Biển Chờ

Nhạc: Jo Van Wetter
Lời Tây-Ban-Nha: P. Barough, F. Carreras
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Lauren Nguyễn 
Graphics: MarcMarc

NT:  Một buổi sáng chủ nhật mùa đông không phải làm gì, tôi thức dậy trễ tràng. Lười lĩnh, tôi nằm yên trong mền nghe nhạc.  Bất chợt nghe đươc một giai điệu thật quen thuộc, một ca khúc mà ngày xưa ban nhạc thường dạo chơi trong phần mở đầu chương trình, khi các ca sĩ còn đang sắp xếp bài vở.  Một đoạn nhạc thôi, nhưng ký ức lại tràn về với những bồi hồi rung động.

Thích quá, tôi mở phone ra tìm thử bài nhạc tên gì.  Yogiri no Shinobi Ai.  Một cái tên lạ quắc.  Chẳng thấy dấu vết gì trong trí nhớ.  Nhưng làm tôi lại thêm tò mò.  Trong dòng nhạc jazz, tôi chưa nghe một sáng tác nổi tiếng nào của người Nhật.  Ngay cả một bài đã đăng trên KJ trước đây, bài Tokyo, Một Đêm Mưa do anh Dục giới thiệu, là một bài nhạc ít người biết đến.

Thế là cuối cùng cũng tìm ra được một bài tôi nghĩ là khá nổi.  Yogiri no Shinobi Ai, một chuyện tình trong đêm sương mù.  Nghe thơ mộng chán.  Tìm qua Youtube thì thấy cô ca sĩ Fubuki Koshiji đã hát bài này từ năm 1965.  Lời nhạc của Tokiko Iwatani.

Lời nhạc?  Có nghĩa là bài hát có xuất xứ từ nơi nào khác.

Tìm qua Wikipedia thì mới rõ bài nhạc được viết bởi một nhạc sĩ tây ban cầm người Hòa Lan, Jo Van Wetter cũng vào năm 1965.  Bài nhạc không lời, mang tựa đề là La Playa, bãi biển.

Rốt cuộc thì vẫn không phải nhạc Nhật.  Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi lại hý hoáy viết Biển Chờ trong những giây phút mơ màng nghĩ đến ngày nào xa xưa.

Biển Chờ

Biển im chờ nắng, nắng lên cho đêm phai theo nỗi sầu,
Chờ người xa vắng, sóng ru êm êm lời thơ bao câu tiếc nhớ.
Vẫn xanh màu mắt, chờ giấc mơ về
Từ tháng năm nào, người đến nơi này
Cùng biển mơ mòng.

Biển xưa hè nắng, lá hoa rưng rưng hương tình đắm nồng,
Rồi mùa thu đến, gió thu mang cơn lạnh thêm vàng màu úa héo.
Cuốn theo làn sóng, hình bóng trong hồn
Cùng giấc mơ nào và trái tim này đành vỡ tan tành.

Còn nguyên trên cát trắng vụn tim khô nát
Lặng im theo cơn gió xưa, lời ru xa vắng.
Còn nguyên con sóng cũ dội bờ hoang phế
Tìm đâu ra bao dấu chân người đã xa rồi.

Biển nay lặng sóng, sóng đã trôi xa mang theo ước thề.
Cuộc tình năm xưa nổi trôi rong rêu về trên mông mênh ký ức.
Biển chôn hạnh phúc cùng trái tim này.
Bờ cát hoang lạnh còn mãi mong chờ người có quay về?
Ngày tháng mịt mờ, biển vẫn im nằm chờ bước chân người.

La Playa

Cuando la playa se inundo de luz y sol
y cuando el mar con su rumor habló de amor
cuando soñaba en el azul
una realidad este soñar
llegaste tú

flor de verano nuestro amor tal vez será
que una fatal brisa otoñal marchitará
fin de mi sueño de ilusión
y en esta playa naufragará mi corazón

Y seguirá igual arena y mar
la playa en soledad se quedará
el eco de tu voz se extinguirá
las huellas de los dos se borrarán

Cuando en la playa nuevamente brille el sol
allí estaré y junto al mar recordaré
evocaré la immensidad
de nuestro amor
que me brindó felicidad
has de volver
aquí en la playa te esperaré

Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Với tôi, kỹ thuật như một lưỡi dao được đúc cho cứng, được mài cho bén, và mỹ thuật là những chiêu thế, là thân pháp.  Tuy vậy, người nghệ sĩ lại cần phần trí, phần tâm, vì chiêu thức chẳng khác gì một khối băng tảng mà 80 phần trăm nằm chìm trong tiềm thức.

Và 20 phần trăm mà ta thấy chính là “anh hoa phát tiết ra ngoài” của người nghệ sĩ ấy.

Người nghệ sĩ thường có anh hoa dị biệt.  Thế nên, nhìn tranh Van Gogh là biết của Van Gogh, đọc văn Hemingway là biết của Hemingway, nghe nhạc Philip Glass là biết của Glass.  Ít có thể lầm lẫn.  Đó là vì mỗi người nghệ sĩ tự tạo ra “ngôn ngữ” của riêng họ, dựa trên năm tháng học hỏi, nghiên cứu và nghiền ngẫm những gì họ cho là tuyệt mỹ.

Người nghệ sĩ không bao giờ bắt chước ai.  Họ có thể dùng một số khía cạnh nào đó của người khác để làm mối cho những suy tư của họ, và từ đó tạo ra tác phẩm cho riêng mình, bằng ngôn ngữ của chính họ.  Người thưởng ngoạn tinh tế sẽ nhận ra ngay điều này.  Đó là tri âm.

Ngô Minh Trí là một trong những nhạc sĩ mà tôi thấy được những gì gọi là rất… Ngô Minh Trí.  Nhạc của anh nghe thật buồn, nhưng nỗi buồn của anh không có đỏm dáng mà ta thường nghe thấy trong dòng nhạc Việt.  Bên dưới mặt băng phủ tuyết kia, nỗi buồn của anh cuồn cuộn những suy tư trong đời sống, những hoang mang của kiếp người, những nghiệt ngã của định mệnh.

Anh gọi nhạc của anh là nhạc jazz chè, vì nó pha trộn ít nhiều hương vị Việt Nam.

Tôi đồng ý, vì nghe nhạc của anh làm tôi luôn luôn liên tưởng đến những bức tranh từa tựa bức thủy mặc với những nét chấm phá trên nền giấy xuyến chỉ.  Nhưng chỉ tựa thế thôi, vì nét mực của anh có cường độ, có đả phá, có thét gào.  Có những gì đã tạo nên một Ngô Minh Trí.

LV: Theo ý kiến của tôi thì NMT gọi là jazz chè vì nhạc của anh chịu ảnh hưởng mạnh của nhạc classic. Nhạc NMT đầy tinh thần của jazz nhưng đồng thời lại mang dáng vẻ nhạc cổ điển. Nhưng dù “chè” hay không thì tôi vẫn cho rằng kết hợp này từ NMT rất nhuần nhuyễn, rất thong dong tự tại, không gắng gượng. Khi nghe nhạc của anh, tôi không cảm thấy những cố gắng lập dị để làm cho khác người mà chỉ nghe thấy những giai điệu, dù bất ngờ, nhưng lại rất hợp lý, rất khêu gợi. Điều này cho tôi thấy những tâm tình nâng niu, chắt chiu, cẩn trọng trong cách NMT viết nhạc, đặt lời. Cảm phục người nhạc sĩ này!

Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Nặng mang kỷ niệm nồng thắm,
Chút hương tình còn ấm.

Ngày mai bước sông hồ một mình anh
Dặm trường một thân
Cho đến cuối đường.

Tình trần rồi đã lỡ
Một thời đã qua
Chẳng còn thiết tha.

Hôm ánh dương chưa kịp xế
Một ngày chia tay não nề
Mất lối quay về.
Khi đêm thấm nỗi sầu
Đêm sẽ nhạt mầu
Đêm mắt đen canh thâu.
Nhặt góp tan vỡ
Dành lại trong trí nhớ
Gói kín chôn sâu đợi ngày sau
Khi cần nhau.

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Còn nhiều kỷ niệm nồng thắm
Chút hương tình còn ấm

Rồi đây, dẫu em chẳng đợi chờ anh
Căn phòng lạnh căm,
Nỗi nhớ tím bầm.
Mười năm chăn gối
Còn đọng gối chăn.
Đêm âm thầm khẽ gọi mãi tên.