, chìm trong bùn dơ
Dấu dưới lớp phấn son xa hoa.

Nhưng tôi đã đứng trên thềm ga rồi.
Không bao lâu, bánh lăn, đưa tầu đi.
Hôm nay sẽ quay về New Orleans
Sống hết kiếp với lỗi lầm không may .

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời.
Riêng tôi, mất luôn niềm tin.
House of the Rising Sun

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one

My mother was a tailor
She sewed my new blue jeans
My father was a gamblin' man
Down in New Orleans

Now the only thing a gambler needs
Is a suitcase and trunk
And the only time he's satisfied
Is when he's all drunk

Oh mother tell your children
Not to do what I have done
Spend your lives in sin and misery
In the House of the Rising Sun

I got one foot on the platform
The other foot on the train
I'm goin' back to New Orleans
To wear that ball and chain

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one

Ruby, Em Yêu

Nhạc: Thelonious Monk
Lời: Sally Swisher
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Mỗi lần bạn dự định làm nhạc của Thelonious Monk là tôi lại lo. Cái lo trước nhất là không biết tôi có nghe lọt được bài đó không. Sau đó là lo làm sao hòa âm cho ra bài. Nhạc của TM thật không dễ nghe. Xem như lăn lộn trong “bãi bùn” KeJazz được vài năm rồi nhưng tôi vẫn không cho là mình biết gì về nhạc jazz; nhất là khi nghe nhạc của TM. Nét lập dị trong nhạc TM làm cho nhạc của ông giống hòn đá quý có thật nhiều lởm chởm, sắc nhọn khiến cho khó chịu khi đụng tay vào. Làm sao mài dũa được những góc cạnh đó để mang nhạc của TM ra giới thiệu đây? Tôi nghĩ những bạn nhạc của KeJazz có lẽ cũng phải cần chút cảm thông, cởi mở để mới có thể phần nào đó đón nhận được nhạc của TM. Dĩ nhiên đây không phải là nhạc cho casual listeners.

NT:  Người ta vẫn thường nói, nhạc jazz chọn người nghe.  Trong giới nhạc jazz, thì nhạc của TM lại tuyển chọn thêm nữa.  Thành thử trên những làn sóng jazz, hầu như ít khi ta được nghe nhạc của ông.  Nhưng nếu bạn hỏi những người nhạc sĩ jazz, thì ai cũng biết và nể phục tài năng của TM.  Như tôi có lần nói trước đây, nhạc của ông được ghi âm rất nhiều, chỉ thua Duke Ellington mặc dù DE viết cả ngàn bài nhạc mà TM chỉ khoảng 70 bài.
Và TM chỉ viết composition cho piano và kèn.  Lời ca thường được viết sau khi bài nhạc đã xuất hiện một thời gian, và viết bởi những nhạc sĩ khác.
Nhạc của TM hầu như chưa bao giờ mang giai điệu ngọt ngào du dương.  Ông thích cacophony.  Lúc nghe chúng ta phải chăm chú theo dõi chứ không có gì gọi là “những giây phút thoải mái giải trí cuối tuần” được.  Thú nghe nhạc cũng tương tự như những nghệ thuật khác.  Mức thưởng lãm tùy theo mỗi cá nhân và cũng tùy theo thời điểm.  Bởi vậy, trong hội họa mới có Leonardo da Vinci mà cũng có Jackson Pollock, cũng như trong văn chương có Emily Bronte mà cũng có Salman Rushdie.
Bài nhạc Dear Ruby được viết cho piano mang cho người nghe những nét rất trừu tượng.  Sally Swisher đã đưa lời ca như những nét phác họa cụ thể để bài nhạc này đến gần thính giả hơn.  Tôi nghĩ là như vậy.

Ruby, Em Yêu page

Hỡi em thôi đành
Khóc than (mà) làm gì 
Hắn đã đi rồi
Mối tình không may
Nỗi buồn ai hay?
Em rớt bao lệ rồi?
Chẳng ai trả lời 
Đớn đau chờ đợi
Vết bầm trong tim
Lỡ lầm khi yêu 

Hôm nao hắn lại tìm em
Hát lời ái ân ngọt ngào
Như thuở nao 
Em nói em thà chết đi 
Còn hơn mất nhau
Nhưng rồi sẽ đến một ngày 
Hắn đi biền biệt
Tiếc thương cũng đành 
Chỉ hoài công thôi
Hỡi em, người tình 
Ruby, My Dear

Ruby, My Dear
Hold back that tear
I know he's gone
Your love has flown
You're all alone
Oh, I know you cry
There's no reply
Pain lingers on
It doesn't go
Cause you'll say so
 
One day he came to you
And made the music play
In his way
You said you'd rather die
Than say goodbye
But there'll come a day
Though he's away
You'll sing his song
You'll carry on
Ruby, My Dear

 

Kẻ Giang Hồ

Nhạc & lời: Eden Ahbez
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Mấy năm trước, sau một tuần lễ lái xe lòng vòng quanh xứ Iceland, tôi cảm nhận được đời sống của người lãng tử, kẻ du mục. Trong lòng tôi lúc bấy giờ thấy thật thảnh thơi vì không nhiều ràng buộc, ngoài trừ… thiếu tiền. Nhưng tôi nghĩ, nếu như mình có thể chấp nhận được đời sống không dư giả, thiếu thốn vật chất, có lẽ cách sống rày đây mai đó không đến nỗi tệ lắm. Được một cái tâm hồn thanh thản, sảng khoái, khiến ta dễ nhận thấy những cái hay, cái đẹp ngẫu nhiên.
Lúc về nhà, tôi đã dịch ra bài Lãng Tử. Đối với tôi, hai câu chấm dứt của ca khúc này có lẽ là mấu chốt trong tư tưởng của tác giả. “The greatest thing you’ll ever learn is just to love and be loved in return.” Tôi đã dịch tới, dịch lui, nhưng vẫn thấy chẳng hài lòng cho lắm.
Tháng trước, bỗng anh Ngu Yên gửi điện thư kèm theo bài nhạc: Kẻ Giang Hồ. Tựa đề nghe có vẻ oai phong hơn là Lãng Tử, tôi cho là vậy. Lăn lộn trong giới giang hồ tôi dám cá với bạn ít ai bằng anh NY. Nhiều hôm nghe anh kể chuyện thủa thiếu thời của anh, tôi thật thán phục, và thấy mình… hèn hèn. Anh cũng thường nói về những gì anh đã học được trong giới giang hồ.
Vì vậy, khi đọc câu kết của bản dịch, tôi mới hiểu rằng, chữ love mà tôi hiểu trong nguyên tác theo diện bình thường như tình yêu trai gái, thì anh NY đã nói đến một tình yêu lớn lao hơn, một nhân sinh quan với nhiều suy tư về nhân loại và lòng vị tha. Bài học trong giang hồ là đó.

LV: Giai điệu bài này luôn hấp dẫn tôi. Nét huyền hoặc của cung điệu miền Trung Đông dường như mãi là bí ẩn cho tôi. Nghe bao người hát nhưng chẳng ai hát giống nhau. Ngày cả chính tôi soạn bài cũng thay đổi. Giống như mỗi lần thực hiện là lại có ý khác. Có lẽ lần sau trở lại sẽ là một cách trình bày khác nữa…

Kẻ Giang Hồ page

Một kẻ giang hồ.
Một người hào hoa dáng đi phong trần.
Thường hay rong chơi khắp trời đất xa,
ngày tháng xa, và rất xa... thật xa...
Người ấy băn khoăn. 
Lời nói thâm trầm.
Màu mắt pha buồn... thời gian...

Rồi có một ngày,
Lạ lùng bước anh ghé qua nơi này.
và kể tôi nghe những chuyện viễn du,chuyện thế gian
Sau hết, nói cùng tôi
“Điều đáng quan tâm, học lúc giang hồ.
Là mến thương người, để sống vui bằng trái tim...”
Nature Boy

There was a boy,
A very strange enchanted boy.
They say he wandered very far, very far,
Over land and sea.
A little shy,
And sad of eye,
But very wise was he.

And then, one day,
A magic day he passed my way.
And while we spoke of many things,
Fools and kings,
This he said to me,
"The greatest thing you'll ever learn
Is just to love and be loved in return."

Georgia Trong Tim Tôi

Nhạc: Hoagy Carmichael
Lời: Stuart Gorrell
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Mới đó mà đã sang tháng Năm. Ngày đầu tháng đánh dấu một chặng đường của dịch Coronavirus. Tiểu bang Texas, bất chấp lời khuyến cáo của nhóm y sĩ, bắt đầu kế hoạch chấm dứt cách ly, cho hàng quán mở cửa trở lại, dân chúng được nhóm họp, gặp gỡ.
Và như vậy, cũng chấm dứt luôn cuộc nghỉ hè bất đắc dĩ của tôi.
Nhìn lại một tháng ở không, hình như tôi cũng chẳng làm được những điều mình vẫn ước ao có thời giờ để làm. Những bài nhạc chờ thâu vẫn còn nằm đó, ngoài trừ một vài bài.
Georgia on My Mind là một trong mấy bài gặp hên đó.
Có nhiều nghi vấn quanh quẩn cái tên Georgia. Có câu chuyện lúc trà dư tửu hậu rằng Hoagy Carmichael sáng tác nhạc phẩm này cho người em gái tên Georgia. Lại có chuyện khác rằng nhạc sĩ saxophone Frankie Trumbauer đã gợi ý cho Carmichael viết về tiểu bang Georgia, bắt đầu (và ông ta đã hát) bằng “Georgia, Georgia”. Rồi bà mẹ của người viết lời cho khúc ca này, Stuart Gorrell, đã hỏi ông ta: “Georgia là ai, là gì? Đứa con gái, hay là tiểu bang?” Rốt cuộc vẫn chẳng có câu trả lời.
Bài nhạc này, Georgia Trong Tim Tôi, đã được ghi âm dưới dạng nhạc Jazz cổ điển. Nhưng sau khi nghe phần hát, bạn đã quyết định thay đổi phối khí lại thành một bài nhạc blues nghe thật ray rức.

Georgia Trong Tim Tôi page

Georgia, Georgia
Từ bấy lâu rồi
Lời bài ca năm ấy
  làm tôi thêm nhớ em ngày đêm

Georgia, Georgia
Bài hát cho em
Ngọt ngào như trăng giữa khuya
  rung nhẹ cuối nhánh thông

Vòng tay nao vẫn luôn đợi mong?
Bờ mi kia còn mỏi mòn không?
Vì trong mơ sao tôi luôn thấy
Nơi phương trời bóng dáng ai chờ

Georgia, Georgia
Lòng quá u hoài
Mà lời ca năm ấy
  vẫn như thầm nhắc nhớ thôi
Georgia on My Mind

Georgia, Georgia
The whole day through
Just an old sweet song
Keeps Georgia on my mind

Georgia, Georgia
A song of you
Comes as sweet and clear
As moonlight through the pines

Other arms reach out to me
Other eyes smile tenderly
Still in peaceful dreams I see
The road leads back to you

Georgia, Georgia,
No peace I find
Just an old sweet song
Keeps Georgia on my mind

Chuyến Hành Du Vùng Kỷ Niệm

Nhạc: Les Brown & Benjamin Homer
Lời: Bud Green
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Mùa Coronavirus. Mùa cách ly vì dịch Covid-19, bỗng nhiên làm đời sống thường nhật bị xáo trộn.  Mấy tuần rồi không đi làm, ngày tháng dường như nhão ra quyện dính vào nhau thành một khối luông tuồng. Tuần lễ thứ mấy rồi đây, tôi cũng không còn rõ. Tương lai có vẻ bấp bênh, vô định. Chỉ có quá khứ thì vẫn còn đó, chưa mờ phai theo… dementia (mà tôi e chắc cũng chẳng bao lâu nữa đâu).
Vì vậy, tôi phải vội vàng mời bạn đi một chuyến viễn du về miền… quá khứ.
Như trẻ thơ, lòng quá rộn rã vì mãi đợi
Mong đợi câu: mời khách lên tàu.
Vậy thì mời bạn một chuyến.

LV: Tôi cũng như bạn đang cảm thấy nhưng mình đang trong trạng thái trầm cảm vì phải quanh quẩn ở nhà chẳng đi đâu được. Cứ luôn nghĩ rằng lúc rảnh rỗi sẽ làm nhiều nhạc hơn. Nhưng sự thật lại ngược lại. Chẳng có chút hứng thú gì cả. May bạn nhắc cho tôi đến bài này mà bạn gửi cho tôi từ lâu rồi. Cũng đến lúc phải trở lại một chút với jazz standards. Nhờ vậy tôi cũng tìm được chút ý vị để làm chút nhạc cho đỡ buồn.

