Tình Hoài Không Buông Tha

• Nguyên tác: L'Amour est bien plus fort que nous
• Nhạc: Francis Lai
• Lời: Pierre Barouh
• Tựa Anh: Love is Stronger Far Than We
• Lời Anh: Jerry Keller
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Có một câu hỏi mà có lẽ bất cứ người nào thích ca hát đều nghĩ đến: Làm thế nào để tìm được tiếng nói riêng của mình?

Ở đây, “tiếng nói riêng” không đơn thuần là chất giọng. Một người có thể sở hữu một giọng hát rất đẹp, âm vực rộng, kỹ thuật vững vàng, nhưng khi nghe xong chúng ta vẫn không biết người ấy là ai. Ngược lại, có những ca sĩ không sở hữu một giọng hát hoàn hảo theo tiêu chuẩn cổ điển, thậm chí có những giới hạn rất rõ rệt, nhưng chỉ cần vài câu hát chúng ta đã nhận ra họ.  Điều gì làm nên sự khác biệt ấy?

Billie Holiday không có một giọng hát lớn và chỉ có thể hát trong 1 bát-độ rưỡi. Chet Baker có một giọng mỏng và cũng khá giới hạn. Nhưng rất khó nhầm họ với một người khác. Điều khiến họ trở nên đặc biệt không chỉ là âm sắc mà còn là cách họ đặt chữ, trì hoãn nhịp, bỏ qua một nốt, kéo dài một hơi thở hay để lại một khoảng im lặng. Quan trọng hơn, đằng sau những lựa chọn ấy luôn có một cách nhìn về bài hát.

Vì thế, tiếng nói riêng có lẽ được hình thành khi ba yếu tố gặp nhau: con người, trải nghiệm sống và khả năng âm nhạc. Kỹ thuật cho người ca sĩ phương tiện để nói. Trải nghiệm cho họ điều để nói. Và cá tính quyết định họ sẽ nói điều ấy như thế nào.

Nhưng điều đó dẫn đến một câu hỏi khó hơn: Có thể nào một người hát nhạt nhẽo bởi chính con người họ cũng nhạt nhẽo?

Cũng có thể. Nhưng có lẽ ta nên đào sâu hơn một chút.  Có những ca sĩ hát nhạt không phải vì họ không có đời sống nội tâm, mà bởi họ chưa biết cách đưa đời sống ấy vào âm nhạc. Khi hát, đầu óc họ bận rộn với vô số yêu cầu kỹ thuật: lấy hơi ở đâu, tạo chữ như thế nào, giữ cao độ ra sao, nốt nào cần kéo dài thêm, câu nào cần hát lớn. Tất cả những điều ấy đều cần thiết. Nhưng nếu toàn bộ ý thức của người ca sĩ chỉ dành cho việc thực hiện bài hát, sẽ chẳng còn bao nhiêu chỗ dành cho việc sống với bài hát.

Lại có những người ngoài đời rất sâu sắc nhưng khi hát trước micro lại không dám để người khác nhìn thấy mình. Họ ẩn sau kỹ thuật. Họ sợ một âm thanh không đẹp, sợ một câu hát quá nhỏ, sợ một khoảng im lặng kéo dài, sợ một chữ được hát nghe không đủ chất liệu “ca sĩ”. Vì vậy, mọi thứ đều đúng, đều đẹp, và thật… an toàn.

Nhưng đôi khi chính sự an toàn ấy làm cho âm nhạc trở nên vô vị.  Một nốt nhạc không hoàn hảo nhưng chứa một cảm xúc thật đôi khi có sức sống hơn một nốt nhạc hoàn mỹ mà không tạo lên được cái không khí. Một khoảng lặng đúng lúc đôi khi mạnh hơn một nốt kéo cho thật dài, thật… khỏe. Và một câu hát gần như lời thì thầm đôi khi có thể khiến người nghe nhớ lâu hơn cả một cao trào.

Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận một điều có phần khắc nghiệt: không phải mọi nghệ sĩ đều có một đời sống thẩm mỹ phong phú như nhau.  Một người ít tò mò về thế giới, ít quan sát người khác, ít đọc, ít nghe, ít suy nghĩ về những điều xảy ra chung quanh mình thì chất liệu mà họ mang vào nghệ thuật tất nhiên sẽ bị giới hạn. Kỹ thuật thanh nhạc có thể được luyện tập. Người ta có thể học cách lấy hơi, phát âm, giữ cao độ và điều khiển vibrato. Nhưng kỹ thuật không thể tự sản sinh ra chiều sâu.

Chiều sâu ấy thường đến từ cuộc sống.  Một người ở tuổi hai mươi lăm có thể hát Lush Life (Say Đời) rất đẹp. Nhưng khi hát lại nó ở tuổi năm mươi lăm, bài hát có thể trở thành một câu chuyện hoàn toàn khác. Không nhất thiết bởi họ hát giỏi hơn, mà bởi một số câu trong bài hát lúc ấy không còn là những ý tưởng trừu tượng nữa, mà là họ đã sống qua chúng.

Có lẽ vì thế, muốn tìm tiếng nói riêng, đôi khi người ca sĩ phải ngừng hỏi: “Tôi nên hát câu này như thế nào?” và bắt đầu hỏi: “Cái lý do của câu hát này là gì?”

Chẳng hạn câu mở đầu trong I Get Along Without You Very Well (Khi Không Còn Em): “Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế. Anh vẫn như thường.” Nếu chỉ đọc nghĩa của câu chữ, nhân vật đang nói rằng mình vẫn sống rất ổn khi không còn người yêu.  Nhưng có thật vậy không? Người ấy đã thực sự vượt qua được những đắng cay chua xót của đổ vỡ? Hay anh ta chỉ đang cố thuyết phục chính mình? Đó là một lời tuyên bố bình thản, một sự tự ái, hay một lời nói dối tuyệt vọng? Và nếu chỉ cần một cơn mưa, một buổi chiều mùa xuân hay một kỷ niệm rất nhỏ cũng đủ làm tất cả trở về thì sao?

Và đó là phần người hát phải tự trả lời bằng chính kinh nghiệm bản thân.  Có lẽ cũng từ những câu trả lời đó, cá tính nghệ thuật bắt đầu xuất hiện.

Hai ca sĩ có thể hát cùng một melody, cùng tempo, cùng hòa âm, thậm chí cùng một ban nhạc, nhưng người nghe vẫn có thể cảm thấy như đang nghe hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Một người có thể chỉ đang trình bày bài hát qua một quan diểm; người kia có thể có một quan điểm khác về cùng bài hát.

Chính vì vậy, người hát nên gạt bỏ những gì họ nhớ từ những phiên bản của ca sĩ khác, và phải trở lại với bài nhạc nguyên thủy. Họ phải chiêm nghiệm lời ca như đọc một bài thơ. Ngồi với một pianist. Hát thật đơn giản. Đừng hỏi người ca sĩ nổi tiếng kia đã hát chỗ này như thế nào. Hãy tự hỏi mình: nhân vật trong bài hát đang muốn nói gì, đang nói với ai, và điều gì họ muốn nói nhưng không thể nói ra.

Có lẽ chúng ta cũng không bao giờ thực sự “tìm thấy” tiếng nói riêng như tìm thấy một vật đã thất lạc. Nó không phải một phong cách mà người ca sĩ khám phá ở tuổi ba mươi rồi không thay đổi suốt đời. Nó sẽ tiếp tục biến đổi theo tuổi tác, những người chúng ta gặp, những người chúng ta yêu, những điều chúng ta mất, những cuốn sách chúng ta đọc, những bản nhạc chúng ta nghe và cách chúng ta nhìn lại chính cuộc đời mình.

