Đừng Bao Giờ Đổi Thay

Nhạc & lời: Billy Joel
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Phải cám ơn bạn đã dịch nhạc phẩm này để tôi có bài hát tặng vợ kỷ niệm 25 năm ngày cưới nhau. Thêm vào đó thì Billy Joel là một trong những ca sĩ mà vợ tôi yêu chuộng. Just The Way You Are mang nặng tính cách nhạc pop hơn là jazz, vì thế tôi dùng tiết tấu bossa nova để jazz hóa chút phiên bản này.  Ngoài ra tôi cũng không làm gì khác thêm vào.  Những biến hóa trong giai điệu và cách bỏ nhịp đặc biệt được giữ nguyên.  Đã nói Đừng Bao Giờ Đổi Thay nên tôi cũng không muốn thay đổi nhiều.

NT: Bài nhạc này thật là trong sáng nhẹ nhàng, nhắc tôi cả một thời. Nhạc BJ lúc nào cũng vậy, tròn trịa, khỏe mạnh, và rất… Mỹ. Tôi mừng là bạn thích và chịu hát vì tôi thấy nó có âm hưởng giống… hai bạn, luôn luôn trong sáng, lành mạnh, chẳng khác gì lúc tôi mới quen bạn.

LV: Thật ra với tôi, thay đổi là chuyện đương nhiên trong tiến hóa của đời sống.  Tôi của giờ này và tôi của mấy mươi năm trước đã khác nhau rất xa.  Tôi và người bạn đời của mình trong 25 năm qua dĩ nhiên đã thay đổi. Nhưng may mắn là chúng tôi đã thay đổi với nhau trên cùng một đường đời để vẫn mãi còn thấy nhau là thân thuộc, cần thiết.

NT: Chúc mừng hai bạn bách niên giai lão lạc trường xuân, tứ quí hoa trường hảo nhá.

Đừng Bao Giờ Đổi Thay

Em nhớ cho rằng đừng đổi thay gì
Khi ta có nhau anh chưa hề thiếu
Chớ nên lo sợ rằng anh sẽ chán ngấy
Và thôi đắm đuối giống thuở ban đầu

Anh chẳng xa rời trong lúc em buồn
Vì như thế sao ta còn ngày nay
Những phút giây vui cùng, từng giờ chia đau thương 
Thì xin em không bao giờ đổi thay

Cần biết em sẽ luôn là em dấu yêu
Là người đã bao lâu anh hằng mơ 
Làm gì khiến cho em tin lời anh nói ra 
Thật lòng giống như anh tin tình em 

Đừng cố thay gì trang sức y phục
Và màu tóc em đâu cần nhuộm khác
Em vẫn luôn luôn làm lòng anh yêu tha thiết
Mặc dù anh chẳng nói năng chi nhiều

Em cứ chân thật, đừng nói kiêu kỳ
Anh đâu muốn ta phải thêm nhọc sức
Chỉ muốn em chuyện trò, một người anh thân quen
Lòng mong em không bao giờ đổi thay

Cần biết em sẽ luôn là em dấu yêu
Là người đã bao lâu anh hằng mơ
Làm gì khiến cho em tin lời anh nói ra
Thật lòng giống như anh tin tình em

Anh nói yêu em là cho đến muôn đời
Điều anh hứa đây với cả hồn anh
Chẳng biết như thế nào mà yêu em hơn đâu
Lòng yêu em không bao giờ đổi thay

Just the Way You Are

Don't go changing to try and please me
You never let me down before
Don't imagine you're too familiar
And I don't see you anymore

I wouldn't leave you in times of trouble
We never could have come this far
I took the good times; I'll take the bad times
I'll take you just the way you are

I need to know that you will always be
The same old someone that I knew
What will it take till you believe in me
The way that I believe in you?

Don't go trying some new fashion
Don't change the color of your hair
You always have my unspoken passion
Although I might not seem to care

I don't want clever conversation
I never want to work that hard
I just want someone that I can talk to
I want you just the way you are

I need to know that you will always be
The same old someone that I knew
What will it take till you believe in me
The way that I believe in you?

I said I love you and that's forever
And this I promise from the heart
I could not love you any better
I love you just the way you are

Trăng Xanh

Nhạc: Richard Rodgers
Lời: Lorenz Hart
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Châu Hạnh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Phù Đổng Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Hình như bài nhạc này Châu Hạnh đề nghị, phải không?

LV: Đúng rồi. CH đề nghị bài này và bài Perfidia. Lúc đó tôi cũng không nhớ bài này ra sao. Nhưng khi nghe lại thì nhận ra giai điệu quen thuộc này. Bài khá nhẹ nhàng, đơn giản nhưng đầy ý cô đọng nghe rất thắm thía. Tôi thật ngưỡng mộ giai điệu tình tứ này. Lại càng ngưỡng mộ hơn nữa lời nhạc giản dị như lời nói chuyện của đôi nhân tình. Thành thật khen bạn đã dịch bài này thật thấm ý.

NT:  Tôi nhớ bài này có nghe lâu lắm rồi, thời còn lò mò học cuốn English for Today.  Tôi không có ấn tượng gì.  Cũng có thể lúc bấy giờ tôi không “cảm” loại nhạc này.
Bài nhạc này có một “dĩ vãng” nhiều xui xẻo. Vào năm 1933, Rodgers và Hart được hãng phim mướn viết bài nhạc cho cô tài tử Jean Harlow hát trong cuốn phim Hollywood Party.  Cả bài nhạc (Prayer: Oh Lord, Make Me a Movie Star) lẫn phim đã chẳng bao giờ được tung ra thị trường.   Năm 1934, Hart viết lại lời khác cho cuốn phim Manhattan Melodrama dưới tựa đề It’s Just That Kind of Play.  Nhưng cuối cùng, cũng lại bị cắt ra khỏi cuốn phim.  Cùng năm đó, hãng phim lại mướn Hart viết một nhạc khúc cho cảnh trong hộp đêm, và ông đã dùng lại giai điệu này viết lời mới The Bad in Every Man.  Bài nhạc tuy được đưa ra thị trường nhưng không mảy may gây một ấn tượng gì.  Mãi cho đến khi ông Jack Robbins, trưởng phòng in ấn của hãng MGM nhận ra giai điệu có nhiều triển vọng thành công hơn nếu mang một lời nhạc lãng mạn tình tứ.  Mặc dù rất nản chí, ông Hart cuối cùng đã nhận lời viết lại một lần nữa, và Blue Moon đã ra đời để trở thành một trong những ca khúc thành công trên thế giới.
Như vậy mới thấy ca từ cũng chiếm giữ một vị thế rất là quan trọng trong ca khúc, chứ không phải hoàn toàn vì giai điệu. Bạn nên đồng ý với tôi đi!

Trăng Xanh

Trăng xanh
Nhìn tôi đứng im trong trời đêm
Hồn tôi vắng tanh không mộng mơ
Và tim giá băng không tình yêu

Trăng xanh
Người có biết tôi đang chờ ai đây?
Người có lắng nghe tôi đang cầu xin?
Cầu mong có người cho tôi tình yêu

Và rồi đột nhiên anh yêu đã đến giữa cuộc đời
Người mà vòng tay tôi mong ôm ấp mãi hoài
Êm êm bên tai nghe anh âu yếm mấy lời
Chợt nhìn trời đêm, trăng xanh xao đã vàng soi

Trăng xanh
Giờ đây đã thôi không còn cô đơn
Hồn tôi đã ươm bao mộng mơ
Tim thôi giá băng khi được yêu

Blue Moon

Blue moon
You saw me standing alone
Without a dream in my heart
Without a love of my own

Blue moon
You knew just what I was there for
You heard me saying a pray for
Someone I really could care for

And then there suddenly appeared before me
The only one my arms will ever hold
I heard somebody whisper "please adore me"
And when I looked, the moon had turned to gold

Blue moon
Now I'm no longer alone
Without a dream in my heart
Without a love of my own

Bây Giờ Là Mùa Mưa

Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo 
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Phải nói là đây là một trong những bài nhạc tôi rất thích, nhất là khi nghe Stacey Kent với giọng hát rất nhẹ và rất điêu luyện trong cách ngắt câu, cách nhấn chữ.  Hay không thể tưởng.
Nhưng khi bắt đầu dịch thì những từ ngữ nhẹ nhàng kia bỗng hóa đá.  Lời nhạc thoáng ẩn thoáng hiện, với nhiều nhân vật, nhiều hình ảnh, nhiều thời gian, nhiều không gian.  Tôi cầu cứu với bạn.  Rồi bạn cũng tẩu hỏa nhập ma, và bạn cầu viện anh Hoàng Cương.
Cảm ơn anh HC, nhất là tựa đề, Bây Giờ Là Mùa Mưa.  Lâu quá tôi đã quên mất, giờ nghe lại, tôi chợt nhớ đến câu giới thiệu của Trần Dạ Từ năm nào (“Bây giờ là mùa mưa.  Mùa của trời giao tình với đất.  Mùa của người giao tình với người”…  hình như là như vậy).

