Trái Tim Nơi Nào

• Nguyên tác: It's April Again (Song from Moulin Rouge)
• Nhạc: George Auric
• Lời: Jacques Larue
• Tựa Anh: Where is Your Heart?
• Lời Anh: William Engvic
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Diễm Hồng
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phòng thâu H&M
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

Dưới Ánh Đèn Spotlight, Ta Là Ai?

Sự hiện diện trên sân khấu

Có một hiện tượng rất thú vị trong nghệ thuật trình diễn.

Có những ca sĩ vừa bước ra sân khấu, cả khán phòng dường như lập tức hướng mắt về họ. Họ chưa hát một nốt nhạc nào, chưa nói một lời nào, nhưng người nghe đã sẵn sàng lắng nghe.  Ngược lại, cũng có những người sở hữu giọng hát rất đẹp, kỹ thuật rất vững, nhưng chỉ sau vài câu hát, khán giả bắt đầu xao lãng. Không phải vì họ hát dở. Chỉ là họ không giữ được sự chú ý của người nghe.

Điều khác biệt ấy thường được gọi là stage presence – sự hiện diện trên sân khấu.  Nhưng có lẽ cách gọi đó vẫn chưa diễn tả hết bản chất của vấn đề.

Người nghệ sĩ thật sự không chỉ hiện diện trên sân khấu. Họ tạo ra một không gian cho sự chú ý. Họ khiến cả khán phòng cùng hướng về một điểm, cùng hít thở trong một nhịp thời gian, và cùng bước vào thế giới của bài hát.

Điều đáng ngạc nhiên là khả năng ấy rất ít liên quan đến việc hát to hơn, hát cầu kỳ hơn, hay biểu lộ cảm xúc mạnh hơn.  Ngược lại, những nghệ sĩ lớn thường xuất hiện với một sự bình tĩnh lạ thường. Họ không bước lên sân khấu để chứng minh mình hát hay. Họ bước lên như một người đã sống trong thế giới của bài hát từ trước, và chỉ mời khán giả cùng bước vào thế giới đó.  Có lẽ vì thế mà sự tĩnh lặng luôn có sức mạnh đặc biệt.

Nhiều người thường nghĩ mình phải liên tục làm điều gì đó: làm duyên nhiều hơn, nhún nhảy nhiều hơn, khua tay múa chân nhiều hơn. Nhưng chuyển động quá nhiều lại khiến ánh mắt khán giả không biết nên dừng ở đâu. Và như thế, họ chỉ ghi nhận một sự hỗn loạn trên sân khấu.

Trong nghệ thuật sân khấu hay có những nghịch lý thú vị như vậy:  Người đứng yên nhất thường là người thu hút ánh nhìn nhất.  Bởi sự tĩnh lặng tạo nên một trọng tâm. Và ánh mắt con người luôn tìm đến trọng tâm ấy.

Nhưng chỉ thu hút sự chú ý ở những giây đầu cũng chưa đủ. Điều khó hơn nhiều là giữ được sự chú ý ấy trong suốt một ca khúc.

Nhiều người cho rằng bí quyết nằm ở việc cố gắng kể một câu chuyện. Điều đó có thể đúng với những bài hát có cốt truyện rõ ràng. Người ca sĩ giống như một người kể chuyện, dẫn người nghe đi từ mở đầu đến kết thúc.  Thế nhưng rất nhiều ca khúc lại gần như không có câu chuyện.  Misty, Moonlight in Vermont, Blue in Green hay nhiều bản bossa nova của Antônio Carlos Jobim không có một câu chuyện nào, cũng chẳng có một biến cố nào, không có nhân vật, không có cao trào theo nghĩa thông thường. Chúng chỉ có tạo nên một bầu không khí.

Trong những bài hát như vậy, người ca sĩ không còn là người kể chuyện.  Họ phải trở thành người kiến tạo một thế giới.  Khán giả không theo dõi diễn biến của một câu chuyện. Họ bước vào một không gian, một ký ức, một trạng thái tâm hồn.

Điều này làm thay đổi hoàn toàn cách hát.  Thay vì cố làm cho từng câu hát thật xúc động, người nghệ sĩ chỉ cần làm cho người nghe tin rằng hoẹ đang thật sự cùng sống trong khoảnh khắc đó. Khi hát Autumn Leaves, họ không cần diễn tả nỗi buồn; họ chỉ cần thật sự thấy được những chiếc lá đang rơi. Khi hát Black Coffee, họ không cần cố gắng đau khổ; họ chỉ cần cảm nhận được cảnh họ ngồi một mình với tách cà phê đen.  Sự chân thật ấy thường thuyết phục hơn mọi kỹ thuật diễn xuất.

