Bài Học Tình Yêu

Nhạc & lời: Frank Domínguez
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Có lẽ đây là một trong vài tác phẩm từ Cuba trong khoảng thời nội chiến.  Frank Domínguez viết nhạc phẩm này ngay trước khi chế độ Cộng Sản lên nắm quyền vào năm 1959.  Có lẽ vì vậy mà có rất ít chi tiết về nhà nhạc sĩ tài hoa này, ngoài trừ ông là thần đồng dương cầm từ năm tám tuổi.

Tu Me Acostumbraste có lẽ là nhạc phẩm nổi tiếng nhất của ông, đã được rất nhiều ca sĩ ghi âm như Andrea Bocelli, Gipsy Kings, Caestano Veloso, Tom Jones, Luis Miguel, và gần đây nhất là Natalia Lafourcade và hai guitarist Los Macorinos trong CD Musas.

Lúc gửi bài này đến bạn, tôi đã kèm theo phiên bản của Caestano Veloso là một ca sĩ Brazil mà tôi rất yêu thích với cách hát lơi lả thiếu… chính xác.  Nhưng khi bạn hòa âm, bạn lại dựa theo cách của Andrea Bocelli là một ca sĩ chuyên nhạc cổ điển, ngay cả khi hát những ca khúc jazz như Les Feuilles Mortes.  Có lý do gì bạn đã chọn như vậy?

LV: Trả lời cho câu hỏi của bạn nằm ngay trong nhận xét của bạn về Caestano Veloso rồi đó. Trên cái nhìn của kẻ hòa âm thì cái chính xác rõ ràng của bài giúp cho việc dàn dựng bài dễ dàng hơn. Sau khi bài đã dàn dựng rõ ràng rồi ca sĩ muốn hát sao theo ý mình thì cứ việc. Có thể hát “không chính xác” cũng được nếu hứng hát như vậy. Nhưng nói tôi theo khuôn mẫu của một phiên bản thiếu nét rõ ràng để dựng bài thì thật là làm khó cho tôi. Khi nghe bản của CV thì tôi hơi có chút nản lòng. Nhưng khi nghe Andrea Bocelli thì tôi phấn chấn lên chút vì ít ra tôi biết đường để mò mẫm hòa bài. Cách bỏ nốt và nhịp của CV hoàn toàn khác với cách của AB, nó không theo khuôn khổ dễ nắm bắt. Có lẽ vì phong thái đó mà bạn thích hơn. Nhưng tôi thì vẫn thích giọng hát của AB và kiểu xử lý bài một cách khá cổ điển của ông. Hơi có chút tréo cẳng ngỗng phải không bạn?

Bài Học Tình Yêu page

Anh đã sống quen một đời bên em
Và quen có em luôn ngày đêm
Em đã giúp anh nhận ra thêm 
Một đời sống rất diệu kỳ khi yêu
Từ tốn
Em cám dỗ anh bằng từng lời nói yêu thương
Dù nhiều lúc
Tim vẫn run rẩy ngàn nỗi lo âu

Anh quá ngây thơ và ngô nghê
Đâu biết khát khao và đam mê
Cho đến khi em vào tim anh
Thế giới bỗng tưng bừng thêm
Rồi nay anh phải hay thầm tự hỏi sao 
Em hết yêu anh từ lúc nao
Mà nỡ không cho anh biết rằng
Làm sao anh sống thiếu em
Tú Me Acostumbraste

Tú me acostumbraste
a todas esas cosas,
y tú me enseñaste
que son maravillosas 
Sutil 
llegaste a mí como una tentación
llenando
De ansiedad mi corazón

Yo no comprendía 
Cómo se quería
en tu mundo raro
Y por ti aprendí
Ahora me pregunto
Al ver que me olvidaste
por qué no me enseñaste
cómo se vive sin ti

Cô Đơn

Nhạc & lời: Pepe Luque & Thomas Lauderdale
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Tôi nhớ có dạo tôi và bạn bàn cãi với nhau về hiện tượng không hiểu sao khi người Âu Mỹ hoặc Latin chơi nhạc latin thì nghe thấy rất kỳ lạ, gợi tình; nhưng khi nhạc sĩ Việt đánh thì nghe hơi “sến”. Tôi cho rằng đó có lẽ phần lớn là do thành kiến sâu đậm với cách chơi đơn điệu, thiếu sáng tạo, nhưng dễ nghe, dễ thuộc của nhạc bolero Việt ngày trước. Nhạc quảng bá nhiều nhờ vào sự chấp nhận của đại đa số quần chúng. Nếu đại đa số chỉ đòi hỏi thế thì nhạc ta cũng chỉ đển thế thôi. Lần đầu tiên nghe bài La Soledad này tôi đã thích ngay. Cách chơi của nó rất gần gũi với cách chơi “nhạc sến” của người Việt. Nhưng có nghe “sến” hay không tôi nghĩ sẽ tùy theo khuynh hướng của người trình bày.

NT:  Pink Martini đã mở đầu bằng đoạn nhạc của Chopin (Andante Spianato, opus 22) rất mộng mị, và “thức tỉnh” khi Emilio Delgado cất tiếng hát bằng một giọng nhiều ngân rung đầy xúc cảm.  Tôi đồng ý với bạn.  Bài này quá giản dị, rất “sến” như bạn nói. Một câu chuyện cũng “sến” không kém, nói về cuộc tình vớ vẩn không bền vì những nghi ngại lẩm cẩm. Giai điệu tuy mượt mà êm dịu thật ra không chút gì cầu kỳ.   Nhưng có lẽ những cảm xúc tôi đã ghi nhận vào một hôm đã gom góp lại thành ra cái một ấn tượng thật đặc biệt cho tôi.

Số là như thế này. Một hôm ở thành phố xa, đang ngồi nghe nhạc, chợt nhìn lên thấy đứa con gái ngây người trên ghế fauteuil. Qua khung kính cửa sổ, khung trời xế chiều hực xanh. Nắng chiều rọi lên bức tường vàng vọt tòa nhà bên kia. Ngược với bóng tối trong căn phòng. Không khí thật cô quạnh, rất Edward Hopper. Trong lúc khúc nhạc đệm bài Soledad của Pink Martini đang gõ từng nốt, từng nốt rời rạc. Tôi đã chụp lấy cả không khí ấy bằng cái… iPhone đang cầm trên tay.  Và từ đó, bài Cô Đơn đã thành hình.

LV: Tôi xử toàn acoustic guitars và ukelele cho bài này để bảo tồn cái nét nhạc mộc (unplugged) của nguyên bản từ Pink Martini. Bài không rắc rối nhưng gợi cảm khiến tôi hứng khởi đánh loạn lên nhưng may mắn sao vẫn giữ được cái tình ý đặc biệt của nhạc latin. Tôi không cho là phiên bản này có chút gì nét “sến”. Nhưng dù sao kẻ đàn này cũng mang giòng máu Việt có thể vô hình chung đã mang cái “sến” vào giai điệu mà không biết chăng?

NT: Ha, cái này thì phải chờ thính giả viết lời phê bình thì tôi và bạn mới biết có sến hay không thôi.

Cô Đơn page

Nàng đến bên anh
Tựa những ý nhạc tình tứ trong thơ
Và trái tim anh
Tìm thấy một trời ngây ngất đê mê
Nàng đã yêu anh
Bằng cả tâm hồn trong trắng bao la
Anh vẫn đâu hay từng phút yêu thương
Gìn giữ tim mình được mãi mộng mơ

Rồi nắng phai mau
cùng khúc ca nào anh hát cho nhau
Giờ nỗi cô đơn
Gặm nhắm tâm hồn anh suốt đêm thâu
Vì phút u mê
Lòng đã lo sợ vì nỗi hoang mang
Không dám nói yêu
Dù sống bên nhau
Nên giờ chỉ còn lời hát thương đau
La Soledad

Viniste a mí
Como poesía en la canción
Mostrándome
Un nuevo mundo de pasión
Amándome
Sin egoísmo y la razón
No más sin saber que era el amor
Yo protegí mi corazón

El sol se fue
Y yo cantando tu canción
La soledad
Se adueña de toda emoción
Perdóname
Si el miedo robó la ilusión
Viniste a mí
No supe amar
Y sólo queda esta canción