Một người mới hát thường muốn hỏi: “Làm thế nào để người ta nhận ra tôi ngay từ câu hát đầu tiên?” Có lẽ nên thay câu hỏi ấy bằng một câu khác:  “Khi tôi hát bài này, có điều gì trong đó chỉ có thể đến từ tôi không?”  Nếu câu trả lời là có, người ca sĩ ấy có lẽ đã bắt đầu tìm thấy tiếng nói của mình. Không nhất thiết phải có một chất giọng kỳ lạ. Không cần cố tạo ra một kiểu vibrato riêng hay một cách phrasing khác người. Cố tình trở nên độc đáo đôi khi cũng chỉ là một hình thức bắt chước khác — bắt chước hình ảnh mà chính mình muốn trở thành.

Còn nếu câu trả lời vẫn là không, có lẽ người ca sĩ chưa cần phải vội vàng đi tìm một “phong cách”.

Hãy sống thêm một chút. Nghe thêm một chút. Đọc thêm một chút. Quan sát con người kỹ hơn một chút. Yêu, thất vọng, vui, mất mát, tha thứ, và đôi khi chỉ cần ngồi im để nhìn cuộc đời đi qua.  Rồi trở lại với bài hát.

Bởi cuối cùng, một giọng hát đẹp có thể làm chúng ta chú ý trong vài phút. Kỹ thuật xuất sắc có thể khiến chúng ta thán phục. Nhưng điều khiến chúng ta muốn trở lại nghe một ca sĩ sau nhiều năm thường không phải là nốt cao, vibrato hay âm vực của họ.  Đó là cảm giác rằng: Đằng sau giọng hát ấy có một con người.

Tình Hoài Không Buông Tha

Mình nói cho nhau hãy đợi mùa nắng qua
Và hãy ngơ đi dẫu ngàn muôn lý do
Hãy khép đôi mi vì lòng đã biết
Tình vẫn không buông tha đời đôi ta

Giờ phút năm xưa bao lời yêu đắm say
Từng ngón tay trôi trên thịt da ngất ngây
Thì có chi cho ta còn hoài nghi
Đã biết tim ta chỉ một tình si

Trời cho con tim để tìm đến rung động
Cuộc sống để sớt chia cùng với nhân người
Người tình thì mãi sống cho tình yêu
Và con tim biết chỉ một tình yêu

Vì thế ta nên đợi chờ mùa nắng qua
Chờ nói câu chia tay vì một lý do
Tình sẽ kêu tên ta dù lẩn tránh
Tình vẫn không buông tha đời đôi ta

Love is Stronger Far From We

We tell ourselves another season
We turn away and find the reason
We close our eyes to what we see
For love is stronger far than we

When we are close, the world is singin'
And when we touch, the moonlight is wingin'
And there's no way to disagree
For love is stronger far than we

When hearts are meant for caring
And lives are meant for sharing
Then we are joined by destiny
For love is stronger far than we

So, we may say another season
May say goodbye and find the reason
But love decides how things must be
For love is stronger far than we
Love is stronger far than we

Thế Giới Tuyệt Vời

• Nguyên tác: What a Wonderful World
• Nhạc & lời: Bob Thiele & George David Weiss
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Triệu Vinh
• Hòa âm & phối khí: Triệu Vinh & Suno
• Ghi âm: Phòng Thâu NTV
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Tôi nhớ vào những ngày tháng đầu tiên ở Mỹ, người Việt tỵ nạn thật đói nhạc.  Những cuộn cassette một số người mang theo đã trở thành báu vật.  Những tiếng hát còn ở lại quê nhà như của Thái Thanh, Lệ Thu, Thanh Lan, Duy Trác lúc ấy chỉ làm cho lòng người thêm rưng rức khát khao.

Rồi sau đó, những trung tâm băng nhạc bắt đầu xuất hiện.  Nhiều cuốn băng xưa đã được tái bản, tuy chất lượng không mấy gì tốt.  Cũng chính vì vậy mà những giọng hát “gần giống” đã được đón nhận một cách hồ hởi hơn. 

Nhưng hiện tượng “gần giống” ấy lại kéo dài qua những thập niên tiếp theo, và những ca sĩ “gốc” chẳng còn phải là những tiếng hát kẹt lại ở quê nhà nữa mà là những giọng hát ở hải ngoại đang được yêu chuộng.

Thế thì chuyện gì đã đang xảy ra?

Theo tôi nghĩ, một người mới bắt đầu hát hầu như không dám… tự hát. Trước khi tìm được cách hát của riêng mình, họ thường nghe hàng trăm, hàng ngàn lần những giọng hát mà họ yêu thích. Cách thần tượng nhả chữ, lấy hơi, ngân, xử lý một nốt cao, kéo chậm một câu hát, thậm chí cả những tiếng thở hay những chỗ cố tình hát hơi khàn đều có thể âm thầm đi vào cách hát của họ. Điều này không hẳn không tốt. Thực ra, trong quá trình học nghệ thuật, bắt chước thường là một giai đoạn tự nhiên.  Ngay cả những ca sĩ nhạc sĩ nổi tiếng của Mỹ đều nói về ảnh hưởng của những ca sĩ nhạc sĩ mà họ yêu thích.

Jazz là một ví dụ rất rõ. Những nhạc sĩ trẻ học Charlie Parker bằng cách chép lại từng solo của ông. Pianist học Bill Evans, Oscar Peterson hay Thelonious Monk bằng cách nghe rồi chơi lại những câu nhạc của họ. Ca sĩ cũng vậy. Nghe Ella Fitzgerald có thể giúp hiểu swing và scat; nghe Billie Holiday giúp nhận ra sức mạnh của việc đặt một câu hát hơi trễ sau nhịp; nghe Sarah Vaughan có thể mở ra cả một thế giới về hòa âm và khả năng sử dụng giọng hát như một nhạc cụ.

Vấn đề chỉ bắt đầu khi phương tiện học tập bị đổi thành cái đích.

Một ca sĩ trẻ yêu một giọng hát nào đó đến mức bắt đầu không chỉ học kỹ thuật của người ấy mà còn sao chép cả những đặc điểm rất cá nhân: cách phát âm một nguyên âm, một kiểu vibrato, cách bẻ một chữ, một tiếng khàn, một chỗ lấy hơi, thậm chí nét mặt và phong thái sân khấu. Khi ấy, thay vì hỏi “Tại sao cô ấy hát câu này như vậy?”, người học chỉ hỏi “Cô ấy hát câu này như thế nào? Và tôi phải làm sao cho giống?”

Hai câu hỏi tưởng gần nhau nhưng thực ra hoàn toàn khác nhau; câu hỏi thứ hai dẫn đến bắt chước, trong khi câu hỏi thứ nhất dẫn đến học hỏi nghệ thuật.

Nếu Billie Holiday đặt một chữ phía sau nhịp, điều đáng học không phải là phải đặt đúng chữ ấy phía sau nhịp giống Billie Holiday. Điều đáng học là tại sao bà lựa chọn làm như vậy, sự chậm trễ ấy tạo ra cảm giác gì, nó quan hệ thế nào với lời hát và với ban nhạc. Hiểu được nguyên lý đó, người ca sĩ có thể lựa chọn một cách xử lý hoàn toàn khác.

Tôi nghĩ hiện tượng “thần tượng” còn có một nguy hiểm hơn. Sau khi đã nghe một bản thu nổi tiếng quá nhiều lần, chúng ta có thể bắt đầu tưởng rằng cách diễn giải ấy chính là bài hát.

Một bản thu của Sinatra không phải là Fly Me to the Moon. Đó chỉ là cách Sinatra nhìn Fly Me to the Moon. Một bản thu của Billie Holiday không phải là Autumn in New York mà nó chỉ là cuộc gặp gỡ giữa ca khúc ấy với Billie Holiday ở một thời điểm nhất định trong cuộc đời bà.

Điều này đặc biệt quan trọng với jazz. Nếu chúng ta sao chép hoàn toàn phrasing, tempo, dynamics và những chỗ ứng tấu của một bản thu kinh điển, có một nghịch lý xảy ra: âm thanh có thể rất “jazz”, nhưng tinh thần lại không còn jazz nữa, bởi yếu tố khám phá và phản ứng tức thời đã biến mất.  Đây cũng có lẽ là tại sao tôi không thích hát với những track nhạc đã thâu sẵn.

