Tình Vọng

Nhạc & lời: Lucio Dalla
Lời Việt: Diệu Hương
Trình bày: Lê Thu Hiền
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Lê Thu Hiền Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Tranh: Frida Kahlo
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Caruso là ca khúc viết bởi Lucio Dalla tặng cho Enrico Caruso, là ca sĩ opera nổi tiếng của Ý vào cuối thế kỷ 19.  Caruso xuất thân từ một gia đình nghèo hèn ở Naples, và đã trải qua bao gian truân trong lúc đeo đuổi con đường nghệ thuật, kể cả chuyện người vợ đã bỏ ông đi theo một người đàn ông khác trong lúc ông chưa thành danh .  Vì thất tình, ông đã đi qua Mỹ và rồi trở thành một danh ca lừng lẫy trước khi về lại cố hương.

Caruso là ca khúc Lucio Dalla thuật lại những gì xảy ra vào đêm gần cuối đời của Caruso. 

“Đêm hôm ấy, trời rất nóng.  Ông ta tiếp tục hát như cố chinh phục người yêu.  Ông mang cả cây đàn dương cầm ra balcon để hát những bài tình ca tặng cho người ông yêu thương.  Giọng hát của ông vang vọng cả vùng duyên hải, khiến những thuyền câu kéo về thả neo trên biển gần đó để nghe ông hát.  Những ngọn đèn câu lấp lánh như sao trời, lại nhắc nhở ông về quãng thời gian xa quê hương.

Nhưng tình thế càng lúc càng căng thẳng.  Hai ngày sau, ông qua đời tại Naples vào ngày 2 tháng 8 năm 1921.”

Tình Vọng là một tái tạo từ ca khúc Caruso, với nhiều ngẫu biến trong giai điệu cũng như ca từ, phóng tác bởi nhạc sĩ Diệu Hương, qua tiếng hát mang rất nhiều nỗi niềm của Lê Thu Hiền. 

KẻJazz mời các bạn nhạc lắng nghe.

Tình Vọng

Ôi như mộng du, hồn ta đang thoát đi tìm em
Trong cơn dịu êm, tình đưa ta tới nơi bình yên
Con tim hôm nay cho ta biết nỗi yêu thương còn đấy
Yêu đến bao giờ hồn vẫn thấy dại khờ

Tình yêu là những huyền thoại
Rồi có lúc đôi khi ngồi nhớ lại
Từ khi em đến tình cờ
Ta bỗng thấy yêu em thật bất ngờ

Đời qua như gió đổi mùa
Ta mới biết khát khao từng hơi thở
Từng trong nhung nhớ đợi chờ
Như chiếc lá xac xơ cành rũ khô

Đi trong chiều nay, chiều thênh thang… vấn vương còn mang
Ta nghe từ đâu, dừng lại đây dấu chân thời gian
Trong vô bờ kia, đêm hoang vắng khát khao tình ấy
Đi mãi xa đời, tình vẫn cứ gọi mời

Caruso

Qui dove il mare luccica e dove tira forte il vento
Su una vecchia terrazza davanti al golfo di Surriento
Un uomo abbraccia una ragazza dopo che aveva pianto
Poi si schiarisce la voce e ricomincia il canto

Te voglio bene assai
Ma tanto, ma tanto bene, sai
È una catena ormai
Che scioglie il sangue dint'e vene, sai

Vide le luci in mezzo al mare,
Pensò alle notti là in America
Sai erano solo le lampare
E la bianca scia di un'elica
Sentì il dolore nella musica
Si alzò dal pianoforte
Ma quando vide la luna uscire da una nuvola
Gli sembro più dolce anche la morte poi
Guardò negli occhi la ragazza
Due occhi verdi come il mare
Poi all'improvviso uscì una lacrima e lui credette di affogare

Te voglio bene assai
Ma tanto, ma tanto bene, sai
È una catena ormai
Che scioglie il sangue dint'e vene, sai

La potenza della lirica
Dove ogni dramma è un falso
Che con un po' di trucco e con la mimica, sai
Puoi, puoi anche diventare un altro

Così, così divento tutto piccolo
Anche le sole notti là in America
Ti volti e vedi la tua vita
Come la scia di un'elica

Sẽ Chẳng Ngừng Yêu

Nhạc & lời: Don Gibson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Thu Hiền
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Final mix: LeVuMusic Studio
Hình ảnh từ trang facebook Thu Hien Lê
Graphics: MarcMarc

NT:  Tôi quen biết chị Lê Thu Hiền qua Minh Nguyệt và Triệu Vinh là những ca nhạc sĩ của vùng Washington DC.  Và tôi cũng nghe đến chị qua anh Ngu Yên và chị Ngọc Phụng là những người từng theo học ở viện đại học Đà Lạt.  Cho nên tôi luôn luôn xem mình chỉ là đàn em trên sân chơi, kẻ hậu bối trong giới “giang hồ âm nhạc”.

