Nếu Anh Chỉ Có Một Điều Này

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Đây là một trong những ca khúc jazz của Ngô Minh Trí mà tôi yêu thích vì nó rất Ngô Minh Trí.  Giai điệu cùng lời ca đều mang một nét lãng đãng buồn buồn.  Một nỗi niềm.  Một tâm sự.  Ca khúc này, NMT đã gửi riêng cho Lê Vũ.  Và tôi nghĩ là một chọn lựa rất tuyệt.  Không như những bài nhạc trước do LV trình bày, ở đây, LV hát rất thật buông thả.  Cái màu sắc và không khí của bài nhạc được anh thêu dệt bằng cách nhả chữ thật nhẹ nhàng khéo léo, chơi vơi trên nền nhạc khá rời rạc, như nỗi buồn, như bao mong ước giữ hoài trong tim.

Một lần nữa, KẻJazz xin mời bằng hữu nghe một sáng tác jazz mới của nhạc sĩ Ngô Minh Trí, Nếu Anh Chỉ Có Một Điều Này.     

Nếu Anh Chỉ Có Một Điều Này

Nếu anh chỉ có một điều này
Để nói với em một lần thôi
Một lần trước khi mặt trời dẫy chết
Một lần trước khi nguyệt hằng khuất lấp
Giòng sông sẽ dật dờ lạc đường
Rồi sương xuống mập mờ nẽo đường
Mà thời gian chẳng còn mấy sợ ngày mai…

Nếu ngày mai em sẽ ra đi biền biệt
Lòng anh buồn biết mấy
Một ngày xưa ấy
Nhiều lần muốn nói mà còn ngại ngùng
    em còn thẹn thùng nụ cười xanh
Dịu dàng qua tà áo trắng
Cả trời reo mừng trong nắng
Lòng anh say đắm
Lòng say đắm

Sáng nay anh có một điều này
Chỉ nói với em một lần thôi.
Vạn lần gói lại lần này cho em
Vạn ngày nhốt lại này riêng em
Dù cho mưa bay
Dù cho nắng quái
Chỉ nói với em một lần
Anh yêu em

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Ngô Minh Trí
Hòa âm & phối khí: Ngô Minh Trí & Lê Vũ
Ghi âm: NMT Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trong một buổi nói chuyện với Ngô Minh Trí, tôi bảo anh, “Tôi rất thích cái ý về kỷ niệm héo mòn dần, lâu ngày chỉ còn chút xíu bỏ vừa trong túi áo.”

Không nói ra, nhưng tôi vẫn tự hỏi: Mà tại sao lại túi áo nhỉ?  Theo thói quen, tôi hay dùng túi quần.  Quần thì có hai túi trước, thêm hai túi sau.  Thiếu gì chỗ.  Túi áo mỏng manh dễ rách lắm.  Đó là nói về y phục đàn ông.  Đàn bà thì cái gì cũng bỏ bóp, và áo phụ nữ hầu như không có nhiều túi cho lắm.  Họ không có nhu cầu cho túi áo.

Ngày leo lên tàu rời xa quê nhà, tôi xách theo cái túi “dết”, đựng một cuốn sách và một mớ hình gia đình và bạn bè.  Cuốn sách là Tự Điển Danh Nhân Thế Giới, có lẽ cần để soi một tương lai vô định.  Hình là kỷ niệm để dành cho quá khứ.  Hôm đó tôi mặc chiếc áo chemise thợ quên may túi.

Ngày NMT trở lại quê nhà, quá khứ được anh cẩn thận xếp vào túi áo, có lẽ là cho gần trái tim của anh.

Bao giờ tôi về, chắc phải kêu thợ may một cái áo nhiều túi, ngộ nhỡ bị rách, rớt mất cái này thì cũng còn cái khác mà xài.

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
    từ chia xa 
  tưởng như phôi pha 
Màu áo phai bốn mươi năm dài 
Chợt ngẩn ngơ một tối mưa phủ mờ 
Dậy lên niềm nhớ những tháng ngày cũ! 

Sài-Gòn những ngày học thi   
Tú Tài đường đi 
Từ xa xa vọng về tiếng súng 
Mộng ước xanh, đàn đúm năm ba thằng 
Thường ghé ra quán cóc nơi vĩa hè 
Là lúc chiều về 
Cô hàng cà phê, dài tóc gió bay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày vượt biên 
Nhân tình đảo điên 
Người ra đi
Người ở lại trông ngóng 
Lòng tơi bời, lênh đênh giữa biển trời 
Rồi tuyết rơi, buồn lắm nơi xứ người. 
Bốn mùa dần trôi 
Năm mòn tháng mỏi 
Niềm riêng của tôi 

Sài-Gòn sân trường Văn Khoa 
Những đời tài hoa 
Rồi gặp em, mắt trong như nắng 
Tình rất xanh, hẹn nhau nơi cổng trường 
Chiều ghé ngang Dược Khoa bên kia đường 
Trường Luật gần đây 
Con đường hàng cây nhè nhẹ gió lay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em 
Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
  còn ấm áp 
Dù đường về xa quá 
Tình nghĩa xưa đã bốn mươi năm tròn. 
Tự hỏi han, em mắt trong có còn? 
Cô hàng cà phê hẳn là bạc phơ 
  còn chi mộng mơ!