LV: Đáng lý ra phải cám ơn AT trước đã gợi ý bài này.  Cô còn tạm dịch bài trước cho tôi và bạn nghiền ngẫm, để… tẩu hỏa nhập ma…  Lời của SG mơ hồ, nhiều ẩn ý, nên vừa dịch vừa đoán ý của ông lại càng lúc càng rối rắm.  Nhờ anh HC gợi cho một vài ý nên tôi từ từ dường như cũng tìm ra chút đường đi trong cái mơ hồ của ngôn ngữ Serge Gainsbourg.  Đến khi hòa âm cho bài lại càng thêm rối rắm.  Không phải là bài phổ biến cho nên chẳng thể nào tìm được bản nhạc chính. May mà SK hát khá rõ ràng cho nên tôi nghe để viết nốt lại được.  Phiên bản đầu tiên theo thể loại jazz ballad gửi cho người yêu cầu là AT, không biết cô có thích không?  May quá AT nói OK.  Thở phào nhẹ nhõm! Tiếc rằng đợi mãi hơn năm vẫn không thấy AT nói gì đến việc thâu thanh nhạc phẩm này. Tôi cũng cho là không nên gượng ép người hát nên cũng không nhắc đến khá lâu. Không hứng thì không làm! Đó luôn là tiêu chỉ của tôi, nên tôi thông cảm với AT. Mãi đến gần đây bạn nhắc đến bài và ngỏ ý muốn hát. Thôi không có giọng nữ thì lấy giọng nam vậy. Đã là mùa mưa rồi, bạn hát đi!

NT: Ừ, hôm nọ đang ngồi uống café, bỗng nhiên trời xụp xuống rồi đổ mưa ầm ĩ.  Lại bắt đầu vào mùa bão rồi đây.  Không khí u buồn ẩm ướt làm tôi thèm nghe mấy câu nhạc này quá.  Chờ thì cũng đã khá lâu, thế nên tôi mới nói với bạn cho kịp… mùa bão Texas.

Bây Giờ Là Mùa Mưa

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Tan tác tình yêu nào
Những giọt buồn nhẹ tí tách rơi
Như giọt nước mắt em yêu
Em thơ dại một thời anh đã đắm say

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Xa cách người yêu rồi
Lúc bầu trời nặng trĩu mây đen
Nghẹn ngào trong gió rưng rưng
Giống như chờ như mong nước mắt ai

Ngày u ám sao càng lúc càng thêm tối
Như ngàn giông bão đang cuồn cuộn dâng
Và bao xót xa trong mùa cay đắng
Đến nơi đây như vẫn đợi 

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Thôi hết tình yêu nào
Anh lặng buồn rời mái hiên xưa
Đến bên người em dáng mong manh
Một thời nào cho anh quá đắm say

Mùa mưa đã theo đến chốn đây
Xa cách người yêu rồi
Ai người sẽ đến bên em
Cho nụ hôn xóa tan đi
Vết mi buồn hằn in dấu khóe môi

La Saison des Pluies

C'est la saison des pluies
La fin des amours
Assis sous la véranda
Je regarde pleurer
Cette enfant que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Le ciel est de plomb il y a de
     l'humidité dans l'air
D'autres larmes en perspective

Le temps était de plus en plus lourd
Et le climat plus hostile
Il fallait bien que vienne enfin
La saison maussade

C'est la saison des pluies
La fin des amours
J'ai quitté la véranda 
Et me suis approché
De celle que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Un autre viendra qui
D'un baiser effacera
Le rimmel au coin de ces lèvres

Hơi Nhói Đau

Nhạc & lời: Elvis Costello
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final Mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Bạn đưa cho tôi khá nhiều bài bạn đã dịch để thực hiện.  Thỉnh thoảng tôi vẫn trở lại với những bài này để đọc lời dịch và bản chính, hy vọng tìm thấy chút ngẫu hứng nào đó để giúp cho tôi bắt đầu được.  Khi nghe và đọc lại bài này tôi chợt thấy có chút cảm thông với tâm tình nhói đau trong giai điệu blues này.  Tôi biết tôi ngâm bài này khá lâu.  Tôi rất ngần ngại khi phải thực hiện nhạc do Diana Krall hát.  Cách hòa âm và diễn tả của người ca sĩ/nhạc sĩ này khó theo được.  Hầu như phải dựa vào cảm giác, tâm tình của mình trong một khuôn mẫu khá mơ hồ để dàn dựng bài.
Tuy nhiên bỗng sao bản dịch của bạn như níu kéo tôi tiếp tục.  Có đôi lúc tôi cảm thấy chút xa lạ với câu từ bạn xử dụng nhưng điều gì đó trong cái toàn bộ mơ hồ này vẫn thúc đẩy tôi hoàn thành bài nhạc.  Có lẽ cái tôi cảm cũng giống như cái mơ hồ hơi nhói đau đó chăng? Giống như tiếng hát mỵ hoặc, vô định của Diana Krall.  Nhói đau này như có như không.

NT: Trong những ca sĩ hát bài này, có lẽ người tôi thích nhất là Chet Baker. Ông hát bài này khi đã về chiều, lúc đã quá thời. Giọng ông đã mất đi chất tươi. Nhưng có cái gì đó rất là cay đắng trong chất nhừa nhựa. Trong một buổi trình diễn ở Nhật, ông đã hát sau một phần intro buồn thảm và dài ngoằn. Rồi ông cất tiếng. Rồi chấm dứt. Âm vang vẫn vương vất.
Có lẽ từ ấn tượng đó đã nảy sinh ra câu hơi nhói đau.
Cũng như bạn, tôi thích cái mơ màng nhoi nhói trong lời nhạc. Ngay trong nguyên tác, ta thấy có ba nhân vật. Nhưng hình ảnh gán ghép đã tạo nên một nét lập thể kích thích trí tưởng tượng của người nghe. Ai hứa? Ai khóc? Ai đứng đó?
Vào tuổi già, hình như theo mắt mờ, trí nhớ lãng đãng, cái đau buồn nó cũng thành hơi phiên phiến và khó hiểu, bạn nhỉ.

Hơi Nhói Đau 

Như cơn đau
Sao giống như đôi ta hằng trong bao lâu
Ai có đây nhưng sao gần giống vậy thôi
Giống thôi
Điều em (đã) hứa bằng ánh mắt xanh xao gầy như trên mi ai đây
 Cớ sao nay rưng rưng khóc âm thầm

Nhói từng cơn
Còn đang bám theo thảm họa này mình anh thôi
Gọi anh kẻ ngu si chỉ vì cố níu kéo cả đời

Như cơn đau
Giông giống ta đưa tay chạm hờ nơi đâu đây
Nơi giấu chôn trong tim điều chẳng đổi thay
Chẳng thay
Nào phải đâu dứt khoát là mất hết bao tuyệt vời, tuy ta càng thêm hư hao
Biết bao đôi nhân tình vẫn sống bất hạnh
Hơi giống anh
Hơi giống em
Hơi nhói đau

Almost Blue

Almost blue
Almost doing things we used to do
There's a girl here and she's almost you
Almost
All the things that you promised with your eyes
I see in hers too
Now your eyes are red from crying

Almost blue
Flirting with this disaster became me
It named me as the fool who only aimed to be

Almost blue
It's almost touching it will almost do
There is part of me that's always true...always
Not all good things come to an end now it is only a chosen few
I've seen such an unhappy couple
Almost me
Almost you
Almost blue

Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi

Nhạc & lời: Herrman Hupfeld 
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Propperfoto
Graphics: MarcMarc

NT: Trong lịch sử điện ảnh Hollywood, một vài chuyện phim làm bài nhạc phim trở thành bất tử. Tôi cứ nhớ hoài cảnh cô đào Ingrid Bergman, vai Ilsa trong phim Casablanca, đã yêu cầu Sam, do nhạc sĩ Arthur Wilson, đàn bài As Time Goes By. Phim trắng đen. Cảnh phim đẫm lệ. Chuyện tình ngang trái. Giai điệu ray rức. Ngần ấy đã ghi sâu vào tâm khảm trong một đêm không ngủ. Thỉnh thoảng, bất chợt nghe lại đoạn nhạc này, lòng tôi vẫn cứ thấy bâng khuâng.

LV: Tôi vẫn thường nghe người ta nói về cuốn phim này như một trong những phim cũ bắt buộc phải xem.  Nhưng chẳng hiểu sao tôi thật làm biếng xem phim xưa, nhất là những phim đen trắng.   Hơn nữa tôi  hơi sờ sợ những phim đẫm lệ, sướt mướt.  Vì thế dù biết là phải xem, tôi luôn tránh nó.  Nhưng cái cảm giác bâng khuâng khi nghe nhạc phẩm này cũng đủ cho tôi cảm nhận được cuốn phim này ướt át như thế nào.

NT: Lần này, Ngô Nhật Trường “thủ lãnh” vai Sam, lại ngầy ngật hát lời Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi. Anh say sưa quá, quên mất cả lời tôi viết “và ta cần nhau, vì tri âm cần tri kỷ” dịch thoát từ nguyên tác tiếng Anh “Woman needs man, and man must have his mate”. Nhưng anh hát thế nào, tôi nghe vẫn “phê”. Thôi thì tri kỷ phải đành hẹn lại.

LV: Xin bạn đừng trách NNT đổi lời hát của bạn viết.  Tôi mới chính là thủ phạm sửa lời!  Dĩ nhiên bạn đã biết là tôi hay chỉnh sửa lời dịch của bạn để hát cho đúng theo âm vận của bài nhạc với cách tôi hát làm mẫu.  Khi đến đoạn đó thì tôi không biết làm sao hát được câu bạn viết theo nốt nhạc tôi biết, vì thế tôi đành mập mờ cho câu khác vào để hát cho xong bài mẫu.  Quên mất là khi gửi bài cho người hát thì lại không dặn dò chi nên người hát cứ theo bài mẫu mà “đục”.  Thành ra là lỗi của tôi mọi đàng, mong bạn tha thứ cho!  Cứ xem như thay vì “poetic license” thì đây là “musical license” của tôi.  Xin hẹn tri kỷ lại bạn nhé.

Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi

Xin mãi ghi trong lòng thôi
Nồng ấm kia như bờ môi
Buồn nhớ lên mi tràn dâng
Điều ấy xưa nay tựa như lẽ thường
Theo thời gian trôi

Câu nói trên môi tình nhân
Rằng mãi yêu nhau nghìn năm
Điều ấy vẫn không hề thay
Không thiết tương lai dạt trôi hướng nào
Vẫn hoài muôn đời

Tình ca và trăng sao
Mãi mãi không đổi thay
Tình yêu đầy đam mê
Đau đớn khi hờn ghen
Và ta cần nhau
Vì tri âm cần tri kỷ
Thế nhân đâu xa lạ gì

Sử sách vẫn ghi chuyện xưa
Tình ái dấy câu được thua
Đầu mối bao phen tử sinh
Vì thế gian luôn cần thêm nhân tình
Vẫn hoài muôn đời

As Time Goes By

You must remember this
A kiss is still a kiss
A sigh is just a sigh
The fundamental things apply
As time goes by

And when two lovers woo
They still say, I love you
On that you can rely
No matter what the future brings
As time goes by

Moonlight and love songs 
Never out of date
Hearts full of passion
Jealousy and hate
Woman needs man
And man must have his mate
That no one can deny

It's still the same old story
A fight for love and glory
A case of do or die
The world will always welcome lovers
As time goes by

Nàng Ipanema

Nhạc: Antônio Carlos Jobim
Lời: Vinicius de Moraes
Lời Anh: Norman Gimbel
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Khi KeJazz được vài tháng tuổi đời thì nhóm được Hồ Đắc Anh Thi (AT) liên lạc, cô cho biết là những bài bạn đã chọn và thực hiên cho đến lúc đó đều là những bài cô thích.  Tôi đâu có nghĩ rằng như vậy là thỉnh thoảng KeJazz sẽ thực hiện trở lại những bài đó qua giọng hát của AT. Thế nhưng với tiếng hát AT thì KeJazz có lý do để quay về những nhạc phẩm đó với một cách nhìn mới vừa thật kỳ thú, vừa thật thử thách.  Một trong những nhạc sĩ nổi tiếng mà AT và KeJazz thật ưa chuộng là Antônio Carlos Jobim.  Vì thế việc trở lại những nhạc phẩm ông viết để thực hiện với tiếng hát AT là chuyện tất nhiên.  Lần trước AT đã thực hiện Im Lặng Đêm Trời Sao (Quiet Night of Quiet Stars) lần thứ hai cho KeJazz.  Lần này cô mang Nàng Ipanema (The Girl from Ipanema) trở lại cho quí thính giả KeJazz.

NT: Cách đây khá lâu, bạn có nhờ Ngô Nhật Trường giúp phỏng vấn một loạt các bạn đã đóng góp trong chương trình KẻJazz trong bao lâu nay. Kỳ này, Hồ Đắc Anh Thi lại đến với chương trình sau một thời gian vắng bóng, tưởng không còn dịp nào tốt hơn để giới thiệu AT qua bài viết của NNT:

Anh Thi – kẻ của jazz

Hồ Đắc Anh Thi có lẽ là người phụ nữ duy nhất tôi từng quen biết có một tình yêu say đắm với jazz. Cô ăn cũng jazz, uống cũng jazz, cà phê cũng jazz, ngủ cũng jazz (cái này là tôi đoán vậy, vì cổ ngủ thì tôi làm sao mà biết được), mấy lần gặp cô cũng là trong những đêm nhạc jazz “Misty Jazz Night” do cô tổ chức hằng tuần ở café Bason. Hầu như ở Sài Gòn, chỗ nào có jazz là có cô ở đó. Mấy sự kiện nhạc jazz, lần mò thế nào cũng có cô tham gia trong ban tổ chức.

Xuất thân từ một gia đình có truyền thống văn hóa nghệ thuật nhiều đời, cộng thêm mấy mươi năm sinh sống ở Pháp, nên sự cảm thụ âm nhạc của Anh Thi có phần cũng khác biệt với đám đông. Tôi nhớ lần đầu gặp Anh Thi là trong một đêm nhạc Pháp. Tôi đã ngẩn ngơ khi cô ngồi đó trong bộ trang phục màu đen với mái tóc xõa, cất lên những nốt đầu tiên của La Chanson d’Orphée (Manhã De Carnaval). Chất giọng nhẹ quá đỗi như chỉ là thủ thỉ đã khiến tôi trôi đi lơ đãng trong điệu bossa nova. Về sau tôi mới biết bài này cũng là bài đầu tiên mà cô thâu cho KẻJazz. Phải nói là một trong những bài mà tôi rất thích. Và về sau tôi cũng mới biết là cô “chuyên trị” bossa nova. Chúng tôi vẫn hay gọi đùa Anh Thi là “nữ hoàng bossa” là vì thế.
Nói đến cơ duyên giữa Anh Thi và KẻJazz thì chắc hẳn không thể nào khác là vì jazz. Vì cô yêu jazz và KẻJazz cũng yêu jazz. Những tâm hồn đồng điệu bắt lấy nhau trong hân hoan. Đó là lần Anh Thi viết thư cho KẻJazz, cũng là lần KẻJazz nghe tiếng hát đó và biết mình đã có thêm một tri kỷ.

Ngô Nhật Trường

Nàng Ipanema

Dáng em yêu kiều quá
Khi chân em nhẹ bước 
   Đi trên hè phố
Mang theo biển nắng
Thơm thơm trong làn gió
Thêm xôn xao hồn anh

Nắng trên da em nồng cháy
Lay lay nhịp bước
   Chân em đi tựa những
Câu thơ lời hát
Samba từng nốt
Thêm say say hồn anh

Ôi, cớ sao anh thấy cô quạnh thêm
Ôi, bỗng nhiên anh thấy sao buồn tênh
Ôi, mắt môi kia vẫn xa vời xa
Vì em quá tuyệt vời trong bao ao ước
Ai đó sẽ được cùng em chung bước

Biết chăng yêu là phút
   Giây cho đời sống
Thêm bao hạnh phúc
Bao yêu đương nồng cháy
Thênh thang em nhẹ bước
Em đi ngang đời anh

Garota de Ipanema

Olha que coisa mais linda
Mais cheia de graça
É ela menina
Que vem que passa
Num doce balanço
Caminho do mar

Moça do corpo dourado
Do sol de Ipanema
O seu balançado
É mais que um poema
É a coisa mais linda
Que eu já vi passar

Ah, porque estou tão sozinho
Ah, porque tudo e tão triste
Ah, a beleza que existe
A beleza que não é só minha
Que também passa sozinha

Ah, se ela soubesse
Que quando ela passa
O mundo sorrindo
Se enche de graça
E fica mais lindo
Por causa do amor

