Thờ Ơ

• Nguyên tác: Thờ Ơ
• Nhạc: Ngu Yên
• Lời: thơ Quách Tấn 
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm: phòng thâu LGN
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Hãy đọc bài thơ ngắn của Quách Tấn mà anh Ngu Yên đã phổ thành ca khúc Thờ Ơ tôi đã thâu cách đây 25 năm.

Trơ Trọi

Tình cũng lơ mà bạn cũng lơ,
Bao nhiêu khăng khít bấy ơ hờ.
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ,
Nhớ gửi vào thơ nghĩ tội thơ.
Mưa gió canh dài ngăn lối mộng,
Bèo mây bến cũ quyện lòng tơ...
Hỏi thăm tin tức bao giờ lại
Con thước qua song lại ỡm ờ!

Quách Tấn

Tôi còn nhớ đêm hôm ấy. Tôi đến nhà Niên để thu mấy bài cho CD thứ hai Đợi Chờ Không Biết Đợi Chờ Ai — nói đúng hơn là một EP, vì tôi chỉ chọn vỏn vẹn bảy ca khúc của anh Ngu Yên, thay vì mười bài như thông lệ trên thị trường thời ấy. Trời chớm vào thu — ở Houston, Texas, nghĩa là cuối tháng mười. Không khí bắt đầu mang theo một nét lạnh uể oải.

Trên đường đi, tôi ghé quán ven đường, mua một lon trà Lipton cho mình và một six-pack để hai đứa uống sau buổi thu. Lần nào cũng vậy. Ngồi ngoài vườn sau, trong cái lạnh lành lạnh của đêm, rù rì chuyện trò, nhâm nhi bia — với một gã thanh niên rỗi nghề như tôi, đó là một thú vui.

Đêm đó, tôi thu ca khúc này. Hát xong, nghe lại, thấy như còn thiếu. Hát lại, nghe lại, vẫn cái cảm giác hụt hẫng ấy. Niên đề nghị ngưng thâu, may ra chút men bia sẽ làm thay đổi cái “spirit”.

Ngồi yên trong bóng tối sau nhà, cái lạnh ban đêm kéo tôi về một thời còn nhỏ — những sáng bị gọi dậy đi lễ. Nhà cách nhà thờ chín, mười khu phố. Trong bóng tối, tôi lủi thủi đi trước, khi cả thế giới còn vùi trong giấc ngủ. Mẹ tôi đi sau, lặng lẽ như chiếc bóng. Có lẽ bà đang đọc kinh thầm. Còn tôi thì vẫn tiếc nuối giấc ngủ bị cắt ngang.

Đó là một ấn tượng hằn sâu trong ký ức.

Khi vào đến nhà thờ, tiếng đọc kinh thường mang lại cho tôi một cảm giác bình yên lạ lùng. Tôi lắng nghe, và chợt nhận ra: tuy là nhiều giọng, nhưng chúng rơi vào những quãng khác nhau, như thể đang đọc… bè. Người cao, người thấp, nhịp nhàng đều đặn. Khoảng cách giữa các giọng được giữ nguyên suốt bài kinh. Có lẽ chính sự hòa quyện ấy đã tạo nên cảm giác yên lành trong những buổi lễ sớm.

Vì vậy, tôi đề nghị với Niên tạo một “phông” bằng cách đọc kinh như thế — để tiếng hát trôi bên trên.

Ca từ của Quách Tấn là lời than cho thân phận. Tôi muốn phần nền mang một chút căng thẳng — như những lời van xin, cầu cứu của những linh hồn còn vương nơi cõi tạm. Tôi viết vội. Rồi đọc ê a như những bài kinh sớm năm nào. Đọc nhiều giọng. Đọc bè. Đọc trong khi ký ức trôi về một nơi rất xa, một thời rất cũ.

Lúc ấy, tôi thấy mình một lúc như là hai người riêng biệt: một đứa trẻ ngồi nghe kinh trong nhà thờ buổi sớm, và một người đàn ông lặng lẽ trong đêm, mang theo một nỗi thờ ơ đang âm thầm gặm nhấm.

Thờ Ơ

Tình cũng lơ mà bạn cũng lơ
Tình cũng lơ mà bạn cũng lơ
Bao nhiêu khăng khít mấy thờ ơ
Bạn cũng lơ
Bao nhiêu khăng khít mấy ơ hờ
Tình cũng lơ
Mà bạn cũng lơ

Sầu mong theo lệ không rơi lệ
Nhớ gửi vào thơ nghĩ tội thơ
Gió mưa canh dài quyện lòng tơ

Hỏi thăm tin tức bao giờ lại
Ngọn gió nhẹ qua thờ ơ

Sầu Chopin

• Nguyên tác: Etude in E Major, Op 10, No 3
• Nhạc: Frédéric Chopin
• Tựa Pháp: Tristesse
• Lời: Jean Marietti & André Viaud
• Tựa Anh: So Deep is the Night
• Lời: Sonny Miller
• Tựa Việt: Sầu Chopin
• Lời Việt: Phạm Duy
• Trình bày: Đại Quỳnh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

ÐQ: Hôm trước NT có nhờ tôi viết bài giới thiệu Sầu Tristesse cho KeJazz, vì anh đang bận công việc, không thể thêm một tiết mục nào. Hai tuần vừa qua thấy anh đã trích đăng từ nhật ký, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sau này chắc sách in ra sợ bán không chạy chăng? 

Loay hoay vật lộn với Sầu Chopin trong mấy ngày qua, tôi vẫn chưa tìm ra một chủ đề thống nhất cho bài viết, nên đành chia  thành hai phần như sau. 

  1. Phạm Duy và Chopin

Hai nhạc sĩ Văn Cao và Phạm Duy đã được nhiều nhà bút đúng đắn mệnh danh là thiên tài đại thụ trong kho tàng nhạc Việt, so với những nhân tài xuất chúng cùng thời điểm với hai ông, cũng như là những thế hệ về sau. Một nhánh đặc thù của cây đại thụ Phạm Duy là những sáng tác lời bất hủ trong nhạc bán có điển Tây Phương. Trong kho tàng nhạc Việt, ngoài những ai đã từng hấp thụ dòng nhạc cổ điển, qua những “Dòng sông xanh” hay “Dạ khúc Serenade” là người nghe nghĩ ngay đến Phạm Duy, chứ chưa hẳn là Johann Strauss Jr. và Franz Schubert. 

Étude Op. 10 No. 3, in E major, Tristesse, for solo piano của Frédéric Chopin (1832) là một tuyệt tác mà hầu hết những tay đàn dương cầm cổ điển đều biết. Và nhạc phẩm dương cầm này đã trở thành ca khúc cổ điển tuyệt vời qua những tiếng hát Jose Carreras, Tino Rossi, etc. 

Năm 1946, khi Étude Op. 10, No. 3, in E major rỉ rách vào hồn nhạc sĩ Phạm Duy ở tuổi 25, ông đã dệt nên lời nhạc Sầu bất hủ này. Đương nhiên là giai điệu buồn về tình yêu, nhưng Sầu làm trỗi dậy một nét huyền bí của triết lý và văn hóa cổ điển Á Đông. Và đặc điểm là nhạc sĩ vẫn duy trì được hồn Âu Châu trong giai điệu, dẫu là lời Việt. 

Xa xôi là nhớ 
Lúc duyên ra đời trong mơ
Tiếng hát đương tơ

(Trích yếu: Chúng ta có thể nhận thấy, dù trong giai điệu buồn Tristesse, nét lạc quan rõ rệt của nhạc sĩ từ lúc này, cả 1-2 thập niên trước khi ông hoàn thành “Mẹ Việt Nam” và “Con Đường Cái Quan”.)

  • Sầu và KeJazz

Trong quá trình một thập niên qua của KeJazz, hai anh LV và NT đã làm thành hình một số nhạc phẩm pop classic và pop opera.  Nhưng Sầu/Tristesse, theo anh LV, thì là quá chuẩn mực classic, rất khó viết hòa âm cho phù hợp với KeJazz. Anh có nhắn tôi “Có quá nhiều bài hay của Nat King Cole, sao không lấy (rất đúng!). Cái này thật là làm khó nhau (cũng đúng luôn!)” Trong hai cái đúng, tôi lựa cái đúng khó cho anh LV, và rồi anh cũng chìu người hát. 

Tôi ví thưởng thức một bài hòa âm hay như nếm một món ăn gourmet. Tôi không biết gì về nấu nướng như không hiểu gì về căn bản hòa âm phối khí. Nhưng khi nghe một bài hòa âm hay, tôi không cần phân tách—cũng như khi taste buds tiếp cận với món ngon, bộ não không thắc mắc gì về chi tiết gia vị và những chuẩn bị của người chef. 

Có lần anh LV chia sẻ với tôi về hoà âm jazz như thể phá cách có nghệ thuật. Khi tôi “ép” anh làm hòa âm Tristesse, thì đúng là làm khó anh tột bực. Làm thế nào để phá cách trong một Tristesse, mà nguyên thuỷ là tuyệt đối chống phá cách?

Rồi một ngày tôi nhận được bản phối của LV. Mở đầu là tiếng đàn piano, tiếng violin, và contre-bass; những âm thanh thật classic.  Sau đó rồn rập tiếng guitar và synth và trống, rồi những khoảng im lặng vừa đủ để thở, để lấy hơi. Và như thế, Tristesse đã khoác lên một chiếc áo mới. 

Mong quý thân hữu đón nhận phiên bản này. Riêng tôi, lời cảm ơn chân thành đến hai anh NT và LV, đã bỏ nhiều công sức giúp tôi hoàn thành project Sầu Tristesse.

Và, cheers to Iron Chef LV!

NT:  Tôi phải cảm ơn ĐQ đã cứu bồ.  Mấy ngày trước tôi than thở với LV rằng sao dạo này tôi mất hứng với chuyện KJ, như thể ông/bà thần âm nhạc đã dông đi đâu mất.  Và LV đã bảo tôi, “Đừng nói chuyện nhảm với AI nữa” làm như tôi đang bị nghiện nặng.  Như ĐQ đã nói, tôi thật tình không còn có thì giờ;  cái đời cơm áo vất vả thì đầu óc chẳng nặn ra được chữ nghĩa nào…  đến độ phải mượn những lời tự ghi vớ vẩn trong nhật ký làm bài viết.  Phải đính chính thêm: các bạn đừng đợi sách báo của tôi làm gì cho tốn sức.  Viết nhảm thì in sách cho ma nó đọc à?

Sầu Chopin

Vương sầu nơi nao
Ý thắm tàn mau
Chưa nguôi yêu dấu
Mắt đã hoen màu thương đau
Khóc lúc đêm thâu

Ôi tiếng lòng lơ láo đón làn nước mắt ngày nào
Khúc tình đầu hẹn về sau

Lắng về môi xưa
Bỗng thấy buồn đưa
Xa xôi là nhớ lúc duyên ra đời trong mơ
Tiếng hát đương tơ

Ta muốn níu em về với dòng châu
Ta hướng hết âu sầu đến đời sau
Ta muốn tìm mau tới cõi nào nương náu...
Cho ta vừng sao
Giá băng như niềm đau
Xót xa như tình mới
(Khóc cười cho...)

Tâm hồn lên khơi, sẽ thấy sầu nguôi
Cho ta tìm tới, kiếp vô biên chẳng tàn phai
Cất tiếng qua đờị

Ta sẽ thoát linh hồn giữa nẽo xa
Ta hoá kiếp nên lời hát bài thơ
Ta biến thành tâm tư mối tình tan vỡ
Cho ta thành mơ
Sống yên trong nghìn thu
Vắng tanh như đời gió
Đắm trong tình cũ
Bóng ta còn nhớ thiên thu sầu u

So Deep is the Night

So deep is the night
No moon tonight
No friendly star
To guide me with its light
Be still my heart

Silent lest my love should be returning
From a world far apart

So deep is the night
O lonely night
On broken wings, my heart has taken flight
And left a dream

In my dream our lips are blending
Will my dream be never ending?
Will your mem'ry haunt me till I die?
Alone am I deep into the night
Waiting for the light