 

Chuyến Hành Du Vùng Kỷ Niệm page

Lấy một chuyến hành du cùng với ngàn nỗi niềm 
Cho lòng ta bớt nỗi nhớ nhung.
Đi một chuyến về đến một phương trời kỷ niệm
Khơi dậy những tàn tro ngậm ngùi

Vé đã có, cùng với hành lý soạn sẵn rồi
Đếm từng xu, một chuyến viễn du
Như trẻ thơ, lòng quá rộn rã vì mãi đợi
Mong đợi câu mời khách (mau) lên tàu

Giờ đây, giờ đã kề sau biết bao đợi trông
Hồn như chừng bay tít lên từng không
Đếm từng số, từng cây
Vòng bánh chậm quay
Lời nhắn về đây

Trong ngực ôi, nhịp tim đập nhanh, nhịp nấc nghẹn
Biết vì sao đã bỏ đi xa?
Bây giờ đây là chuyến hành du miền nhớ nhung
Đưa hồn bay đến nơi quê nhà
Sentimental Journey

Gonna take a sentimental journey
Gonna set my heart at ease
Gonna make a sentimental journey
To renew old memories

Got my bag, got my reservation
Spent each dime I could afford
Like a child in wild anticipation
Long to hear that all aboard

Seven, that's the time we leave, at seven
I'll be waitin' up at heaven
Countin' every mile 
Of railroad track
That takes me back

Never thought my heart could be so yearny
Why did I decide to roam
Gotta take that sentimental journey
Sentimental journey home

Aline, Xin Vĩnh Biệt

Ôi Tình Yêu (Oh Mon Amour) – Nguyễn Thảo

Aline (Aline) – Ngô Nhật Trường

Nhạc & lời: Christophe
Lời Việt: Ngu Yên & Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

Daniel Bevilacqua, người ca sĩ Pháp có tên là Christophe vừa qua đời hôm thứ năm, ngày 16, tháng tư tại Brest.  Covid-19 đã cướp đi một ngôi sao của một thời tuổi trẻ Việt Nam.  

NNT: Nhạc của Christophe không phải là loại mà tôi mê. Nhưng tôi yêu thích cách ông chơi nhạc. Có lẽ Christophe là một trong số ít những nghệ sỹ cũ chịu chơi nhạc mới và luôn làm mới những gì đã cũ. Tôi tìm thấy ở ông vài điểm tương đồng, hay là với mấy anh ở KẻJazz cũng vậy. Đó là sự sáng tạo không ngừng. Mà chỉ có tình yêu dành cho âm nhạc mới có thể làm được. Tôi nhớ lần ông trở lại Việt Nam hồi 2013, khi khán giả yêu cầu ông hát lại bản Aline, ông làm ra vẻ khó hiểu:
– Tôi không ngờ các bạn còn nghe bản này. Tôi đã quên nó rồi. Đã hơn 50 năm rồi.
Tất nhiên quên sao được mà quên. Nhưng nói nhớ thì cũng thật chẳng nhớ. Ông đã gọi tên Aline thật lạ với tiếng dương cầm của mình, dưới ánh đèn màu xanh dương đơn độc. Giai điệu cũ vang lên, tôi cảm thấy như mình chìm vào một không gian vừa hư vừa thực. Gương mặt, mái tóc, đôi mắt, miệng cười, đôi bàn tay, tiếng gió thổi, tiếng hát… Dĩ vãng!
Những bài hát không chỉ là thanh âm mà còn là ảnh hình về những kỷ niệm. Những kỷ niệm được làm nên, cất giấu trong tiếng nhạc. Và người nghệ sỹ đã vô tình trở thành người canh gác những kỷ niệm.
Hôm nay người canh giữ kỷ niệm của tôi, Christophe, đã ngủ yên. Mãi mãi. Trong một giấc mộng viễn du. Mà sao kỷ niệm đó vẫn còn mãi chưa chịu bay đi.