Khói Mờ Mi Cay

Nhạc: Jerome Kern
Lời: Otto Harbach
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Một giai thoại ngộ nghĩnh (mà hình như đa số những nhạc phẩm nổi tiếng đều có giai thoại như vậy) về nhạc phẩm Smoke Gets in Your Eyes. Jerome Kern đã viết bài này cho vở nhạc kịch Show Boat, nhưng không phải là một bài nhạc trong vở kịch, mà chỉ là một bài nhạc lót vào lúc sân khấu đang thay màn, và đoàn vũ công giúp vui với điệu tap dance. Nhưng khi giàn xếp cho phần diễn, nhạc phẩm này, cùng nhiều bài khác, đã bị nhà đạo diễn cắt bỏ. Nhiều năm sau, Otto Harbach vô tình thấy bàn nhạc này ở nhà của Jerome, nghe thử giai điệu rồi bảo Jerome dạo đàn lại chậm hơn, như một ballad. Ông rất thích. Và là một người chuyên viết lời nhạc, ông mở đầu ngay “They asked me how I knew…”
Năm 1934, Paul Whiteman đã đưa nhạc phẩm này lên hàng đầu. Hai mươi lăm năm sau, the Platters lại mang nhạc phẩm này trở lại hàng đầu ở Mỹ một lần nữa. Lại thêm chuyện rằng bà quả phụ của Jerome Kern định kiện the Platters vì đã hát nhạc phẩm này theo kiểu rock thời thượng bấy giờ, nhưng khi nghe bài nhạc sắp đoạt vị trí hàng đầu, bà đã bỏ dự định ấy ngay.
Riêng tôi, tôi đã chẳng có dự định dịch nhạc phẩm này cho đến khi nghe Bryan Ferry hát với giọng ca đầy nhựa thuốc của ông. Giọng hát đã mang cho bài nhạc một sắc thái rất mới, rất cận đại.
Dịch xong, tôi giao cho bạn. Nhưng khi nghe bạn quyết định hát bài này, tôi hơi ngạc nhiên vì tôi không nghĩ bạn thích những bài cổ điển như vầy. Nhưng tôi cũng nhớ ra là bạn thích những thử thách, và nhạc phẩm này đòi hỏi âm vực, chỉ trong vòng hai câu đầu, người hát đã phải vượt qua quãng tám. Có phải vậy chăng?

LV: Tôi chẳng có dự định hát bài này khi hòa âm nó.  Ấn tượng của tôi với nó là khó hát, khó xử lý cho tôi.  Thế nhưng không hiểu sao khi hát thử vài câu đầu tôi bỗng thấy có chút gì gắn bó giữa âm vực tự nhiên của tôi và giai điệu này.  Thêm vào nữa là lời dịch của bạn trôi chảy nhẹ nhàng giúp cho tôi hát theo một cách rất tự nhiên, không chút vấp váp, ngượng nghịu.  Tôi luôn tin rằng, ít nhất với tôi, phải có một tần số đặc biệt nào đó để tạo nên nối kết giữa người nghe/người hát và bài nhạc.  Không hiểu sao qua lời dịch của bạn tôi cảm thấy có nối kết đặc biệt với nhạc phẩm này. Có thể gọi là “trúng tần số” chăng?

Khói Mờ Mi Cay

Có người hỏi tôi làm sao mà rõ thật tình yêu
Vẫn như thường hay nói
Có chút gì trong tôi, biết sao nói nên lời

Hãy nhớ trong tình yêu, mình bỗng nhiên mù quáng
Thế nên thường đâu hay
Trái tim bồng bột cháy; khói dâng mờ mi cay

Và tôi đã nói, nào có chi mà lo âu
Trái tim tình yêu sẽ muôn đời
Nhưng rồi hôm nay, vì đâu ân tình nhạt phai
Để cho riêng mình đơn côi

Nay người mỉa mai cười chê. Lệ dẫu rơi lặng lẽ
Mỉm môi cười cay đắng
Lúc tim người đổi thay, khói dâng mờ mi cay

Smoke Gets in Your Eyes

They asked me how I knew
My true love was true
I of course replied
Something here inside
Can not be denied

They, said some day you'll find
All who love are blind
When your heart's on fire
You must realize
Smoke gets in your eyes

So I chaffed them, and I gaily laughed
To think they could doubt my love
And yet today, my love has flown away
I am without my love

Now laughing friends deride
Tears I cannot hide
So I smile and say
When a lovely flame dies
Smoke gets in your eyes