Xin Giữ Gìn Đời Anh

• Nguyên tác: Someone to Watch Over Me
• Nhạc & lời: George Gershwin
• Lời: Ira Gershwin
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: LeVuMusic Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

Ngu Yên: Làm Chủ Nơi Mình Đứng Hát

Có một thời khắc mà mọi người hát đều từng trải qua, dù trên một sân khấu lớn hay chỉ trong một góc quán nhỏ. Đó là lúc mọi thứ đã chuẩn bị xong, lời đã thuộc, cảm xúc đã sẵn, và rồi bạn cất tiếng. Trong khoảnh khắc đó, bạn nhận ra một sự thật khó chịu.

Hát hay trong phòng tập không giống hát hay giữa một đám đông thật.

Bởi vì giữa đám đông thật có những thứ mà phòng tập không bao giờ có. Có những người không thèm nghe. Có những lúc chính bạn bỗng dưng lạc mất mình. Và có những giây phút bạn đứng đó, không biết phải đặt tay ở đâu, ánh mắt nhìn vào đâu. Làm chủ những khoảnh khắc đó mới chính là nghệ thuật thật sự của người hát.

Khi có người không muốn nghe bạn

Đây là điều xảy ra nhiều hơn người ta tưởng. Bạn đang dồn cả tâm hồn vào một câu hát, và ở một góc phòng có hai người vẫn nói chuyện rì rầm, có khi còn cười phá lên. Một bàn khác cụng ly leng keng. Dzô. Dzô. Có người vừa nghe bạn vừa lướt điện thoại. Tim bạn chùng xuống. Một giọng nói khẽ vang lên trong đầu, họ không tôn trọng mình hoặc tại mình hát không hay.

Phản ứng đầu tiên của người hát thiếu kinh nghiệm là khó chịu. Sự khó chịu đó nguy hiểm hơn người ta nghĩ. Nó không chỉ làm hỏng tâm trạng, nó kéo bạn ra khỏi bài hát. Khi tâm trí bạn dán vào cái bàn đang nói chuyện riêng, nó không còn ở trong câu hát nữa. Và cái khoảnh khắc bạn rời khỏi câu hát, người nghe thật sự cũng cảm nhận được, và họ mất dần khả năng chú ý nghe hát

Điều người hát lão luyện làm là gì? Họ học cách buông. Không phải buông xuôi, mà buông cái cần buông. Họ chấp nhận một sự thật giản dị, không phải ai trong căn phòng cũng đến để nghe bạn, và đó không phải lỗi của ai cả. Có người đến để gặp bạn bè. Có người đang bận chuyện riêng trong đầu họ. Có người chỉ muốn ăn xong bữa cơm. Bạn không có quyền đòi hỏi tất cả mọi người phải im lặng vì bạn đang hát.

Đây là điều quan trọng. Trong căn phòng đó, luôn có ít nhất vài người đang thật sự lắng nghe. Có thể chỉ là một người. Việc của bạn là tìm thấy họ và hát cho họ. Một ánh mắt bắt được, một nụ cười nhẹ đáp lại, thế là đủ. Bạn không hát cho cả phòng, bạn hát cho những người đang nghe.

Khi bạn dồn tâm vào người đó, một điều kỳ lạ thường xảy ra. Những người ban đầu không để ý dần dần quay lại. Bởi vì sự tập trung của bạn tạo ra một loại từ trường, một sức hút mà người ta cảm nhận được dù họ không nhìn về phía bạn.

Có một thuật tâm lý nhỏ mà người hát lâu năm thường dùng. Khi gặp tiếng ồn, đừng cố hát to hơn để át nó. Hát to hơn nghe như sự cầu xin được chú ý, và càng làm bạn căng thẳng. Ngược lại, hãy hát nhỏ lại một chút, chậm lại một chút, để câu hát trở nên gần gũi hơn, riêng tư hơn. Sự nhẹ nhàng đó thường hút sự chú ý mạnh hơn cả sự gào thét. Người ta tự nhiên im lặng để nghe một tiếng thì thầm, trong khi họ có thể bỏ qua một tiếng hét.

Khi bạn tự nhiên lạc mất chính mình

Có một nỗi sợ thầm kín mà mọi người hát đều biết. Đó là khi đang giữa bài, tự nhiên cảm xúc tắt phụt như có ai đó vừa rút dây điện. Câu trước còn bay bổng, câu sau bỗng rỗng tuếch. Bạn vẫn hát đúng lời, đúng nhạc, nhưng bên trong không còn gì cả. Bạn nghe chính giọng mình như nghe giọng người lạ. Và càng cố lấy lại cảm xúc, nó càng trôi xa.

Đây là một trong những thử thách khó khăn của trò hát. Và phản ứng sai lầm phổ biến nhất là hoảng. Khi hoảng, người hát thường làm hai việc đều dở. Một là gồng lên giả vờ vẫn còn cảm xúc, đẩy giọng to hơn, làm điệu bộ nhiều hơn, mong che giấu sự trống rỗng bên trong. Người nghe nhạy cảm sẽ nhận ra ngay sự giả tạo đó. Hai là buông xuôi, hát cho xong, chờ cho hết bài. Cả hai cách đều làm phần còn lại của bài hát trở thành thảm họa.

Cách xử lý đúng đắn đi ngược lại bản năng. Khi bạn cảm thấy mình đang lạc, đừng cố lấy lại cảm xúc đã mất. Cảm xúc giống như một con chim, càng đuổi càng bay xa. Thay vào đó, hãy quay về với thứ bạn có thể nắm được ngay lập tức, đó là hơi thở của bạn và ý nghĩa của câu hát kế tiếp.

Lấy một hơi thật chậm, thật sâu, không cần ai biết. Trong khoảng một giây bạn lấy hơi đó, hãy đặt câu hỏi giản dị, câu kế tiếp đang nói về điều gì. Không phải về cảm xúc nào, mà về điều gì cụ thể. Một người đi xa. Một đêm mưa. Một lời chưa kịp nói. Hãy nhìn cái hình ảnh đó trong đầu bạn, dù chỉ một thoáng. Hình ảnh cụ thể có một sức mạnh mà những khái niệm cảm xúc trừu tượng không có. Nó kéo bạn trở lại bài hát qua cánh cửa của trí tưởng tượng, không qua cánh cửa của ý chí.

Một thuật khác là tìm một chi tiết vật lý nhỏ để bám vào. Cảm giác của sàn dưới chân bạn. Nhiệt độ của không khí. Trọng lượng của micro trong tay. Những chi tiết tầm thường đó kéo bạn về với hiện tại, và chính hiện tại là nơi cảm xúc có thể nảy sinh trở lại. Cảm xúc không quay về khi ta đuổi theo nó, nó quay về khi ta đứng yên đủ lâu cho nó tìm tới.

Đây là một sự thật an ủi. Khoảnh khắc lạc mất cảm xúc đó, người nghe thường không phát hiện ra sớm như bạn nghĩ. Họ chỉ thấy bài hát hơi đi xuống một chút, rồi nếu bạn xử lý đúng, mọi thứ lại trở lại. Đừng để một khoảnh khắc trống làm bạn đánh mất cả bài hát. Một người hát giỏi không phải là người không bao giờ lạc, mà là người biết cách tìm đường về.

Khi bạn không biết phải đặt cơ thể mình ở đâu

Có một loại lúng túng mà người mới hát hoặc hiểu lầm cách hát thường hay gặp. Bạn đang hát, giọng vẫn ổn, cảm xúc vẫn còn, nhưng bỗng dưng bạn không biết tay mình nên làm gì. Có nên đưa tay lên không. Có nên bước một bước không. Mắt nên nhìn vào đâu. Cái phân vân đó tưởng nhỏ mà phá hỏng cả màn trình diễn, bởi vì nó kéo sự chú ý của bạn ra khỏi câu hát và dồn vào chính cơ thể bạn.

Sai lầm phổ biến là cố nghĩ ra cử chỉ. Bạn thấy ca sĩ này hay đưa tay lên ở câu cao trào, bạn bắt chước. Bạn thấy người kia hay nhắm mắt ở câu buồn, bạn cũng nhắm mắt. Những cử chỉ vay mượn đó luôn lộ ra sự gượng gạo. Cơ thể không nói dối. Khi cử chỉ không xuất phát từ bên trong, người nhìn cảm nhận được sự giả dạng giữa điều bạn làm và điều bạn cảm.

Nguyên tắc nền tảng là cử chỉ phải sinh ra từ cảm xúc, không phải ngược lại. Khi bạn thật sự đắm vào câu hát, cơ thể bạn sẽ tự biết phải làm gì. Tay có khi tự nhấc lên một chút, có khi vẫn yên. Mắt có khi nhắm lại, có khi mở to nhìn về một điểm xa. Bạn không cần nghĩ. Vấn đề chỉ phát sinh khi bạn cảm chưa đủ sâu mà lại muốn cơ thể trông phải có gì để làm.

Vậy khi sự lúng túng đó xảy ra, đừng cố thêm cử chỉ. Hãy bớt đi. Đứng yên. Một người đứng yên hát chân thật còn đẹp hơn một người vung tay vung chân mà bên trong không có gì. Sự đứng yên có sức nặng riêng của nó, miễn là bên trong bạn vẫn đang sống cùng câu hát. Người Mỹ có một câu nói, dù ít hay nhiều khi nghi ngờ thì đừng làm gì. Áp dụng vào hát rất đúng. Khi bạn không chắc nên làm cử chỉ gì, đừng làm. Sự không làm gì có chủ ý còn hùng hồn hơn cử chỉ nửa vời.

Mặt khác, có một thứ bạn luôn có thể làm mà không bao giờ sai, đó là kết nối bằng ánh mắt. Nhìn vào một người trong khán phòng vài giây, rồi chuyển sang người khác. Đừng nhìn lơ lửng vào khoảng không. Mỗi lần ánh mắt bạn chạm vào ánh mắt một người nghe, bạn vừa tặng họ một món quà nhỏ, đó là cảm giác được hát cho riêng mình. Cử chỉ đắt giá nhất của một người hát thường không phải là một động tác, mà là một cái nhìn.

Làm chủ nơi bạn hát

Tất cả những điều phía trên gom lại thành một kỹ năng lớn, một kỹ năng mà người hát phải xây bằng cả đời. Đó là kỹ năng làm chủ nơi mình đang hát.

Làm chủ ở đây không có nghĩa là kiểm soát đám đông, ép họ phải im lặng, phải chú ý, phải vỗ tay đúng lúc. Làm chủ là một trạng thái bên trong. Là khi bạn bước vào một không gian, dù đó là sân khấu lớn ngàn người, một phòng tiệc cưới, hay một góc cà phê chỉ có vài chục khách, bạn đều mang theo cùng một sự bình thản và cùng một sự tận tâm. Bạn không bị nâng lên bởi đám đông lớn, cũng không bị hạ thấp bởi đám đông nhỏ. Bạn hát cho cái nơi đó đúng với cái nơi đó là gì.

Ở một quán cà phê, làm chủ là biết hát nhỏ hơn, gần gũi hơn, để giọng bạn ôm lấy không gian thân mật. Ở một bữa tiệc đông người, làm chủ là biết rằng phần lớn người ta đến để vui, và bạn là một phần của cuộc vui đó, không phải trung tâm tuyệt đối. Ở một sân khấu trang trọng, làm chủ là biết đứng cho ra dáng người mời gọi sự lắng nghe. Mỗi không gian có ngôn ngữ riêng, và người hát chín chắn học cách nói đúng ngôn ngữ của từng nơi mình đến.

Sâu hơn nữa, làm chủ là một kỷ luật của tâm. Là không để tiếng ồn bên ngoài quyết định trạng thái bên trong bạn. Là không để một bàn không nghe phá hỏng câu hát bạn đang trao cho bàn đang nghe. Là không để một khoảnh khắc lạc cảm xúc kéo theo cả bài. Là không để sự lúng túng về cử chỉ ăn mòn sự thành thật của giọng hát. Người hát làm chủ được nơi mình hát là người đã làm chủ được chính mình trước, và sự làm chủ đó tỏa ra một sức nặng yên tĩnh mà cả căn phòng cảm nhận được dù không gọi tên được.

Đó là lý do vì sao có những người chỉ cần bước lên và mở miệng là cả phòng tự nhiên dịu xuống. Họ không có một chiêu trò đặc biệt nào. Họ chỉ đơn giản là đang thật sự ở đó, trọn vẹn, không phân tâm, không sợ hãi, không cố gắng quá. Và sự có mặt trọn vẹn đó, hóa ra, là điều quý hiếm nhất trong nghệ thuật trình diễn.

Người hát bậc thầy không phải là người có giọng hay nhất hay kỹ thuật điêu luyện nhất. Đó là người, dù ở đâu, vẫn biết cách đứng vào giữa khoảnh khắc của mình mà không để bất cứ điều gì kéo họ ra khỏi đó. Và khi bạn đứng được như vậy, không gian xung quanh tự nhiên xoay quanh bạn, không phải vì bạn ép buộc nó, mà vì bạn đã trở thành một điểm tĩnh đáng để mọi thứ xoay quanh.

Xin Gìn Giữ Đời Anh

Người từ đâu xin em hãy đến, đến nơi này
Nơi anh mong chờ, cho anh tin rằng
Có em gìn giữ đời anh mãi

Lạc bầy anh như con chiên giữa núi giữa rừng
Dẫu thế anh hằng mãi mãi tin rằng
Có em gìn giữ đời anh hoài

Mặc dù anh nào phải đâu là gã trai hào phóng cho người ước mơ
Nhưng có em từ bấy lâu (vẫn) mong chờ

Lạy trời xin cho em mau đến, đến bên anh
Theo anh bên mình, khắn khít bóng hình
Mãi luôn gìn giữ đời nhau hoài

Someone to Watch Over Me

There's a somebody I'm longing to see
I hope that she turns out to be
Someone who'll watch over me


I'm a little lamb who's lost in the wood
I know I could always be good
To one who'll watch over me


Although I may not be the man some girls think of as handsome
To her heart I'll carry the key


Won't you tell her please to put on some speed
Follow my lead, oh, how I need
Someone to watch over me

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

• Nguyên tác: How Do You Keep the Music Playing?
• Nhạc:  Michel Legrand
• Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

Ngu Yên: Khi Bài Hát Đi Qua Người Hát 

Khi nghe nhạc, có những giây phút lạ lùng xảy ra, khi ai đó cất tiếng hát một bài mà họ thật sự hiểu. Người nghe không còn nghe một bài hát nữa. Họ nghe một con người. Và họ tin.

Trong 3 đến 5 phút lôi cuốn đó không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của một hành trình âm thầm, gần như vô hình, mà người hát phải đi qua trước khi mở miệng. Hành trình đó đầy những ngã rẽ, những nghi ngờ, và một cuộc giằng co kỳ lạ mà ít ai nói tới. Đó là cuộc giằng co giữa người hát và người đã viết ra bài hát, một người thường không có mặt, đôi khi đã qua đời từ lâu, nhưng vẫn hiện diện trong từng ca từ như một cái bóng không chịu rời đi.

Lời hát không phải là thứ để thuộc, mà là thứ để hiểu

Ai cũng nghĩ bước đầu tiên của việc hát là thuộc lời. Điều đó đúng, nhưng đó mới chỉ là cánh cửa, chưa phải căn phòng. Mở cửa mà không có phòng, đi vào đâu?

Thuộc lời chỉ cho bạn khả năng đọc to một văn bản mà không vấp. Nhưng một bài hát không phải là văn bản. Nó là một lát cắt của một đời người, được nén lại trong vài chục dòng chữ. Người nhạc sĩ viết ra nó vì có một điều gì đó họ không thể nói theo cách bình thường, nên họ phải gói nó vào hình ảnh, vào ẩn dụ, vào nhịp điệu của câu chữ. Bài hát là cái còn lại sau khi một cảm xúc quá lớn được ép cho vừa khuôn khổ của một giai điệu.

Vậy nên người hát phải làm một việc khó hơn nhiều việc học thuộc. Họ phải bóc tách. Một câu hát thường có nhiều lớp. Lớp ngoài cùng là điều nó nói ra. Lớp bên dưới là điều nó ngụ ý. Và lớp sâu nhất là điều người viết thật sự cảm thấy khi đặt bút, một điều mà có khi chính người viết cũng không biết phải diễn tả ra sao, chỉ biết nó phải được nói ra bằng cách nào đó.

