Rồi Em Sẽ Đi Về Đâu

Nhạc: Michael Masser
Lời: Gerry Giffin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Duyên sang đến Mỹ khoảng năm 1978. Những năm tháng đầu tiên ở xứ lạ quê người, xa mẹ cha anh em, nàng tìm quên trong những ca khúc phát thanh trên radio ra rả ngày đêm. Vào thời điểm đó, mạng internet còn trong thời kỳ phôi thai, chưa được thông dụng. Muốn tìm lời của bài nhạc thì hoặc ra tiệm mua nhạc bản. Nếu không thì phải chịu khó nghe radio, hoăc tốt hơn thì nghe cassette, rồi cố ghi lại.  Bằng vốn liếng tiếng Anh thời tỵ nạn. Lẽ dĩ nhiên là có rất nhiều câu ghi xuống một cách ngộ nghĩnh, rất là tam sao thất bổn. Nhưng trong tâm trạng tỵ nạn thời bấy giờ, nhiều khi bất chợt nắm bắt được một câu nào đó đã làm lòng mình thật xúc động, thì cái chuyện ghi lại bài nhạc thật là chẳng đặng đừng.
Và vào thời điểm ấy, Do You Know Where You’re Going To? có một sức lôi cuốn lạ kỳ, vì đó chính là câu hỏi luôn luôn trong lòng những người tỵ nạn với tương lai bấp bênh.
Cho đến bây giờ, mỗi khi vô tình nghe đoạn nhạc dạo đầu, tôi thấy Duyên tự dưng im lặng, xa vắng. Nàng lẩm nhẩm hát theo. Em có biết rồi em sẽ đi về đâu?…
Mặc dù tôi vẫn ở bên cạnh nàng đã gần 30 năm qua.
Happy Anniversary, Love.

LV: Khi bạn đề nghị làm bài này thì tôi thật sự nghe nó một cách kỹ càng hơn.  Dù cho giai điệu nghe khá quen thuộc nhưng khi bắt tay vào việc chọn hợp âm cho bài thì mới thấy cũng thật khó “biết mình đi đâu” vì người nhạc sĩ sáng tác đã cố tình thay đổi key trong bài 3, 4 bận như chong chóng!  Thêm vào đó là giữa bài có những chỗ đổi nhịp phách từ 4/4 qua 2/8.  Có chỗ còn từ 4/4 qua 5/8!  May sao tôi tìm được bản chính của bài để làm cho xong bài; nếu để tôi tự mày mò lấy có lẽ bây giờ cũng chưa ra được sườn của bài nhạc.  Mừng hết lớn!  Đỡ phải lo là không làm cho ra được bài của “người yêu dấu” của bạn.  Nhiệm vụ hoàn tất!  Mừng anniversary nhé.

Rồi Em Sẽ Đi Về Đâu? page

Em có biết 
Phương trời ấy xa gần?
Em có thích những gì
Đời cho em phút huy hoàng?
Đường em qua chỉ một lần,
Em có biết?

Em có nhớ
Bao điều đã mong đợi?
Mà khi ngoảnh mặt nhìn
Đường xưa khép lối quay lại,
Cùng bao mơ ước trong đời,
Em có nhớ?

Tiếc chăng những ngày ta chưa ngập ngừng
Mãi miết đuổi theo muôn nghìn lóng lánh ngập đầy hồn?
Ta yêu nhau dưới nắng hồng nồng nàn, với lòng hồn nhiên
Con tim tinh khôi nên chưa bao giờ vấn vương xa xôi.

Đến nay nhớ lại ngày xưa, bồi hồi
Vì lỡ đánh mất hết quá nhiều mộng ước của đời người.
Vì sao ta đắn đo chần chờ hoài, chẳng hề nhận ra
Những nỗi đau câu trả lời sẽ mang đến cho đôi ta?
Do You Know Where You're Going To?

Do you know
Where you're going to?
Do you like the things
That life is showing you?
Where are you going to,
Do you know?

Do you get
What you're hoping for?
When you look behind you
There's no open doors?
What are you hoping for?
Do you know?

Once we were standing still, in time
Chasing the fantasies and feeling all nice
You knew how I loved you, but my-spirit was free
Laughing at the questions
That you once asked of me

Now looking back at all we've had
We let so many dreams just slip through our hands
Why must we wait so long, before we see
How sad the answers to those questions can be?

Trưa Hè Nao, Có Anh Và Em

Nhạc: Eddie Barclay & Michel Legrand
Lời: Eddie Marnay
Lời Anh: Johnny Mercer
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Tôi nghĩ hình như một trong những triệu chứng dịch Covid là… chứng làm biếng và mất cảm hứng.  Nhớ trước đó, lúc nào KẻJazz cũng có sẵn 3 đến 4 bài nhạc trong queue chờ phát hành.  Nhưng nay, thì cứ như chữa lửa.  Bài vừa xong là, a lê hấp, đăng liền.  Mấy tuần trước phải kỳ kèo với Quý Anh thâu ngay trong tuần.  Tuần này thì phải mời bạn… ăn lại món cũ, tuy gia vị có thay đổi…

Tuy nói như vậy, nhưng đây là một ca khúc tôi vẫn rất thích, vì cái nét nhẹ nhàng đầy thi vi của nó.  Những hình ảnh đẹp như một cuốn phim lãng mạn mà ngày xưa tôi vẫn thường trốn học đi xem.  Tôi chắc bạn cũng có những… kỷ niệm êm đềm như vậy khi làm hòa âm phối khí.

Và hy vọng trong vài tuần kế tiếp, bạn lấy lại được phong độ để KẻJazz có thể tiếp tục bước vào năm thứ 5 của cuộc chơi này, với nhiều nhạc phẩm mới lạ hoặc những ca khúc quen thuộc của một thời được bạn hòa âm theo hướng mới.

LV: Không hiểu là không hứng hay làm biếng nhưng dạo sau này không tĩnh tâm để làm bài mới.  Thôi thì quay lại điểm sửa những bài cũ vậy. Tôi làm việc không theo bài bản gì hết nên nhiều lúc quay lại bài cũ cũng có lúc ngạc nhiên không nhớ cũng không hiểu sao mình lại làm như vậy(?).  Đôi lúc cũng có hứng nảy ra ý mới làm lại theo kiểu khác.  Bởi vậy sau này có một loạt những bài tôi trở lại với kiểu chơi khác.  Như vậy cũng ít việc cho tôi đi chút.  Nhất là khi tôi đang trong quá trình chuyển đổi tất cả những bài đã làm từ format của máy cũ qua máy mới, software mới để cải thiện chất lượng âm thanh.  Hứa hẹn sẽ có nhiều bài dưới dạng “rượu cũ bình mới”.  Mong người nghe đón nhận.

 

Trưa Hè Nao, Có Anh và Em page

Anh nhớ trưa hè nao, có anh và em kề vai.
Chúng ta dừng chân mãi mê trước hiên nhà ai,
Ngắm bao chùm hoa forget-me-not thật xanh
Nắm trong tay em mềm.

Anh nhớ trưa hè nao giống như buổi trưa hè nay.
Tiếng em cười vang khiến cho hồn anh ngợp say,
Với bao nụ hôn lén trao trong quán cà-phê.

Ôi, cánh môi hồng em khẽ run, ngọt hơi tình yêu,
Khiến cho lòng anh xốn xang, hạnh phúc tràn dâng,
Ví như mùa xuân chốn Paris đã về đây. Bao đắm say!

Em biết không? Mùa đông giá băng, đường phố quạnh hiu.
Lũ chim bồ câu cũng theo em đi về đâu.
Để riêng mình anh lắng nghe hồi chuông chiều rơi,
Tiếc thương ngày nao hứa yêu nhau mãi ngàn sau.
Once Upon a Summertime

Once upon a summertime, if you recall,
We stopped beside a little flower stall.
A bunch of bright forget-me-nots was all 
You'd ever let me buy you.

Once upon a summertime just like today,
We laughed the happy afternoon away
And stole a kiss at every street cafe.

You were sweeter than the blossoms on the tree.
I was as proud as any man could be,
As if the mayor had offered me the key to Paris.

Now another winter time has come and gone.
The pigeons feeding in the square have flown.
But I remember when the vespers chimed,
You loved me once upon a summertime.