Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Thương Linh
Hòa âm & phối khí: Hoàng Công Luận
Ghi âm & Final mix: Phòng Thâu LGN
Photo & Graphics: Nguyễn Thảo

NT: Tôi quen Thương Linh khi cùng thâu nhạc cho Ngô Minh Trí.  Trí bảo tôi, “cô này được lắm.  Giọng hát tốt, và rất chịu hát nhạc jazz.”  Lúc đó tôi và Trí đang nhậu nhẹt và nói chuyện về nhạc jazz.

Trí thêm, “Sau CD Buồn C Major này, tôi có dự định làm một cuốn CD nhạc jazz với giọng hát của Thương Linh.”

Thương Linh, một người ca sĩ tôi chưa hề nghe biết, nhưng giọng hát của cô thì không thể chối cãi là professional được.  Cô có một cảm nhận âm nhạc thật là bén nhạy.  Cô hát với nhiều mẫn cảm với ca từ.  Tôi nghe cô thả từng chữ, từng âm như thể lời hát đến trên môi cô đã phát xuất tự đáy sâu tâm hồn.

Tôi nghĩ, Ngô Minh Trí dự định làm CD cho cô là phải.

Tôi cũng nghĩ, Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em là ca khúc Ngô Minh Trí đã viết cho Thương Linh, của Thương Linh, về Thương Linh.

Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em

Có đợi chờ
Nhiều đêm đốt cuộc đời
Lập lòe khói thuốc,
Mịt mờ thức suốt
Nằm phơi giá buốt
Trông trời.

Thức lâu thì biết, biết đêm dài mãi thôi,
Dài không hỡi em?
Buồn không hỡi em?
Vài mươi năm đã trôi!

Đến một ngày, ngày em đến bên đời.
Giọng ca đắm đuối,
Ngọt lên khóe mắt
Hồng lên đôi môi,
Say rồi!

Tiếng ca nào nhốt âm thanh vào cuối trời?
Nhạc nào thoát lên từ giọng hát em,
Và ta có em rồi.

Nhiều khi là mật đắng,
Nhiều khi là trái chín,
Nhiều khi giọng u hoài,
Và nhiều khi là tinh quái.
Tiếng hát em mang về cho ta nhựa sống dấy men,
Thôi đau mòn.

Nhiều khi ngọt câu hát,
Nhiều khi lời thơm ngát.
Nhiều khi giọng não nề
Và thường khi đầy đam mê.
Tiếng hát em mang về cho ta nhựa sống dấy men
Điệu jazz buồn thôi hao mòn.

Biết đợi chờ,
Là ngàn nỗi mơ hồ.
Giòng nhạc bơ vơ,
Nhiều khi lang thang
Nhiều khi mênh mang không bờ.

Biết đau là biết nỗi đau càng xót thêm,
Nhạc nào sẽ đau vì không có em,
Rồi đưa ta đến đâu?

Nốt jazz buồn,
Từ em đến rạng ngời.
Giòng nhạc lên ngôi
Dìu qua suối vắng, lạc miền non cao
Cao vời.

Nốt jazz nào hát say sưa làm yếu mềm,
Nhạc nào cất lên từ giọng hát em,
Vừa xuân đến bên thềm.

Mong Manh Tiếng Cười Chạm Thiên Thu

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Julie
Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
Ghi âm: Saigon
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Bạn có bao giờ nằm mơ và nghe một tiếng động gì đó trong giấc mơ của bạn, đã làm bạn tỉnh giấc, và nhận thức ra rằng chính tiếng động ấy đã xảy ra ngoài đời.  Một trùng hợp thật ngẫu nhiên.

Nghĩ như vậy, nhưng khoa học đã chứng minh rằng giấc mơ mà bạn có cảm giác đã xảy ra cả 15 đến 20 phút, hoặc lâu hơn nữa, thật ra chỉ xuất hiện trong vòng một tích-tắc, khởi sự từ một sự kiện kích thích, óc não của bạn đã giàn dựng cả một câu chuyện đã xảy ra trước đó cho đến lúc sự kiện làm bạn tỉnh giấc.

Tôi đã từng nằm mơ thấy điều gì thật thú vị, đã làm tôi bật cười lớn.  Chính tiếng cười của mình đã đánh thức tôi dậy.  Rồi tôi tự hỏi: tiếng cười ấy đã vẽ ra cả một câu chuyện khôi hài, hay câu chuyện đã làm tôi bật cười?

Nghe lời nhạc của anh Ngu Yên, tôi chắc chắn một điều, anh không giật mình tỉnh giấc vì tiếng cười.  Rõ ràng anh đang bị mất ngủ.

Anh đã bị mất ngủ vì chợt thấy rằng: Từ thiên thu không ai đi qua xa hơn thiên thu, vì mong manh tan theo mong manh chớp mắt.

Trong đêm khuya im vắng, chợt nghe tiếng cười của vợ, anh thấy ngẩn ngơ trong đôi giây.  Nhưng sau đó, anh nhận ra rằng, ngủ mơ được để cười thì cứ… ngủ cho vui.

Dù niềm vui chỉ mong manh như chớp mắt.

Mong Manh Tiếng Cười Chạm Thiên Thu

Giữa khuya khoắt nghe em cười,
Bên gối nằm ngẩn ngơ.
Chợt lòng hân hoan.
Đã lâu rồi không nghe em cười với tôi.
Đã quên mất bao u sầu.
Nụ cười như đóa hoa
Cắm lên trái tim đang già
Thơm thơm đời hoàng hôn

Từ thiên thu không ai đi qua xa hơn thiên thu
Vì mong manh tan theo mong manh chớp mắt.

Hốt nhiên bỗng nghe
Giữa khuya khoắt em mơ cười.
Ôi giấc mộng hiếm hoi.
Hãy ngủ cho vui.
Đã lâu rồi không nghe em cười với em.