Hè Muộn

• Nguyên tác: L'Été Indien
• Nhạc: Toto Cutugno
• Lời: Vito Pallavicini, Pasquale Losito, & Sam Ward
• Lời Pháp: Claude Lemesle & Pierre Delanoë
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày:  Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Nhạc phẩm L’Été indien này tôi dịch đã khá lâu, nhưng gần đây mới viết lại tờ nhạc.  Thế nên, bạn nhận được ngay khoảng mùa hè này, cùng với một bản nữa là 28°à l’ombre.  Cả hai ca khúc đều có phần… nói.

Cùng thời điểm này, nhạc sĩ Cung Tiến qua đời, tôi lại hối bạn phối bài Nguyệt Cầm mà tôi đã kiến trúc cũng từ lâu, nhưng bị bạn cho vào hộp thơ “Để Từ Từ Tui Tính”.  Và bài này thì có phần… đọc thơ.

Chỉnh âm xong ba bản liên tiếp, bạn bảo tôi, Sao dạo này… nói nhiều dữ thế?

Ừ, cũng tại vì…

Hứa nhé, không nói nữa

Lần tới xem hình rồi nghe nhạc thôi há.

LV: Không hiểu bạn hứng chí sao mà lần đó gửi cho tôi cả 2 bài nhạc Pháp mà lại chơi cùng một kiểu nói nhiều, hát ít. Riêng tôi thì là kẻ chỉ chú ý đến nhạc nhiều hơn là lời. Bởi thế bài gì mà có “nói lèo nhèo” là tôi thường “cho qua một bên”. Cũng chỉ vì khi làm xong bài Nguyệt Cầm nên tôi cũng sẵn trớn thanh toán luôn hai bài bạn gửi. Dù sao thì cũng cần nhạc cho lên vào dịp hè. Thêm nữa là nhạc Pháp êm dịu, dễ nghe cũng giúp cho thay đổi chút không khí thế cho những bài nhạc jazz, nhạc bossa nova bí hiểm, khó nuốt. Nói thôi đủ rồi nhé! Đừng chọn bài phải hú nữa thì khổ.

Nhưng đặc biệt nhất trong bài Hè Muộn tuần này là có tiếng hát mơ hồ, lãng vãng trong phần nhạc nền của người đẹp Duyên, kẻ “nâng khăn, sửa túi” cho bạn trong mấy chục năm. Chúc mừng hai bạn đạt được cảnh giới “phụ xướng, phu lèo nhèo”.

Hè Muộn

Em biết không
Chưa bao giờ anh thấy hạnh phúc như sáng hôm ấy
Mình đi bên nhau trên bờ biển, rất giống nơi đây
Trời vào thu
Một ngày thu thật đẹp
Mùa như thế chỉ có trên vùng Bắc-Mỹ mà người ta gọi là Hè Muộn
Riêng với anh, sẽ mãi là mùa hè của đôi ta.
Anh nhớ áo em lộng bay trong gió trông như một bức tranh màu nước
Và anh nhớ, anh nhớ rất rõ lời em đã nói với anh buổi sáng hôm ấy
Dù một năm, môt thế kỷ, một thiên thu đã trôi qua

Chốn xa vời
Mình đi đến nơi nào cuối chân trời
Nơi chúng ta yêu như ngày nào
Mặc tình yêu chết theo thời gian.
Tháng năm dài
Là muôn sớm mai Hè giống hôm này
Bao màu nắng trong cơn muộn màng say

Hôm nay, anh chợt thấy buổi sáng mùa thu ấy đã quá xa vời
Nhưng sao anh có cảm tưởng như mình vẫn còn đấy
Anh nghĩ về em
Em ở đâu? đang làm gì?
Có còn chút hình bóng gì của anh trong con tim em?
Anh nhìn những lớp sóng vẫn tràn lên cát.
Em thấy không, giống như sóng, anh cũng quay về đây
Giống vậy, anh nằm đây trên bờ cát và nhớ đến em
Anh nhớ sóng nước, nhớ hơi biển mặn, nhớ mặt trời ấm áp, những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi
Vậy mà cả một thiên thu, một thế kỷ, một năm đã trôi qua

L’Été indien

Tu sais
Je n'ai jamais été aussi heureux que ce matin-là
Nous marchions sur une plage un peu comme celle-ci
C'était l'automne
Un automne où il faisait beau
Une saison qui n'existe que dans le Nord de l'Amérique
Là-bas on l'appelle l'été indien
Mais c'était tout simplement le nôtre
Avec ta robe longue
Tu ressemblais à une aquarelle de Marie Laurencin
Et je me souviens
Je me souviens très bien de ce que je t'ai dit ce matin-là
Il y a un an, y a un siècle, y a une éternité

On ira
Où tu voudras, quand tu voudras
Et on s'aimera encore
Lorsque l'amour sera mort
Toute la vie
Sera pareille à ce matin
Aux couleurs de l'été indien

Aujourd'hui je suis très loin de ce matin d'automne
Mais c'est comme si j'y étais
Je pense à toi
Où es-tu, que fais-tu
Est-ce que j'existe encore pour toi?
Je regarde cette vague qui n'atteindra jamais la dune
Tu vois, comme elle je reviens en arrière
Comme elle je me couche sur le sable et je me souviens
Je me souviens des marées hautes
Du soleil et du bonheur qui passaient sur la mer
Il y a une éternité, un siècle, il y a un an...

Tình Vọng

Nhạc & lời: Lucio Dalla
Lời Việt: Diệu Hương
Trình bày: Lê Thu Hiền
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Lê Thu Hiền Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Tranh: Frida Kahlo
Photo & graphics: MarcMarc
• Nguyên tác: 
• Nhạc & lời: 
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: 
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: 
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Caruso là ca khúc viết bởi Lucio Dalla tặng cho Enrico Caruso, là ca sĩ opera nổi tiếng của Ý vào cuối thế kỷ 19.  Caruso xuất thân từ một gia đình nghèo hèn ở Naples, và đã trải qua bao gian truân trong lúc đeo đuổi con đường nghệ thuật, kể cả chuyện người vợ đã bỏ ông đi theo một người đàn ông khác trong lúc ông chưa thành danh .  Vì thất tình, ông đã đi qua Mỹ và rồi trở thành một danh ca lừng lẫy trước khi về lại cố hương.

Caruso là ca khúc Lucio Dalla thuật lại những gì xảy ra vào đêm gần cuối đời của Caruso. 

“Đêm hôm ấy, trời rất nóng.  Ông ta tiếp tục hát như cố chinh phục người yêu.  Ông mang cả cây đàn dương cầm ra balcon để hát những bài tình ca tặng cho người ông yêu thương.  Giọng hát của ông vang vọng cả vùng duyên hải, khiến những thuyền câu kéo về thả neo trên biển gần đó để nghe ông hát.  Những ngọn đèn câu lấp lánh như sao trời, lại nhắc nhở ông về quãng thời gian xa quê hương.

Nhưng tình thế càng lúc càng căng thẳng.  Hai ngày sau, ông qua đời tại Naples vào ngày 2 tháng 8 năm 1921.”

Tình Vọng là một tái tạo từ ca khúc Caruso, với nhiều ngẫu biến trong giai điệu cũng như ca từ, phóng tác bởi nhạc sĩ Diệu Hương, qua tiếng hát mang rất nhiều nỗi niềm của Lê Thu Hiền. 

KẻJazz mời các bạn nhạc lắng nghe.

Tình Vọng

Ôi như mộng du, hồn ta đang thoát đi tìm em
Trong cơn dịu êm, tình đưa ta tới nơi bình yên
Con tim hôm nay cho ta biết nỗi yêu thương còn đấy
Yêu đến bao giờ hồn vẫn thấy dại khờ

Tình yêu là những huyền thoại
Rồi có lúc đôi khi ngồi nhớ lại
Từ khi em đến tình cờ
Ta bỗng thấy yêu em thật bất ngờ

Đời qua như gió đổi mùa
Ta mới biết khát khao từng hơi thở
Từng trong nhung nhớ đợi chờ
Như chiếc lá xac xơ cành rũ khô

Đi trong chiều nay, chiều thênh thang… vấn vương còn mang
Ta nghe từ đâu, dừng lại đây dấu chân thời gian
Trong vô bờ kia, đêm hoang vắng khát khao tình ấy
Đi mãi xa đời, tình vẫn cứ gọi mời

Caruso

Qui dove il mare luccica e dove tira forte il vento
Su una vecchia terrazza davanti al golfo di Surriento
Un uomo abbraccia una ragazza dopo che aveva pianto
Poi si schiarisce la voce e ricomincia il canto

Te voglio bene assai
Ma tanto, ma tanto bene, sai
È una catena ormai
Che scioglie il sangue dint'e vene, sai

Vide le luci in mezzo al mare,
Pensò alle notti là in America
Sai erano solo le lampare
E la bianca scia di un'elica
Sentì il dolore nella musica
Si alzò dal pianoforte
Ma quando vide la luna uscire da una nuvola
Gli sembro più dolce anche la morte poi
Guardò negli occhi la ragazza
Due occhi verdi come il mare
Poi all'improvviso uscì una lacrima e lui credette di affogare

Te voglio bene assai
Ma tanto, ma tanto bene, sai
È una catena ormai
Che scioglie il sangue dint'e vene, sai

La potenza della lirica
Dove ogni dramma è un falso
Che con un po' di trucco e con la mimica, sai
Puoi, puoi anche diventare un altro

Così, così divento tutto piccolo
Anche le sole notti là in America
Ti volti e vedi la tua vita
Come la scia di un'elica