Tuy chưa gặp, nhưng qua trang KeJazz, chị rất là… chị lớn.  Từng bài hát chúng tôi đăng tải, chị luôn luôn có thì giờ nghe, rồi viết lời nhận xét đầy khích lệ về cách viết lời, cách hát cũng như cách hòa âm.  Chị luôn luôn dịu dàng chân thật trong những lời khen tặng mà không cầu kỳ kiểu cách bề ngoài.  Thành ra tuy chưa gặp mà tình thân của chúng tôi thật là đậm đà.

Rồi buổi đi hát ở DC, một buổi nhạc giới hạn số đông vì nạn dịch, đã được Minh Nguyệt, Trí Bùi và Triệu Vinh tổ chức trong bầu không khí thật thân mật của quán Cafe Montmartre.  Nơi đó tôi đã gặp và nghe chị Lê Thu Hiền trình bày nhiều ca khúc qua nhiều thể loại khác nhau.  Bài nhạc cuối cùng là một bài tôi rất thích của Don Gibson.  Mặc dù giàn nhạc không được đầy đủ, nhưng chị đã gây cho tôi thật nhiều ấn tượng qua ca khúc I Can’t Stop Loving You.  Ngay lúc ấy, câu sẽ mãi yêu anh trọn đời bỗng đến với tôi như một lời ngỏ của phiên bản Việt.

Và nhờ vậy, Sẽ Chẳng Ngừng Yêu.

Tuần này lại là một tuần lễ đầy biến cố trên thế giới, với tin tức điên rồ của Vladimir Putin xua quân lính Nga qua xâm lăng nước Cộng Hòa Ukraina.  Nhìn những tấm lòng yêu nước đầy dũng cảm của người dân Ukraina, tôi bồi hồi nhớ đến những người anh hùng vào những năm cuối cùng của cuộc nội chiến Việt Nam.  Những cảm xúc tưởng đã quên lãng theo thời gian bỗng bùng lên trong lòng.  Những lo âu hoang mang cho tương lai vô định.  Những buồn bã đau thương của buổi chia ly.  Những căm hờn oán hận lũ người vì tham vọng mà hung hãn chém giết đồng loại.  Tất cả ngần thứ ấy lại ùa về trong tôi như nước lũ.  Một lần nữa trong đời, tôi cảm thấy phận mình thật nhỏ nhoi và bất lực.  Nhưng cũng vì thế, tôi đã nhận ra tình yêu thật là mầu nhiệm, vì chỉ có lòng yêu thương mới có thể hàn gắn những đỗ vỡ trong đời.

Và như một lời nguyện cầu, xin mời nghe Sẽ Chẳng Ngừng Yêu và Lê Thu Hiền.

Sẽ Chẳng Ngừng Yêu

Sẽ mãi yêu anh trọn đời
Nguyện lòng em thế thôi
Dù cho sống trong kỷ niệm
Của tháng ngày yêu dấu

Vẫn khát khao đôi môi hôn
Một đời em đắm say
Vì nay sống trong cô quạnh
Cùng bao giấc mơ năm nào.

Phút giây hạnh phúc
Thuở ta còn nhau
Ôi, dù bao năm tháng qua
Còn vấn vương đau lòng

Vẫn hay thời gian
Sẽ xóa hết đi niềm đau
Nhưng từ lúc em mất anh
Là thời gian đứng im

I Can’t Stop Loving You

I can't stop loving you
I've made up my mind
To live in memory
Of the lonesome times

I can't stop wanting you
It's useless to say
So I'll just live my life
In dreams of yesterday

Those happy hours
That we once knew
Tho' long ago, 
They still make me blue

They say that time
Heals a broken heart
But time has stood still
Since we've been apart
%d bloggers like this: