Vẫn Mù Quáng

Nhạc: Jule Style
Lời: Sammy Cahn
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Bài nhạc này tôi dịch đã khá lâu, thâu cũng khá lâu, nhưng cứ nằm đó chờ thời.  Bài nhạc truyền thống căn bản jazz, và rất điển hình trong hình thức cũng như nội dung.  Sammy Cahn đã viết lời nhạc cho 16 khuôn.  Sau khi hát câu cuối, Jule Styne, người viết giai điệu của bài, đã nhìn ông và hỏi, “Chỉ vậy thôi sao?”  Sammy trả lời rằng ông đã nói hết những gì cần phải nói.  Cho dù mai sau có phải viết lại, thì ông cũng sẽ chấm dứt y chang như vậy.

LV: Cái khó của người viết nhạc, theo tôi nghĩ, là phải biết dừng ở đâu. Bản thân tôi có cái bệnh là viết miên man. Tôi luôn cảm thấy có lẽ những gì mình viết ra vẫn chưa đủ thuyết phục người nghe. Giống như người kể chuyện hài hước mà lập đi lập lại cái punch line 2, 3 lần vì sợ người nghe không hiểu được nên không cười! Viết nhạc ngắn như vậy, tôi cho rằng, khó lắm đây.

NT: Trong những ca sĩ đã từng ghi âm bài này, tôi thích nhất là Chet Baker.  Ông này không phải là ca sĩ, mà là một nhạc sĩ thổi kèn đồng trứ danh.  Giọng ông tuy không cầu kỳ chải chuốt như Frank Sinatra hay Tony Bennett, nhưng chất giọng của ông có gì đó thật lôi cuốn làm người nghe cứ tò mò muốn nghe thêm.

LV: Ông Chet Baker đã quá sức nổi tiếng vì cách hát lạ lùng của ông. Có lẽ vì ông hát như cách ông thổi kèn, ếm hơi, ngân nốt. Ông hát như kể chuyện. Nhẹ nhàng, không nơi nào cường điệu quá sức. Bạn chọn bài này để hát mà lại nhắc đến Chet Baker như là tiêu chuẩn thì tôi nghĩ bạn cũng hơi có chút liều.

Vẫn Mù Quáng

Tính anh bấy lâu vẫn hay dễ yêu
Vẫn luôn thiết tha quá mau
Vẫn hay đắm say trong nồng nàn đậm sâu
Thành ra tình không bền lâu

Trái tim lẽ ra đã chai
Vì ngàn lần đã biết đắng cay
Vậy nhưng anh vẫn biết anh dễ yêu đắm say
Vẫn luôn mù quáng với tình


I Fall in Love Too Easily
	
I fall in love too easily
I fall in love too fast
I fall in love too terribly hard 
For love to ever last


My heart should be well schooled
'Cause I've been fooled in the past
But still I fall in love so easily 
I fall in love too fast

Aline

Nhạc & lời: Daniel Georges, Jacq Bevilacqua
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Tôi nhớ cách đây không lâu, Ngô Nhật Trường có nhắc đến bài nhạc này như là bài nhạc Pháp đầu tiên anh đã trình diễn và đã yêu mến với bao kỷ niệm. Vô tình, anh Ngu Yên gửi tôi lời bài nhạc anh dịch từ lời Pháp. Thật là một trùng hợp ngẫu nhiên.

LV: Tôi không phải là kẻ mê mẩn bài Aline này cho lắm.   Mấy mươi năm rồi chưa nghe lại bài này.  Khi bạn gửi lời dịch của Ngu Yên cho tôi thì thú thật cũng không thấy hứng gì nên cũng ậm ờ rồi để đó.   Nhưng khi được biết đây là bài tủ của Ngô Nhật Trường thì tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên cho bài này một cơ hội nữa.  Không có lý do gì mà cả hai người là Ngu Yên và Ngô Nhật Trường đều có hứng với nó mà mình lại không.  Bài nguyên bản không mang chút gì tính jazz cho nên cũng là một trắc trở cho tôi.  Cách chuyển hợp âm đơn giản của nhạc pop khiến cho việc jazz hóa bài thật khó thực hiện.  Vì thế nên tôi quyết định cho bài mang đậm mầu sắc blues với nhịp trống 12/8 mạnh bạo và tiếng đàn guitar điện tremolo.  Muốn thay đổi toàn bài nhưng không đủ sức.  Tôi chỉ mong người nghe cảm nhận được chút cố gắng của nhóm KeJazz này trong công việc gầy dựng lại một nhạc phẩm xưa như vậy.

NT: Thú thật, khi xưa tôi đã từng nghe Elvis Phương rú lên “Rồi anh sẽ hét, sẽ hét lên…” và tôi cảm thấy thật… rờn rợn mà không hiểu vì sao. Ở đây, NNT không gào rú gọi tên Aline. Giọng anh thật sầu thảm, ảm đạm, như bầu trời mây mù, như bãi biển vắng ngắt. Anh thét lên một cách… thì thầm như chỉ muốn một Aline nào đó nghe thấy mà thôi. Diễn đạt tình cảm của anh không cường độ, nhưng đầy sắc thái. Bravo NNT.

Aline
	
Một mình nơi đây, trên bãi cát này 
Buồn vẽ chân dung em, em đang cười nhìn tôi.

Rồi cơn mưa rơi, trên bãi cát mềm
Làn gió điên cuồng, nhạt nhòa dung nhan em

Lòng tôi đau đớn, thét lên: Aline, về đây cùng anh
Rồi tôi đã khóc, đã khóc, Nhớ thương người, hồn bao sầu đau
(Gào theo tiếng gió, nhớ em: Aline, về đây cùng anh
Dường như tôi khóc, đã khóc. Nhớ thương người, người em về đâu)

Ngồi lại nơi đây, hồn nghe rã rời
Hình bóng em yêu, nay đã rời xa tôi

Tìm lại nơi đâu, đã mất dấu tin yêu
Mòn mỏi bao hy vọng, cho tôi gặp lại em

Còn lại trong tim, ngọt ngào nhan sắc người
vừa đã phôi phai trên làn cát ướt

Aline
	
J'avais dessiné sur le sable
Son doux visage qui me souriait

Puis il a plu sur cette plage
Dans cet orage, elle a disparu

Et j'ai crié, crié, Aline, pour qu'elle revienne
Et j'ai pleuré, pleuré, oh! j'avais trop de peine

Je me suis assis près de son âme
Mais la belle dame s'était enfuie

Je l'ai cherchée sans plus y croire
Et sans un espoir, pour me guider

Je n'ai gardé que ce doux visage
Comme une épave sur le sable mouillé

Nhạt Nhòa

Nhạc & lời: Bob Montgomery
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  ­­Nói về Nhạt Nhòa, tôi tự nhủ:  Đây là một bài nhạc blues.  Rồi tôi lại tự hỏi:  Nhạc blues là gì nhỉ?  Cái gì làm cho nó… blues?  Bạn biết không?  Tôi chắc ngoài kia cũng có rất nhiều người phân vân như tôi vậy.

LV: Luận về nhạc luật thì tôi xin chịu không giải thích được, nhưng có thể kể ra một vài đặc tính riêng của blues như những nốt nhạc nửa vời ở quãng năm và cách chơi dậm dật, ray rứt, sắc bén như đâm như cắt.  Thêm vào nữa là cách chuyển hợp âm không cầu kỳ, rắc rối như trong nhạc jazz.

NT:  Tìm về nguồn gốc thì nhạc blues là một hỗn hợp dân ca Phi châu, dân ca và nhạc tín ngưỡng của người nô lệ, và dân ca của người Mỹ gốc Âu.  Lời ca luôn có khuynh hướng sầu muộn, than van.  Người hát nhạc blues thường dùng làn hơi từ sâu dưới lồng ngực để có cường độ khi diễn tả nỗi đau khổ trong lời ca.  Vì vậy mà có nhà phê bình đã lên tiếng rằng “bạn không thể hát nhạc blues mà không có một trái tim đau khổ và một nỗi lòng rối bời.”

LV: Như bạn đã giải thích trên thì tôi cho rằng cách hay nhất để phân biệt được giữa jazz và blues là cảm nhận được cái buồn blues từ bài nhạc như thế nào.  Cái buồn của jazz có thể xem như là âm ỉ, lắng đọng; trong khi đó cái buồn của blues là đau đớn, dằn vặt, rối bời.

