Lời Thì Thầm

Nhạc & lời: Lê Vũ
Trình bày: Vũ Đèo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Vũ Đèo
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Lời Thì Thầm đã được viết ra từ lâu lắm rồi nhưng tôi không làm sao thực hiện cho xong bài được. Một phần là vì tính tôi kỳ quái: làm hoà âm cho nhạc người khác, dù hay dở gì tôi cũng tìm ra hứng để làm nhưng khi làm hoà âm cho nhạc mình viết thì tôi lại thấy ngán ngẫm, mất hứng. Không biết có phải vì “tự ty mặc cảm” hay “bụt nhà không thiêng” gì đó nhưng tôi luôn cảm thấy “lực bất tòng tâm” khi soạn nhạc cho bài mình viết. Lý do thứ hai không thực hiện được LTT sớm hơn là vì không tìm được ra người hát. Tôi hát không xong nhờ qua bạn hát nhưng kẹt cái lúc viết thì lại không ngó ngàng gì đến cao độ nên bài vừa có nốt thật thấp mà cũng vừa có nốt quá cao. Thành thử ra cả hai hát thử cũng không cách nào làm cho hoàn hảo.

Tôi cũng có tìm cách viết lại cho nốt nhạc phù hợp với quãng độ của giọng tôi và bạn; nhưng bạn lại không thích phiên bản mới. Cứ thế mà bài này nằm xó đóng bụi bao nhiêu năm nay. Đến khi được quen biết Vũ Đèo.

Điều tôi yêu mến nơi VD là, ngoài giọng hát đặc biệt thiên phú của anh, VD xử lý những bài anh hát thật cẩn trọng, khác hẳn với nhiều người khác. Với anh thì không có chuyện bài nào dễ thì chỉ cần thâu một buổi là xong. Tôi rất hưởng ứng tinh thần này của anh. Có nghĩa là anh xem trọng việc tôi làm và cẩn tắc với công sức của riêng một mình. Mỗi một câu hát ra, mỗi lúc lấy hơi là một giãi bầy tâm tình của VD. Anh suy nghĩ, cân nhắc để đặt cả tâm tư vào bài hát. Anh thâu đi thâu lại không biết bao nhiêu lần để gửi cho tôi gột rửa chọn lọc. Tôi thấy mệt nhưng rất vui, rất đáng công.

Tôi nổi ít hứng viết LTT cũng chỉ từ một nốt quãng 9 trong hợp âm thứ: “Lời thì thầm đêm đó ngày XƯA…” Nốt quãng 9 này luôn tạo cảm giác chơi vơi, lơ lửng. Lơ lửng như những lời thì thầm hão huyền đã bay đi theo gió… Lời thì thầm nơi đầu môi chót lưỡi?

Lời Thì Thầm

Lời thì thầm đêm đó ngày xưa
Lời ai nói đây, phút giây vô tình
Lời tan mất trong đêm đen thinh lặng
Lời theo gió đi về đâu?

Một mình ta một bóng hoàng hôn
Nhìn theo ánh sao cô đơn lạnh lùng
Lặng nghe gió rung xôn xao cây cành
Lời xưa có ai còn nhớ?

Lời yêu thương như sương như khói
Rồi tan theo gió mưa hững hờ
Nhạt đôi môi, tiếng yêu lững lờ
Tàn phai theo thời gian ơ hờ.

Lời yêu thương chìm trong quên lãng
Còn ta với khung trời hiu quạnh
Một niềm riêng xót xa đơn lạnh 
Một tình yêu khói sương mỏng manh.

Lời như nỗi đam mê trong ta lần đầu
Phút say sưa môi hôn vội vàng
Ngón tay đan trong nhau dịu dàng
Tóc mơn man trên da thịt ngàn
Có bâng khuâng cưu mang một đời?
Có miên man ôm mãi trong lòng?
Rồi như bóng đêm dần tan?

Một mình ta một bóng hoàng hôn
Nhìn theo ánh sao cô đơn lạnh lùng
Lặng nghe gió rung xôn xao cây cành
Lời xưa có ai còn nhớ?

Lời ngày xưa như sương như khói
Rồi tan theo gió mưa phũ phàng
Nhạt đôi môi tiếng yêu lỡ làng
Tàn phai theo thời gian bẽ bàng.

Lời yêu thương chìm trong quên lãng
Còn ta với cõi đời hiu quạnh
Một niềm riêng xót xa đơn lạnh 
Một tình yêu khói sương mỏng manh.

Đâu lời nói xưa
Ôi lời xưa!
Ôi lời xưa!

Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Với tôi, kỹ thuật như một lưỡi dao được đúc cho cứng, được mài cho bén, và mỹ thuật là những chiêu thế, là thân pháp.  Tuy vậy, người nghệ sĩ lại cần phần trí, phần tâm, vì chiêu thức chẳng khác gì một khối băng tảng mà 80 phần trăm nằm chìm trong tiềm thức.

Và 20 phần trăm mà ta thấy chính là “anh hoa phát tiết ra ngoài” của người nghệ sĩ ấy.

Người nghệ sĩ thường có anh hoa dị biệt.  Thế nên, nhìn tranh Van Gogh là biết của Van Gogh, đọc văn Hemingway là biết của Hemingway, nghe nhạc Philip Glass là biết của Glass.  Ít có thể lầm lẫn.  Đó là vì mỗi người nghệ sĩ tự tạo ra “ngôn ngữ” của riêng họ, dựa trên năm tháng học hỏi, nghiên cứu và nghiền ngẫm những gì họ cho là tuyệt mỹ.

Người nghệ sĩ không bao giờ bắt chước ai.  Họ có thể dùng một số khía cạnh nào đó của người khác để làm mối cho những suy tư của họ, và từ đó tạo ra tác phẩm cho riêng mình, bằng ngôn ngữ của chính họ.  Người thưởng ngoạn tinh tế sẽ nhận ra ngay điều này.  Đó là tri âm.

Ngô Minh Trí là một trong những nhạc sĩ mà tôi thấy được những gì gọi là rất… Ngô Minh Trí.  Nhạc của anh nghe thật buồn, nhưng nỗi buồn của anh không có đỏm dáng mà ta thường nghe thấy trong dòng nhạc Việt.  Bên dưới mặt băng phủ tuyết kia, nỗi buồn của anh cuồn cuộn những suy tư trong đời sống, những hoang mang của kiếp người, những nghiệt ngã của định mệnh.

Anh gọi nhạc của anh là nhạc jazz chè, vì nó pha trộn ít nhiều hương vị Việt Nam.

Tôi đồng ý, vì nghe nhạc của anh làm tôi luôn luôn liên tưởng đến những bức tranh từa tựa bức thủy mặc với những nét chấm phá trên nền giấy xuyến chỉ.  Nhưng chỉ tựa thế thôi, vì nét mực của anh có cường độ, có đả phá, có thét gào.  Có những gì đã tạo nên một Ngô Minh Trí.

LV: Theo ý kiến của tôi thì NMT gọi là jazz chè vì nhạc của anh chịu ảnh hưởng mạnh của nhạc classic. Nhạc NMT đầy tinh thần của jazz nhưng đồng thời lại mang dáng vẻ nhạc cổ điển. Nhưng dù “chè” hay không thì tôi vẫn cho rằng kết hợp này từ NMT rất nhuần nhuyễn, rất thong dong tự tại, không gắng gượng. Khi nghe nhạc của anh, tôi không cảm thấy những cố gắng lập dị để làm cho khác người mà chỉ nghe thấy những giai điệu, dù bất ngờ, nhưng lại rất hợp lý, rất khêu gợi. Điều này cho tôi thấy những tâm tình nâng niu, chắt chiu, cẩn trọng trong cách NMT viết nhạc, đặt lời. Cảm phục người nhạc sĩ này!

Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Nặng mang kỷ niệm nồng thắm,
Chút hương tình còn ấm.

Ngày mai bước sông hồ một mình anh
Dặm trường một thân
Cho đến cuối đường.

Tình trần rồi đã lỡ
Một thời đã qua
Chẳng còn thiết tha.

Hôm ánh dương chưa kịp xế
Một ngày chia tay não nề
Mất lối quay về.
Khi đêm thấm nỗi sầu
Đêm sẽ nhạt mầu
Đêm mắt đen canh thâu.
Nhặt góp tan vỡ
Dành lại trong trí nhớ
Gói kín chôn sâu đợi ngày sau
Khi cần nhau.

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Còn nhiều kỷ niệm nồng thắm
Chút hương tình còn ấm

Rồi đây, dẫu em chẳng đợi chờ anh
Căn phòng lạnh căm,
Nỗi nhớ tím bầm.
Mười năm chăn gối
Còn đọng gối chăn.
Đêm âm thầm khẽ gọi mãi tên.
%d bloggers like this: