Về Nơi Mặt Trời Mọc

Nhạc & lời: Dân ca Mỹ
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Thời điểm trước 75, tôi mày mò học guitar với cây đàn người anh lớn để lại.  Và bài nhạc đầu tiên tôi học (lóm) là một bài nhạc ngoại quốc.  Mãi sau này, tôi mới biết là bài The House of the Rising Sun, bản của The Monkey.  Đoạn nhạc guitar dạo đầu đã tạo một ấn tượng mạnh cho tôi.  Đoạn nhạc đơn sơ, không có gì cầu kỳ, nhưng nghe “phê” làm sao.
Thời bấy giờ có thiết quân lực.  Mười giờ đêm là không được ra đường.  Nên đêm đêm, tôi và hai ba thằng bạn cạnh nhà hay tụ tập trên balcon, dạy nhau khảy đàn.  Sự nghiệp âm nhạc của tôi đã bắt đầu như vậy, thật ngây thơ và nghèo nàn.
Nhưng The House đã dai dẳng theo đuổi tôi bao nhiêu năm tháng.
Bây giờ, Về Nơi Mặt Trời Mọc, đã được ghi lại, và xin được gửi cho những người bạn thuở ấu thời, cũng như tuổi thơ của bao người đã từng lớn lên, đã từng ôm đàn dạo đoạn nhạc này…

Về Nơi Mặt Trời Mọc  page

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời,
Đôi khi mất luôn niềm tin.

Me tôi xót thương đàn con dại
Luôn lo âu áo cơm ngày đêm.
Cha tôi mãi mê vùi trong bạc bài
Dưới phố New Orleans. 

Dẫu đã biết những khi mình sa lầy,
Chẳng mấy thiết tha chi người thân.
Chỉ biết đến phút giây tàn canh tìm quên
Trong men rượu nồng cay.

Người mẹ hiền thương con, dặn dò,
Hãy nhớ tránh xa thật xa
Những kiếp sống đắng cay, chìm trong bùn dơ
Dấu dưới lớp phấn son xa hoa.

Nhưng tôi đã đứng trên thềm ga rồi.
Không bao lâu, bánh lăn, đưa tầu đi.
Hôm nay sẽ quay về New Orleans
Sống hết kiếp với lỗi lầm không may .

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời.
Riêng tôi, mất luôn niềm tin.
House of the Rising Sun

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one

My mother was a tailor
She sewed my new blue jeans
My father was a gamblin' man
Down in New Orleans

Now the only thing a gambler needs
Is a suitcase and trunk
And the only time he's satisfied
Is when he's all drunk

Oh mother tell your children
Not to do what I have done
Spend your lives in sin and misery
In the House of the Rising Sun

I got one foot on the platform
The other foot on the train
I'm goin' back to New Orleans
To wear that ball and chain

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one

Ruby, Em Yêu

Nhạc: Thelonious Monk
Lời: Sally Swisher
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Mỗi lần bạn dự định làm nhạc của Thelonious Monk là tôi lại lo. Cái lo trước nhất là không biết tôi có nghe lọt được bài đó không. Sau đó là lo làm sao hòa âm cho ra bài. Nhạc của TM thật không dễ nghe. Xem như lăn lộn trong “bãi bùn” KeJazz được vài năm rồi nhưng tôi vẫn không cho là mình biết gì về nhạc jazz; nhất là khi nghe nhạc của TM. Nét lập dị trong nhạc TM làm cho nhạc của ông giống hòn đá quý có thật nhiều lởm chởm, sắc nhọn khiến cho khó chịu khi đụng tay vào. Làm sao mài dũa được những góc cạnh đó để mang nhạc của TM ra giới thiệu đây? Tôi nghĩ những bạn nhạc của KeJazz có lẽ cũng phải cần chút cảm thông, cởi mở để mới có thể phần nào đó đón nhận được nhạc của TM. Dĩ nhiên đây không phải là nhạc cho casual listeners.

NT:  Người ta vẫn thường nói, nhạc jazz chọn người nghe.  Trong giới nhạc jazz, thì nhạc của TM lại tuyển chọn thêm nữa.  Thành thử trên những làn sóng jazz, hầu như ít khi ta được nghe nhạc của ông.  Nhưng nếu bạn hỏi những người nhạc sĩ jazz, thì ai cũng biết và nể phục tài năng của TM.  Như tôi có lần nói trước đây, nhạc của ông được ghi âm rất nhiều, chỉ thua Duke Ellington mặc dù DE viết cả ngàn bài nhạc mà TM chỉ khoảng 70 bài.
Và TM chỉ viết composition cho piano và kèn.  Lời ca thường được viết sau khi bài nhạc đã xuất hiện một thời gian, và viết bởi những nhạc sĩ khác.
Nhạc của TM hầu như chưa bao giờ mang giai điệu ngọt ngào du dương.  Ông thích cacophony.  Lúc nghe chúng ta phải chăm chú theo dõi chứ không có gì gọi là “những giây phút thoải mái giải trí cuối tuần” được.  Thú nghe nhạc cũng tương tự như những nghệ thuật khác.  Mức thưởng lãm tùy theo mỗi cá nhân và cũng tùy theo thời điểm.  Bởi vậy, trong hội họa mới có Leonardo da Vinci mà cũng có Jackson Pollock, cũng như trong văn chương có Emily Bronte mà cũng có Salman Rushdie.
Bài nhạc Dear Ruby được viết cho piano mang cho người nghe những nét rất trừu tượng.  Sally Swisher đã đưa lời ca như những nét phác họa cụ thể để bài nhạc này đến gần thính giả hơn.  Tôi nghĩ là như vậy.

Ruby, Em Yêu page

Hỡi em thôi đành
Khóc than (mà) làm gì 
Hắn đã đi rồi
Mối tình không may
Nỗi buồn ai hay?
Em rớt bao lệ rồi?
Chẳng ai trả lời 
Đớn đau chờ đợi
Vết bầm trong tim
Lỡ lầm khi yêu 

Hôm nao hắn lại tìm em
Hát lời ái ân ngọt ngào
Như thuở nao 
Em nói em thà chết đi 
Còn hơn mất nhau
Nhưng rồi sẽ đến một ngày 
Hắn đi biền biệt
Tiếc thương cũng đành 
Chỉ hoài công thôi
Hỡi em, người tình 
Ruby, My Dear

Ruby, My Dear
Hold back that tear
I know he's gone
Your love has flown
You're all alone
Oh, I know you cry
There's no reply
Pain lingers on
It doesn't go
Cause you'll say so
 
One day he came to you
And made the music play
In his way
You said you'd rather die
Than say goodbye
But there'll come a day
Though he's away
You'll sing his song
You'll carry on
Ruby, My Dear

 

Kẻ Giang Hồ

Nhạc & lời: Eden Ahbez
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Mấy năm trước, sau một tuần lễ lái xe lòng vòng quanh xứ Iceland, tôi cảm nhận được đời sống của người lãng tử, kẻ du mục. Trong lòng tôi lúc bấy giờ thấy thật thảnh thơi vì không nhiều ràng buộc, ngoài trừ… thiếu tiền. Nhưng tôi nghĩ, nếu như mình có thể chấp nhận được đời sống không dư giả, thiếu thốn vật chất, có lẽ cách sống rày đây mai đó không đến nỗi tệ lắm. Được một cái tâm hồn thanh thản, sảng khoái, khiến ta dễ nhận thấy những cái hay, cái đẹp ngẫu nhiên.
Lúc về nhà, tôi đã dịch ra bài Lãng Tử. Đối với tôi, hai câu chấm dứt của ca khúc này có lẽ là mấu chốt trong tư tưởng của tác giả. “The greatest thing you’ll ever learn is just to love and be loved in return.” Tôi đã dịch tới, dịch lui, nhưng vẫn thấy chẳng hài lòng cho lắm.
Tháng trước, bỗng anh Ngu Yên gửi điện thư kèm theo bài nhạc: Kẻ Giang Hồ. Tựa đề nghe có vẻ oai phong hơn là Lãng Tử, tôi cho là vậy. Lăn lộn trong giới giang hồ tôi dám cá với bạn ít ai bằng anh NY. Nhiều hôm nghe anh kể chuyện thủa thiếu thời của anh, tôi thật thán phục, và thấy mình… hèn hèn. Anh cũng thường nói về những gì anh đã học được trong giới giang hồ.
Vì vậy, khi đọc câu kết của bản dịch, tôi mới hiểu rằng, chữ love mà tôi hiểu trong nguyên tác theo diện bình thường như tình yêu trai gái, thì anh NY đã nói đến một tình yêu lớn lao hơn, một nhân sinh quan với nhiều suy tư về nhân loại và lòng vị tha. Bài học trong giang hồ là đó.

LV: Giai điệu bài này luôn hấp dẫn tôi. Nét huyền hoặc của cung điệu miền Trung Đông dường như mãi là bí ẩn cho tôi. Nghe bao người hát nhưng chẳng ai hát giống nhau. Ngày cả chính tôi soạn bài cũng thay đổi. Giống như mỗi lần thực hiện là lại có ý khác. Có lẽ lần sau trở lại sẽ là một cách trình bày khác nữa…

Kẻ Giang Hồ page

Một kẻ giang hồ.
Một người hào hoa dáng đi phong trần.
Thường hay rong chơi khắp trời đất xa,
ngày tháng xa, và rất xa... thật xa...
Người ấy băn khoăn. 
Lời nói thâm trầm.
Màu mắt pha buồn... thời gian...

Rồi có một ngày,
Lạ lùng bước anh ghé qua nơi này.
và kể tôi nghe những chuyện viễn du,chuyện thế gian
Sau hết, nói cùng tôi
“Điều đáng quan tâm, học lúc giang hồ.
Là mến thương người, để sống vui bằng trái tim...”
Nature Boy

There was a boy,
A very strange enchanted boy.
They say he wandered very far, very far,
Over land and sea.
A little shy,
And sad of eye,
But very wise was he.

And then, one day,
A magic day he passed my way.
And while we spoke of many things,
Fools and kings,
This he said to me,
"The greatest thing you'll ever learn
Is just to love and be loved in return."

Georgia Trong Tim Tôi

Nhạc: Hoagy Carmichael
Lời: Stuart Gorrell
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Mới đó mà đã sang tháng Năm. Ngày đầu tháng đánh dấu một chặng đường của dịch Coronavirus. Tiểu bang Texas, bất chấp lời khuyến cáo của nhóm y sĩ, bắt đầu kế hoạch chấm dứt cách ly, cho hàng quán mở cửa trở lại, dân chúng được nhóm họp, gặp gỡ.
Và như vậy, cũng chấm dứt luôn cuộc nghỉ hè bất đắc dĩ của tôi.
Nhìn lại một tháng ở không, hình như tôi cũng chẳng làm được những điều mình vẫn ước ao có thời giờ để làm. Những bài nhạc chờ thâu vẫn còn nằm đó, ngoài trừ một vài bài.
Georgia on My Mind là một trong mấy bài gặp hên đó.
Có nhiều nghi vấn quanh quẩn cái tên Georgia. Có câu chuyện lúc trà dư tửu hậu rằng Hoagy Carmichael sáng tác nhạc phẩm này cho người em gái tên Georgia. Lại có chuyện khác rằng nhạc sĩ saxophone Frankie Trumbauer đã gợi ý cho Carmichael viết về tiểu bang Georgia, bắt đầu (và ông ta đã hát) bằng “Georgia, Georgia”. Rồi bà mẹ của người viết lời cho khúc ca này, Stuart Gorrell, đã hỏi ông ta: “Georgia là ai, là gì? Đứa con gái, hay là tiểu bang?” Rốt cuộc vẫn chẳng có câu trả lời.
Bài nhạc này, Georgia Trong Tim Tôi, đã được ghi âm dưới dạng nhạc Jazz cổ điển. Nhưng sau khi nghe phần hát, bạn đã quyết định thay đổi phối khí lại thành một bài nhạc blues nghe thật ray rức.

Georgia Trong Tim Tôi page

Georgia, Georgia
Từ bấy lâu rồi
Lời bài ca năm ấy
  làm tôi thêm nhớ em ngày đêm

Georgia, Georgia
Bài hát cho em
Ngọt ngào như trăng giữa khuya
  rung nhẹ cuối nhánh thông

Vòng tay nao vẫn luôn đợi mong?
Bờ mi kia còn mỏi mòn không?
Vì trong mơ sao tôi luôn thấy
Nơi phương trời bóng dáng ai chờ

Georgia, Georgia
Lòng quá u hoài
Mà lời ca năm ấy
  vẫn như thầm nhắc nhớ thôi
Georgia on My Mind

Georgia, Georgia
The whole day through
Just an old sweet song
Keeps Georgia on my mind

Georgia, Georgia
A song of you
Comes as sweet and clear
As moonlight through the pines

Other arms reach out to me
Other eyes smile tenderly
Still in peaceful dreams I see
The road leads back to you

Georgia, Georgia,
No peace I find
Just an old sweet song
Keeps Georgia on my mind

Aline, Xin Vĩnh Biệt

Ôi Tình Yêu (Oh Mon Amour) – Nguyễn Thảo

Aline (Aline) – Ngô Nhật Trường

Nhạc & lời: Christophe
Lời Việt: Ngu Yên & Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

Daniel Bevilacqua, người ca sĩ Pháp có tên là Christophe vừa qua đời hôm thứ năm, ngày 16, tháng tư tại Brest.  Covid-19 đã cướp đi một ngôi sao của một thời tuổi trẻ Việt Nam.  

NNT: Nhạc của Christophe không phải là loại mà tôi mê. Nhưng tôi yêu thích cách ông chơi nhạc. Có lẽ Christophe là một trong số ít những nghệ sỹ cũ chịu chơi nhạc mới và luôn làm mới những gì đã cũ. Tôi tìm thấy ở ông vài điểm tương đồng, hay là với mấy anh ở KẻJazz cũng vậy. Đó là sự sáng tạo không ngừng. Mà chỉ có tình yêu dành cho âm nhạc mới có thể làm được. Tôi nhớ lần ông trở lại Việt Nam hồi 2013, khi khán giả yêu cầu ông hát lại bản Aline, ông làm ra vẻ khó hiểu:
– Tôi không ngờ các bạn còn nghe bản này. Tôi đã quên nó rồi. Đã hơn 50 năm rồi.
Tất nhiên quên sao được mà quên. Nhưng nói nhớ thì cũng thật chẳng nhớ. Ông đã gọi tên Aline thật lạ với tiếng dương cầm của mình, dưới ánh đèn màu xanh dương đơn độc. Giai điệu cũ vang lên, tôi cảm thấy như mình chìm vào một không gian vừa hư vừa thực. Gương mặt, mái tóc, đôi mắt, miệng cười, đôi bàn tay, tiếng gió thổi, tiếng hát… Dĩ vãng!
Những bài hát không chỉ là thanh âm mà còn là ảnh hình về những kỷ niệm. Những kỷ niệm được làm nên, cất giấu trong tiếng nhạc. Và người nghệ sỹ đã vô tình trở thành người canh gác những kỷ niệm.
Hôm nay người canh giữ kỷ niệm của tôi, Christophe, đã ngủ yên. Mãi mãi. Trong một giấc mộng viễn du. Mà sao kỷ niệm đó vẫn còn mãi chưa chịu bay đi.

Áo Xưa Màu Vẫn Xanh

Nhạc & lời: Leonard Cohen & Sharon Robinson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Có lẽ tôi nên giàn dựng ca khúc này như một vở kịch có những nhân vật như thế này:
Nhân vật chính: nam, người viết thư
Nhân vật thứ hai: nữ, tên Jane, có thể là vợ, hoặc người tình, hoặc vợ cũ của nhân vật chính, có dan díu với nhân vật thứ ba
Nhân vật thứ ba: nam, người nhận thư, là bạn và cũng là kẻ thù của nhân vật chính, đã ăn ngủ với Jane
Nhân vật thứ tư: nữ, tên Lili Marlene (vắng mặt), có thể chỉ là giả tưởng, là biểu tượng.

Câu chuyện về một mối tình tay ba.  Thời gian:  bốn giờ sáng, gần cuối năm.  Không gian: căn phòng ở đường Clinton, Lower Eastside, thành phố New York, lạnh và tối.

Không khí ảm đạm nặng nề lời thơ của Robert Frost:
The darkest evening of the year.

But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep. 1
(Chiều tối mịt mùng nhất trong năm.

Nhưng tôi đã hứa giờ phải giữ lời,
Còn bao dặm đường trước khi dừng bước,
Và bao dặm trường trước khi ngủ vùi.)

Nhân vật chính ngồi viết thư cho người bạn, hoặc là kẻ thù của anh ta, tùy bạn thẩm định.  Bắt đầu bằng một lời thăm hỏi, và nhắc đến chuyện hắn đã dọn nhà, ở ẩn giữa sa mạc.

Bạn nên tự hỏi, tại sao sa mạc?  Một không gian trái ngược với căn phòng lạnh lẽo nơi anh đang ở: nóng rát, gắt nắng, khô cằn, trống không.  Nơi mà Chúa Jesus đã đi để đối diện với ác quỷ.  Nơi mà dân Do Thái đã lạc lối quanh quẩn bao thế kỷ dài. Hắn đi vì muốn “going clear” (một từ ngữ có liên hệ với đạo Scientology, một hình thức tẩy trần).  Nhưng có được không?  Và tại sao anh ta khuyên hắn phải ghi lại? Ghi lại điều gì? Jesus đã chẳng ghi lại những gì xảy ra trong 40 ngày ngoài sa mạc.  Bạn và tôi chỉ được nghe người đời kể lại.

Và hắn cắt tóc, rồi trao lại cho nhân vật Jane, để làm gì? Một tặng phẩm? Một souvenir?  Tóc là biểu tượng của sức mạnh như trong tích Sampson, biểu tượng của nợ trần như kinh điển nhà Phật, và cũng thường xem như lời thề hứa trong tình yêu dân gian.  Mà Jane đã đem khoe với nhân vật chính là người yêu của cô.  Jane, một người nữ thiếu tế nhị, hay cô ta chỉ muốn sống thật lòng?

Chiếc áo mưa màu xanh nổi tiếng của câu chuyện.  Chiếc áo chắc đã từng che chở hắn trong bao cơn phong ba bão táp.  Lúc gặp lại hắn, thì áo đã rách.  Lời lẽ có ít nhiều khinh bỉ.  Hắn trông già đi, áo rách, tuy vẫn còn làm ra vẻ phong độ, nhưng chỉ là dáng dấp của một thằng ăn cắp.  Và hắn đã ăn cắp người yêu của anh ta sau bao nhiêu năm tháng chờ đợi nhân vật Lili Marlene (có thể chỉ là nhân vật tưởng tượng, biểu tượng một người tình chung thủy).  Rồi hắn trở thành kẻ thù.

Nhưng vẫn là người anh em? vì anh ta đã cảm ơn hắn, vì hắn đã khiến Jane tìm thấy điều gì đó mà anh ta tưởng đã mất.  Jane đã tìm thấy hạnh phúc? Tìm thấy niềm tin? Đã thấy ngọn lữa lòng? Đã thấy lối đi?

Bài nhạc là một lá thư dài, của một kẻ thua cuộc, nhưng phải đành chịu khuất phục vì hạnh phúc của người mình yêu, hoặc chỉ vì quá yếu đuối.  Cuối thư, ký tên L. Cohen.

Leonard Cohen không bao giờ thú nhận hoặc chối cải điều gì về những dữ kiện trong bài nhạc, ngoại trừ chiếc áo mưa màu xanh là của chính ông ta, và đã bị mất cắp.  Ông có nói, “Hình như tôi vẫn chưa bao giờ hoàn toàn thỏa mãn với ca khúc này.”

Bài nhạc viết theo điệu Boston, thể 3/4. Có chút ẩn dụ của mối tình 3 người rắc rối này.  Mặc dù bạn đã chuyển sang 12/8, tôi vẫn cảm nhận được tiết tấu đó.  Một điều nữa là những quãng trống, những trường canh im lặng trong bài nhạc dường như mang nặng những gì tác giả đã không nói lên.  Trong hội họa, những negative space này nhiều khi đã được dùng làm chính điểm của họa phẩm.

Qua bản dịch, bạn khuyên tôi nên đổi tên Jane ra một chữ khác, một tên khác.  Sau nhiều suy tư, tôi quyết định giữ Jane, cũng như New York.  Cả hai đều là những chìa khóa để tra mở vào thế giới của LC.  Trong khi tên đường Clinton và cả Lili Marlene không phải là mấu chốt của câu chuyện nên đã bị bỏ đi

Có lẽ cái mập mờ, khó hiểu, không thể kết luận được đã làm ca khúc này thêm phần thú vị.

1. Robert Frost, Stopping By Woods on a Snowy Evening.
(Nguồn: Blog.bestamericanpoetry.com/the_best_american_poetry/2012/05/famous-blue-raincoat-by-lawrence-j-epstein.html)

Áo Xưa Màu Vẫn Xanh page

Vừa mới bốn giờ sáng thôi, chợt nhớ đã gần cuối năm rồi.
Ngồi viết đôi lời hỏi thăm, chẳng hay anh nay như thế nao.
New York lạnh cóng, mà tôi vẫn thích sống nơi này.
Đường phố mỗi đêm đêm, nhạc vẫn vang lên cho lòng nhớ nhung.

Vừa rồi nghe anh trốn ra giữa sa mạc hoang vắng tịch liêu
Anh sống không thiết tha chi nhiều.  
Một đời sống với bao điều thật đáng ghi

Và Jane sang chơi, cầm lọn tóc anh cắt ngang
Tặng nàng đêm ấy trong thinh lặng.
Một lần xin dứt khoát cho yên lòng.
Mà anh thấy yên lòng chưa?

Lần cuối khi nhìn thấy anh, thật khác xưa, nhiều nếp nhăn,
Và áo mưa dù vẫn xanh, thật không may đã rách vai .
Anh vẫn ra ngoài bến từng ngày, đón những chuyến xe, 
Mà vẫn đâu tìm thấy ai giống như người xưa anh đã quen.
Nhưng rồi sao anh quá vô tư, đã xớt chia người tôi yêu.
Đến khi nàng nhớ ra thì nàng đã như người xa quá lâu.

Nhìn anh đứng kia, nụ cười vẫn trên môi khô.
Một thằng ăn cắp xanh xao gầy.
À, tôi mới thấy Jane thức dậy.
Nàng nhắn đôi lời thăm.

Lời nói đâu hàm ý gì, bằng hữu hay kẻ giết người. 
Nói sao thì cũng như vậy thôi.
Đã bao nhiêu năm qua rồi.  Chuyện cũ xem như quên thật.  
Hên cho tôi năm xưa quen biết anh.
Và một ngày nào anh có ghé ngang chốn đây, ghé thăm Jane, hay vì tôi
Mong anh hãy nhớ cho, kẻ thù kia giờ đang thiếp say.
Mong anh không chóng quên, nàng chưa hề mỏi cánh bay.

Vâng, nhờ anh năm nao, đã xóa hết bao u hoài cuộc đời nàng.
Mà tôi ngỡ chắc muôn đời là vậy, nên tôi đã thôi không màng.

Vừa rồi Jane sang chơi, cầm lọn tóc anh cắt ngang,
Tặng nàng, vào đêm ấy trong thinh lặng.
Một lần xin dứt khoát cho yên lòng.

Thân chúc anh,
Người thật quen
Famous Blue Raincoat

It's four in the morning, the end of December.
I'm writing you now just to see if you're better.
New York is cold, but I like where I'm living.
There's music on Clinton Street all through the evening.
I hear that you're building your little house deep in the desert.
Are you living for nothing now? 
I hope you're keeping some kind of record

Yes, and Jane came by with a lock of your hair.
She said that you gave it to her,
That night when you planned to go clear.
Did you ever go clear?

Ah, the last time we saw you, you looked so much older.
Your famous blue raincoat was torn at the shoulder.
You'd been to the station to meet every train.
But she never turned up, I mean Lili Marlene.
So you treated my woman to a flake of your life.
And when she came back, she was nobody's wife.

Well, I see you there, with the rose in your teeth.
One more thin gypsy thief.
Well, I see Jane's awake.
She sends her regards.

And what can I tell you, my brother, my killer?
What can I possibly say?
I guess that I miss you. I guess I forgive you.
I'm glad you stood in my way.
If you ever come by here, be it for Jane or for me.
I want you to know, your enemy is sleeping.
I want you to know, his woman is free.

Yes, and thanks, for the trouble you took from her eyes.
I thought it was there for good so I never really tried.

And Jane came by with a lock of your hair.
She said that you gave it to her,
That night that you planned to go clear.

Sincerely, 
L. Cohen

Hải Đảo và Người Tình

Nhạc: Patrick Leonard
Lời: Patrick Leonard,
Madonna Ciccone & Bruce Gaitsch
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Đây là một ca khúc nữa hay làm cho tôi nghĩ đến mùa hè, ngoài Lời Giã Từ Phố Biển trước đây.  Nguyên bản do Madonna hát có một không khí mơ mộng và một nhịp trống thúc dục gọi mời.  San Pedro là một thành phố nằm ở cuối đảo Ambergris Caye của xứ Belize, một thời là một làng đánh cá vắng lặng, trước khi Madonna đưa vào ca khúc bất hủ La Isla Bonita.  Đảo Tuyệt Vời.  Đảo Thần Tiên.  Mỗi lần nghĩ đến ca khúc này, tôi có thể tưởng tượng đến tiếng guitar nhộn nhịp, tiếng bongo nhịp nhàng, tiếng bước chân, tiếng gió, tiếng sóng.  Cả một mùa hè thật lý tưởng.  Bên cạnh người tình lý tưởng.

Thế nên khi nhận được bản hòa âm của bận, tôi thật bỡ ngỡ, như người quen lâu ngày không gặp giờ nhận không ra.  Bạn bảo tôi, tiết tấu dựa trên nhịp của đảo Caribean đấy.

LV: Tôi ngâm bài này khá lâu vì không biết phải xử lý như thế nào cho hợp lý. Giai điệu dồn dập riêng cho bài làm tôi phải mất khá nhiều thời gian để tìm tòi để dàn dựng sao cho nghe giống nguyên bản nhưng phải có chút khác. Sau đó là phần mix cần được làm để có thể gợi lại những âm thanh của thập niên 80.

Ngày xưa đánh cho bạn hát bài này cùng với ban nhạc tôi chẳng để ý gì nhiều; thế nhưng giờ nghe bạn hát lại nó bằng tiếng Việt trên diễn đàn Kejazz khiến cho tôi vừa có chút hoài niệm vừa có chút lạ xa. Giống như kẻ lãng du cố tìm lại căn nhà xưa mà không nhận ra được nó vì đã có quá nhiều đổi thay với thời gian…

Hải Đảo và Người Tình page

Đêm rồi tôi mơ về San Pedro.
Chập chờn tiếng hát, điệu nhạc dắt tôi trở về.
Ngỡ ngàng thiếu nữ, đôi mắt mênh mông.
Tưởng vừa khi thức giấc mộng dài, vẫn say tình nồng.  

Gió tropic ấm áp hiu hiu.
Có tiếng sóng vỡ cát liêu xiêu.
Nơi cho tôi ước mong ngày về
Lại Isla Bonita.
 
Xôn xao khúc hát samba.
Ánh nắng lấp lánh trên cao.
Sóng vỗ mơn man. 
Mắt cay nồng nàn,
Thèm tiếng ru của người yêu.

Bao tình yêu thương cho San Pedro
Biển nồng hương gió muối mặn mà, tiếng ai dịu dàng,
“Te dijo te amo.”
Nguyện cầu cho mãi tháng ngày dài
Chớ nên vội vàng.
 
Gió tropic ấm áp hiu hiu. 
Có tiếng sóng vỡ cát liêu xiêu. 
Nơi cho tôi ước mong ngày về 
Lại Isla Bonita. 

Xôn xao khúc hát samba. 
Ánh nắng lấp lánh trên cao. 
Sóng vỗ mơn man. 
Mắt cay nồng nàn, 
Thèm tiếng hơi thở người yêu.
Nắng hanh rạng ngời theo áng mây trên trời bay.
Vừa khi giấc trưa là lúc họ cùng kéo nhau qua phố đây.
Má tươi hồng, mắt trong, lòng chẳng ưu tư sầu lo.
Người con gái yêu chàng rồi; chàng đắm say người tình mơ.
La Isla Bonita

Last night I dreamt of San Pedro
Just like I'd never gone, I knew the song
A young girl with eyes like the desert
It all seems like yesterday, not far away

Tropical the island breeze
All of nature wild and free
This is where I long to be
La isla bonita

And when the samba played
The sun would set so high
Ring through my ears and sting my eyes
Your Spanish lullaby

I fell in love with San Pedro
Warm wind carried on the sea, he called to me
Te dijo te amo
I prayed that the days would last
They went so fast

Tropical the island breeze
All of nature wild and free
This is where I long to be
La isla bonita

And when the samba played
The sun would set so high
Ring through my ears and sting my eyes
Your Spanish lullaby

I want to be where the sun warms the sky
When it's time for siesta you can watch them go by
Beautiful faces, no cares in this world
Where a girl loves a boy, and a boy loves a girl