Bóng Nắng Khuya

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
Ghi âm & Final mix: Studio LGN
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Có những ngày tôi lang thang trên những con đường nhỏ ở Saint Petersburg.  Lúc đó bắt đầu vào mùa hè ở Nga, trời còn gay gay lạnh.  Mỗi chiều xuống, chúng tôi thường tìm đến mấy quán nhạc jazz.  Nhiều đêm nghe nhạc hay quá, chúng tôi ngồi mãi đến 2, 3 giờ sáng. 

Tuy vừa mới vào hè, nhưng 3 giờ sáng trời vẫn còn chạng vạng như không muốn qua đêm.  Dân bản xứ cũng gọi là white night.  Đêm trắng.  Trắng đêm.  Đêm không giống đêm, nhưng là đêm.  Chúng tôi, hai cặp, đi lang thang trong công viên Alexander trước khi về lại hotel.  Những đôi tình nhân mất ngủ vì jazz.

Nắng khuya, tôi không thấy.  Nhưng trong cái ánh sáng mông lung ấy, mọi thứ dường như kỳ ảo hơn.  Và cái lạnh của sương khuya như thấm xuyên qua lớp áo pardessus làm chúng tôi phải đi sát vào nhau hơn.  Đêm Saint Pete lạnh quá, tôi chẳng nghe một tiếng côn trùng nào.

Rồi có những ngày lê la hàng quán Amman ở xứ Jordan.  Trời nắng gay gắt.  Nắng chói chang.  Ngồi trong ngôi vườn của một quán nước với ly bia lạnh chảy mồ hôi.  Nơi đây, hình ảnh người em trong bóng nắng sau cùng phất phơ bay tà áo rộng, phất phơ bay tấm khăn che mặt.  Hơi bia bay trong thinh không cũng kỳ ảo không kém. Tôi nghe loáng thoáng đâu đó tiếng hát của Fairuz trong một ca khúc dường như quen quen nhưng mang đầy âm hưởng bí mật của mien trung đông.

Tôi tự nhủ, sẽ có một lần mình làm một cái MV cho ca khúc Bóng Nắng Khuya này cùng với những hình ảnh mộng mị, mông lung ấy.

Bóng Nắng Khuya

Em là bóng nắng sau cùng
Rơi vào ly bia, lạnh lùng tan theo nước đá
Em là một tiếng côn trùng
Nơm nớp gọi tình sầu đa đoan

Bên ngoài vừa rớt đêm buồn
Chìm đắm nỗi niềm
Nhiều chai bia không hát lâm ly

Em là hơi thở say mèm
Bay vào thinh không, bùi ngùi mang theo trí nhớ
Em là em gái đứng đường
Mong kẻ tình cờ dìu bước qua đời

Trời Xanh

Nhạc & lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Nhạc phẩm Blue Skies của Irving Berlin được viết vào năm 1926 cho vở nhạc kịch Betsy.  Cô Belle Baker là ca sĩ trình bày ca khúc này.  Vào đêm đầu tiên, khán giả hưởng ứng quá nồng nhiệt, đã đòi hỏi cô Baker hát đi hát lại cả thảy là… 28 lần, và ca khúc đã nhanh chóng trở thành một jazz standard.

Tôi cũng thú thật là khi nhận được bản phối đầu tiên, không hiểu vì sao, tôi chẳng thể nào diễn đạt được ca khúc này. Tiết tấu không nhanh không chậm làm cho tôi chật vật với cách phân câu. Tôi tìm nghe nhiều ca sĩ khác nhau để xem họ xử lý như thế nào, nhất là Willie Nelson, nhưng cuối cùng tôi đã đầu hàng chịu thua. Tôi phải đệ đơn xin bạn đổi qua swing dùm.

Nghe nói rằng, ngay đêm hôm mở màn của vở nhạc kịch năm ấy, cô Baker đã quên lời hát, và tác giả, ông Berlin, ngồi ngay hàng đầu, đã phải hát giúp cô mấy câu.

Thành thử nhiều khi trên sân khấu, nếu như lỡ quên lời, mà lại không có người nhắc tuồng, thì phải ngang nhiên… đặt lời.  Còn không thì đành bắt chước ông Armstrong cứ ta-đa-ta-đa loạn xì ngầu lên, làm khán thính giả chẳng hiểu gì cả, cứ vỗ tay hoan hô.  Thế là thành ra trường phái… scat.

Giỡn chơi thôi nha, các bạn đừng tưởng thật mà đồn tin thất thiệt này thì chết.

Trời Xanh

Trời xanh
Tươi cười tia nắng
Cho dậy hương ngát màu
Trời dịu êm

Đàn chim
Vang lời ca hát
Cho ngày đêm tiếng nhạc
Rộn ràng thêm

Mặt trời hôm nay, ôi, sáng hơn mọi hôm
Khi bao niềm vui đến trong hồn ta
Ngày sao trôi qua nhanh, sáng, trưa, rồi đêm
Lúc ta gần nhau, đắm trong tình yêu

Giờ đây
Ưu sầu tan hết
Cho đoeì ta mãi đẹp
Màu trời xanh

Blue Skies

Blue skies
Smiling at me
Nothing but blue skies
Do I see

Bluebirds
Singing a song
Nothing but bluebirds
All day long

Never saw the sun shining so bright
Never saw things going so right
Noticing the days hurrying by
When you're in love, my how they fly

Blue days
All of them gone
Nothing but blue skies
From now on
%d bloggers like this: