Ước Mong Gặp Lại Em

Nhạc: Sammy Fain
Lời: Irving Kahal
Lời Việt: Đức Phạm & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Nhận được lời dịch từ anh bạn Đức Phạm từ California trong lúc đang bận việc nên tôi cũng tạm bỏ qua một bên. Tôi không biết gì về bài này trong khi đó bạn và ĐP đều rất quen thuộc với nó. Thế nên khi 2 người bàn cãi với nhau về cách chọn lời dịch như thế nào cho đúng ý tác giả thì tôi cũng không biết làm thế nào chen vào để góp ý. Cuối cùng thì tôi chỉ đề nghị để tôi ráp lời dịch với giai điệu xem có hợp lý không rồi mới nghĩ đến việc chỉnh sửa câu dịch. Qua hơn 2 năm làm việc với những bản dịch tôi nghiệm ra một điều: không bản dịch nào hoàn chỉnh. Việc chỉnh đổi lời dịch cho hợp với câu hát xem như là chuyện tất nhiên. Người dịch có thể nghĩ là nên hát kiểu này, nhưng khi tôi hoà âm lại nghĩ nên hát kiểu kia. Nhất là nhạc jazz chẳng ai hát giống ai. Thế nên câu hát người dịch nghĩ trong đầu nhiều lúc không giống chi câu nhạc tôi dựng lên. Tuy nhiên tôi cho rằng đó là cái vẻ đẹp đặc biệt quyến rũ của việc Việt hoá nhạc jazz này. Sau khi hoàn tất Ước Mong Gặp Lại Em, nhìn lại thì mới thấy phiên bản dịch cuối khác với phiên bản đầu tiên nhiều, mặc dù ý thơ và những hình ảnh gợi lên trong bài gốc đều được gói ghém trong đó.

NT: Rất đồng ý với bạn. Dịch là một chuyện, nhưng khi hát lại là một vấn đề khác. Biết bao lần tôi viết lời xong, khi nghe bạn hát nháp, tôi chưng hửng. Đọc lại lời mình viết và lời bạn hát, tôi chợt hiểu là cách tôi hát (trong đầu) và cách bạn hát (ghi âm), nhiều khi chẳng giống gì nhau. Bởi lẽ trí tưởng tượng của tôi thường hơi… quá đà.
Tuy vậy, một điều tôi học được là đôi khi một bản dịch xong một bài mà tôi lấy làm đắc ý, nhưng đôi ba tháng sau, tôi lại nhận ra những sai lầm. Tôi nhớ hồi ở đại học theo học môn creative writing, một cái truyện ngắn chúng tôi mất cả một semester để hoàn chỉnh. Edit rồi lại re-edit rồi lại re-edit. Đám sinh viên chúng tôi cũng hay trao đổi cho nhau đọc, vì lẽ điều mình viết tưởng rất hoàn chỉnh nhưng thật ra lại tối nghĩa đối với mọi người khác. Cũng thời đó, tôi viết truyện cho Văn Học, tôi hay hỏi nhà văn Nguyễn Mộng Giác (chủ nhiệm kiêm chủ biên của VH) là edit cho đến lúc nào thì mới ngừng. (Một câu hỏi , có lẽ hơi ngớ ngẩn của thời tuổi 20). Bây giờ già hơn, thì mình chiêm nghiệm ra rằng, chuyện viết lách, cũng na ná như dạy con trẻ. Không bao giờ ngừng. Đọc lại một bài viết, lúc nào cũng thấy chuyện đáng lẽ phải như thế này thế nọ, giống như khi nhìn con của mình lớn lên vậy.
Và như bạn đã nói, sau khi bạn đưa tôi bản nháp, thì đến khi tôi ghi âm, lại có những câu, những chữ đã biến đổi vì cách ngắt câu và bỏ nốt của riêng tôi trong lúc hát. Phải xin lỗi dịch giả vậy. Vì thế, tôi đã cho in nguyên văn của bài mà ĐP và bạn đã mất bao thì giờ để dịch, một bài nhạc mà tôi vẫn luôn yêu thích.

Ước Mong Gặp Lại Em

Ước mong sao sẽ gặp lại em
Nơi xưa khi ta hẹn thề đằm thắm
Nơi con tim anh trọn đời anh luôn lưu luyến

Quán thân quen ta ngồi ngày đó
Công viên bên đường xanh um
Xa xa bầy ngựa gỗ quay vòng
Bao bóng cây đổ dài

Ước mong sao sẽ gặp lại em
Khi nắng mang theo mùa hè rực rỡ
Chung quanh đôi ta mọi điều bừng sáng
Anh luôn mơ em người tình đằm thắm

Mỗi khi ngày lên, đến khi vầng dương khuất nơi chân trời
Nhìn vầng trăng lung linh trên cao
Anh luôn ước ao gặp em

I'll Be Seeing You

I'll be seeing you
In all the old familiar places
That this heart of mine embraces
All day through

In that small cafe
The park across the way
The children's carousel
The chestnut trees
The wishin' well

I'll be seeing you
In every lovely summer's day
In everything that's light and gay
I'll always think of you that way
I'll find you in the morning sun
And when the night is new
I'll be looking at the moon
But I'll be seeing you

Ánh Đèn Mầu

Nhạc: Charlie Chaplin
Lời Việt: Nguyễn Xuân Mỹ
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

NT:  Bạn bảo tôi bạn rất khâm phục Charlie Chaplin, một người đa nghệ đa tài.  Mà đối với riêng bạn, nhạc của ông có một ảnh hưởng mạnh với bạn.
Lần trước, lúc tôi dịch bài Cười (Smile), tôi đã đoán trước là bạn sẽ chộp ngay.  Và đúng như thế.  Sau đó, bạn có nhắc đến nhạc phẩm Lime Light này.
Tôi bảo bạn, bài này hình như không có lời, chỉ là nhạc phim Lime Light.  Tôi có nghe ca sĩ Sarah Vaughan hát một bài với tựa đề Eternally, lời nhạc do Geoff Parsons và John Turner, nhưng là một bản tình ca, có vẻ không dính dáng gì đến chuyện phim.
Riêng về bản tiếng Việt, ta có 4 bản khác nhau.  Ngoài Ánh Đèn Màu do Nguyễn Xuân Mỹ viết lời và khá nổi tiếng qua giọng ca của Lệ Thu, hai bản nữa do Phạm Duy viết (Ánh Đèn Sân KhấuĐời Ca Nhi), và một do Nguyễn Huy Hiến và Anh Hoa (Tình Tôi) (nguồn: http://www.hathaykhongbanghayhat.org)

LV: Theo tôi thì bài không khó hát, nhưng xử lý cho ngọt ngào, đằm thắm thì lại là chuyện khác. Bài mang âm hưởng của nhạc cổ điển với những chuyển âm nhẹ nhàng. Với tôi thì đặc biệt là chỗ giòng nhạc chuyển lưu như đưa đẩy nhau (Cùng bên ánh mầu sắc lạc lõng trong tiếng đàn hát đêm đêm…) thật hấp dẫn. Tôi đã nghe nhiều ca sĩ trình bày bài này trước đây nhưng tôi vẫn không thấy thỏa mãn. Cái tình nhạc của người viết dường như vẫn lẩn khuất đâu đó mà chưa phô bầy được; nhất là khi bài được trình diễn qua điệu valse chậm! Tôi thực hiện bài với dự định gần như ad lib nhưng phải giữ lấy nhịp điệu để cho người hát tận bên kia bờ Thái Bình Dương thâu thanh theo được. Tội nghiệp cậu em Ngô Nhật Trường phải thâu đi thâu lại bài nhiều lần mới đúng ý 2 lão KeJazz bên này. Cám ơn Trường nhiều lắm!

Ánh Đèn Màu

Đời ca hát ngày tháng cho người mua vui
Đời son phấn làm mất bao ngày thơ ngây
Cùng bên ánh mầu sắc lạc lõng trong tiếng đàn hát đêm
Rồi bao nếp nhăn về với tháng năm đời lãng quên rồi

Buồn trong tiếng nhạc lắng cho đời mê say
Cười trong ánh đèn sáng cho người mua vui
Rồi khi ánh đèn tắt lặng lẽ cô đơn
Chìm theo bóng đêm, người ta lãng quên bẽ bàng

Kìa khi ánh đèn tắt ơi đời vui ca
Đời thương khóc làm mướn ánh đèn ban đêm
Nào ai biết đời sống bạc bẽo sau tiếng đàn tắt trong đêm
Đời ca hát thuê Đời qua phấn son Đời sống không nhà

Về theo nét tàn úa đâu còn duyên xưa
Người năm trước nào nhớ bóng người đêm xưa
Đời cam sống một bóng lặng lẽ cô đơn
Đời xa tiếng ca nào ai tiếc thương bẽ bàng

Cánh Gió Xoay Hồn Em

Nhạc: Michel Legrand
Lời: Alan Bergman & Marylin Bergman
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Còn nhớ những ngày đầu nói chuyện về thành lập KeJazz tôi và bạn đều muốn thực hiện 2 bài yêu thích nhất là The Shadow of Your SmileThe Windmills of Your Mind. Bài đầu bạn dịch ngay lập tức thành Tình Không Phai và là bài nhạc đầu tiên cho blog KeJazz. Nhưng bài sau thì đợi mãi chẳng thấy đâu lời dịch. Sau cùng bạn nói với tôi là bạn gặp nhiều trắc trở khi dịch nó nên không hoàn tất được. Tôi cũng thử dịch vài câu cho bài nhưng rồi thấy khó quá nên cũng bỏ nửa chừng. Những hình ảnh gợi ý quay vòng trong lời nhạc và âm giai biến chuyển đều đặn như bánh xe lăn đều khiến cho việc dịch thuật ra ngôn ngữ Việt thành hóc búa.
Cho đến gần đây tôi có đề nghị bạn nhờ anh Ngu Yên dịch thử xem. Nói xong rồi quên mất, ngờ đâu chừng vào tuần sau nhận được email của bạn đính kèm lời Việt của Ngu Yên. Thật là thích thú và cũng thật thán phục NY. Tôi nghĩ phải dùng chữ wordsmith để nói lên cái tài tình của NY khi dịch bài này. Việc tôi và bạn làm 2 năm không xong, NY làm được trong vài ngày!
Với tôi việc hoà âm Cánh Gió Xoay Hồn Em không khó khăn lắm. Tự cái phát triển tự nhiên và khéo léo của giai điệu đã mang tính thuyết phục mạnh mẽ, khó cưỡng rồi. Tuy nhiên tôi cho rằng việc trình bày bài này khá khó khăn. Cốt lõi trong nhạc của Michel Legrand thường nằm trong cách chuyển đổi thần tình của giai điệu, chứ không trong tiết tấu. Tiết tấu nhạc ông viết thường khá đều đặn. Bài The Windmills of Your Mind cũng thế. Nhịp bài đều đặn, không đổi. Thế nhưng kẻ hát không thể hát đều đặn như thế được. Có lẽ ML muốn cho người hát tự tìm thấy tiết tấu riêng cho mình? Không biết bạn có tìm được tiết tấu riêng của bạn với nhạc phẩm này không?

NT: Tôi đồng ý với bạn về điểm này. Câu nhạc của ML thường đều đặn và… dài, rất cổ điển, và có một độ gò bó cũng rất cổ điển. Hầu như bài nhạc nào của ML cũng cho tôi ít nhiều suy tư trong lúc soạn bản diễn trước khi ghi âm. Như bạn nói, nếu ta hát y như cách viết của ML thì có lẽ bài nhạc nghe rất là nhàm chán.
Riêng về The Windmills of Your Mind, giai điệu ẩn hiện những vòng tròn, chậm, nhanh, trầm, bổng, theo nhau xoắn xít. Tuy vậy, lời nhạc mang nặng niềm ưu tư, nên tôi nghĩ cách dễ nhất để cho thính giả thấu hiểu được ý nhạc là bằng cách hát hơi chậm rãi, có tính cách kể lể. Và chính ra giai điệu đã tự nó có nhiều kịch tính nên tôi thấy không cần xử lý hơn nữa.
Về bản dịch của anh NY. Cách anh dịch rất công phu và rất… technical. Mỗi dịch bản phải trải qua nhiều giai đoạn cho đến khi bản cuối không còn những ngượng ngập vụng về trong ý cũng như lời. Anh làm việc rất có hệ thống. Tôi theo học cách thức của anh, nhưng thường hơi… biếng nhác, và tùy hứng. Nhiều khi có chút giờ rảnh trong lúc làm, thì viết lách lăng nhăng. Cũng vì thế mà tôi ôm bài nhạc này hai năm trời mà chỉ quanh quẩn hai ba câu. Phải thành thật cảm ơn anh Ngu Yên đã đóng góp cho KeJazz một tác phẩm mà có lẽ sẽ không bao giờ thành nếu không có anh.

Cánh Gió Xoay Hồn Em

Xoay,
Vòng tròn càng xoay, xoay càng nhanh
Như vòng xoắn cuốn theo vòng xoay
Một vòng triền miên không dừng quay
Như vòng sống mãi mê cuồng say
Vòng tình lăn theo triền dốc núi
Là bong bóng giữa bao cuộc vui
Một trò chơi xoay tròn càng đam mê
Vì vòng đã cuốn theo vầng trăng
Đồng hồ quay kim giờ sầu rưng rưng
Định mệnh đó đã thôi từ đây
Và đời xoay trong mịt mù không gian
Là một trái táo xoay lặng câm
Là tìm thấy giữa bao vòng quay
Nhập vào cánh gió xoay hồn ai

Đường hầm hoang mang miệt mài chân đi
Đường hầm đó dẫn em về đâu?
Đường mai sau về tận hang sâu
Chẳng còn nắng sáng soi đời nhau
Vòng người đa mang, vòng tình lênh đênh
Chỉ còn nửa giấc mơ đã quên
Rồi một ai quăng vào dòng sông trôi
Một hòn sỏi sóng lan về khơi
Đồng hồ quay kim giờ sầu rưng rưng
Định mệnh đó đã thôi từ đây
Và đời xoay trong mịt mù không gian
Là một trái táo xoay lặng câm
Là tìm thấy giữa bao vòng quay
Nhập vào cánh gió xoay hồn em

Lời nào vang vang vào hồn ly tan
Vội vàng tay cầm chìa khóa
Lời này có phải em hỏi mai sau
Mùa hè sao qua nhanh như thế?
Dìu tình nhân đi vào tương tư
Để mặt cát dấu chân tình yêu
Vọng về đây tiếng buồn xa xăm
Hoặc là tiếng nhớ nhung bàn tay?
Hình người xưa treo trong nhà em
Và một vài lời ca quá khứ
Nhạt nhòa tên, khuôn mặt ai đây
Nhìn thì quen nhưng sao không biết?
Rồi một khi nhớ lại chuyện hôm xưa
Chợt một thoáng vu vơ tình yêu
Sắc lá thu khô vàng màu phôi pha
Phai nhanh như màu tóc anh

Vòng tròn càng xoay, xoay càng nhanh
Như vòng xoắn cuốn theo vòng xoay
Một vòng triền miên không dừng quay
Như vòng sống mãi mê cuồng say
Rồi hình bóng cũ khơi niềm đau
Là tìm thấy giữa bao vòng quay
Nhập vào cánh gió xoay tình em

The Windmills of Your Mind

Round,
Like a circle in a spiral
Like a wheel within a wheel
Never ending or beginning
On an ever-spinning reel
Like a snowball down a mountain
Or a carnival balloon
Like a carousel that's turning
Running rings around the moon
Like a clock whose hands are sweeping
Past the minutes of its face
And the world is like an apple
Whirling silently in space
Like the circles that you find
In the windmills of your mind

Like a tunnel that you follow
To a tunnel of its own
Down a hollow to a cavern
Where the sun has never shone
Like a door that keeps revolving
In a half-forgotten dream
Like the ripples from a pebble
Someone tosses in a stream
Like a clock whose hands are sweeping
Past the minutes of its face
And the world is like an apple
Whirling silently in space
Like the circles that you find
In the windmills of your mind

Keys that jingle in your pocket
Words that jangle in your head
Why did summer go so quickly?
Was it something that you said?
Lovers walk along a shore
And leave their footprints in the sand
Is the sound of distant drumming
Just the fingers of your hand?
Pictures hanging in a hallway
And the fragment of a song
Half-remembered names and faces
But to whom do they belong?
When you knew that it was over
You were suddenly aware
That the autumn leaves were turning
To the color of his hair?

Like a circle in a spiral
Like a wheel within a wheel
Never ending or beginning
On an ever-spinning reel
As the images unwind
Like the circles that you find
In the windmills of your mind

Dịu Dàng Giết Chết Tôi

Nhạc: Charles Fox
Lời: Norman Gimbel
Ý thơ: Lori Lieberman
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Lệ Liễu
Graphics: MarcMarc

 

NT: Trước hết là một bài thơ, viết bởi Lori Lieberman lúc cô ta nghe bài Empty Chairs của Don McLean. Cảm xúc mạnh mẽ khi cô ta nghe anh ấy ôm đàn hát trên sân khấu đã thúc đẩy cô ta viết xuống những lời thơ trên một tờ khăn ăn. Norman Gimbel đã dựa theo ý thơ và phổ lời vào giai điệu của Charles Fox. Sau đó, Roberta Flack đã mang nhạc phẩm này lên hàng đầu của thập niên 70.
Bài nhạc Killing Me Softly này đã được phóng tác ra tiếng Việt từ trước 75 bởi Lê Hựu Hà (Nỗi Đau Dịu Dàng) và đã được đón tiếp nồng hậu bởi giới trẻ thời bấy giờ.
Gần đây, tôi lại được nghe Nils Landgren hát nhạc phẩm này trong một buổi trình diễn nhạc jazz. Anh ta đã mang lại một phong thái khác cho bài nhạc tưởng đã quá lỗi thời, đã gợi ý cho tôi hát bài này. Và tôi không muốn dùng bản phóng tác của LHH. Lời thơ của Lori Lieberman có điều gì đó rất trung thực và gần gũi với tôi. Tôi muốn mang những điều đó đến với người nghe.

LV: Lại một nhạc phẩm nhắc lại thời mới lớn ngày đó. Ngày đó tôi rất thán phục cách chuyển hợp âm thật tài tình trong bài này. Hợp âm phá cách nhưng không nghe ngược ngạo giúp cho những giọng bè hoà nhau thật hoàn hảo. Tuy nhiên tôi không nghĩ là bạn sẽ dịch bài nhạc mang nặng tính cách nhạc pop này. Thế nên tôi khá ngạc nhiên khi nhận được lời dịch từ bạn. Với tôi thì việc jazz hoá nhưng nhạc phẩm pop nổi tiếng thì thật là khó khăn. Những gì đã cảm nhận trong tâm trí, ký ức dễ gì gột rửa. Thế nhưng bạn gửi thì tôi làm. Tôi không biết hoà âm của tôi dựng lên có phải là jazz hay không nữa; nhưng ít ra nó sẽ thật và gần gũi với tâm tình của tôi.

Dịu Dàng Giết Chết Tôi

Vuốt những phím sắt gieo từng nỗi đau
Lời hát nhức nhối quá tuy ngọt ngào
Từng lời dịu dàng anh đã giết tôi
Cướp mất sức sống tôi bằng tiếng ca
Bới móc đáy trái tim từng xót xa
Đã giết chết tôi trong bao câu hát

1. 
Nhạc hay anh hát bao người khen
Nói nghe anh chơi có hồn
Ngày buồn nên tôi tìm lên anh
Mong ước cho khuây niềm đau
Thấy anh đang ôm đàn guitar
Một người lạ tôi không quen biết

2. 
Ngật ngừ tôi thấy như mình say
Ngỡ quanh đây đã biết rằng
Điều riêng tôi viết mà sao anh
Đem hát cho bao người nghe
Ước mong sao anh ngừng đôi giây
Nhưng anh còn say sưa trên ấy

3. 
Lời đâu anh hát như người thân
Biết tôi với bao kín thầm
Rồi khi anh ngước nhìn lên tôi
Như thể tôi không hề đây
Tiếng anh êm êm hoài bên tai
Dịu dàng từng câu không thương tiếc

Killing Me Softly With His Song

Strumming my pain with his fingers
Singing my life with his words
Killing me softly with his song
Killing me softly with his song
Telling my whole life with his words
Killing me softly with his song

1.
I heard he sang a good song
I heard he had a style
And so I came to see him
to listen for a while
And there he was, this young boy
A stranger to my eyes

2.
I felt all flushed with fever
Embarrassed by the crowd
I felt he'd found my letters
And read each one out loud
I prayed that he would finish
But he just kept right on

3.
He sang as if he knew me
In all my dark despair
And then he looked right through me
As if I wasn't there
And he just kept on singing
Singing clear and strong

Cuộc Tình Thoáng Bay

Nhạc: Riz Ortolani & Nino Riziero
Lời Ý: Marcello Ciorciolini
Lời Anh: Norman Newell
Lời Việt: (vô danh)
Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Kỹ Sư Âm Thanh: Khả Vũ
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Qua một thời gian khá dài vắng bóng trên sân chơi KeJazz, Hồ Đắc Anh Thi (AT) trở lại với một nhạc phẩm rất quen thuộc với chúng ta.  Riêng với tôi, bài More mang kỷ niệm đặc biệt với các bạn Taberd (Tuấn, Phương, Hải) vào những ngày đầu chập chững chơi nhạc.  Kỷ niệm không bao giờ quên được.  Vì thế khi AT đề nghị bài này tôi nhận lời thực hiện ngay.  Tuy nhiên, More không phải là một nhạc phẩm mang nhiều tính jazz.  Giai điệu tương đối đơn giản của nó cũng là một thách thức cho kẻ hòa âm muốn tạo nên nét mới, khác biệt.  AT cho biết là cô thường trình bày nhạc phẩm này với điệu rumba.  Từ đó, tôi nẩy lên ý tưởng dàn dựng bài trong phong cách nhạc latin.  Dĩ nhiên là không thể dùng rumba để làm tiết tấu nền được nữa, nên qua nhiều thể nghiệm, tôi đã quyết định dùng samba.  Vì samba chỉ là bossa nova ở nhịp nhanh nên tôi cho rằng AT cũng sẽ không có vấn đề gì vì cô rất quen thuộc với tiết tấu bossa nova.

NT: Khi bạn bảo tôi là AT muốn hát nhạc phẩm này, tôi có duyệt sơ lời Việt. Lời viết thật nhẹ nhàng, dễ thương. Tôi cũng nghĩ là AT có chất giọng rất thích hợp với loại nhạc như vậy.

LV: Không ai nhớ được nhạc phẩm More này được ai “dịch” ra trước đây.  Người thì đoán là Trường Kỳ, người thì cho là Nam Lộc.  Có người nói là do Kỳ Phát dịch.  Vì không kiểm chứng được nên xin được gọi người dịch là Vô Danh.

NT: Tôi ghi nhận một điều là trong thời điểm đó (phong trào nhạc trẻ trước ’75) có một số nhạc được viết lời Việt. Không phải dịch, cũng chẳng thể gọi là phỏng dịch, vì lời đã không dựa trên nguyên bản. Đôi khi nội dung lại hoàn toàn khác, tâm tình nhiều khi đối nghịch. Tôi không biết khi một bài nhạc viết để hân hoan ca tụng tình yêu bỗng đổi thành một bài tình buồn thì giai điệu nhạc mang âm hưởng gì khiến ta cảm thấy quái gở không, tựa như nghe một cô ca sĩ toe toét cười khi hát nhạc buồn vậy.
Ở nhạc phẩm này, tuy bạn dùng samba để chuyên chở lời nhạc mang nhiều nét buồn sầu (trái hẳn với lời của nguyên bản), qua giọng hát của AT, tôi vẫn thấy mọi thứ thật ăn khớp với nhau.

Cuộc Tình Thoáng Bay

Tình buồn trôi qua cùng cơn gió nào thoáng đây 
Nhẹ như cơn say làm rung cõi lòng ngất ngây 
Tình làm hoen mi bờ vai tóc mềm thướt tha 
Rồi tình bay xa cùng bao nỗi sầu vấn vương

Ôi tình mang đến bao nhiêu niềm tin 
Tình tươi thắm như muôn loài hoa 
Tình trong sáng như muôn vì sao 
Lung linh trên khung trời chiều tàn

Tình ngày xa xưa giờ đây đã tàn vỡ tan 
Tình buồn cô đơn chỉ mang nỗi sầu nhớ thương 
Bao tình yêu đó hôm nay còn đâu? 
Tình ngăn cách như muôn vì sao
Tình bay mất như bao làn mây

More (Theme from Mondo Cane)

More than the greatest love the world has known
This is the love I give to you alone
More than the simple words I try to say
I only live to love you more each day

More than you'll ever know
My arms long to hold you so
My life will be in your keeping, waking, sleeping, laughing, weeping

Longer than always is a long long time
But far beyond forever you're gonna be mine
I know I've never lived before
And my heart is very sure
No one else could love you more

Lỗi Điệu

Nhạc: Antonio Carlos Jobim
Lời: Newton Mendonça
Lời Anh: Jon Hendricks & Jessie Cavanaugh
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Nhạc của Antonio Jobin chẳng có bài nào dễ.  Nhạc phẩm Desafinado này cũng không ngoại lệ.  Tôi biết bạn đã hăm he dịch bài này từ lâu.  Dạo trước tôi cũng có bàn với Anh Thi (nữ hoàng bossa nova tại đất Sài Thành) về Desafinado như một bài sẽ thực hiện, cô cũng nói thôi đi! Tôi biết bài khó thật.  Khó dịch, khó hát. Nhưng nghe thì thật hấp dẫn.  Thôi thì đợi vậy…

Cho đến khi bạn gửi tôi bản dịch tựa là Lạc Điệu, mừng quá!  Tôi chỉ đề nghị sửa thành Lỗi Điệu vì hai chữ có dấu nặng nằm cạnh nhau thật khó hát.  Biết là bài khó hát nhưng khi thực hiện nó thì mới biết khó hát tới chừng nào.  Dĩ nhiên đánh khó thì đã chấp nhận rồi nhưng hát bài này thật là chật vật.  Có những đoạn tôi phải thâu đi thâu lại mấy mươi lần, cho đến vài bữa sau vẫn thấy không xong phải thâu lại. Cái khó của nhạc Jobim không chỉ ở vào những chuyển thể khó đoán trong giai điệu, mà còn nằm trong cách bỏ câu, bỏ nhịp thật khó khăn. Thêm vào đó tôi lại còn phải làm sao cho lời dịch qua tiếng Việt được hát trơn tru, thuận nhĩ với giai điệu hóc búa này. Thật là một thử thách đáng kể. Phải thở phào nhẹ nhõm khi hoàn tất bài này. Chỉ không biết là người nghe có thấy tôi bị “lỗi điệu” trong nhạc phẩm Lỗi Điệu này không?

NT: Tôi nhớ bạn có nói với tôi về nhạc phẩm này một hai lần. Tôi phải “ngâm tôm” vì lẽ, như bạn nói, giai điệu quá hóc búa. Nghe tới, nghe lui, tôi vẫn không ghi nhớ được bài nhạc. Đã không nhớ kỹ giai điệu thì khó mà nghĩ sao cho ra lời.
Nhưng bạn đã xử lý bài nhạc thật tài tình. Tôi nghe bạn hát nhịp chỏi êm ái như lụa. Giọng bạn trong như ánh nắng Brazil. Tiếng đàn trống nhộn nhịp như ngày hội. Bản nhạc thật vui tươi lại che dấu một câu chuyện tình buồn. Đây chắc cũng là một nét đặc thù của nhạc Brazil, khác hẳn với nhạc Việt. Một bài nhạc tình buồn Việt Nam thì, ôi thôi, thật là áo não.

Lỗi Điệu
Vì tình yêu giống như câu nhạc kia bất tận cùng
Ngàn thi nhân bấy lâu vẫn ca tụng khúc lạ lùng
Một tấu ca rất lả lướt dưới trăng thu ngời sáng thêm đa tình
Cớ sao giai điệu của đôi ta lạc lõng một mình

Ngày nao môi hôn em đã làm cơn sốt tuyệt vời
Giờ đây ca khúc xưa hết còn lộng lẫy thật rồi
Giống như em giờ đã quên đi lời hát ngày nao
Theo bossa nova làm (tim) ta lao đao

Khi xưa bên nhau tim ta reo cùng nhịp không hề sai
Giờ đây nghe sao quá khác xa
Vần trong câu nghe như đã thay
Vì em lỡ quên mất đi giai điệu đôi ta thuở nao nồng say
Giờ xem như câu em hát khi tim đã hư hại rồi

Thì xin em hãy cho tim đập nhịp của ngày nào
Và xin cất tiếng ca giao hòa câu hát mê say tình đầu
Ao ước đôi ta thêm mãi du dương trong tấu nhạc yêu
Là khi anh thôi lo âu cho nhau vì đôi con tim ta say sưa bao đắm sâu
Và em thôi không sai khi em bên anh
Khi cùng anh phút hoan ca

Slightly Out of Tune (Desafinado)

Love is like a never ending melody,
Poets have compared it to a symphony,
A symphony conducted by the lighting of the moon,
But our song of love is slightly out of tune

Once your kisses raised me to a fever pitch,
Now the orchestration doesn't seem so rich,
Seems to me you've changed the tune we used to sing,
Like the bossa nova love should swing

We used to harmonize two souls in perfect time,
Now the song is different
And the words don't even rhyme,
'Cause you forgot the melody our hearts would always croon,
And so what good's a heart that's slightly out of tune?

Tune your heart with mine the way it used to be,
Join with me in harmony and sing a song of love,
We're bound to get in tune again before too long,
There'll be no Desafinado when your heart belongs to me completely
Then you won't be slightly out of tune
You'll sing along with me!

Chờ Đợi Em

Nhạc & lời: Dino Olivieri
Lời Ý: Nino Rastelli
Lời Pháp: Louis Poterat
Lời Việt: Ngô Nhật Trường & Lê Vũ
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

NT:  Ca khúc J’attendrai là một nhạc phẩm Pháp nổi tiếng trong thời chiến tranh thế giới lần thứ hai, vì lời ca chứa đầy niềm hy vọng và chờ mong.  Tương truyền rằng nguyên tác của Ý được viết từ cảm hứng khi nghe phần Humming Chorus của vở opera Madame Butterfly, mang tựa đề Tornerai (Anh Sẽ Trở Về).
Giai điệu của nhạc phẩm này thật ra không có gì là cầu kỳ.  Lời ca cũng vậy, thật giản dị trong sáng và dễ cảm, dễ nhớ, dễ… hát theo.  Có lẽ vì thế mà đã dễ dàng trở thành phổ thông, nhất là trong thời điểm chiến tranh khốc liệt, những trò giải trí bình thường bỗng nhiên thành xa xí phẩm.  Nhưng hát thì chẳng… tốn kém gì ai.
Ngô Nhật Trường đã chuyển dịch ca khúc này từ Pháp ngữ, và bạn đã khéo léo hoán đổi đôi chỗ cho thêm hài hòa cũng như giàn dựng một hòa âm mang rất nhiều nét jazz Pháp cổ điển.  Nghe xong, tôi cũng cảm thấy bùi ngùi, nhớ đến một thời chiến tranh trên quê hương mình, và nghĩ đến một Ngô Nhật Trường đang chờ đợi cô… chiến sĩ nào sắp trở về với anh ta.

LV: Tôi chưa từng nghe nhạc phẩm này.  Lần đầu nghe đã cho tôi nghĩ ngay đến Paris với tiếng nhạc accordion hòa với tiếng đàn guitar dập dình đâu đó… Thế là tôi quyết định phải có tiếng guitar thùng đệm theo phong cách gypsy jazz để mang lại không gian của trời Tây.  Làm xong bài, gửi bản nháp cho NNT để thâu thanh.  Khi ráp lại với giọng hát NNT thâu từ bên bờ kia Thái Bình Dương, thoạt tiên tôi nghĩ là sẽ chỉ cần đánh thêm phần guitar thùng ở đoạn giữa để hoàn tất bài.  Thế nhưng đánh đi, đánh lại mãi không xong.  Đánh không ra hồn! Không làm sao tạo ra được cái hồn của gypsy jazz.  Tôi dự tính có lẽ phải mất cả tháng để tập đánh 8 measures theo cách chơi đặc biệt này.  May sao trong lúc tìm kiếm, tôi moi ra được một số loop nhạc với tiếng fiddle.  Ráp tới, ráp lui cuối cùng cũng có được đoạn giữa cho bài.  Phew!

Chờ Đợi Em

Hoa kia đã héo úa
Ánh lửa đã tàn 
Chợt mịt mù bóng tối
Hết lối địa đàng
Réo rắc chuông đồng hồ
Gõ tiếng khắc khoải
Anh nghe đâu đây chừng bước em
Bay đi theo gió cuốn 
Tiếng nói xa xăm
Lặng nhìn ngoài hiên khuya
Đợi chờ ngóng trông
Ôi sao vô vọng
Còn ai tìm đến

Chờ đợi em
Anh ngóng trông em yêu bao ngày đêm cô liêu
Tìm bóng em
Nguyện chờ mãi
Khi cánh chim đã khuất xa nơi núi cao thâm u
Tìm lãng quên
Thời gian thoáng mất hút
Vang vọng tiếng than sầu úa 
Trong tim này nặng nề
Dù thế nao
Lòng vẫn luôn đợi chờ em

J'attendrai

Les fleurs pâlissent
Le feu s'éteint
L'ombre se glisse
Dans le jardin
L'horloge tisse
Des sons très las
Je crois entendre ton pas
Le vent m'apporte
Des bruits lointains
Guettant ma porte 
J'écoute en vain
Hélas, plus rien
Plus rien ne vient

J'attendrai
Le jour et la nuit j'attendrai toujours
Ton retour
J'attendrai
Car l'oiseau qui s'enfuit vient chercher l'oubli
Dans son nid
Le temps passe et court
En battant tristement
Dans mon cœur si lourd
Et pourtant
J'attendrai ton retour