Hãy thử hỏi từng câu. Người trong bài hát này là ai. Họ đang đứng ở đâu, vào lúc nào của cuộc đời. Câu này là một lời trách, một lời tha thứ, hay một lời nói dối để tự an ủi. Cùng một câu chữ, nếu hiểu khác đi, sẽ vang lên hoàn toàn khác. Một chữ “thôi” có thể là buông bỏ nhẹ nhàng, cũng có thể là tiếng nấc của người không còn sức níu kéo. Người hát phải chọn. Và mỗi lựa chọn là một cánh cửa đóng lại trước những lựa chọn khác.

Ví dụ như ca khúc Ne me quitte pas của Jacques Brel: Đừng rời bỏ anh, nếu bạn hiểu là một chuyện tình ở giai đoạn giã từ, bạn sẽ hát khác. Nhưng nếu bạn hiểu đây là lời của người chồng nói với người vợ vừa qua đời hoặc sắp qua đời, thì bạn sẽ hát khác. Bạn sẽ diễn tâm sự Jusqu’après ma mort / Pour couvrir ton corps / D’or et de lumière … Cảm xúc hoàn toàn khác hẳn ngữ cảnh chia tay với tình nhân.

Nếu bỏ qua bước này, người hát vẫn hát đúng từng chữ. Nhưng họ hát rỗng. Và cái rỗng đó, dù tinh vi đến đâu, người nghe vẫn cảm nhận được. Họ không biết nói là gì, họ chỉ thấy mình không động lòng. Giọng hát có thể đẹp như pha lê mà vẫn để lại trong lòng người nghe một sự trống trải khó hiểu, như ăn một món ăn trình bày cầu kỳ nhưng nhạt vị.

Cái bóng của người viết

Và đây là lúc cuộc giằng co bắt đầu.

Khi người hát càng đào sâu vào bài hát, họ càng nhận ra một sự thật khó chịu. Bài hát này không phải của họ. Nó được viết ra bởi một người khác, từ một nỗi đau khác, trong một hoàn cảnh khác, có khi cách họ cả một thế hệ. Người nhạc sĩ viết câu này khi đang mất một người. Nhưng người hát chưa từng mất ai theo cách đó. Vậy người hát phải làm gì với một nỗi đau không phải của mình.

Đây là mâu thuẫn nằm ở trung tâm của việc hát mà người hát ít quan tâm hoặc bỏ qua. Người viết và người hát là hai con người khác nhau, mang hai cuộc đời khác nhau, nhưng họ buộc phải chia nhau cùng một câu chữ. Người viết đã đặt vào bài hát ý định của mình. Còn người hát thì mang đến cơ thể của mình, hơi thở của mình, và những vết thương riêng mà người viết không hề biết tới.

Có người hát chọn cách phục tùng hoàn toàn. Họ cố gắng trở thành cái loa trung thành nhất cho người viết, tự xóa mình đi, hát đúng từng ý mà họ tin là tác giả mong muốn. Cách này có vẻ khiêm tốn và đáng trọng. Nhưng nó có một cái bẫy. Khi người hát cố gắng biến mất hoàn toàn, thứ còn lại thường là một bản sao kỹ thuật, chính xác mà vô hồn. Bởi vì người viết không thể truyền cảm xúc qua một cái ống rỗng. Cảm xúc cần một con người thật để đi qua, và con người thật đó luôn có mùi mồ hôi riêng.

Lại có người hát đi về thái cực kia. Họ chiếm lấy bài hát, bẻ cong nó theo ý mình, biến nó thành sân khấu để phô diễn bản thân. Bài hát chỉ còn là cái cớ. Cách này cho ra những màn trình diễn rực rỡ, đôi khi gây choáng ngợp, nhưng người nghe tinh ý sẽ nhận ra một sự phản bội âm thầm. Họ cảm thấy người hát đang yêu chính giọng mình hơn là yêu điều bài hát muốn nói. Sự rực rỡ đó lạnh lẽo. Những người hát kiểu này có thể được bày tỏ sự ngưỡng mộ mặt ngoài nhưng không thực lắm vì bên trong người nghe không thực sự cảm.

Con đường thật sự nằm ở khoảng giữa, nó khó hơn cả hai thái cực kia rất nhiều. Người hát phải vừa tôn trọng người viết, vừa không đánh mất chính mình. Họ phải tìm trong cuộc đời riêng của mình một nỗi đau tương đương, không cần giống hệt, chỉ cần cùng một nhiệt độ. Người viết mất một người tình, người hát có thể chưa từng. Nhưng người hát đã từng đứng nhìn một điều gì đó tốt đẹp tuột khỏi tay mình mà không cách nào giữ lại. Cái cảm giác bất lực đó là chiếc cầu. Người hát không vay mượn nỗi đau của tác giả. Họ tìm nỗi đau của chính mình rồi đặt nó vào đúng cái khuôn mà tác giả đã dựng sẵn.

Đó không phải sự phục tùng, cũng không phải sự chiếm đoạt. Đó là một cuộc gặp gỡ giữa hai con người qua một bài hát. Người viết cho cái khuôn. Người hát cho cái ruột. Và chỉ khi cả hai cùng có mặt, bài hát mới thật sự sống.

Giai điệu là người bạn đồng hành, không phải ông chủ

Cuộc giằng co đó không dừng lại ở phần lời. Nó tiếp tục, dữ dội hơn, khi lời và nhạc phải gặp nhau.

Người nhạc sĩ đã đặt sẵn một giai điệu. Giai điệu đó có cao trào, có chỗ lặng, có chỗ ngân dài. Nó là bản đồ mà tác giả vẽ ra để dẫn cảm xúc đi từ điểm này tới điểm kia. Nhưng tấm bản đồ đó được vẽ cho một người chung chung, chưa phải cho bạn. Cảm xúc của bạn về bài hát có thể không trùng khít từng điểm với những gì bản nhạc gốc gợi ý. Chỗ tác giả muốn bùng lên, có khi trong lòng bạn lại là chỗ muốn lặng đi.

Đây là chỗ nhiều người hát do dự. Họ sợ thay đổi thì sai. Họ sợ làm tổn thương ý định của người viết. Nhưng cần hiểu rõ một điều. Hát không phải là sao chép. Hát là chuyển một bài hát đi qua chính con người mình, và mỗi con người có một hình dạng riêng. Một giai điệu chảy qua người này sẽ không bao giờ giống hệt khi chảy qua người khác, cũng như cùng một dòng nước sẽ tạo ra âm thanh khác nhau khi chảy qua những lòng suối khác nhau.

Vậy nên người hát phải cân đo, và mỗi lần cân đo là một lần đối thoại thầm lặng với người viết. Chỗ này có cần kéo dài thêm một nhịp để câu chữ kịp thấm không. Chỗ kia có nên hát nhẹ hơn, gần như thì thầm, thay vì bung hết sức như bản gốc gợi ý không. Một quãng nghỉ đặt đúng chỗ đôi khi nói nhiều hơn cả một nốt cao. Người hát giỏi biết đôi khi tôn trọng tinh thần của tác giả lại đòi hỏi phải đi chệch khỏi chữ nghĩa của tác giả. Bởi vì điều tác giả thật sự muốn không phải là từng nốt nhạc được hát đúng, là cảm xúc đằng sau những nốt nhạc đó được sống dậy.

Ở đây lại nảy sinh một nỗi sợ khác, sâu hơn. Khi người hát điều chỉnh, một giọng nói vang lên trong đầu họ. Mình có đang phá hỏng tác phẩm của người ta không. Mình là ai mà dám sửa. Giọng nói đó vừa là kẻ thù vừa là người bảo vệ. Nó là kẻ thù khi nó làm người hát tê liệt, không dám là chính mình. Nhưng nó là người bảo vệ khi nó nhắc người hát đừng quên rằng bài hát này có một linh hồn đến trước họ.

Người hát trưởng thành là người học được cách lắng nghe giọng nói đó mà không bị nó cầm tù. Họ điều chỉnh không phải vì muốn khác người, mà vì muốn cảm xúc trở thành của chính mình. Khi bạn hát một câu theo cách mà chính bạn thật sự cảm thấy, câu hát đó mới có sự sống. Còn khi bạn chỉ bắt chước cách người khác cảm, bạn đang mượn một trái tim không phải của mình, và nó sẽ đập sai nhịp. Người nghe không nghe được nốt nhạc sai, nhưng họ luôn nghe được một trái tim đập sai nhịp.

Tâm lý của người đứng hát

Trước khi tiếng hát chạm tới người nghe, có một chiến trường khác mà người hát phải đi qua. Đó là chiến trường trong chính họ.

Hát là một hành động phơi bày kỳ lạ. Khi bạn hát thật, bạn không chỉ phát ra âm thanh. Bạn để lộ ra phần mềm yếu nhất của mình cho người khác nhìn vào. Bạn nói cho cả phòng biết bạn đã từng đau như thế nào, đã từng yêu ra sao, đã từng sợ điều gì. Và bản năng con người thì luôn muốn che giấu những thứ đó đi. Vậy nên trong khoảnh khắc trước khi cất tiếng, người hát thường phải đánh nhau với chính bản năng tự vệ của mình.

Có mâu thuẫn ở đây. Người hát càng muốn an toàn, muốn không sai, muốn được khen, thì họ càng khép lại, và càng khép lại thì càng không chạm được tới ai. Ngược lại, người hát dám để mình tổn thương, dám để giọng mình run lên ở chỗ đáng run, dám để lộ ra rằng câu hát này thật sự làm họ đau, thì lại là người khiến cả phòng nín lặng. Sự liều lĩnh trong cảm xúc, chứ không phải sự hoàn hảo trong kỹ thuật, mới là thứ làm nên một màn trình diễn không thể quên.

Nhưng để dám liều như vậy, người hát phải vượt qua nỗi sợ kép. Một là sợ kỹ thuật của mình không đủ, sợ hát phô, sợ hụt hơi, sợ vỡ nốt cao. Hai là, sâu hơn nhiều, sợ chính nỗi đau của mình bị nhìn thấy. Người hát non thường chỉ vật lộn với nỗi sợ thứ nhất. Người hát chín mới chạm tới nỗi sợ thứ hai và hiểu rằng đó mới là cửa ải thật sự. Bởi vì một người có thể luyện cho kỹ thuật hoàn hảo trong nhiều năm, nhưng vẫn cả đời không dám mở lòng ra mà hát.

Đây là chỗ cái bóng của người viết quay trở lại, lần này theo một cách an ủi. Khi người hát biết nỗi đau trong bài hát vốn là của một người khác, họ có một tấm khiên nhẹ nhàng. Họ không phải trần trụi phơi bày chuyện riêng của mình. Họ được phép mượn câu chuyện của tác giả làm chiếc mặt nạ, và chính sau chiếc mặt nạ đó, họ lại dám thật hơn bao giờ hết. Bài hát của người khác trở thành nơi an toàn để người hát nói ra điều mà bằng lời lẽ của riêng mình họ sẽ không bao giờ dám nói. Đó là một món quà thầm lặng mà người viết tặng cho người hát mà không hề hay biết.

Và rồi, người nghe

Bây giờ mới đến phần mà mọi thứ phía trước hướng tới. Người hát đã hiểu bài hát. Người hát đã làm hòa được với người viết, lấy cái khuôn của tác giả và đổ vào đó cái ruột của mình. Người hát đã vượt qua được nỗi sợ phơi bày. Nhưng tất cả những điều đó vẫn còn nằm bên trong. Chúng chưa có nghĩa gì cho đến khi chúng chạm được tới một người khác.

Đây là điều dễ bị quên. Người hát có thể đắm chìm trong cảm xúc của riêng mình đến mức quên phía bên kia có những đôi tai đang chờ. Có một loại người hát khóc nức nở trên sân khấu mà cả phòng vẫn ngồi dửng dưng, bởi vì cảm xúc đó chỉ chảy vào trong chứ không chảy ra ngoài. Cảm xúc mà không truyền đi được thì cũng giống như một lá thư viết xong rồi cất vào ngăn kéo. Người hát phải học một điều khó. Cảm cho sâu là để mình, nhưng trình diễn là để cho người. Hai việc đó không giống nhau, và người hát giỏi là người làm được cả hai cùng một lúc mà không cái nào nuốt mất cái nào.

Vì sao có những giọng hát kỹ thuật không hoàn hảo mà vẫn khiến người ta buì ngùi hay xao động. Vì người hát đó không hát cho mình nghe. Họ hát để mời người nghe bước vào. Họ chừa chỗ trống cho người nghe đặt câu chuyện của riêng mình vào đó. Một ánh mắt, một hơi thở trước câu hát quan trọng, một chỗ chùng giọng đúng lúc, tất cả đều là những cánh tay chìa ra. Người hát không nói hãy buồn cùng tôi. Họ chỉ mở ra một khoảng trống vừa đủ để người nghe tự bước vào nỗi buồn của chính họ.

Đây là điều kỳ diệu. Khi sự đồng cảm đó xảy ra, người nghe không còn cảm thấy bài hát nói về người hát nữa. Họ thấy nó đang nói về chính họ. Nỗi buồn trong bài hát trở thành nỗi buồn của họ. Niềm hy vọng trong đó trở thành niềm hy vọng của họ. Lúc này, bài hát đã đi qua ba con người mà vẫn nguyên vẹn, thậm chí giàu có hơn. Nó khởi đi từ người viết, được sống lại trong người hát, và cuối cùng nở ra trong lòng người nghe. Mỗi chặng nó lại nhặt thêm một mảnh đời người.

Phần thưởng

Vậy nên dù bạn đứng trên một sân khấu lớn hay chỉ hát khẽ cho vài người bạn nghe trong một buổi tối, con đường vẫn là một. Hiểu cho thấu. Làm hòa với người đã viết ra nó. Cảm cho thật. Rồi trao đi cho khéo.

Người hát đi qua trọn vẹn những chặng đó không chỉ trình diễn một ca khúc. Họ trở thành chiếc cầu để một điều mà người nhạc sĩ từng cảm thấy, có khi từ rất nhiều năm trước, đi qua họ, sống lại trong một con người hoàn toàn xa lạ. Cái mâu thuẫn giữa người hát và người viết, tưởng là một cuộc tranh giành, hóa ra lại là một sự cộng tác qua thời gian giữa hai người chưa từng gặp nhau. Người viết gửi đi một thông điệp trong chai. Người hát là người nhặt được nó, đọc nó bằng cả cuộc đời mình, rồi đọc to nó lên cho một người thứ ba nghe.

Đó là lý do vì sao một bài hát hay, khi được hát đúng, không bao giờ chỉ là một bài hát. Nó là một thứ mà ba con người chạm vào nhau mà không cần biết nhau là ai. Người viết, người hát, và người nghe, ba mắt xích của một sợi dây nối từ một nỗi lòng cũ tới một trái tim mới. Và người làm được điều đó, người chịu đứng vào giữa làm chiếc cầu, chính là người đã can đảm đi trọn con đường, từ con chữ thầm lặng, qua cuộc giằng co với một cái bóng, vượt qua nỗi sợ phơi bày chính mình, cho đến khoảnh khắc trái tim một người lạ khẽ rung lên và họ biết, dù không ai nói ra, mình vừa được chạm cảm xúc.

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

Giữ sao tình ca mãi vang cùng thời gian
Giữ giai điệu êm ái hoài
Với sao lời ca cứ luôn nồng say mãi đừng phai
Dẫu khi tình ta đã trao về người yêu
Giữ sao hồn nhiên như phút đầu
Để cho từng câu nói rung động hoài trong lòng nhau

Dẫu trong đời ta, biết ta luôn đổi thay,
Đổi thay hoài theo với giòng đời.
Tháng năm nổi trôi với bao buồn vui
Trái tim dường như vẫn vẫn luôn nhẹ rơi
vì nghe tiếng ai thầm gọi

Dù biết mãi mãi yêu thương luôn trao về người cho hết kiếp,
Đắm đuối bên nhau, nhưng sao còn hoài lo âu
Lỡ có hôm nao ta không còn nhìn ra trong mắt câu miên viễn.

Hãy cho tình nhân sống say sưa tình yêu
Hãy như bạn thân suốt đời
Hãy xem ngày qua chúng ta vì nhau sớt chia niềm vui cũng như niềm đau
Biết đâu thời gian dẫu khi ngừng trôi
Tình ca mãi vang ngàn đời.

How Do You Keep the Music Playing?

How do you keep the music playing?
How do you make it last?
How do you keep the song from fading too fast?
How do you lose yourself to someone
And never lose your way?
How do you not run out of new things to say?

And since we know we're always changing
Why should it be the same?
And tell me how year after year
You're sure your heart will fall apart
Each time you hear the name?

I know the way you feel for her
It's now or never
The more I love the more that I'm afraid
That in her eyes I may not see forever
Forever

If we can be the best of lovers
Yet be the best of friends
If we can try with everyday to make it better as it grows
With any luck, then I suppose
The music never ends