Ghi Lại Bên Đường Mưa

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Julie
Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Sau bao nhiêu năm hát nhạc của anh Ngu Yên, mỗi lần nghe một bài mới, tôi vẫn tìm thấy có những điều gì đó thật khác thường, thật mới lạ.  Ngôn ngữ âm nhạc của anh ít khi nhẹ nhàng lãng mạn, cho dù là những bài tình ca.  Ca từ của anh thì rất đặc thù, riêng tư.  Anh viết nhạc không giống ai.  Anh viết lời không giống ai.  Ý tưởng của anh cũng không giống ai.

Theo tôi, nhạc của Ngu Yên không phải để giải khuây.  Nhạc của anh thường phải nghe tới nghe lui, phải mở rộng tâm tư, phải lắng chìm trong giai điệu, phải nắm bắt ca từ, phải đặt nghi vấn, phải băn khoăn, đôi khi phải trực diện với những hình ảnh hắc ám hoặc tư tưởng bất an.  Có nghĩa là, nhạc của Ngu Yên là một loại nhạc bắt đầu óc của chúng ta phải làm việc ngất ngư.

Tôi cũng có thể nói như thế này: những ca khúc của Ngu Yên thường có nét siêu thực như tranh của Salvador Dalí, như nhiếp ảnh của Max Ernst, đôi khi trừu tượng như tranh Marcel Duchamp, đôi khi quái dị như tranh Francis Bacon.

Một thể nhạc, nghe để suy tư.

Tôi nghĩ những điều này thường làm cho thính giả cảm thấy bất bình, và như thế, tự dựng những rào cản thay vì để tâm tìm hiểu về những gì tác giả muốn mang đến cho người thưởng ngoạn. 

Ghi Lại Bên Đường Mưa không nằm ngoại lệ. 

Và tôi thích chậm rãi lắng nghe tiếng hát của Julie.  Một mình trăn trở mưa.  Lắng nghe mưa buồn bã, tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta…  Giọng hát Julie như một ngụm cà phê sữa nóng, đậm đặc tan trên đầu lưỡi, cho ta những vị ngọt cùng lúc với những đắng chát.

Có lẽ đó chính là cái độc đáo trong sự kết hợp của Julie và Ngu Yên.

Ghi Lại Bên Đường Mưa

Mưa xuôi dòng nước
Tan vào dòng sông
Mưa xuôi đời sống
Tan vào trống không
Một mình trăn trở mưa
Lắng nghe mưa buồn bã
Tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta 

Em theo ngày tháng
Tan vào chợ đông
Ham vui đời sống
Quên người nhớ mong
Một lần em khóc ai
Chiếc khăn tay còn ướt
Giữ bao năm phai màu, còn hương

Hôm qua mất chiếc khăn tay
Ta tìm khắp trí nhớ
Săm soi ngõ ngách linh hồn
Làm rách vết thương
Làm rách vết thương
Đã từ lâu mơ hồ

Rưng rưng giọt máu
Chôn vào thờ ơ
Lao đao hạnh phúc
Treo buồn lửng lơ
Lạnh lùng mưa vẫn rơi
Xóa tan đi đời sống
Hỏi thiên thu có còn nhớ gì ai?

Trời Không Có Nắng

Nhạc & lời: Bill Withers
Lời Việt: Minh Nguyệt
Trình bày: Minh Nguyệt
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Trí Bùi Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

Nguyễn Thảo giao tôi viết lời dẫn nhập cho bài hát này. Không biết bạn đang ở đâu nhưng hiện giờ Virginia là mùa hè, 97°F, tương đương với 32°C. Nắng như thiêu, nắng chói chang, cái nóng làm người ta dễ đổ quạu, đến người cũng héo huống chi là cây cỏ!

Tôi dở cười dở khóc với NT: Đăng bài này coi bộ trái mùa quá đấy!

NT: Ai biểu nắng như vậy mà dám rên rỉ trời không có nắng?!

Có nghĩa là mặc nắng hay mưa, mặc nóng hay lạnh, KẻJazz sẽ trình làng Trời Không Có Nắng; và tôi sẽ phải sạo sự thế nào miễn lời dẫn nhập cho hợp tình, hợp lý và hợp cảnh.