Vì vậy, tôi nghĩ rằng nếu ta yêu thích một bài nhạc nào đó của một ca sĩ nào đó, sau khi nghe cho “đã” rồi nên ngừng nghe một thời gian. Hãy trở về với giai điệu nguyên thủy, lời ca và hòa âm. Hãy đọc lời như đọc một bài thơ. Hãy tự hỏi nhân vật trong bài hát đang nói với ai, chuyện gì vừa xảy ra trước câu hát đầu tiên, và điều gì họ không thể nói thẳng ra. Sau đó hát với piano hoặc ban nhạc mà không cố nhớ thần tượng đã xử lý nó thế nào.  Thậm chí nếu có thể thì nên nghe nhiều ca sĩ hoàn toàn khác nhau hát cùng một bài. Khi nghe năm cách diễn giải khác nhau, ta bắt đầu nhận ra điều gì thuộc về bản nhạc và điều gì thuộc về người ca sĩ. Đó là một phân biệt quan trọng.

Cá tính nghệ thuật thường xuất hiện một cách tự nhiên nếu mình để cho lòng mình cảm được ca từ cũng như giai điệu. Nó đến từ giọng nói thật của mình, âm vực của mình, kinh nghiệm sống của mình.  Nó đến từ những trăn trở suy tư của chính mình, cảm nhận về lời ca đang xuất phát từ tim mình và cách mình phản ứng với những người đang chơi nhạc bên cạnh.  Nếu trong đầu người ca sĩ lúc nào cũng có một bản thu nổi tiếng và họ đang cố tái hiện nó, họ rất khó thực sự nghe những gì pianist, bassist hay drummer đang làm ngay lúc ấy. Họ đang hát với ký ức của một hòa âm khác, chứ không phải hát cùng với ban nhạc của mình.

Tôi cho rằng ta vẫn có thể học cách thần tượng của mình suy nghĩ, học sự tinh tế của họ, học kỹ thuật và sự can đảm trong những lựa chọn nghệ thuật của họ. Nhưng sau đó ta phải buông bỏ những thứ ấy và tự hỏi: Nếu chưa từng nghe bản thu này, chính tôi sẽ hát câu này như thế nào?  

Thế Giới Tuyệt Vời

Nhìn hàng cây mượt xanh
Thắm những cánh hoa
Những đóa ngát thơm
Dâng hương cho đời
Trong tim ta như reo vui
Thấy tuyệt vời cả thế giới

Nhìn trời cao bao la
Lơ lững đám mây
Sáng sớm phút linh thiêng
Đêm sâu bao mơ huyền
Cho tim ta như thêm say
Thấy tuyệt vời cả cuộc đời

Nhìn ra xa xa nơi chân trời
Mầu sắc lung linh huyền ảo
Nhìn chung quanh đây bao nhiêu người
Mặt sáng tươi vui rạng rỡ
Gặp nhau mãi nắm lấy tay
Lời thăm hỏi gởi đến nhau
Nếu cố lắng tai nghe (là)
Những thương yêu

Trẻ thơ vừa òa khóc
Bỗng chốc thấy ra
Chúng đã lớn khôn
Ô hay, ta đâu ngờ
Nên tim ta thêm băn khoăn
Thấy diệu kỳ cả thế giới
Ôi tim ta càng thiết tha
Thấy tuyệt vời là cuộc đời

What a Wonderful World

I see trees of green
Red roses too
I see them bloom
For me and you
And I think to myself
What a wonderful world!

I see skies of blue
And clouds of white
The bright blessed day
The dark sacred night
And I think to myself
What a wonderful world

The colors of the rainbow
So pretty in the sky
Are also on the faces
Of people going by
I see friends shaking hands
Saying how do you do
They’re really saying
I love you

I hear babies crying
I watch them grow
They’ll learn so much more
Than I’ll never know
And I think to myself
What a wonderful world