Có lẽ đây là nguyên tắc:  Đừng cố diễn xuất bài hát. Hãy khiến người nghe muốn biết điều gì đó đang và sắp xảy ra ở câu hát.  Sự chú ý của con người không được giữ bằng những đỉnh cao liên tiếp. Nó được giữ bằng sự chờ đợi.  Một khoảng lặng đúng lúc.  Một câu hát được giữ lại vừa đủ.  Một hơi thở chậm hơn bình thường.  Một chữ được buông nhẹ thay vì nhấn mạnh.  Tất cả những điều ấy tạo nên nhịp điệu vô hình của sự chú ý.

Có lẽ vì thế mà những nghệ sĩ lớn hiếm khi phô bày toàn bộ cảm xúc của mình ngay từ đầu. Họ biết giữ lại. Không phải để làm màu, mà để khán giả còn có không gian bước vào bài hát bằng chính ký ức của họ.  Đó cũng là một dạng tiết chế.  Người ca sĩ không khóc, mà chỉ để khán giả thấy nước mắt của chính họ.  Người ca sĩ chỉ hát đủ chân thật để khán giả nhớ đến những thứ đã làm cho họ xúc động.

Cuối cùng, có lẽ câu hỏi quan trọng nhất không phải là:  “Làm sao để khán giả chú ý đến mình?”  Mà là:  “Làm sao để họ quên mình đi, và chỉ để họ sống trong thế giới của bài hát?”  Khi điều đó xảy ra, người nghệ sĩ không còn là trung tâm của sân khấu nữa.  Họ trở thành cánh cửa.  Và âm nhạc mới thật sự bắt đầu.

Nguyễn Thảo & ChatGPT

Trái Tim Nơi Nào

Nụ hôn vẫn nồng cháy
Lòng em mãi luôn lo sợ
Bờ môi tuy còn đây
Mà ai biết tim nơi nào?

Từ lâu nay là thế
Lòng em lắm bao nghi ngờ
Vì tuy anh cạnh bên
Mà ai biết tim nơi nào?

Buồn thay những phút bên người dẫu hay
Tình em thiết tha nhưng tim anh lạnh băng
Vừa khi hôn, mắt nhắm lại đắm say
Anh đã mơ thầm đôi môi người chăng?

Bùa mê giăng ngàn lối
Làm sao dứt cơn đau này
Và xin anh hãy nói
Người đây, trái tim nơi nào?

Where is Your Heart?

Whenever we kiss
I worry and wonder
Your lips may be near
but where is your heart?

It's always like this
I worry and wonder
You're close to me here
but where is your heart?


It's a sad thing to realize
that you've a heart that never melts
When we kiss, do you close your eyes
pretending that I'm someone else?


You must break the spell
this cloud that I'm under
So please won't you tell
Darling, where is your heart?

Trò Chơi Một Thuở

• Nguyên tác: Charade
• Nhạc: Henry Mancini
• Lời: Johnny Mercer
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Minh Nguyệt
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Trí Bùi Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT: Mấy tuần qua, KeJazz được anh Ngu Yên “ủng hộ” liền tù tì mấy bài viết về nhạc, hòa âm và hát, rồi sau đó Đại Quỳnh gửi thêm một bài chuyên môn hơn liên quan đến vấn đề tâm lý giữa người hát và người nghe.  Tự dưng làm mình… chùn chơn, hay chính xác hơn… tịt ngòi.  Ngồi trước cái laptop mà lòng thì… tràn ngập ưu tư.  Chỉ còn mấy giờ đồng hồ nữa phải nộp bài cho trang KJ lên mạng mà sao đầu óc thấy trống trơn trống dọc… 

Sực nhớ.  Đêm hôm nọ bị lở giấc, nằm lướt mạng, đọc được một bài viết (không nhớ tên tác giả) về vấn đề nhạc sĩ Việt Nam từ xưa tới nay chỉ biết viết nhạc mà không bao giờ viết hòa âm cho bản nhạc mình viết.  Và như vậy, theo tác giả, nhạc sĩ ấy chỉ làm một nửa công việc sáng tạo.  Tác giả đưa ra nhiều ví dụ, thường là những nhà nhạc sĩ cổ điển tây phương, và một số nhạc pop.  Đại khái là như vậy.

Nhạc cổ điển thì tôi đồng ý.  Những bài nhạc hòa tấu thường được viết cho cả một giàn nhạc, ghi kỹ lưỡng cho từng nhạc cụ.  Ngay cả cho người hát, có hàng tá những ký hiệu để biết chỗ nào hát mạnh, chỗ nào hát nhẹ, chỗ nào lê thê, chỗ nào nhấn từng chữ.  Ngay cả lúc nào lấy hơi cũng được ông nhạc sĩ cẩn thận ghi xuống rõ ràng bằng mấy cái luftpause.  Đó, đến như vậy đó.

Nhưng trong những loại nhạc khác, tôi không nghĩ có mấy nhạc sĩ soạn trước phần hòa âm.  Ngay cả những bài nhạc có đoạn intro nổi tiếng như The House of the Rising Sun, hoặc Hotel California, và ngay cả Black Magic Woman, tôi nghĩ ban nhạc thường ráp lại và chơi theo ý tưởng nhất thời.  Sau khi bài nhạc trở nên nổi tiếng, thì những câu intro, những đoạn chạy bass đó tự nhiên trở thành phần đặc thù của ca khúc.  Tôi không nghĩ người nhạc sĩ đó đã ngồi cặm cụi viết phần hòa âm sau khi soạn xong phần ca khúc. 

Rồi nhất là nhạc jazz, một loại nhạc mà ứng tấu được xem như là cá tính của dòng nhạc.  Không bao giờ, tôi dám khẳng định như vậy.

Mà cũng nhờ vậy trăm hoa mới đua nhau nở, nở tùm lum khắp nơi.

Làm tôi lại nhớ tới một câu chuyện tào lao lúc trà dư tửu hậu.  Số là có anh nhạc sĩ này khá nổi tiếng với tay đàn, có cô vợ yêu nhạc đắm đuối quyết tâm viết nhạc.  Khổ nổi, cô ta không biết chút gì nhạc lý, chẳng lẽ đành bó tay?  May thay, anh chồng nhạc sĩ bao lâu nay không bao giờ làm nhạc vì anh không biết đặt lời, lại có cô vợ muốn viết lời nhạc mà không biết tí gì nhạc lý, thế là sắc cầm hòa hiệp.  Cô vợ ứng khẩu, anh chồng ký âm liền tay. Cô ta tung chiêu và thị trường ta hưởng ứng nhiệt liệt.  Và cũng như bao nhiêu chuyện tình đẹp đã từng xảy ra, cô nhạc sĩ và anh nhạc sĩ đã chia tay vào một ngày đẹp trời.  Sau đó người đời không còn ai nghe về cô nhạc sĩ nọ.

Đó là thời trước AI.

Bây giờ mọi người ai cũng AI.  Tôi nghĩ nhạc sĩ kiêm ca sĩ sẽ trổi dậy như rừng cây lá cỏ.  Viết nhạc, hòa âm, rồi hát luôn thì tôi phải chịu cái Suno AI.  Thôi, cũng may là mình đã… quá thời.

Trò Chơi Một Thuở

Trò chơi nào thuở xuân thì
Ta đã vui như thời bé dại
Những phút tươi cười, kêu réo tên người
Ta đoán vai nhau trong đời

Trò chơi nào quá tuyệt vời
Ta vẫn bên nhau gần cuối giờ
Đôi lứa nhân tình, nhưng bóng với hình
Tan với cơn vui trá hình

Đời sao lắm khi ai ngờ
Quay lại người bỗng lạc mất
Màn nhung rũ buông hững hờ
Đâu đây điệu nhạc trầm luân

Bài ca nào quá thảm sầu
Như vẫn vang lên từ đáy lòng
Ta mãi nghe hoài, nghe mãi muôn đời
Trò chơi nào mãi khôn nguôi

Charade

When we played our charade
We were like children posing
Playing at games, acting out names
Guessing the parts we played

Oh what a hit we made
We came on next to closing
Best on the bill, lovers until
Love left the masquerade

Fate seemed to pull the strings
I turned and you were gone
While from the darkened wings
The music box played on

Sad little serenade
Song of my heart's composing
I hear it still, I always will
Best on the bill, Charade