Bóng Nắng Khuya

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
Ghi âm & Final mix: Studio LGN
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Có những ngày tôi lang thang trên những con đường nhỏ ở Saint Petersburg.  Lúc đó bắt đầu vào mùa hè ở Nga, trời còn gay gay lạnh.  Mỗi chiều xuống, chúng tôi thường tìm đến mấy quán nhạc jazz.  Nhiều đêm nghe nhạc hay quá, chúng tôi ngồi mãi đến 2, 3 giờ sáng. 

Tuy vừa mới vào hè, nhưng 3 giờ sáng trời vẫn còn chạng vạng như không muốn qua đêm.  Dân bản xứ cũng gọi là white night.  Đêm trắng.  Trắng đêm.  Đêm không giống đêm, nhưng là đêm.  Chúng tôi, hai cặp, đi lang thang trong công viên Alexander trước khi về lại hotel.  Những đôi tình nhân mất ngủ vì jazz.

Nắng khuya, tôi không thấy.  Nhưng trong cái ánh sáng mông lung ấy, mọi thứ dường như kỳ ảo hơn.  Và cái lạnh của sương khuya như thấm xuyên qua lớp áo pardessus làm chúng tôi phải đi sát vào nhau hơn.  Đêm Saint Pete lạnh quá, tôi chẳng nghe một tiếng côn trùng nào.

Rồi có những ngày lê la hàng quán Amman ở xứ Jordan.  Trời nắng gay gắt.  Nắng chói chang.  Ngồi trong ngôi vườn của một quán nước với ly bia lạnh chảy mồ hôi.  Nơi đây, hình ảnh người em trong bóng nắng sau cùng phất phơ bay tà áo rộng, phất phơ bay tấm khăn che mặt.  Hơi bia bay trong thinh không cũng kỳ ảo không kém. Tôi nghe loáng thoáng đâu đó tiếng hát của Fairuz trong một ca khúc dường như quen quen nhưng mang đầy âm hưởng bí mật của mien trung đông.

Tôi tự nhủ, sẽ có một lần mình làm một cái MV cho ca khúc Bóng Nắng Khuya này cùng với những hình ảnh mộng mị, mông lung ấy.

Bóng Nắng Khuya

Em là bóng nắng sau cùng
Rơi vào ly bia, lạnh lùng tan theo nước đá
Em là một tiếng côn trùng
Nơm nớp gọi tình sầu đa đoan

Bên ngoài vừa rớt đêm buồn
Chìm đắm nỗi niềm
Nhiều chai bia không hát lâm ly

Em là hơi thở say mèm
Bay vào thinh không, bùi ngùi mang theo trí nhớ
Em là em gái đứng đường
Mong kẻ tình cờ dìu bước qua đời

(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Julie Quang
Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Sau bao nhiêu năm hát nhạc của anh Ngu Yên, mỗi lần nghe một bài mới, tôi vẫn tìm thấy có những điều gì đó thật khác thường, thật mới lạ.  Ngôn ngữ âm nhạc của anh ít khi nhẹ nhàng lãng mạn, cho dù là những bài tình ca.  Ca từ của anh thì rất đặc thù, riêng tư.  Anh viết nhạc không giống ai.  Anh viết lời không giống ai.  Ý tưởng của anh cũng không giống ai.

Theo tôi, nhạc của Ngu Yên không phải để giải khuây.  Nhạc của anh thường phải nghe tới nghe lui, phải mở rộng tâm tư, phải lắng chìm trong giai điệu, phải nắm bắt ca từ, phải đặt nghi vấn, phải băn khoăn, đôi khi phải trực diện với những hình ảnh hắc ám hoặc tư tưởng bất an.  Có nghĩa là, nhạc của Ngu Yên là một loại nhạc bắt đầu óc của chúng ta phải làm việc ngất ngư.

Tôi cũng có thể nói như thế này: những ca khúc của Ngu Yên thường có nét siêu thực như tranh của Salvador Dalí, như nhiếp ảnh của Max Ernst, đôi khi trừu tượng như tranh Marcel Duchamp, đôi khi quái dị như tranh Francis Bacon.

Một thể nhạc, nghe để suy tư.

Tôi nghĩ những điều này thường làm cho thính giả cảm thấy bất bình, và như thế, tự dựng những rào cản thay vì để tâm tìm hiểu về những gì tác giả muốn mang đến cho người thưởng ngoạn. 

Ghi Lại Bên Đường Mưa không nằm ngoại lệ. 

Và tôi thích chậm rãi lắng nghe tiếng hát của Julie.  Một mình trăn trở mưa.  Lắng nghe mưa buồn bã, tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta…  Giọng hát Julie như một ngụm cà phê sữa nóng, đậm đặc tan trên đầu lưỡi, cho ta những vị ngọt cùng lúc với những đắng chát.

Có lẽ đó chính là cái độc đáo trong sự kết hợp của Julie và Ngu Yên.

(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

Mưa xuôi dòng nước
Tan vào dòng sông
Mưa xuôi đời sống
Tan vào trống không
Một mình trăn trở mưa
Lắng nghe mưa buồn bã
Tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta 

Em theo ngày tháng
Tan vào chợ đông
Ham vui đời sống
Quên người nhớ mong
Một lần em khóc ai
Chiếc khăn tay còn ướt
Giữ bao năm phai màu, còn hương

Hôm qua mất chiếc khăn tay
Ta tìm khắp trí nhớ
Săm soi ngõ ngách linh hồn
Làm rách vết thương
Làm rách vết thương
Đã từ lâu mơ hồ

Rưng rưng giọt máu
Chôn vào thờ ơ
Lao đao hạnh phúc
Treo buồn lửng lơ
Lạnh lùng mưa vẫn rơi
Xóa tan đi đời sống
Hỏi thiên thu có còn nhớ gì ai?
%d bloggers like this: