Aline, Xin Vĩnh Biệt

Ôi Tình Yêu (Oh Mon Amour) – Nguyễn Thảo

Aline (Aline) – Ngô Nhật Trường

Nhạc & lời: Christophe
Lời Việt: Ngu Yên & Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

Daniel Bevilacqua, người ca sĩ Pháp có tên là Christophe vừa qua đời hôm thứ năm, ngày 16, tháng tư tại Brest.  Covid-19 đã cướp đi một ngôi sao của một thời tuổi trẻ Việt Nam.  

NNT: Nhạc của Christophe không phải là loại mà tôi mê. Nhưng tôi yêu thích cách ông chơi nhạc. Có lẽ Christophe là một trong số ít những nghệ sỹ cũ chịu chơi nhạc mới và luôn làm mới những gì đã cũ. Tôi tìm thấy ở ông vài điểm tương đồng, hay là với mấy anh ở KẻJazz cũng vậy. Đó là sự sáng tạo không ngừng. Mà chỉ có tình yêu dành cho âm nhạc mới có thể làm được. Tôi nhớ lần ông trở lại Việt Nam hồi 2013, khi khán giả yêu cầu ông hát lại bản Aline, ông làm ra vẻ khó hiểu:
– Tôi không ngờ các bạn còn nghe bản này. Tôi đã quên nó rồi. Đã hơn 50 năm rồi.
Tất nhiên quên sao được mà quên. Nhưng nói nhớ thì cũng thật chẳng nhớ. Ông đã gọi tên Aline thật lạ với tiếng dương cầm của mình, dưới ánh đèn màu xanh dương đơn độc. Giai điệu cũ vang lên, tôi cảm thấy như mình chìm vào một không gian vừa hư vừa thực. Gương mặt, mái tóc, đôi mắt, miệng cười, đôi bàn tay, tiếng gió thổi, tiếng hát… Dĩ vãng!
Những bài hát không chỉ là thanh âm mà còn là ảnh hình về những kỷ niệm. Những kỷ niệm được làm nên, cất giấu trong tiếng nhạc. Và người nghệ sỹ đã vô tình trở thành người canh gác những kỷ niệm.
Hôm nay người canh giữ kỷ niệm của tôi, Christophe, đã ngủ yên. Mãi mãi. Trong một giấc mộng viễn du. Mà sao kỷ niệm đó vẫn còn mãi chưa chịu bay đi.

Dưới Trời Paris

Nhạc: Hubert Giraud
Lời Pháp: Jean Drejac
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Châu Hạnh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio (Saigon, VN)
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Bạn có bao giờ đến Paris vào tháng Tư chưa?  April in Paris.  Thật vậy, sau những ngày dài mùa Đông, cuối tháng Ba, cái lạnh bắt đầu bớt gay gắt.  Ánh mặt trời dường như ấm hơn một chút.  Buổi chiều trời dường như sáng dai dẳng hơn một chút.  Những quán café vỉa hè dường như đông người hơn một chút.

Tôi vẫn có nhiều kỷ niệm với thành phố cổ này.  Những buổi hẹn hò với bạn bè, lê la từ quán ăn này qua hầm rượu nọ.  Những sáng lang thang trong vườn Musée Rodin.  Những buổi trưa ngồi đọc sách… cọp ở Shakespeare & Company.  Hoặc đứng bên lề đường nhâm nhi ly kem Berthillon ở Île Saint-Louis.  Nhưng êm đẹp nhất là lần tôi đến Paris vào giữa tháng Tư.  Một người bạn tổ chức buổi tiệc trên một chiếc du thuyền chạy dọc giòng sông Seine.  Chiều xuống, trời bỗng nhiên trở lạnh như muốn tiếp nối lại những ngày mùa Đông cũ.  Hai bên bờ sông, hàng quán đã lên đèn.  Ánh điện vàng hắt xuống mặt nước những hình thù quái dị.  Tôi đứng trên boong tàu, nhâm nhi một ly scotch, thèm một điếu thuốc (vì lúc ấy thành phố đã có lệnh cấm hút thuốc trong quán ăn), ngẩn ngơ nhìn bầu trời nhá nhem.  Và tôi nghĩ, cuộc đời thi vị quá.  Nhưng cũng phù du quá.  Tôi hôm đó và tôi sau này sẽ mãi mãi là hai người xa lạ.

Sous le ciel de Paris mang đến cho tôi thật nhiều hoài niệm, nhắc nhở những kỷ niệm khó quên đó.  Tôi có thể tưởng tượng người nhạc sĩ đã mất bao nhiêu tháng ngày tìm kiếm những cái đẹp thật là mong manh mà cũng gây nhiều ấn tượng của thành phố này.  Bầy chim bồ câu gù gọi trên nóc những căn chung cư vào buổi tinh mơ.  Tiếng vĩ cầm như quấn quít bước chân của khách nhàn du bên giòng sông Seine vào xế chiều.  Tiếng nước lăn tăn vỗ về những người bộ hành trên đường về sau một tối say sưa trong quán rượu.  Đối với tôi, ca khúc này thật là… Paris.

LV: Đã đến thăm Paris nhiều lần nhưng tôi chưa có dịp thăm kinh đô ánh sáng này vào tháng Tư. Với tôi Paris vẫn luôn có sức hấp dẫn đặc biệt khiến tôi luôn mong ngày trở lại. Nhạc phẩm Sous Le Ciel de Paris vẫn nhắc tôi lời mời gọi đó. Hôm nay ngồi kẹt dí trong nhà tránh nạn nhưng hồn đã bay bổng về khung trời thơ mộng đó. Paris ơi! Sẽ có ngày tôi quay lại…

NT: Thật vâyj, KẻJazz xin mời các bạn, trong những ngày bị cấm cung tại gia, hãy cùng Châu Hạnh và Ngô Nhật Trường đi lang thang hang cùng ngõ hẹp của thành phố tuyệt vời này…

Dưới Trời Paris page

Trời Paris theo những khúc ca bay cao vang vang trời
Là bao câu nói từ trong trái tim anh đang yêu đời

Trời Paris say theo những bước chân êm đôi nhân tình
Niềm đam mê cho người thêm thấy miên man trong tuyệt vời

Bên dưới chân cầu Bercy, kia triết nhân ngồi một mình
Bỗng tiếng vĩ cầm lả lơi lan xa cho vướng chân bao người qua

Trời Paris lắng nghe tiếng ca du dương mỗi khi chiều (nắng qua)
Là lời yêu thương từng con phố với bao kỷ niệm xưa

Dưới bóng Notre Dame, nhốn nháo câu chuyện đời
Giữa chốn Paname này, bỗng biến tan đâu rồi
Loáng tia nắng chiều, vàng hanh trời mây
Accordéon, chàng trai mê say
Hy vọng đơm hoa. Thơm ngát hương thành đô

Trời Paris vui theo sóng nước lăn tăn trôi xuôi giòng (đó đây)
Rồi trong đêm tối nhẹ ru kẻ ăn chơi hay ăn mày

Trời Paris có chim trắng mang tin vui nghe rộn ràng (khắp nơi)
Từ bao phương xa về đây líu lo say câu yêu đời

Nhưng mấy ai ngờ điều gì như chút bí mật truyền kỳ
Bao thế kỷ rồi mà như chưa thôi say đắm Île Saint Louis?

Ngày vui Paris như khoác áo thiên thanh cả một trời
Rồi khi mưa rơi là như phố kia đang cơn ngậm ngùi

Trời Paris ghen khi thấy sao bao nhiêu đôi nhân tình (đắm say)
Làm cơn giông tới, rền vang sấm sét bay xuyên ngang trời

Mà trời Paris nào có lâu đâu trong cơn giận hờn
Tựa lời xin lỗi bằng năm sắc mây, ôi sao rực rỡ
Sous le ciel de Paris
	
Sous le ciel de Paris s'envole une chanson
Elle est née d'aujourd'hui dans le cœur d'un garçon

Sous le ciel de Paris marchent des amoureux
Leur bonheur se construit sur un air fait pour eux

Sous le pont de Bercy un philosophe assis
Deux musiciens quelques badauds puis les gens par milliers

Sous le ciel de Paris jusqu'au soir vont chanter
L'hymne d'un peuple épris de sa vieille cité

Près de Notre Dame parfois couve un drame
Oui mais à Paname tout peut s'arranger
Quelques rayons du ciel d'été
L'accordéon d'un marinier
L'espoir fleurit au ciel de Paris

Sous le ciel de Paris coule un fleuve joyeux
Il endort dans la nuit les clochards et les gueux

Sous le ciel de Paris les oiseaux du Bon Dieu
Viennent du monde entier pour bavarder entre eux

Et le ciel de Paris a son secret pour lui
Depuis vingt siècles il est épris de notre Île Saint Louis

Quand elle lui sourit, il met son habit bleu
Quand il pleut sur Paris se'est qu'il est malheureux 

Quand il est trop jaloux de ses millions d'amants
Il fait gronder sur nous son tonnerre éclatant

Mais le ciel de Paris n'est pas longtemps cruel 
Pour se faire pardonner il offre un arc en ciel

Sợ Biết Tình Yêu Đổi Thay

Nhạc & lời: Osvaldo Farrés
Lời Pháp: Luis Mariano
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Điêu khắc phẩm: Damien Hirst
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Đáng lẽ tuần lễ này là vào Spring Break, những ngày nhộp nhịp nhất trong khóa học mùa Xuân cho đám học sinh, sinh viên.  Vậy mà bỗng nhiên, mùa dịch đến.  Dịch Coronavirus.  Cuộc sống bất thình lình ngừng thở.  Đường phố trống trơn như bị bỏ hoang.  Những bãi biển không một bóng người.  Chợt nghĩ ca khúc La Isla Bonita mà tôi dự định sẽ đăng trong tuần này giờ nghe thật… chẳng hợp thời.  Thế nên tôi phải tìm một ca khúc khác.

Trở lại chuyện dịch… nhạc.  Cách đây hai năm, tôi dịch ca khúc Nào Biết, Nào Biết Người Ơi từ bản tiếng Tây Ban Nha Quizás, Quizás, Quizás.  Anh Ngu Yên bảo tôi, bản tiếng Pháp nghe thú vị hơn.  Qui sait, qui sait, qui sait.  Có thể gọi là: Ai Biết, Ai Biết Tình Yêu.  Nếu không thì: Sợ Biết Tình Yêu Đổi Thay .  Tôi ngẫm nghĩ, tình yêu đổi thay thì cũng dễ hiểu, nhưng sợ biết là sao?  Mà ai sợ?  Mình hay người kia?  Phân vân thì mặc phân vân;  anh NY gửi bài đến thật đúng lúc, gửi cho bạn liền.

LV: Bạn gửi lời dịch mới của Ngu Yên. Tôi hỏi bạn có định hát phiên bản này không. Bạn nói nếu tôi làm cho bài “real sad” bạn sẽ hát. Tôi thấy tôi không phải cố gắng gì nhiều. Bài đã buồn lại gặp lúc đang lo buồn như thế này. Muốn vui cũng không cười nổi…

NT:  Ha ha, bạn nói thật đúng.  Trong thời buổi dịch Covid-19 này, chúng ta chỉ có cười… mếu thôi.  KẻJazz mong các bạn hữu xa gần hãy giữ gìn sức khỏe.  Nếu bị “cấm cung” thì các bạn cứ nghe… KẻJazz, ít ra  cũng mua vui được vài trống canh nhé.  Và cứ gửi comments cho KẻJazz để ta cùng hàn huyên cho bớt thấy cô đơn.

Sợ Biết Tình Yêu Đổi Thay page

Tình yêu làm sao ai biết được
Đừng hỏi tình có còn lâu dài
Đừng hỏi tình kia vội chóng phai
Đừng hỏi tình yêu làm chi?

Dù anh thề yêu em suốt đời
Dù biết lời hứa thật trong lòng
Mà sao tình em chợt thở dài
Sợ biết tình yêu đổi thay

Rồi có những lúc sống vui đùa
với tiếng đàn, với tiếng cười...
Người ấy đắm đuối nép trong lòng
bước quay cuồng, mắt mơ màng

Dù anh thề không có ý gì
Dù chỉ một thoáng đã quên rồi
Mà sao lòng em cay đắng hoài
Tình hỡi, tình ơi, sầu chi?

Chuyện cũ vẫn giữ mãi trong đời
những khi buồn, nhớ đau lòng...
Người ấy vẫn đến giữa mơ hồ
Lúc anh đàn, mắt mơ màng

Dù anh thề yêu em suốt đời
Dù hứa người ấy đã quên rồi
Mà sao lòng em lo lắng hoài
Sợ biết tình yêu đổi thay...
Ai biết, ai biết, tình yêu
Qui sait, qui sait, qui sait
	
Tu jures que tu m'aimes
Bien plus que moi je t'aime
Pourtant je dis quand même :
Qui sait, qui sait, qui sait.
Tu dis que sur la terre
C'est moi qui tu préfères,
Que nul ne peut te plaire,
Qui sait, qui sait, qui sait.

Un soir, dans une danse
Un autre s'avance,
Djà ton coeur frivole
Dans ta robe tourne et vole,
Et ce baiser qu'il ose voler
Sur ta joue rose tu dis:
C'est peu de chose,
Qui sait, qui sait, qui sait!

Tu dis que dans la danse
Les tendres confidences
N'ont guère d'importance,
Qui sait, qui sait, qui sait.
La preuve est qu'au passage
S'il frôle ton corsage,
Lequel est le moins sage,
Qui sait, qui sait, qui sait.

Pour peu que l'amourette
Te tourne la tête,
Vas-tu m'être infidèle
Pour de telles bagatelles,

Mais si jamais tu oses,
Moi même, je suppose,
Ferais la même chose,
Qui sait, qui sait, qui sait!

Giai Nhân Chẳng Hề Ân Hận

Nhạc & lời: Sting & Dominic Miller
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Có người bảo tôi rằng anh ta không chịu được loại nhạc smooth jazz, một loại nhạc jazz có giai điệu dễ nghe, loại easy-listening pop, thường viết trên một nền của R&B nhẹ. Một loại nhạc jazz rất… an toàn, vì không có những chế biến theo ngẫu hứng. Loại nhạc này xuất hiện vào giữa thập niên 70, cao trào trong thập niên 80 và sau đó đã nhường lại cho nhạc jazz fusion. Tôi không hẳn đồng ý với anh bạn. Có những ca khúc thể loại smooth jazz tôi vẫn rất yêu thích, ví dụ như Just the Two of Us (Khi Còn Có Đôi Ta) của Grover Washington, Smooth Operator của Sade, This Masquerade (Trò Chơi) của George Benson, vân vân. Thời hiện đại có những ca sĩ như Norah Jones, Corinne Bailey Rae, Eva Cassidy vẫn cống hiến nhiều ca khúc trong thể loại này.

La belle dame sans regrets là một trong những nhạc phẩm smooth jazz tuyệt vời, qua giọng hát khan khản và ấm áp của Sting. Bài nhạc xuất hiện vào năm 1996 với một giai điệu rất đẹp, nhất là khi nghe thêm tiếng kèn của Chris Botti. Cách đây không lâu, Anh Thi có hỏi tôi dịch ca khúc này cho cô. Nhưng sau đó cô bận với công ăn việc làm và không còn thời giờ để làm chuyện “ăn cơm nhà, vác ngà voi” nữa. Vả lại, theo tôi, ca khúc này hợp với tâm tình của người nam hơn. Nên khi bạn viết hòa âm xong, và đề nghị đưa cho Ngô Nhật Trường, tôi hưởng ứng ngay.

Có lẽ cũng cần nói thêm: Khung cảnh bài nhạc là một sòng bài lộng lẫy; giai nhân là một cô gái không hẳn chuyên nghiệp.  Nhưng kẻ anh hùng thì cuối cùng vẫn cứ ngẩn ngơ và mình thì đầy thương tích.

Giai Nhân Chẳng Hề Ân Hận page

Thầm nói, “Nhảy cùng em”
Và anh lặng theo.
Vụng về từng bước,
Giầy em đạp sướt.
Thấy em ngượng ngùng,
Hoang mang dấy lên trong lòng.
Vẫn không hay em thế nào, vậy thôi.

Lừa dối, là em.
Dập nát buồng tim.
Chẳng hề lầm đâu,
Em tự cho mình đúng.
Nói năng huyên thuyên,
Nhưng anh vẫn chưa hiểu ra.
Giai nhân ân hận gì không?

Kẻ hát, người reo,
Kẻ khóc, người trêu.
Hạt mầm này gieo
Từ cây sồi xấu.
Cháy bay túi thôi..
Em đâm chán, quay lưng đi
Anh trông theo em,
Im hơi, mong đợi.
Giai nhân ân hận gì đâu.
La Belle dame sans regrets

Dansons tu dis
Et moi je suis
Mes pas sont gauches
Mes pieds tu fauches
Je crains les sots
Je cherche en vain les mots
Pour m'expliquer ta vie alors

Tu ments ma soeur
Tu brises mon coeur
Je pense tu sais
Erreurs jamais
J'écoute tu parles
Je ne comprends pas bien
La Belle Dame Sans Regrets

Je pleure tu ris
Je chante tu cries
Tu semes les graines
D'un mauvais chéne
Mon blé s'envole
Tu en a ras le bol
J'attends, toujours 
Mes cris sont sourds

Hoa Thơ Dại

Nhạc: Sidney Joseph Bechet
Lời: Fernand Lucien Bonifay & Mario Bua
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Hoa Thơ Dại, thỉnh thoảng, vẫn được vắn tắt thành… Hoa Dại.  Nghĩ cho cùng, hoa dại thì có thật, mà thường là có rất nhiều, mọc tràn đất hoang dã.  Cũng nghe nói, hoa dại phương nam, đem về trồng nơi đất bắc, bỗng trở thành hiếm quý mà hết dại.  Hoa thơ dại thì không như thế.  Hoa chỉ nở một lần trong cuộc đời.  Thời gian trôi đi.  Tuổi thơ qua theo.  Hoa thơ dại chỉ còn thoảng mùi hương thơm trong trí nhớ.

Ngô Nhật Trường chọn hát ca khúc này, vô tình hay hữu ý, tôi không rõ.  Nhưng tôi rất rõ là bạn rất đam mê… trồng hoa.  Nơi căn nhà nhỏ giữa thành phố Sài Gòn, khu vườn của bạn là chỗ trú chân của bầy bươm bướm, ong, chuồng chuồng.  Vì nơi đây thì hoa đủ loại, Tô Liên, Ngải Mọi, Hải Đường, Diên Vĩ, và còn nhiều những hoa thơm cỏ lạ khác nữa.  Nơi đây, bạn vẫn ngày ngày tỉ mỉ thì thầm cùng cây cỏ.  Những bông hoa đó, hoa nào là hoa thơ dại, Ngô Nhật Trường nhỉ?

NNT: Câu hỏi của anh quả thật khó mà trả lời. Mà tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Hoa nào là hoa thơ dại? Chợt hôm nay trong lòng cũng muốn biết câu trả lời.

Tôi từ ngày nhỏ đã say mê cỏ cây. Và cũng may mắn được sống ở nơi có nhiều cây cối, đồng cỏ, dù là giữa lòng phố. Thời nghèo khó có mấy ai mà mua hoa về trồng. Họa may là ngày Tết, tôi theo mẹ ra chợ hoa mua vài ba chậu vạn thọ đại hạ giá (vì đã sắp sửa tới giờ giao thừa) để trưng cho gọi là có không khí tết nhứt. Thế nên, tuổi thơ của tôi chỉ có những bông hoa dại ở đồng cỏ hay bên vệ đường, những bãi đất bỏ hoang. Hoa dại với tôi như những kẻ du mục với cuộc sống phiêu du đó đây. Hoang sơ, mộc mạc nhưng cũng đầy tràn kiêu hãnh. Vẻ đẹp đó không lộng lẫy như những cây hoa được người cưng chiều nhưng nó ghi khắc mãi trong trí nhớ của tôi.

Bông hoa thơ dại trong Petite Fleur chắc hẳn cũng như vậy. Cũng cưu mang những dĩ vãng. Đóa hoa thơ ngây đó hẳn đã ghi khắc trong tâm trí người nhạc sỹ những kỷ niệm. Những kỷ niệm của một cuộc tình đơn sơ, đẹp đẽ. Và nghĩa là hình dáng của người tình. Nói về hoa thơ dại của người nhạc sỹ coi như cũng đã trả lời cho chính tôi vậy.

Hoa Thơ Dại page

Hoa ven đường
Từng nụ hoa rất âm thầm
Ngày mai dẫu hoa tàn phai
Riêng anh còn giữ trong lòng

Nụ hoa nào
Làm đôi mắt em ngời sáng
Nồng hương ngất ngây hồn anh
Vùng hạnh phúc cõi mộng mơ
Ngày đôi chúng ta còn thơ
Mùa xuân chớm hoa tình yêu
Nhẹ phơi sắc hương là em
Vì anh

Trong cõi đời
Dù giây phút đắng cay nào
Nguồn hạnh phúc vẫn là em
Cánh hoa thơ dại

Thời thanh xuân ấy
Dừng chân phút giây mộng mơ
Ngạt ngào hương hoa
Mùi hương ấp yêu tình thơ đắm say

Anh tin rằng
Tình em như cánh hoa nào
Rạng rỡ mãi giữa vườn yêu
Cánh hoa thơ dại

Petite Fleur

Si les fleurs
Qui bordent les chemins
Se fanaient toutes demain
Je garderais au coeur

Celle qui
S'allumait dans tes yeux
Lorsque je t'aimais tant
Au pays merveilleux
De nos seize printemps
Petite fleur d'amour
Tu fleuriras toujours
Pour moi

Quand la vie
Par moment me trahit
Tu restes mon bonheur
Petite fleur

Sur mes vingt ans
Je m'arrête un moment
Pour respirer
Ce parfum que j'ai tant aimé

Dans mon coeur
Tu fleuriras toujours
Au grand jardin d'amour
Petite fleur...



Ca Khúc Prévert

Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Có một lần tôi đọc ở đâu đó về kỹ thuật viết lời nhạc, ngoài việc sắp đặt những ý tưởng, giàn dựng câu chuyện, gói ghém xúc cảm, qua ngôn từ, tác giả còn cần phải tạo cho ca khúc một sức hấp dẫn. Đôi khi, tác giả dùng ẩn dụ để kích thích người nghe tìm hiểu thêm những gì tác giả cố tình che đậy. Nhiều lúc, tác giả dùng từ ngữ không thường đi với nhau để tạo hình tượng bí ẩn. Ngay cả khi tác giả dùng vần (hoặc đôi khi không dùng) trong lời nhạc, họ đã khiến người nghe phải “tham gia” trong vài mươi phút “du hành” cùng tác giả. Đây là những điều thú vị tôi thường thấy trong nhạc của Serge Gainsbourg. Lời nhạc của ông hầu như lúc nào cũng mang nhiều bí mật, câu chuyện thường có nhiều tầng lớp, hình ảnh thường mang nhiều góc cạnh, chữ thường mang nhiều nghĩa.
Trong ca khúc này, La chanson de Prévert, ông đã mượn tên tuổi của tác giả và cả tác phẩm Les feuilles mortes làm nền gốc. Ông cũng mượn nguyên văn câu đầu tiên trong bài làm câu mở đầu cho bài nhạc của mình. Oh, je voudrais tant que tu te souviennes. Một bài nhạc có nhiều cái “mượn” nhưng lại rất original, rất Gainsbourg. Chính điều đó là cái thú vị trong bài nhạc của ông.

Ca Khúc Prévert

Này người tình ơi, anh xin em luôn mãi nhớ
Khúc hát thuở ấy vẫn chưa hề quên
Câu thơ năm nao ru em vào mơ
Prévert và Kosma, với tiếng đàn

Loáng thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Anh nghe thêm chơi vơi trong niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, mất hút bao cuộc tình
Nhưng tim sao chưa mờ khuất bóng hình

Từng cuộc vui say mang anh đi khắp chốn
Với những khúc hát nghe sao nhàm tai
Anh thêm xa xôi, tim thêm lạnh giá
Nên lâu nay anh đã chẳng biết nói gì

Chợt thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Cho anh chơi vơi trong bao niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối giết chết bao cuộc tình
Nhưng tim sao chưa chôn hết bóng hình 

Rồi mùa thu qua đi cho đông mang tuyết đến
Giống khúc hát cũ phút giây từ ly
Từ khi nao đôi ta không hề biết
Giờ trong con tim băng giá lấp đầy

Lời hát vẫn thế “Les feuilles mortes”
Nhưng nay đã quên những kỷ niệm cũ
Tìm mãi trí nhớ, giữa xác bao cuộc tình
Chợt hay trong tim mất hết bóng hình

La Chanson de Prévert

Oh je voudrais tant que tu te souviennes
Cette chanson était la tienne
C'était ta préféré je crois
Qu'elle est de Prévert et Kosma

Et chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Avec d'autres bien sur je m'abandonne
Mais leur chanson est monotone
Et peu à peu je m'indiffère
A cela ‘il n'est rien à faire’

Car chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Peut-on jamais savoir par où commence
Et quand finit l'indifférence
Passe l'automne vienne l'hiver
Et que la chanson de Prévert

Cette chanson "Les feuilles mortes"
S'efface de mon souvenir
Et ce jour là mes amours mortes
En auront fini de mourir



Bây Giờ Là Mùa Mưa

Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo 
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Phải nói là đây là một trong những bài nhạc tôi rất thích, nhất là khi nghe Stacey Kent với giọng hát rất nhẹ và rất điêu luyện trong cách ngắt câu, cách nhấn chữ.  Hay không thể tưởng.
Nhưng khi bắt đầu dịch thì những từ ngữ nhẹ nhàng kia bỗng hóa đá.  Lời nhạc thoáng ẩn thoáng hiện, với nhiều nhân vật, nhiều hình ảnh, nhiều thời gian, nhiều không gian.  Tôi cầu cứu với bạn.  Rồi bạn cũng tẩu hỏa nhập ma, và bạn cầu viện anh Hoàng Cương.
Cảm ơn anh HC, nhất là tựa đề, Bây Giờ Là Mùa Mưa.  Lâu quá tôi đã quên mất, giờ nghe lại, tôi chợt nhớ đến câu giới thiệu của Trần Dạ Từ năm nào (“Bây giờ là mùa mưa.  Mùa của trời giao tình với đất.  Mùa của người giao tình với người”…  hình như là như vậy).

LV: Đáng lý ra phải cám ơn AT trước đã gợi ý bài này.  Cô còn tạm dịch bài trước cho tôi và bạn nghiền ngẫm, để… tẩu hỏa nhập ma…  Lời của SG mơ hồ, nhiều ẩn ý, nên vừa dịch vừa đoán ý của ông lại càng lúc càng rối rắm.  Nhờ anh HC gợi cho một vài ý nên tôi từ từ dường như cũng tìm ra chút đường đi trong cái mơ hồ của ngôn ngữ Serge Gainsbourg.  Đến khi hòa âm cho bài lại càng thêm rối rắm.  Không phải là bài phổ biến cho nên chẳng thể nào tìm được bản nhạc chính. May mà SK hát khá rõ ràng cho nên tôi nghe để viết nốt lại được.  Phiên bản đầu tiên theo thể loại jazz ballad gửi cho người yêu cầu là AT, không biết cô có thích không?  May quá AT nói OK.  Thở phào nhẹ nhõm! Tiếc rằng đợi mãi hơn năm vẫn không thấy AT nói gì đến việc thâu thanh nhạc phẩm này. Tôi cũng cho là không nên gượng ép người hát nên cũng không nhắc đến khá lâu. Không hứng thì không làm! Đó luôn là tiêu chỉ của tôi, nên tôi thông cảm với AT. Mãi đến gần đây bạn nhắc đến bài và ngỏ ý muốn hát. Thôi không có giọng nữ thì lấy giọng nam vậy. Đã là mùa mưa rồi, bạn hát đi!

NT: Ừ, hôm nọ đang ngồi uống café, bỗng nhiên trời xụp xuống rồi đổ mưa ầm ĩ.  Lại bắt đầu vào mùa bão rồi đây.  Không khí u buồn ẩm ướt làm tôi thèm nghe mấy câu nhạc này quá.  Chờ thì cũng đã khá lâu, thế nên tôi mới nói với bạn cho kịp… mùa bão Texas.

Bây Giờ Là Mùa Mưa page

Mùa mưa đã theo đến chốn đây,
Tan tác tình yêu nào.
Những giọt buồn nhẹ tí tách rơi
Như giọt nước mắt em yêu.
Em thơ dại, một thời anh đã đắm say

Mùa mưa đã theo đến chốn đây.
Xa cách người yêu rồi.
Lúc bầu trời nặng trĩu mây đen,
Nghe nghẹn ngào trong gió rưng rưng
Như chờ, như trông nước mắt ai.

Ngày u ám, sao càng lúc càng thêm tối,
Như ngàn giông bão đang cuồn cuộn dâng.
Và bao xót xa trong mùa cay đắng
Bỗng dưng theo nhau quay về. 

Mùa mưa đã theo đến chốn đây.
Thôi hết tình yêu nào.
Anh lặng buồn rời mái hiên xưa,
Xa người em dáng mong manh.
Em một thời cho anh quá đắm say.

Mùa mưa đã theo đến chốn đây.
Xa cách người yêu rồi.
Ai người sẽ đến bên em
Cho nụ hôn xóa tan đi
Vết mi buồn hằn in dấu khóe môi?
La Saison des Pluies

C'est la saison des pluies
La fin des amours
Assis sous la véranda
Je regarde pleurer
Cette enfant que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Le ciel est de plomb il y a de
     l'humidité dans l'air
D'autres larmes en perspective

Le temps était de plus en plus lourd
Et le climat plus hostile
Il fallait bien que vienne enfin
La saison maussade

C'est la saison des pluies
La fin des amours
J'ai quitté la véranda 
Et me suis approché
De celle que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Un autre viendra qui
D'un baiser effacera
Le rimmel au coin de ces lèvres