Lá Thu

Nguyên tác: Les Feuilles Mortes
Nhạc: Joseph Kosma
Lời thơ: Jacques Prévert
Bản Anh: Autumn Leaves
Lời Anh: Johnny Mercer
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Cái thú khi hát một bài nhạc quen thuộc là được buông thả tâm tư, không cần phải tỉ mỉ nhớ những vụn vặt kỹ thuật.  Autumn Leaves là một ca khúc như vậy, tuy tôi chưa bao giờ hát lời Lá Thu của anh Ngu Yên.

Bài có từng câu nhạc nghe như những ngọn gió mùa thu thổi qua song ngoài.  Những ngọn gió bốc lên, nối tiếp nhau, cuốn theo những chiếc lá mùa thu, vàng, đỏ, nổi trôi những kỷ niệm, những nhớ nhung, màu tóc, màu môi.  Và những mùa thu.  Mùa thu của quá khứ, của hiện tại.  Những chiếc lá thu, của dĩ vãng, của hiện thưc, ẩn hiện chập chùng…

Thời gian, trong không gian yên tĩnh của phòng thâu, bỗng nhiên không còn giản dị, một chiều.  Thời gian vẫn trôi, nhưng có lúc thật chậm chạp, có lúc thì vùn vụt, đôi khi quanh co, vòng vo, gập lại, nhập nhòa cùng quá khứ. 

Bỗng nhiên, tôi thấy những câu chữ hoán đổi trước mắt. Tôi dụi. Hàng chữ càng rối loạn, và tôi hát… hỡi em yêu, khi lá thu… xưa… bắt đầu rơi…

Những chiếc lá quá khứ lại bắt đầu rơi…

Lá Thu

Buồn rơi lá úa  
Chập chờn qua cửa sổ 
Mùa thu rơi lá  
Vàng pha sắc đỏ
Màu  môi thương nhớ
Nụ hôn hè cũ
Làn da thơm nắng
Cầm tay ân cần

Nhưng rồi em xa lìa tôi
Tháng ngày dài thêm
Khi chợt tôi nghe
Bài hát đông xưa
Làm tôi nhớ điên cuồng 
Hỡi em yêu
Vì lá thu khô
Bắt đầu rơi

Autumn Leaves

The falling leaves
Drift by my window
The autumn leaves
Of red and gold
I see your lips
The summer kisses
The sunburned hands
I used to hold

Since you went away
The days grow long
And soon I'll hear
Old winter's song
But I miss you most of all
My darling
When autumn leaves
Start to fall

Hình Như Có Tiếng Tình Yêu

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Hình như anh Ngu Yên viết ca khúc này vào khoảng năm 2000, và tôi chỉ biết qua phiên bản của ca sĩ Julie Quang trong CD Hát Không Dám Buồn của chị.  Trong thể jazz classic.  Bài hát thật chơi vơi với những câu chữ lồng lộng, nhất là qua giọng hát ngọt và mượt mà như những ngụm chocolat nóng.  Ngày buồn quá, hôn nhau nhìn thấy linh hồn… nghe buồn muốn nát bấy tim gan phèo phổi.

Nhưng rồi bạn khám phá ra anh Ngu Yên đã viết ca khúc này theo thể swing, với một cadence khác thường.  Những ngắt câu mới nghe thật chướng lỗ tai, nhưng ngược lại thật thấm thía như những nấc nghẹn của một cuộc tình buồn.

Bạn soạn một hòa âm swing, nhưng chậm, và gửi cho tôi.  Tôi ngâm rất lâu vì không nghĩ ra bản diễn. 

Lâu lâu bạn nhắc.  Tôi cứ phải ầm ừ cho qua chuyện.

Nhưng chuyện gì phải đến, sẽ đến, đã đến.  Ngày trước khi tôi rời Houston, tôi đã phải dấu thân vào phòng thâu cả đêm để thanh toán món nợ âm nhạc này rồi gửi cho bạn.  Sáng hôm sau tôi xách valise lên phi cơ không một lời nhắn, để mặc bạn tính sao thì tính.

Hình Như Có Tiếng Tình Yêu

Ngày buồn quá, đưa nhau về chốn mơ hồ
Chiều chờ đêm, nắng đê mê thành khói
Hình như có tiếng không gian dặn dò:
Yêu nhau đi, đời không còn bao ngày

Cởi áo cho mây ngừng bay
Ngậm lấy con tim bằng đôi môi
Hãy ở trong nhau cho hết ngày
Rồi ngày vụt qua nhanh…

Ngày buồn quá, hôn nhau nhìn thấy linh hồn
Nhìn màu trăng xót thương cho mà nắng
Hình như có tiếng chia ly lập lại:
Yêu nhau đi, đời không còn bao ngày
%d bloggers like this: