Dương Cầm Dạ Khúc

Nhạc: Lê Vũ
Lời: Hoàng Thị Bích Ngọc
Trình bày: Vũ Đèo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Studio Vũ Đèo
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Trang Trần
Graphics: MarcMarc

NT: Đáng lẽ ra, tuần trước, nhân dịp đầu năm KẻJazz định giới thiệu Dương Cầm Dạ Khúc cùng với lời chúc các bạn một năm mới “phơi phới nhiều niềm vui, du dương nhiều giai điệu, và rủng rỉnh nhiều tiền xài hoài không hết”. Nhưng vào phút chót, KJ lại quyết định mừng ngày National Bossa Nova, nên đành hoãn lại cho đến tuần này.

Lại nhân năm con mèo, định nói về năm con mèo khác với năm con mèo như thế nào, nhưng thôi…  nói chuyện nhạc chắc ăn hơn.  Nói nhảm bị rầy thì lại xúi quảy cả năm chết bà.

Chuyện nhạc thì như thế này: Dương Cầm Dạ Khúc có một giai điệu thật đẹp, là sáng tác của Lê Vũ.  Lời hát được viết bởi Hoàng thị Bích Ngọc, một nhạc sĩ đã có một thời với nhiều sáng tác, trong đó, Người Con Gái Trong Tranh là một nhạc phẩm tôi rất thích.  Thêm rằng HTBN là em gái của LV. Tài năng nghệ thuật cuộn trong mớ DNA của gia đình.

Dạ Khúc được viết từ lâu lắm, cũng phải gần 20 năm.  Tôi nhớ lần đầu tiên được nghe, tôi thấy lòng buồn rưng rức.  Giai điệu lên lên xuống xuống rất chừng mực, không thoát ra, như vẫn còn nhiều uẩn ức.  Ca từ rất nhẹ nhàng chứa đựng nhiều hình ảnh mộng mị.  Rất là HTBN.

Mãi đến năm này, khi nghe Vũ Đèo cất tiếng hát, tôi mới chiêm nghiệm ra cái nét ma quái của Dạ Khúc,  Chơi vơi trên âm vực cao, tôi bắt gặp cái lạnh của một giấc mơ không hiền.  Tiếng hát ấy như vẳng lại từ một thế giới nào thật mơ hồ.

Đèn đêm thức chờ ngóng ai? Đường phố thênh thang không hồi âm. Cành hoa trắng tỏa ngát hương, còn vấn vương chi thêm nặng trĩu con tim? Hàng cây đứng đợi dáng xưa. Thềm đá khóc, nhớ bước chân quen. Người yêu dấu, người có nghe? Lời trái tim ta đang thét gào vô vọng.

Vô tình hôm nay lướt trên Facebook, nhìn thấy bức ảnh của một người bạn, cùng với mấy dòng thơ của thi sĩ Jorge Luis Borges mà cô đã dịch: Tôi có thể cho em nỗi cô đơn tôi, bóng tối tôi, cơn đói trái tim tôi; tôi đang cố mưu chuộc em bằng bất định, bằng hiểm nguy, bằng thất bại… (I can give you my loneliness, my darkness, the hunger of my heart; I am trying to bribe you with uncertainty, with danger, with defeat…)

Đầu năm được đọc một dòng thơ xúc tích, nghe một ca khúc trữ tình, ngắm một bức ảnh sâu thẳm, lòng thấy thật mênh mông…

Cám ơn Lê Vũ và Hoàng Thị Bích Ngọc. Cám ơn Vũ Đèo. Cám ơn Trang Trần. Cám ơn những người nghệ sĩ vẫn đang đi tìm những gì lóng lánh tuyệt đẹp trong đời sống…

Dương Cầm Dạ Khúc

Đèn đêm thức chờ ngóng ai?
Đường phố thênh thang không hồi âm
Cành hoa trắng tỏa ngát hương
Còn vấn vương chi thêm nặng trĩu con tim
Hàng cây đứng đợi dáng xưa
Thềm đá khóc, nhớ bước chân quen
Người yêu dấu, người có nghe?
Lời trái tim ta đang thét gào vô vọng

Ngàn tiếng sóng cuồn say gọi bờ cát vắng
Ngàn tinh tú triền miên gọi niềm mơ ước
Gọi yêu dấu về đây
Lắng nghe tiếng tim ta trên phím dư âm vẫn mong chờ

Chợt nghe gió mùa lên
Tự tình tự trên tóc
Chợt nghe thoáng giọt mưa 
Thì thầm thì trên má
Tìm đâu đôi mắt yêu thương?
Tìm đâu đôi cánh tay êm?
Tìm đâu phút đầu thần tiên

Nửa đêm thức, chợt nhớ ai
Dạo phím tương tư, đêm trường canh
Nhà im vắng, buồn hắt hiu
Bàn ghế chơ vơ như tượng đá công viên
Hồn hoa cũ; đàn bướm đêm
Cùng dưới ánh sao mơ đêm xưa
Vầng trăng sáng làm chứng nhân
Lười trái tim ta đang ước nguyện âm thầm

Màn đêm xuống, màu mắt nhung
Còn ngây ngất những cơn đê mê?
Dòng ký ức chảy khắp nơi
Tình khúc đêm hồng ta đã hát trao người

Trời khuya thanh vắng, dạo phím chơi vơi
Lòng ngân nga khúc âm buồn…

Một Ngày Như Bao Ngày

Nguyên tác: Un jour comme un autre
Nhạc: Gérard Bourgeois
Lời: Jean-Max Rivière & Gloria Lasso
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Kim Loan
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Phòng Thâu Phan Thụy Khánh (Canada)
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Khi trang mạng này đến với các bạn, ngày tất niên đã gần kề, đánh dấu cho một năm nổi trôi của KẻJazz trên miền đất lạ.  Lạ là vì Hoa Kỳ vẫn không phải là quê hương.  Tiếng Anh, tiếng Pháp vẫn không là tiếng mẹ đẻ.  Những tìm tòi định hướng qua âm nhạc như cố gắng kéo hai mảnh áo văn hóa lại gần nhau để thử gài những hột nút.  Hơi mạnh tay thì sợ rách vải.  Lơi quá thì hở hang lạnh lẽo.  Sau năm năm, hình như chiếc áo vẫn không sao vừa vặn.

Nhạc jazz, nhạc blues, nhạc bossa nova, nhạc pop cải trang qua lời Việt có đánh động gì trong lòng người nghe?  Những cố gắng đưa ca từ đầy triết lý của Leonard Cohen, những vần thơ âm u của Serge Gainsbourg, những lời tình sôi nổi của cô gái đang tuổi dậy thì Consuelo Velázquez trong ca khúc Besame Mucho, những lời thống thiết nhớ nhà trong nhạc của Cesaria Evora, có làm xôn xao trong tâm trong trí qua những giai điệu hoặc tiết tấu lạ lẫm?  Có lẽ đoạn đường vẫn còn mấp mô gập ghềnh trong những năm tháng tới.

Nói riêng về những thành viên đóng góp cho nhóm KẻJazz, những chuyên nghiệp cũng như tài tử, những nhạc sĩ thành danh hay chưa ai biết đến, đều có chung một niềm đam mê âm nhạc.  Nhiều khó khăn thử thách đã gặp phải, nhưng rồi vẫn vượt qua và trao đến cho bằng hữu của KJ những ca khúc nghệ thuật không vướng mắc những gông cùm kinh doanh. 

Một Ngày Như Bao Ngày đến với các bạn trong một hình thức như vậy.  Người ca sĩ từ Montreal đã phải lặn lội trong một ngày đông giá tuyết để ghi âm một bài nhạc khá xa lạ với cô.  Trong lúc ấy, KJ đang bí bài nên đã cho phát lên mạng phiên bản demo.  Hôm nay, bản chính được gửi đến các bằng hữu qua tiếng hát rất lạ, một alto với nhiều sắc xám, nhiều hơi whisky đậm khói.

Đêm cuối năm, hãy tưởng tượng mình đang ngồi dưới hầm một quán rượu nào đó, từ tốn nhấp một ngụm McCallan, và nghe người ca sĩ có một giọng hát ngất ngưởng.  Trong phút chốc, bạn đã tưởng mình còn ngồi trong quán Lục Huyền Cầm của năm tháng nào…

Một Ngày Như Bao Ngày

Ngày sao giống bao ngày qua
Mà anh đã đi về đâu?
Chẳng hề nói với em một lời nào
Giờ nơi ấy, ai nào biết
Em còn mãi luôn thờ thẩn, luôn mong chờ

Ngày sao giống bao ngày qua
Từ khi đã không còn nhau
Giờ anh cách xa muôn trùng rồi
Mình em giữa phòng im trống không quạnh vắng 
Em tự trách em đêm ngày.

Nhớ những phút sống bên nhau
Hứa sẽ suốt kiếp yêu nhau
Vì cuộc tình của đôi ta
Sau bao phong ba bão tố
Em xin yêu mãi mãi

Ngày sao giống bao ngày qua
Mà anh đã đi về đâu?
Chẳng hề nói câu giã từ
Giờ nơi ấy, ai nào biết
Em còn mãi luôn thờ than, hoang mang hoài

Giờ sao giống bao ngày qua
Lòng em đớn đau vì anh
Và em nhớ anh điên cuồng
Nụ cười đó, giờ đây chắc anh nào nhớ
Khi cười với ai xa lạ.

Anh, đã lấy mất bao nhiêu
Những thứ dấu kín trong tim
Cuộc đời giờ còn thương đau
Khi anh ra đi mãi mãi
Mang theo tin yêu ấy

Ngày sao giống bao ngày qua
Mà anh đã đi về đâu?
Anh giờ ở phương trời nao?
Giờ đây cách xa nghìn trùng

Un jour comme un autre

C'est un jour comme un autre
et pourtant tu t'en vas
tu t'en vas vers une autre
sans me dire un seul mot
et je ne comprends pas, comprends pas

C'est un jour comme un autre
mais nous sommes déjà
éloignés l'un de l'autre
de nous deux, il ne reste que moi
mais pourquoi? mais pourquoi?

Toi tu étais pour moi
tout ce que j'espérais
toi tu étais ma vie 
et même un peu plus
tu étais l'amour

C'est un jour comme un autre
et pourtant tu t'en vas
tu t'en vas vers une autre
sans me dire un seul mot
et je ne comprends pas, comprends pas

C'est un jour comme un autre
mais moi j'ai mal de toi
moi qui riais des autres,
aujourd'hui, c'est vous deux qui devez
rire de moi, rire de moi

Toi tu prends à jamais
tout ce que j'espérais
toi tu me prends la vie
et même un peu plus
tu me prends l'amour!

C'est un jour comme un autre
Et pourtant tu t'en vas,
Et pourtant tu t’en vas
Et pourtant tu t’en vas
%d bloggers like this: