Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

Nhạc: Michel Legrand
Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trong mùa dịch Covid, chuyện hát hò thật là hoàn toàn tùy ngẫu hứng.  Và đa số là những ca khúc này đã được dịch từ mấy năm trước, đã bám bụi thời gian hơi… dầy.  Trong hiện tại, các phòng thâu ở Sài Gòn đang bị đóng cửa.  Ở Mỹ thì nhà ai nấy ở.  Thành ra đài KeJazz cứ quanh đi quẩn lại chỉ có bạn và tôi.

Vừa đi xa về, ngay hôm thứ hai, bạn điện tin cho tôi rằng sẽ hát ca khúc này, Xin Cho Còn Mãi Tình Ca, dịch từ nhạc phẩm How Do You Keep the Music Playing? của Michel Legrand mà tôi đã dịch từ lâu rồi.  Ca khúc này cũng đã xuất hiện trước đây trong một nhuyễn khúc mùa lễ Valentine, Giữ Mãi Tình Ca Cho Người Tôi Yêu trình bày bởi Hồ Đắc Anh Thi và Ngô Nhật Trường.  Tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng.  Mừng là vì lại được thoát nạn “câu cá”.  Ngạc nhiên là không hiểu vì sao bạn lại chọn một bài nhạc kinh điển mà Frank Sinatra đã từng làm mưa làm gió với nó.  Bạn như thấu ý tôi, gửi ngay điện tin:  Đừng có nín thở, không có Frank Sinatra đâu mà hòng.  Ô hay!

Thế là tôi vội vàng ghi lại nhạc bản cho kịp lên mạng.  Cũng vì hí hoáy viết những nốt nhạc mà tôi lại phải để ý đến lời tôi đã viết ngày nào.  Cũng vì để ý lời ca mà tôi lại phải cặm cụi viết lại… lời.  Thành ra lời bạn hát có hơi… khác với lời trong bài nhạc.  Trong tinh thần jazz thì… thôi kệ, cứ coi như là… improvise vậy.

LV: Tôi ngâm mãi bài này vì bạn đã muốn tôi hát mà cứ nhắc đến Frank Sinatra! Nghe chột dạ chẳng muốn tính tiếp vì là kiểu nào cũng không xong.  Nhưng kẹt bài quá nên liều mình đưa chân vào vũng bùn lún này.  Hát xong gửi bạn lại bị nhắc khéo là hát sai lời dịch!  “Thôi tao cho mày poetic license đó!” Nghe cũng hơi chột dạ vì lời dịch gửi đã rất lâu chẳng còn nhớ mình có tí hoáy thay đổi gì trong đó không.  Thôi thì hát lại vậy.  Sáng thứ Sáu dậy sớm lên gân cổ nghêu ngao lại.  Lần này tôi gửi lại license cho bạn đó! Không cần đâu!

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca page

Giữ sao tình ca mãi ngân dài thời gian
Giữ giai điệu êm ái hoài
Với bao lời thơ cứ luôn nồng say mãi đừng phai
Dẫu khi đời ta đã trao về người yêu
Giữ trong hồn như phút đầu
Để cho từng câu nói rung động hoài trong lòng nhau

Dẫu trong đời, ta biết, ta luôn đổi thay,
Đổi thay hoài theo với giòng đời.
Tháng năm nổi trôi với bao buồn vui
Trái tim dường như vỡ tan tành khi
Chợt nghe đến tên người gọi
 
Dù biết yêu thương trong tim luôn trao về người cho hết kiếp,
Đắm đuối bên nhau, đôi khi ngại ngùng lo âu 
Lỡ có hôm nao đôi ta không còn nhìn nhận ra nhau,
Không luyến tiếc.

Hãy cho tình nhân sống say sưa tình yêu
Hãy như bạn thân suốt đời
Hãy xem ngày qua chúng ta vì nhau xớt chia niềm vui cũng như niềm đau
Biết đâu thời gian dẫu không ngừng trôi
Tình ta, khúc ca ngàn đời.
Tình ca sẽ mãi không nguôi...
How Do You Keep the Music Playing?

How do you keep the music playing?
How do you make it last?
How do you keep the song from fading too fast?
How do you lose yourself to someone
And never lose your way?
How do you not run out of new things to say?

And since we know we're always changing
Why should it be the same?
And tell me how year after year
You're sure your heart will fall apart
Each time you hear the name?

I know the way you feel for her
It's now or never
The more I love the more that I'm afraid
That in her eyes I may not see forever
Forever

If we can be the best of lovers
Yet be the best of friends
If we can try with everyday to make it better as it grows
With any luck, then I suppose
The music never ends

Một Thời Của Đôi Ta

Nhạc: Marvin Hamlisch
Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Quý Anh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Terre Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Chloé Nguyễn
Graphics: MarcMarc

NT: Hai năm trước khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt, cuộn phim The Way We Were mở màn ở Mỹ và đã nhanh chóng trở thành một phim thành công với nam tài tử Robert Redford và nữ ca sĩ Barbra Streisand.  Nhạc phẩm này, qua giọng hát của Streisand, đã lên hàng đầu nhạc pop thời điểm ấy. Tôi không nhớ cả phim hay nhạc đã xuất hiện ở Sài Gòn lúc ấy chưa, chỉ biết lúc đến Mỹ năm ‘75, bài nhạc này vẫn còn rất thịnh với những người bảo lãnh chúng tôi.
Câu đầu tiên của The Way We Were, được viết bởi cặp vợ chồng Marilyn and Alan Bergman, là “Daydreams light the corners of my mind” (mơ mộng rực sáng góc hồn tôi). Nhưng lúc ghi âm, Streisand đã đổi qua “memories” và làm ngắn lại thành “mem’ries”. Kỷ niệm. Nghe thật đúng với câu chuyện tình bất hạnh kia.
Đối với tôi, ca khúc này đòi hỏi một giọng hát êm dịu, một làn hơi phong phú, một chút kịch tính. Có nghĩa là một giọng hát có nhiều chất melodrama. Khi nghe bạn đề nghị Quý Anh, là một người bạn hơi khó tính trong việc tuyển chọn bài hát, tôi đồng ý ngay nhưng không mấy hy vọng. (QA đã từ chối khi tôi nhờ anh ta hát bài nhạc bất hủ của Whitney Houston, I’ll Always Love You.) Bạn thật may mắn được QA đồng ý ngay.

Một Thời Của Đôi Ta page

Nhớ thương
Vùng dĩ vãng mong manh trong hồn
Nhạt màu theo thời gian lặng trôi quá xa
Đôi chúng ta ngày ấy

Còn dư ảnh đây
Bờ môi ấy vẫn hay thoáng cười
Nụ cười xưa từng cho hồn ta ngất ngây
Đôi chúng ta ngày ấy

Ngày tháng cũ ta thấy sao quá yên vui nhẹ nhàng
Hay bao năm qua xóa mất hết đi niềm đau?
Và nếu có lúc ta thấy nhau trên đường đời
Biết đâu lòng ta mãi luôn…

Nhớ thương
Từng giây phút long lanh muôn màu
Còn bao nhiêu điều khiến lòng thêm đớn đau
Thì xin chôn vào lãng quên sâu
Hãy cho nhau môi cười
Giữ trong tim muôn đời
Ta sẽ mãi không quên một thời
Đôi chúng ta ngày ấy
The Way We Were

Mem'ries,
Light the corners of my mind
Misty water-colored memories
Of the way we were

Scattered pictures,
Of the smiles we left behind
Smiles we gave to one another
For the way we were

Can it be that it was all so simple then?
Or has time re-written every line?
If we had the chance to do it all again
Tell me, would we? Could we?

Mem'ries
May be beautiful and yet
What's too painful to remember
We simply choose to forget
So it's the laughter
We will remember
Whenever we remember...
The way we were...