NT:  Tương truyền rằng chữ “blues” xuất xứ từ “blue devils” ám chỉ đến cảm tưởng và ảo giác của người say rượu nặng.  Trong khoảng 1800 ở Mỹ, chữ blues này dính liền với say rượu, và cho đến ngày nay, “blue law” vẫn còn được dùng để chỉ luật cấm bán rượu vào ngày chủ nhật.

LV: Tôi nhận thấy nhiều người bạn nghe nhạc  cũng thường xuyên lẫn lộn giữa nhạc blues và nhạc jazz.  Phải công nhận mà nói thì đôi lúc blues và jazz cũng trộn lẫn vào nhau nên khá là rắc rối.  Tuy nhiên có những nhạc phẩm blues kinh điển khó có thể lẫn lộn được với jazz vì toàn bộ câu từ của giai điệu đều mang nét blues đậm đặc.  Thí dụ như “I Can’t Quit You Baby” của Otis Rush hoặc “The Thrill is Gone” của B.B.  King. Nhạc Việt có bài blues như “Thúy Đã Đi Rồi” hoặc “Loan Mắt Nhung”.

Nhạt Nhòa

Ô ô…
Biết bao tháng năm dài, bao đổi thay
Mà nay hình bóng em, ôi đã nhạt phai
Thật đâu ngờ
Thoáng chợt nhớ đến em thôi
Là nguyên thế giới anh bỗng nhạt nhòa trôi
 
Ôi, em hỡi
Chỉ cần nghe người nhắc đến tên
Là tim đã hóa tro lại bốc ngọn lữa thiêu
Anh nói thật lòng mà thôi
Đôi lúc anh nghĩ đến những ngày xưa có nhau
Là tim gan bỗng nhiên thấy quằn quặn đau

Ôi em hỡi, dặn lòng hãy cố quên thôi
Như đã hứa từ lâu
Em hỡi, lúc anh nói bây giờ tim hết đau
Vẫn biết chỉ là câu dối đầu môi
Dối người mà thôi, dối mình mà thôi

Ôi em hỡi
Biết trong đời có lắm đổi thay
Chừng như hình bóng em nay quá nhạt phai
Nhưng thật đâu ngờ
Thoáng giây phút nhớ em, (em có) biết không em
Là nguyên thế giới anh bỗng nhạt nhòa trôi

Ô… vẫn không thể, vẫn không thể
Không thể nào quên mất em
Vì nguyên thế giới đây quá nhạt nhòa thôi
Ôi em yêu
  ...nguyên thế giới anh quá nhạt nhòa thôi

Misty Blue

Oh
It's been such a long, long time
Looks like I'd get you off my mind
But I can't
Just the thought of you
Turns my whole world misty blue

Oh honey
Just the mention of your name
Turns the flicker to a flame
Listen to me good, baby
I think of the things we used to do
And my whole world turns misty blue

Ooh baby, I should forget you
Heaven knows I tried
Baby, when I say that I'm glad we're through
Deep in my heart I know I've lied
I've lied, I've lied

Ooh honey
It's been such a long, long time
Looks like I'd get you off my mind
But I can't
Just the thought of you, my love
My whole world turns misty blue

Ooh, oh, I can't, oh, I can't
Oh, I can't forget you
My whole world turns misty blue
Ooh, oh, my love
My whole world turns misty blue

Lời Giã Từ Phố Biển

Nhạc & lời: Irving Burgie
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Công Bình Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

NT:  Chẳng hiểu vì sao mà tôi luôn luôn nghĩ đến ca khúc này với một cảm giác rất là… hè.  Có thể vì địa điểm là Kingston, Jamaica.  Có thể vì cái nhộn nhịp của hội lễ.  Có thể vì biển, vì nắng, vì cả cái không khí hải đảo.  Nên tôi đã bảo bạn, mình sẽ để dành cho đến hè mới đưa lên mạng.  Nhưng rồi dạo này hơi vắng… người hát.  Bạn thì say sưa… “dệt” nhạc, không chịu xuất khẩu. Thôi thì phải đành chịu đưa Ngô Nhật Trường với bài hát “mùa hè” ra trình làng vậy.  Nghĩ xong rồi mới chịu tìm hiểu thêm về cái “hè”, thì a-ha, lời nhạc gốc chẳng nói gì đến mùa nào cả.  Bạn nghĩ tôi có thật vớ vẩn hay không?

LV: Nhạc phẩm này thì dĩ nhiên là hào hứng rồi.  Nói về biển thì phần lớn ai cũng liên tưởng đến những ngày hè.  Muốn đợi đến hè rồi mới cho bài này lên cho hợp mùa nhưng kẹt thiếu bài nên đành phải cho lên trước vậy.

NT: Một điểm khác đáng ghi nhận là Jamaica có điệu nhạc reggae rất khởi hứng, nghe đến là tay chân cứ thấy rậm rực.  Điệu reggae này lại có nguồn gốc từ nhạc jazz và R&B của Mỹ và nhạc mento, một dòng nhạc bản xứ có ảnh hưởng từ phi châu và âu châu.  Điệu reggae này được phổ biến rộng rãi vào cuối thập niên 60 và trở thành một dòng nhạc lớn với những nhạc sĩ như Bob Marley, Toots and the Maytals.

LV: Cái nét reggae của bài khiến cho công tác jazz hóa của tôi thành ra nhiêu khê, rắc rối.  Tôi dùng cách chơi với nhịp hơi “khập khiễng” để tạo nên không khí khác lạ một chút so với bản gốc.  Dĩ nhiên chords cũng đã được chuyển đổi chút để tránh khiến cho người nghe cảm thấy nhàm chán với những âm giai quen thuộc.  Có lẽ phiên bản này cuối cùng cũng có chút nét jazz trong đó.  Và có lẽ đó là nhận xét chủ quan thiên vị của tôi thôi. Mong người nghe thẩm định và cho ý kiến.

Lời Giã Từ Phố Biển

1. Ngày tuyệt dịu, ngọt ngào muôn tia nắng
Xuống phố thêm vui say khi chiều dần buông
Và thuyền buồm, từ ngàn khơi vượt sóng
Ghé Jamaica, tim tôi luôn rộn ràng 

Nhưng rất buồn vì nay tôi phải rời xa
Mà đâu biết bao giờ về lại đây
Cõi lòng buồn hiu, quay đầu nhìn lại đàng sau
Thấy người yêu đứng đó chờ tôi trên phố Kingston buồn

2. Chợ ngày nhộn nhịp lời kêu réo
Mấy cô em xinh tươi rao mời người mua
“Gạo đầu mùa, hàng tươi cá muối
Mấy ly rum hương nồng, thơm ngon suốt bốn mùa “

3. Giọng cười giòn, rộn vang trong nắng
Thấy em tôi xoay theo tiếng đàn tươi vui 
Thật tình lòng này thuộc về phương ấy
Dẫu đã qua muôn nơi, góc biển chân trời

Jamaica Farewell

1. Down the way where the nights are gay
And the sun shines daily on the mountain top
I took a trip on a sailing ship
And when I reached Jamaica I made a stop

But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down, my head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston town

2. Down the market you can hear
Ladies cry out while on their heads they bear
'Akey' rice, salt fish are nice
And the rum is fine any time of year

3. Sounds of laughter everywhere
And the dancing girls sway to and fro
I must declare my heart is there
Though I've been from Maine to Mexico

Cô Đơn

Nhạc & lời: Pepe Luque & Thomas Lauderdale
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Tôi nhớ có dạo tôi và bạn bàn cãi với nhau về hiện tượng không hiểu sao khi người Âu Mỹ hoặc Latin chơi nhạc latin thì nghe thấy rất kỳ lạ, gợi tình; nhưng khi nhạc sĩ Việt đánh thì nghe hơi “sến”. Tôi cho rằng đó có lẽ phần lớn là do thành kiến sâu đậm với cách chơi đơn điệu, thiếu sáng tạo, nhưng dễ nghe, dễ thuộc của nhạc bolero Việt ngày trước. Nhạc quảng bá nhiều nhờ vào sự chấp nhận của đại đa số quần chúng. Nếu đại đa số chỉ đòi hỏi thế thì nhạc ta cũng chỉ đển thế thôi. Lần đầu tiên nghe bài La Soledad này tôi đã thích ngay. Cách chơi của nó rất gần gũi với cách chơi “nhạc sến” của người Việt. Nhưng có nghe “sến” hay không tôi nghĩ sẽ tùy theo khuynh hướng của người trình bày.

NT:  Pink Martini đã mở đầu bằng đoạn nhạc của Chopin (Andante Spianato, opus 22) rất mộng mị, và “thức tỉnh” khi Emilio Delgado cất tiếng hát bằng một giọng nhiều ngân rung đầy xúc cảm.  Tôi đồng ý với bạn.  Bài này quá giản dị, rất “sến” như bạn nói. Một câu chuyện cũng “sến” không kém, nói về cuộc tình vớ vẩn không bền vì những nghi ngại lẩm cẩm. Giai điệu tuy mượt mà êm dịu thật ra không chút gì cầu kỳ.   Nhưng có lẽ những cảm xúc tôi đã ghi nhận vào một hôm đã gom góp lại thành ra cái một ấn tượng thật đặc biệt cho tôi.

Số là như thế này. Một hôm ở thành phố xa, đang ngồi nghe nhạc, chợt nhìn lên thấy đứa con gái ngây người trên ghế fauteuil. Qua khung kính cửa sổ, khung trời xế chiều hực xanh. Nắng chiều rọi lên bức tường vàng vọt tòa nhà bên kia. Ngược với bóng tối trong căn phòng. Không khí thật cô quạnh, rất Edward Hopper. Trong lúc khúc nhạc đệm bài Soledad của Pink Martini đang gõ từng nốt, từng nốt rời rạc. Tôi đã chụp lấy cả không khí ấy bằng cái… iPhone đang cầm trên tay.  Và từ đó, bài Cô Đơn đã thành hình.

LV: Tôi xử toàn acoustic guitars và ukelele cho bài này để bảo tồn cái nét nhạc mộc (unplugged) của nguyên bản từ Pink Martini. Bài không rắc rối nhưng gợi cảm khiến tôi hứng khởi đánh loạn lên nhưng may mắn sao vẫn giữ được cái tình ý đặc biệt của nhạc latin. Tôi không cho là phiên bản này có chút gì nét “sến”. Nhưng dù sao kẻ đàn này cũng mang giòng máu Việt có thể vô hình chung đã mang cái “sến” vào giai điệu mà không biết chăng?

NT: Ha, cái này thì phải chờ thính giả viết lời phê bình thì tôi và bạn mới biết có sến hay không thôi.

Cô Đơn

Nàng đến bên anh
Tựa những ý nhạc tình tứ trong thơ
Và trái tim anh
Tìm thấy một trời ngây ngất đam mê
Nàng đã yêu anh
Bằng cả tâm hồn trong trắng bao la
Anh đã hay ra từng phút yêu thương
Gìn giữ tim mình được mãi mộng mơ

Rồi nắng phai mau
Dù khúc ca nào anh hát cho nhau
Còn nỗi cô đơn
Gặm nhắm tâm hồn anh suốt đêm thâu
Vì phút u mê
Lòng đã lo sợ cùng những hoang mang
Anh chẳng dám yêu
Dù đã bên nhau
Nên giờ chỉ còn lời hát thương đau

La Soledad

Viniste a mí
Como poesía en la canción
Mostrándome
Un nuevo mundo de pasión
Amándome
Sin egoísmo y la razón
No más sin saber que era el amor
Yo protegí mi corazón

El sol se fue
Y yo cantando tu canción
La soledad
Se adueña de toda emoción
Perdóname
Si el miedo robó la ilusión
Viniste a mí
No supe amar
Y sólo queda esta canción

Một Mình Thôi

Nhạc & lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Sau bao nhiêu bài nhạc hiện đại tôi đã “gay cấn” dịch (thật vậy, nhạc hiện đại thường có những tư tưởng bí hiểm, những hình ảnh dường như không ăn khớp, những từ ngữ không mấy “thi vị”), một ngày bạn đã nói với tôi: chắc phải trở lại với mấy bài jazz standard cho… dễ thở. Được lời như cởi tấm lòng. Tôi gởi ngay cho bạn một bài mà tôi rất thích. All Alone, thật ngắn gọn, có giai điệu thật nhẹ nhàng như một nỗi buồn xa vắng, có lời lẽ trong suốt như nước suối qua khe.

LV: Qua một thời gian dài bạn “tấn công” tôi bằng những nhạc phẩm hiện đại khiến cho tôi khá là điêu đứng với việc hòa nhạc. Nhạc mới sau này rất chú trọng ở nhịp điệu. Hầu như mỗi bài đều có dấu chỉ riêng biệt đặc thù của nó qua câu nhạc hoặc nhịp điệu, khiến cho việc cải biến jazz hóa trở nên khó khăn nhiều, ít nhất là cho tôi. Có lẽ phần lớn là do khả năng không đủ sức để ngẫu hứng thay đổi những bài này nên quá trình dàn dựng hòa âm thành ra chậm chạp. Vì thế nên tôi rất nhiệt tình chào đón nhạc phẩm nhẹ nhàng Một Mình Tôi này.

NT: Bấy lâu nay, tôi vẫn cố dịch làm sao cho gần nghĩa của nguyên tác. Học hỏi nhiều từ anh Ngu Yên, người mà tôi thỉnh thoảng vẫn hay nhờ dịch những tác phẩm nào hóc búa quá cho tôi. Anh hay nói với tôi: Thính giả Việt Nam rất khó. Nếu dịch cho sát nghĩa theo câu văn của ngoại quốc, mà không hoàn chỉnh cái ý cái tứ trong câu tiếng Việt, thì họ sẽ thấy khó chịu và sẽ không chấp nhận. Tôi nghĩ, hay là tại vì một khi mình biết là lời dịch, thì tự nhiên mình có sự đòi hỏi cái mạch lạc của ý tưởng, cái chính xác của ngôn từ, cái xuông sẻ của hành văn (do lòng nghi ngờ?), không cần thiết là trong nguyên bản, tác giả có dùng những thuật ngữ mới với dụng ý riêng hay không. Nếu những câu như “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” hay “bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm” là những câu được chuyển ngữ, chúng ta có bài bải la lên là dịch bậy bạ hay không?

LV: Tôi không phải là kẻ chuyên dịch thuật nên không dám bàn luận nhiều vào vấn đề này. Tuy nhiên đôi khi có những câu từ trong lời nhạc phản ánh cả một phong trào văn hóa, kinh nghiệm sống của từng thời điểm, tình cảm chung của một thế hệ… thì làm sao mà có thể chuyển đổi một cách trọn vẹn qua ngôn ngữ khác được. Đến lúc đó chỉ hy vọng được người dịch gột tả được một phần nào tâm ý của nhạc sĩ qua hiểu biết của riêng mình về những tương đồng và dị biệt của 2 ngôn ngữ mà thôi.

NT: Trở lại với Một Mình Thôi, đến đoạn chờ đợi tiếng điện thoại kêu, thì hình như chuông ở Mỹ kêu hơi lâu, đến những “ring-a-ting-a-ling” mà mình chỉ vỏn vẹn một cái… “reng” (thật ra tôi cũng chẳng nhớ điện thoại VN kêu ra làm sao nữa). Bởi vì vậy tôi đành phải “diễn Nôm” và chẳng thể nào tôn trọng nguyên tác được nữa.

Một điều nữa là vào đoạn kết, bạn mix thêm câu hát bè trước khi dứt bài đã làm tôi hơi khựng lại.  Đang “một mình” và bỗng nhiên nghe không “cô quạnh” gì cả làm tôi thật bối rối.  Nhưng sau khi nghe nhiều lần thì tôi lại nghĩ, tiếng ấy như là một tiếng vọng trong cái không khí trống vắng kia, hoặc giả là tiếng của người yêu lập lại chăng?

Một Mình Thôi

Mình anh thôi, hắt hiu mình anh thôi
Có ai ngoài em đâu, hỡi người
Mình anh đây vẫn im ngồi bên phone
Mãi mong đợi tiếng chuông
Réo vang.  Em nào
Biết…

Mình anh thôi, mỗi khi chập tối
Một mình anh với quạnh hiu
Biết em nay nơi nào
Giờ vui hay buồn
Vào những đêm trường 
Có thấy hiu quạnh không?

All Alone
	
All alone, I'm so all alone
There is no one else but you
All alone by the telephone
Waiting for a ring
A ting-a-ling

I'm all alone every evening
All alone, feeling blue
Wond'ring where you are 
And how you are
And if you are 
All alone too

Lạc Nhau

Nhạc: Cyndi Lauper & Rob Hyman
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Đây là một bài nhạc thiếu may mắn. Từ hồi tháng ba 2018, trong lúc nỗi hứng, tôi đã dịch một loạt nhạc, cũ có, mới có, tới tấp gửi đến bạn. Bạn đã chiến đấu mãnh liệt. Và chớp nhoáng, bài Lạc Nhau đã hoàn tất. Chỉ có một điều là bao lần sắp sửa đưa bài này lên mạng, là có chuyện gì đó xảy ra khiến tôi phải trì hoãn lại cho dịp khác. Đã ba bốn lần như vậy.

LV: Khi bạn gửi bài này tôi thích lắm. Định bụng sẽ làm cho nhanh. Thế nhưng làm xong nghe đi nghe lại vẫn thấy không ổn. Gửi bạn bản nháp nhưng vẫn không thấy an tâm. Khi tôi hát thử làm nháp cũng thấy cấn cái khó chịu không hát được nên đành phải gửi đại cho bạn xử lý.

NT: Là một bài nhạc nổi tiếng trong thập niên 80, cho nên thật khó làm cho mất hết nét nhạc pop, nhất là khi tiết tấu của bài nhạc thật đặc thù.  Tôi đã nghe qua bao nhiêu phiên bản, rock, pop, jazz bởi nhiều ca sĩ lừng lẫy, nhưng hầu như âm hưởng nguyên thủy vẫn cứ y chang, vẫn hơi pop, hơi jazz, hơi folksy, hơi rock.  Vì vậy tôi quyết định không chủ tâm trên vấn đề jazz hay không jazz, mà chỉ hát sao cho thoải mái thôi.

LV: Bạn nói đúng. Cái chất pop rock của bài là điểm đặc thù của nó. Bỏ nó đi thì không còn là bài này nữa. Nhưng nếu hoàn toàn theo với cách chơi cố hữu thì làm sao jazz hóa được nó cho khác biệt? Tôi không nhớ đã qua bao nhiêu phiên bản nữa. Ngay cả bản mix cuối gửi cho bạn cách đâu vài tuần để cho lên cũng làm cho tôi phân vân khi nghe lại. Cái phong cách nhạc rock với những nhịp chõi luôn ám ảnh tôi trong khi cách bạn trình bày lại khá nhẹ nhàng. Làm sao để hòa hợp hai cái lại với nhau? Tôi chật vật thêm một lần nữa để làm lại phiên bản cuối này. Rốt cuộc ra sao tôi đành để cho người nghe thẩm định vậy.

NT:  Ừ, đúng vậy.  Ta có đến 3, 4 phiên bản khác nhau.  Nếu bạn hữu nào tò mò muốn nghe thử thì cứ liên lạc với KẻJazz.  Hoàn toàn miễn phí.  Chỉ cần quảng bá dùm trang mạng thôi nhé.

Lạc Nhau

Lắng nghe thời khắc trôi
Anh nhớ em vì phòng không gối chiếc
Vướng trong cuộc quay cuồng
Hồn thẩn thờ cùng bao hối tiếc
Còn nhớ hè nao
Sao nay xa muôn trùng
Dĩ vãng chất đầy nơi đây
Luôn trong tầm với

... khi nao nhớ đến anh
Vì anh còn mãi mê trên lối
Thoáng nghe đâu tiếng em
Mà anh nào hiểu câu em nói
Em nói, "Chờ em
Em quá xa rời"
Giây phút lững lờ buông xuôi

Lạc nhau đâu thì xin em
Hoài tin anh vẫn đây
Luôn bên cạnh em
Và khi nao chợt lao đao
Là anh đã đón đợi
Luôn bên cạnh em

Đến khi hình mình úa phai
Màn đêm dần nhạt theo bóng tối
Thấy qua khung kính mờ
Anh thẩn thờ, làm em thêm bối rối
Đã mất điều ta dấu kín trong lòng
Nhịp trống không còn theo nhau

Time After Time

Lying in my bed I hear 
The clock tick and think of you
Caught up in circles
Confusion is nothing new
Flashback, warm nights
Almost left behind
Suitcases of memories
Time after…

Sometimes you picture me
I'm walking too far ahead
You're calling to me
I can't hear what you've said
Then you say, go slow
I fall behind
The second hand unwinds

If you're lost you can look
And you will find me
Time after time
If you fall I will catch you
I'll be waiting 
Time after time

After my picture fades
And darkness has turned to gray
Watching through windows 
You're wondering if I'm OK
Secrets stolen from deep inside
The drum beats out of time