Trái Tim Nơi Nào

• Nguyên tác: It's April Again (Song from Moulin Rouge)
• Nhạc: George Auric
• Lời: Jacques Larue
• Tựa Anh: Where is Your Heart?
• Lời Anh: William Engvic
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Diễm Hồng
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phòng thâu H&M
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

Dưới Ánh Đèn Spotlight, Ta Là Ai?

Sự hiện diện trên sân khấu

Có một hiện tượng rất thú vị trong nghệ thuật trình diễn.

Có những ca sĩ vừa bước ra sân khấu, cả khán phòng dường như lập tức hướng mắt về họ. Họ chưa hát một nốt nhạc nào, chưa nói một lời nào, nhưng người nghe đã sẵn sàng lắng nghe.  Ngược lại, cũng có những người sở hữu giọng hát rất đẹp, kỹ thuật rất vững, nhưng chỉ sau vài câu hát, khán giả bắt đầu xao lãng. Không phải vì họ hát dở. Chỉ là họ không giữ được sự chú ý của người nghe.

Điều khác biệt ấy thường được gọi là stage presence – sự hiện diện trên sân khấu.  Nhưng có lẽ cách gọi đó vẫn chưa diễn tả hết bản chất của vấn đề.

Người nghệ sĩ thật sự không chỉ hiện diện trên sân khấu. Họ tạo ra một không gian cho sự chú ý. Họ khiến cả khán phòng cùng hướng về một điểm, cùng hít thở trong một nhịp thời gian, và cùng bước vào thế giới của bài hát.

Điều đáng ngạc nhiên là khả năng ấy rất ít liên quan đến việc hát to hơn, hát cầu kỳ hơn, hay biểu lộ cảm xúc mạnh hơn.  Ngược lại, những nghệ sĩ lớn thường xuất hiện với một sự bình tĩnh lạ thường. Họ không bước lên sân khấu để chứng minh mình hát hay. Họ bước lên như một người đã sống trong thế giới của bài hát từ trước, và chỉ mời khán giả cùng bước vào thế giới đó.  Có lẽ vì thế mà sự tĩnh lặng luôn có sức mạnh đặc biệt.

Nhiều người thường nghĩ mình phải liên tục làm điều gì đó: làm duyên nhiều hơn, nhún nhảy nhiều hơn, khua tay múa chân nhiều hơn. Nhưng chuyển động quá nhiều lại khiến ánh mắt khán giả không biết nên dừng ở đâu. Và như thế, họ chỉ ghi nhận một sự hỗn loạn trên sân khấu.

Trong nghệ thuật sân khấu hay có những nghịch lý thú vị như vậy:  Người đứng yên nhất thường là người thu hút ánh nhìn nhất.  Bởi sự tĩnh lặng tạo nên một trọng tâm. Và ánh mắt con người luôn tìm đến trọng tâm ấy.

Nhưng chỉ thu hút sự chú ý ở những giây đầu cũng chưa đủ. Điều khó hơn nhiều là giữ được sự chú ý ấy trong suốt một ca khúc.

Nhiều người cho rằng bí quyết nằm ở việc cố gắng kể một câu chuyện. Điều đó có thể đúng với những bài hát có cốt truyện rõ ràng. Người ca sĩ giống như một người kể chuyện, dẫn người nghe đi từ mở đầu đến kết thúc.  Thế nhưng rất nhiều ca khúc lại gần như không có câu chuyện.  Misty, Moonlight in Vermont, Blue in Green hay nhiều bản bossa nova của Antônio Carlos Jobim không có một câu chuyện nào, cũng chẳng có một biến cố nào, không có nhân vật, không có cao trào theo nghĩa thông thường. Chúng chỉ có tạo nên một bầu không khí.

Trong những bài hát như vậy, người ca sĩ không còn là người kể chuyện.  Họ phải trở thành người kiến tạo một thế giới.  Khán giả không theo dõi diễn biến của một câu chuyện. Họ bước vào một không gian, một ký ức, một trạng thái tâm hồn.

Điều này làm thay đổi hoàn toàn cách hát.  Thay vì cố làm cho từng câu hát thật xúc động, người nghệ sĩ chỉ cần làm cho người nghe tin rằng hoẹ đang thật sự cùng sống trong khoảnh khắc đó. Khi hát Autumn Leaves, họ không cần diễn tả nỗi buồn; họ chỉ cần thật sự thấy được những chiếc lá đang rơi. Khi hát Black Coffee, họ không cần cố gắng đau khổ; họ chỉ cần cảm nhận được cảnh họ ngồi một mình với tách cà phê đen.  Sự chân thật ấy thường thuyết phục hơn mọi kỹ thuật diễn xuất.

Có lẽ đây là nguyên tắc:  Đừng cố diễn xuất bài hát. Hãy khiến người nghe muốn biết điều gì đó đang và sắp xảy ra ở câu hát.  Sự chú ý của con người không được giữ bằng những đỉnh cao liên tiếp. Nó được giữ bằng sự chờ đợi.  Một khoảng lặng đúng lúc.  Một câu hát được giữ lại vừa đủ.  Một hơi thở chậm hơn bình thường.  Một chữ được buông nhẹ thay vì nhấn mạnh.  Tất cả những điều ấy tạo nên nhịp điệu vô hình của sự chú ý.

Có lẽ vì thế mà những nghệ sĩ lớn hiếm khi phô bày toàn bộ cảm xúc của mình ngay từ đầu. Họ biết giữ lại. Không phải để làm màu, mà để khán giả còn có không gian bước vào bài hát bằng chính ký ức của họ.  Đó cũng là một dạng tiết chế.  Người ca sĩ không khóc, mà chỉ để khán giả thấy nước mắt của chính họ.  Người ca sĩ chỉ hát đủ chân thật để khán giả nhớ đến những thứ đã làm cho họ xúc động.

Cuối cùng, có lẽ câu hỏi quan trọng nhất không phải là:  “Làm sao để khán giả chú ý đến mình?”  Mà là:  “Làm sao để họ quên mình đi, và chỉ để họ sống trong thế giới của bài hát?”  Khi điều đó xảy ra, người nghệ sĩ không còn là trung tâm của sân khấu nữa.  Họ trở thành cánh cửa.  Và âm nhạc mới thật sự bắt đầu.

Nguyễn Thảo & ChatGPT

Trái Tim Nơi Nào

Nụ hôn vẫn nồng cháy
Lòng em mãi luôn lo sợ
Bờ môi tuy còn đây
Mà ai biết tim nơi nào?

Từ lâu nay là thế
Lòng em lắm bao nghi ngờ
Vì tuy anh cạnh bên
Mà ai biết tim nơi nào?

Buồn thay những phút bên người dẫu hay
Tình em thiết tha nhưng tim anh lạnh băng
Vừa khi hôn, mắt nhắm lại đắm say
Anh đã mơ thầm đôi môi người chăng?

Bùa mê giăng ngàn lối
Làm sao dứt cơn đau này
Và xin anh hãy nói
Người đây, trái tim nơi nào?

Where is Your Heart?

Whenever we kiss
I worry and wonder
Your lips may be near
but where is your heart?

It's always like this
I worry and wonder
You're close to me here
but where is your heart?


It's a sad thing to realize
that you've a heart that never melts
When we kiss, do you close your eyes
pretending that I'm someone else?


You must break the spell
this cloud that I'm under
So please won't you tell
Darling, where is your heart?

Một Thời Của Đôi Ta

• Nguyên tác: The Way We Were
• Nhạc: Marvin Hamlisch
• Lời: Alan & Marylin Bergman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Đại Quỳnh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: (một đoạn viết dài trích từ nhật ký để thay lời dẫn nhập)

Tôi đã viết cho F:  Sáng nay tôi vừa biết một điều khiến mình quá nản lòng. Theo ChatGPT, tiến hóa chọn lọc dựa trên chức năng, chứ không phải sự minh triết. Điều này xuất phát từ việc tôi tự hỏi vì sao nhiều người không chọn suy nghĩ sâu — vì điều đó “tốn kém”, thường gây lo âu, ý thức hiện sinh, và xung đột xã hội.

Mọi chuyện bắt đầu khi tôi bị cho là lúc nào cũng ở trong trạng thái u uất, như thể tôi không có một người vợ yêu thương hay một gia đình hạnh phúc. Sự suy diễn ấy đến từ những gì tôi thường viết trên blog âm nhạc KeJazz của mình.

Tôi phải thừa nhận điều đó phần nào là đúng. Tôi thường viết lời dẫn cho các ca khúc mình đăng, và chủ đề thường xoay quanh nỗi buồn. (Nhưng rồi, phần lớn những bản nhạc tôi dịch đều nói về tình yêu và tan vỡ, nên dĩ nhiên bài viết của tôi khó mà lúc nào cũng vui vẻ, rộn ràng.)

Mặt khác, tôi dành nhiều thời gian để nghiền ngẫm. Với một số người, đó không phải điều tốt. Có phải ai đó từng nói rằng suy nghĩ là một việc rất nguy hiểm?

Tất nhiên, tôi phải tự hỏi: Tôi sinh ra đã như vậy sao? Suy nghĩ là hành vi được học, hay là một đặc tính bẩm sinh?

Chat định nghĩa suy nghĩ sâu bao gồm:  Lý luận trừu tượng (nghĩ về những điều không hiện diện trực tiếp), tư duy phản thực (“nếu như… thì sao?”), siêu nhận thức (nghĩ về chính cách mình suy nghĩ),
mở rộng thời gian (kết nối quá khứ – tương lai), và kiến tạo ý nghĩa (hỏi “tại sao”, không chỉ “như thế nào”).

Đó không phải một đặc điểm đơn lẻ, mà là một cụm năng lực nhận thức.

Và đúng là ta sinh ra với một số khuynh hướng nhất định, nhưng một đời nghiêng về thói quen ấy có thể đẩy ta sâu hơn vào cái hố của suy tư. Rõ ràng, người ta cần trang bị cho mình những “công cụ” để suy nghĩ sâu mà không hời hợt hay mơ hồ — tức là cần nền tảng về viết lách, toán học, triết học, khoa học…

Có vẻ nhiều người tránh điều đó đơn giản vì nó gây lo âu, và người suy nghĩ nhiều có thể đạt tới mức ý thức hiện sinh — trở nên lo lắng về chính sự tồn tại của mình.

Không lạ khi người suy nghĩ nhiều nhất có thể dễ rơi vào chứng u sầu.

F trả lời:

Phản ứng đầu tiên của tôi là đồng ý một phần. Chắc chắn rằng sự minh triết, nếu đi ngược lại niềm tin xã hội (mà điều này thường xảy ra), có thể khiến người đó cô đơn hơn, dễ bị công kích hơn, và nhiều hệ quả khác. Và đúng, nếu việc đặt câu hỏi tự thân đã gây căng thẳng, thì minh triết cũng có thể gây căng thẳng.

Mặt khác, tôi tự hỏi liệu sự chọn lọc tiến hóa hướng đến “chức năng” có đang rạn nứt trong xã hội hiện đại không. Chẳng hạn, trong các xã hội xưa, một ví dụ về “chức năng” là phản ứng chiến đấu hay bỏ chạy trước mối đe dọa sinh tồn thực sự (như con hổ răng kiếm, the proverbial sabre-tooth tiger). Nhưng trong xã hội ngày nay, nơi với nhiều người trong chúng ta, hổ răng kiếm, thiếu ăn hay phơi mình trước thiên nhiên không còn là mối nguy thường trực (dù tôi biết với một số người vẫn còn), thì phản ứng căng thẳng mang tính tiến hóa ấy lại chuyển sang những thứ như theo dõi thị trường chứng khoán, kiểm tra điện thoại xem tin tức thảm họa (đa phần không ảnh hưởng trực tiếp đến ta), hay tìm kiếm sự công nhận, lập kế hoạch hưu trí… những thứ vận hành 24/7.

Thật mỉa mai khi trong một xã hội dư thừa, chúng ta có thể còn căng thẳng hơn tổ tiên mình — nhưng điều đó có thể đúng. Tôi cho rằng chủ nghĩa tư bản, đặc biệt là giai đoạn muộn như hiện nay, dựa trên việc gây ra trạng thái căng thẳng liên tục, cảm giác rằng nhu cầu của ta chưa bao giờ được thỏa mãn, vì thế ta phải mua thêm.

Vì vậy tôi tự hỏi: Liệu “minh triết” (dĩ nhiên chỉ có thể định nghĩa một cách chủ quan) có phải là con đường duy nhất để giảm bớt cuộc tấn công liên tục vào tâm trí chúng ta? Có thể định nghĩa minh triết như một khả năng nhìn xuyên qua những cấu trúc giả tạo đang làm tổn thương ta? Nếu vậy, minh triết có thực sự là thích nghi, chứ không phải phản thích nghi?

Tôi nói tất cả điều này (có lẽ không được lưu loát lắm) chỉ để tự nhắc mình rằng câu hỏi này hoàn toàn không hề đơn giản. Và rằng việc tuân theo quy ước thông thường có thể không phải con đường dẫn đến một đời sống yên ổn — nhất là trong thời đại này.

Tôi không biết bạn hay tôi có minh triết hay không (và tôi nghĩ minh triết tồn tại trên một phổ liên tục), nhưng tôi cho rằng chúng ta ít quy ước hơn phần lớn người khác trong cảm nhận của mình. Không nghi ngờ gì điều đó khiến ta chịu đựng một số hệ quả mà ChatGPT gợi ý. Nhưng có lẽ ta cũng được hưởng lợi.

Với tôi, lợi ích đó là một đời sống trong nghệ thuật; dù có khó khăn, tôi nghĩ nó đã cứu rỗi cuộc đời mình. Tôi cũng nghĩ đến những cuộc trò chuyện như thế này, và cuộc trò chuyện chúng ta từng có ở Houston. Với riêng tôi, chúng mang lại sự thỏa mãn và nuôi dưỡng sâu sắc. Tôi tự hỏi (dù không biết chắc) liệu những người có cảm nhận quy ước hơn có trải nghiệm được loại thỏa mãn sâu và bền như vậy không?

Cuối cùng, tôi gợi ý rằng tất cả những định nghĩa từng được cho là chân lý vĩnh viễn có lẽ phải cần được xem xét và đánh giá lại trong bình minh mới của trí tuệ nhân tạo.

Một việc làm thật nhức óc.

Và tôi ngẫm nghĩ, thời của tôi đã qua rồi.  Hãy nhường lại cho những người trẻ còn đầy nhiệt huyết để họ giải quyết cái vấn đề ấy.

Một Thời Của Đôi Ta

Nhớ thương
Vùng dĩ vãng mong manh trong hồn
Nhạt màu theo thời gian lặng trôi quá xa
Đôi chúng ta ngày ấy

Còn dư ảnh đây
Bờ môi ấy vẫn hay thoảng cười
Nụ cười xưa từng cho hồn ta ngất ngây
Đôi chúng ta ngày ấy

Ngày tháng cũ ta thấy… sao quá yên vui nhẹ nhàng
Hay bao năm qua đã xóa mất hết đi niềm đau?
Và nếu có lúc ta thấy nhau trên đường đời
Biết đâu lòng ta… mãi luôn…

Nhớ thương
Từng giây phút long lanh muôn màu
Còn bao nhiêu điều khiến lòng thêm đớn đau
Thì xin chôn vào lãng quên sâu
Hãy cho nhau môi cười
Giữ trong tim muôn đời
Ta sẽ mãi không quên một thời
Đôi chúng ta ngày ấy

The Way We Were

Mem'ries,
Light the corners of my mind
Misty water-colored memories
Of the way we were

Scattered pictures,
Of the smiles we left behind
Smiles we gave to one another
For the way we were

Can it be that it was all so simple then?
Or has time re-written every line?
If we had the chance to do it all again
Tell me, would we? Could we?

Mem'ries
May be beautiful and yet
What's too painful to remember
We simply choose to forget
So it's the laughter
We will remember
Whenever we remember...
The way we were...