Đấy là lời đối thoại vụn vặt ngoài lề giữa tôi và KJ, còn chuyện vào lề thì…

Blues là loại nhạc tôi thích nhất từ trước đến nay. Tôi nhớ đã có lần tâm sự đâu đó rằng mỗi khi nghe nhạc blues thì tim tôi dường như trật đi một nhịp, và Ain’t No Sunshine là bài hát đã cho tôi cái cảm giác này. Bill Withers viết bài hát này năm 1971 sau khi xem cuốn phim Days of Wine and Roses (1962). Lời bài hát rất ngắn, giản dị đến mức nếu so với văn chương bóng bẩy, sâu sắc của Việt Nam có lẽ bị chê là quá nghèo nàn và tầm thường. Ấy vậy và Ain’t No Sunshine đã vang bóng một thời; cho tới nay cũng còn nhiều ca sĩ nổi tiếng hòa âm và thâu thanh lại qua nhiều thể điệu và phong cách khác nhau. Tôi thì bị lôi cuốn bởi dòng nhạc bluesy ngầy ngật. Đây chỉ là một bài hát tình cảm của một kẻ đang thất tình nhưng lạ một điều, khi nghe tôi cứ liên tưởng tới hình ảnh của những bà mẹ già nua, hom hem đang thấp thỏm chờ tin con, không biết sống chết thế nào ngoài chiến trường, hình ảnh những người vợ hao gầy vì buồn bã ngóng chồng mà không biết giờ này anh đang ở đâu, chừng nào mới về? hay anh có còn về ?- trong những giai đoạn dầu sôi lửa bỏng thời chinh chiến. Ngay cả sau khi chiến tranh kể như chấm dứt thì vẫn còn đầy rẫy hình ảnh những người mẹ, người vợ, người chị, người em, mong chờ người thân yêu của mình đang bị giam trong cái nhà tù gọi là “cải tạo”. Tôi đã đặt mình vào tâm trạng này để dịch lời Việt và để hát.

Hát cho những phụ nữ VN từ bao nhiêu thế hệ qua đã bất đắc dĩ đóng vai chinh phụ như trong Chinh Phụ Ngâm Khúc của Đặng Trần Côn-Đoàn Thị Điểm. Hát cho ai đã từng trải qua tình trạng khắc khoải mong chờ. Bởi vì khi “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” nên hy vọng Trời Không Có Nắng dù có đang nghe ở lúc nào, ở đâu cũng không coi là “trái gió, trở trời”.

Cảm ơn KẻJazz cho tôi được hát lên bài tôi yêu thích.

MN 07/2022

Trời Không Có Nắng

Bầu trời u ám khi người đi
Đời thôi ấm áp khi người đi
Trời không chút nắng khi vắng ai
Cứ mỗi khi người rời nơi đây
Bất cứ khi người bỏ ta đi

Lần này không biết người đi đâu
Và rồi người có về bên tôi
Trời không chút nắng khi vắng ai
Nơi chốn đây không còn là nhà
Cứ mỗi khi người bỏ đi xa

Và tôi biết, tôi biết ….
Tôi hãy buông tay không nên buồn vương
Nhưng nắng đã tắt ngay, ngay khi người đi

Chỉ có bóng tối mỗi ngày thôi
Trời không chút nắng khi vắng ai
Cứ mỗi khi người bỏ đi lâu
Cứ mỗi khi người rời nơi đây

Ain’t No Sunshine

Ain't no sunshine when she's gone
It's not warm when she's away
Ain't no sunshine when she's gone
And she's always gone too long
Anytime she goes away

Wonder this time where she's gone
Wonder if she's gone to stay
Ain't no sunshine when she's gone
And this house just ain't no home
Anytime she goes away

And I know, I know, I know, I know 
Hey, I oughtta leave young thing alone
But ain't no sunshine when she's gone

Ain't no sunshine when she's gone
Only darkness every day
Ain't no sunshine when she's gone
And this house just ain't no home
Anytime she goes away
%d bloggers like this: