Mùa Xuân, Rượu và Tóc Dài

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Thương Linh
Hòa âm & phối khí: Ngô Minh Trí
Sax: Quang Trung
Ghi âm & final mix: Hoàng Công Luận
Photo: Erick Hiệp Nguyễn (CinemaStudio)
Graphics: MarcMarc

NT:  Tôi gặp Thương Linh vào lúc Ngô Minh Trí đang sửa soạn cho ra đời cuốn CD Buồn C Major.  Một buổi chiều, chúng tôi hẹn nhau ở quán cà-phê, có cả Lý Giai Niên là người đã làm 2 cuốn CD của tôi.  Thương Linh là một cô gái còn trẻ, nhưng cô có một phong cách sành sỏi, phóng khoáng.  Vào lúc ấy, NMT rất yêu mến giọng hát của TL nên anh đã viết rất nhiều ca khúc thật “tới” dành riêng cho cô.

Buồn C Major ra đời.  Tôi nhận được CD. Và thật như Ngô Minh Trí kể, Thương Linh hát rất nhẹ nhàng như gió lướt, nhưng âm lực thì như cuồng phong.  Cách phát âm của cô thật đẹp, có chút ít làm dáng, tạo nên màu sắc riêng tư.  Tôi nghĩ cô hát nhạc Ngô Minh Trí sẽ là một hiện tượng như Khánh Ly hát Trịnh Công Sơn, như Lê Uyên hát Lê Uyên Phương.  Tôi thật mừng vì ít ra, chúng ta cũng có những tài năng xuất hiện trong phong trào nhạc jazz Việt Nam, mà tôi vẫn hay bỡn cợt gọi là dza vàng.

Sau Buồn C Major, tôi lại nặng đời cơm áo, thôi hát và cũng không liên lạc với mọi người cả một thời gian dài.  Cho đến lúc bạn “cù” tôi làm trang KẻJazz này.

Mới đây, một ngày, Thương Linh liên lạc tôi qua trang FaceBook.  “Nhớ ai đây không?” cô hỏi trông trổng.  Thì ra, sau cuốn CD, TL đã dọn đi Cali để đeo đuổi sự nghiệp âm nhạc theo lời khuyên của Trường Kỳ.  Cô đã trình diễn thường xuyên và đã xuất hiện trong nhiều chương trình ca nhạc ở Cali.  Ở đó, TL được biết như một ca sĩ jazz. Với chất giọng nhẹ ấm, và cách hát buông thả, tôi nghĩ TL là người ca sĩ chuyên chở được cái… jazz.

Nhân dịp hội ngộ, tôi xin giới thiệu đến các bạn bè thân hữu tiếng hát của Thương Linh trong nhạc phẩm Mùa Xuân, Rượu và Tóc Dài của Ngô Minh Trí.   Và thay vì cà phê, bạn hãy nhấp vài ngụm rượu vang để lắng nghe tiếng hát của gió ngày xuân.

Mùa Xuân, Rượu và Tóc Dài

Trời nghiêng nghiêng muốn say
Trần vai nghiêng dáng gầy,
Hương nắng hong tóc em ướt,
Nắng chia tơ trời ngọn nguồn vắn dài.
Vừa xuân vui ghé chơi
Lòng xuân những muốn say rồi.
Vàng mai rụng rơi cành gió
Ghé hôn lên tơ mềm đó.

Nhè nhẹ em,
Đừng xỏa tóc thêm,
Đừng rũ ướt xuân thềm.
Đừng che dấu tin yêu
Đừng phong kín cô liêu
Vì em tóc thơm dài quá nên xuân thôi yêu kiều.

Rồi nhạc xuân gây gây men nhớ
Hoa xuân nhẹ rơi trên phím đàn,
Và hương xuân ngây ngây hương mơ
Nàng hỡi tình ta có muôn bài thơ

Gọi tên em, gọi tên em mãi,
Kêu tên đìu hiu ôm ấp hoài
Lặng im nghe chơ vơ tê tái
Mắt kia hững hờ, nắng kia ơ thờ
Ước mơ kia cũng hoài.

Trời nghiêng nghiêng đã say,
Lòng xuân say đến say,
Hương nắng như có hương tóc
Thoáng bay mơ hồ cho dài mong chờ.
Vườn xuân em ghé chơi,
Rượu xuân ta đã cạn rồi.
Thầm mong làm mai vàng rơi,
Ghé hôn lên tóc mềm thôi.

Ngọt ngào em,
Đừng hờ hững thêm.
Đừng hong tóc bên thềm.
Vì ta uống đã say
Tình chưa nếm đã cay,
Vì em tóc, tóc thơm dài nên đau ta hao gầy

Hình Như Có Tiếng Tình Yêu

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Julie
Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
Graphics: MarcMarc

KJ: Tuần này, dẫu cơn bão tuyết làm đời sống ở Houston bỗng chốc chìm vào trong tăm tối vì không điện, không nước, dẫu internet thấp thoáng như niềm hy vọng le lói. Dẫu thế, KẻJazz vẫn xin trân trọng giới thiệu đến các bạn một sáng tác jazz của Ngu Yên, qua tiếng hát của Julie, trong một hợp tác tuyệt vời mang tựa đề Hát Không Dám Buồn. Xin mời đọc bài viết của Ngu Yên.

Này, Julie. Hát Lại Lần Nữa.

Tôi thường hay nhớ câu nói ví von của Vera Nazarian, “Nếu âm nhạc là một địa danh, thì Jazz là phố thị, Dân ca là miền hoang dã, nhạc Rock là con đường, nhạc Cổ điển là đền thánh.” Nghĩa là, nhạc Jazz có cá tính đa dạng và tình cảm phức tạp như sinh hoạt trong một thành phố.

Tình yêu cũng đa dạng và phức tạp như Jazz. Vì vậy, dùng nhạc Jazz để trang trải ái tình, sẽ không mùi mẫn như nhạc Sến, không gò bó lưu đày như nhạc Cổ điển, không mộc mạc hồn nhiên như Dân ca, không cường điệu bốc đồng như nhạc Rock, không quá chú trọng đến bản thân âm nhạc như nhạc Pop, mà trung thực với cảm xúc trong lòng. Jazz hội đủ những sắc thái của các loại nhạc khác nhưng “trần trụi” (thành thật, say sưa, không màu mè) với tâm sự khi sáng tác và trình bày. Rốt ráo, nhạc Jazz chỉ là một nghệ thuật, một tài năng thích ứng với tâm hồn Jazz. Không có tâm tư này, thì Jazz bên ngoài chỉ là một trò chơi “ắt có” nhưng “chưa đủ” dù vô tình hay cố ý.

Tôi không thích khiêm nhường, vì khiêm nhường thường dẫn đến đạo đức giả. Tôi không thích huênh hoang, vì nổ thường dẫn đến bị khinh bỉ và tự hại bản thân. Tôi trung thực nghĩ rằng, Việt Nam chưa có nhạc Jazz đúng tinh thần và cảm xúc Jazz. Chúng ta có một số tài năng xuất sắc về Jazz, trong và ngoài nước, nhưng quá ít, không tạo nổi phong trào. Đa số nhạc Jazz, nhất là diện trình bày ca khúc Jazz hiện nay chỉ là Da, chưa phải hồn.

“Hình Như Có Tiếng Tình Yêu”, tuy có tình cảm của một ngày buồn bã, yêu thương, nhưng vẫn là Da. Mượn hoa cúng Phật, mượn Jazz với hàng nốt trầm bổng dằn vặt, với nhịp lẻ rã rời, nhịp chỏi chạy trốn trật tự của đời sống, nhưng tấm da ấy mỏng và không đủ lớn, nên chỉ căng vừa chiếc trống đệm nhạc Pop.

“Hình Như”, ai lại chẳng có lúc đang trầm tư, chìm sâu hồi tưởng, chợt giật mình nghe như có ai đang gọi mình. “Tiếng Tình Yêu”, thứ tiếng này bất kỳ trong ngôn ngữ nào cũng giống nhau, không cần thông dịch. Nghe tiếng đó, toàn thân liêu xiêu, buồn bã, trí nhớ dồn dập một cách mơ hồ, vừa êm dịu lại vừa xâu xé, nếu không có người yêu bên cạnh. Nghe tiếng đó, nếu đang gần gũi người yêu, tất cả chung quanh đều biến mất, chỉ còn hai đứa, chỉ còn hai mê muội sắp sửa” “Yêu nhau đi, đời không còn bao ngày.”

Julie Quang đến với “Hình Như Có Tiếng Tình Yêu” cũng tình cờ như nghe ai gọi. Chúng tôi trở thành bạn thân vì âm nhạc, vì Da. Nàng làm cho Da mượt mà, láng lẩy hơn. Tiếng hát của nàng, nghe vào giữa khuya, làm nổi lên những cảm xúc u u lợn cợn, người bình dân gọi là nổi da gà.

Julie có lối hát nhạc Jazz mà tôi và vợ tôi đều yêu thích. Trung thực, không biểu diễn, thả lời lẽ tự nhiên theo câu nhạc không cần ngân nga. “Ngày buồn quá, hôn nhau nhìn thấy linh hồn” Có thể thấy đôi mắt lớn với hàng mi cong rậm khép lại gần kín như mắt trăng lưỡi liềm sắp khuất vào đê mê. Chúng tôi yêu tiếng hát Julie Quang vì tiếng hát ấy không giả dạng.

Tôi viết bài nhạc này vào những năm cuối thế kỷ 20, bây giờ đã hơn hai mươi năm, nghe lại, ôi, mơ màng một thời quá khứ. Bản của Julie hát là bản tôi viết lại trong tinh thần Free Jazz theo lời yêu cầu của Julie. Khi thâu, nhạc sĩ phối khí Nguyễn Quang lại gia giảm cho thêm màu sắc. Mỗi ca khúc có mỗi số mệnh riêng. Một tác phẩm Jazz luôn luôn cho phép sự cộng hưởng của nhiều nhạc sĩ và ca sĩ. Ca khúc Jazz là ca khúc sống, biến đổi theo thời đại và theo người trình bày. Tác giả chỉ là người bắt đầu, sau đó, tác phẩm sinh hoạt theo từng phố chợ đa dạng và phức tạp.

Tuổi già, tai điếc, không còn nghe được tiếng tình yêu. Dẫu có nghe, chắc không còn ai gọi. Có lẽ, tôi nên viết ca khúc “Dường Như Có Tiếng Ma”, sẽ dễ đúng nhạc Jazz hơn, vì ai mà không sợ chết.

Ngu Yên. Houston.

Viết tay ngày mất điện, không cà phê vì mất nước, vô cùng cách ly vì iPhone mất sóng. Tuyết là một thứ nhìn xa cho đẹp, không nên sống gần.

Này, Julie. Hát lại lần nữa đi.

Hình Như Có Tiếng Tình Yêu page

Ngày buồn quá, đưa nhau về chốn mơ hồ.
Chiều chờ đêm, nắng đê mê thành khói.
Hình như có tiếng không gian dặn dò:
Yêu nhau đi, đời không còn bao ngày.

Cởi áo cho mây ngừng bay.
Ngậm lấy con tim bằng đôi môi.
Hãy ở trong nhau cho hết ngày,
Rồi ngày vụt qua nhanh…

Ngày buồn quá, hôn nhau nhìn thấy linh hồn
Nhìn màu trăng xót thương cho mà nắng.
Hình như có tiếng chia ly lập lại:
Yêu nhau đi, đời không còn bao ngày.