Khu Vườn Ngày Đông

• Nguyên tác: Jardin d'hiver
• Nhạc & lời: Benjamin Biolay & Keren Ann
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi
• Hòa âm & phối khí: Gia Cát
• Ghi âm: Hiệp Định Studio (SG)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Lần đầu tiên tôi nghe Hồ Đắc Anh Thi (AT) trên SoundCloud qua bản nhạc Jardin d’hiver, tôi rất ngạc nhiên và thích thú.  Ngạc nhiên vì Jardin d’hiver là một bài nhạc rất ít người hát ngoài trừ Keren Ann, Stacey Kent và Connie Evingson.  Lúc ấy, tôi vừa dịch xong, ghi âm xong Khu Vườn Ngày Đông, và đang chờ ngày lên mạng.  Thích thú vì khi nghe AT hát tiếng Pháp, tôi cảm ngay cái không khí rất… Tây ấy.  Có cái gì rất bồi hồi khi nghe “Ma robe à fleurs sous la pluie de novembre, tes mains qui courent, je n’en peux de t’attendre”.
Sau này khi quen AT, tôi mới biết cô rất đam mê nhạc, nhất là nhạc jazz.  Có những bài nhạc vô tăm mà cô đã lùng ra và giới thiệu đến bạn và tôi.  Cô lại chuyên tổ chức những buổi nhạc jazz ở Sài Gòn mà cô làm vô vị lợi, chỉ vì… mê.
Tôi gợi ý muốn AT hát Khu Vườn Ngày Đông.  Khoảng này, cô bỗng giới thiệu một nhạc sĩ rất trẻ (hình như vẫn còn học trong nhạc viện).  Gia Cát.  Nghe tên là đã cảm được tài năng lạ.  Tiếng tây ban cầm của anh và giọng hát của AT là một kỳ duyên.

LV: Cũng như bạn, tôi rất cảm kích khi tìm ra được người bạn jazz tri âm AT, mặc dù cô ở cách chúng ta hơn nửa vòng địa cầu.  Cũng như tôi và bạn, AT mê nhạc và hoạt động trong môi trường nhạc không vụ lợi với tác phong của kẻ không chuyên nghiệp.  Tuy nhiên có thể nói là AT hơn xa chúng ta ở chỗ cô dấn thân sâu vào trong những hoạt động về âm nhạc tại Sài Gòn.  Ở Sài Gòn, cô đã từng tổ chức những chương trình nhạc cho ca sĩ Christophe (Yes!, the one and only Christophe), Patricia Kaas, Pink Martini v…v…, những ca nhạc sĩ lừng danh thế giới. Vì cô không xa lạ với những âm giai bất hủ và những trình bầy tuyệt vời thế nên sự cộng tác của AT với Kejazz một là nói lên cái đáng quý mê nhạc bất vụ lợi của cô, hai là chứng minh cho tôi thấy những gì chúng ta đang làm là rất có ý nghĩa.  Cô không quen hát tiếng Việt cho nên cách phát âm đôi khi không chính xác; nhưng có lẽ trong tương lai những khuyết điểm này sẽ dễ dàng được khắc phục. Riêng về tiếng đàn đặc biệt của người bạn trẻ Gia Cát thì với LV là một khám phá ngạc nhiên, kỳ thú. Tiếng đàn điêu luyện, ngọt ngào trong tiết tấu bossa nova của anh là phần đệm tuyệt vời cho tiếng hát AT. Chỉ mong sao sẽ có thêm những Hồ Đắc Anh Thi và Gia Cát khác tham gia với Kejazz chúng tôi trong tương lai.​

Khu Vườn Ngày Đông

Thèm một chút vầng dương sớm hồng
Rèm thưa nắng, trà thơm ngát nồng
Hình đen trắng bờ xa gió lộng
Khi giữa khu vườn đông rộng

Thèm ánh sáng mỏng manh cuối trời
Thành phố ấy nơi đâu xa vời
Và mơ ước vài giây đổi dời
Khi giữa khu vườn không người

Vạt áo lấm tấm dưới cơn mưa trong ngày đông
Phím tay lướt nhanh, biết đâu ai mà chờ mong
Ngày tháng thấp thoáng, ước mơ xưa nay còn không?
Giữa thinh lặng, chút âm thầm

Thèm nghe tiếng nhịp chân vũ trường
Và một thoáng nhìn trên phố phường
Lời thân thiết gửi nhau cuối đường
Khi giữa khu vườn đông buồn

Cà-phê đắng ngoài sân giữa ngày
Thèm hong nắng cạnh con nước đầy
Rồi ta sẽ hôn nhau chớ ngại
Khi giữa khu vườn đông này

Jardin d’hiver

Je voudrais du soleil vert
Des dentelles et des théières
Des photos de bord de mer
Dans mon jardin d'hiver

Je voudrais de la lumière
Comme au Nouvelle Angleterre
Je veux changer d'atmosphère
Dans mon jardin d'hiver

Ma robe à fleurs sous la pluie de novembre
Tes mains qui courent, je n'en peux plus de t'attendre
Les années passent, qu'il est loin l'âge tendre
Nul ne peut nous entendre

Je voudrais du Fred Astère
Revoir un Latécoère
Je voudrais toujours te plaire
Dans mon jardin d'hiver

Je veux déjeuner par terre
Comme au long des golfes clairs
T'embrasser les yeux ouverts
Dans mon jardin d'hiver

Niềm Vui

Nguyên tác: A Felicidade
Nhạc: Antônio Carlos Jobim
Lời: Vinícius de Moraes
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Tôi rất yêu nhạc của Antônio Jobim, và nhất là điệu bossa nova mơn trớn như vuốt ve.  Trong những nhạc phẩm này, rất nhiều bài đã được dịch ra tiếng Anh, và cũng như được ghi âm bởi nhiều ca sĩ.  Ngoại trừ bài A Felicidade.  Tôi không hiểu vì lý do gì.  Gần đây, tôi mới được nghe Diana Panton và Karrin Allyson trình bày lời Bồ Đào Nha và một đoạn ngắn tiếng Anh.  Tôi cũng có nghe một ghi nhận (trên mạng) là có nhiều nhạc phẩm không nên dịch sang Anh Ngữ, và A Felicidade là một.

Tôi nghĩ:  bài nhạc hay quá.  Chẳng lẽ không có cách nào mang vào ngôn ngữ của mình sao?  Phải ráng.  Và phải đành dịch từ nguyên tác tiếng BĐN.  Lúc dịch, có một đoạn tôi cảm thấy bất ổn vì ý tưởng và cả hình tượng không có vẻ ăn nhậu gì với toàn bài.  Nhưng tôn trọng “bản chính”, tôi vẫn giữ nguyên như thế và gửi cho bạn.  Vài ngày sau, bạn điện thư cho tôi.  Bạn kiếm ra tờ nhạc, và có một phần tôi dịch không có trong nguyên tác.  Tôi thở phào: Hèn chi.

LV: Tôi có một lỗi lầm lớn khi thực hiện nhạc phẩm này:  Tôi chỉ dựa vào trí nhớ của mình về giai điệu này và cuốn Antonio Carlos Jobim Anthropology để giàn dựng bài.  Hoàn toàn không nghe những cách chơi trước.  Đến khi làm xong, hí hửng cho bạn nghe, bạn phán cho một câu: “Nghe giống như trong phòng trà, không giống như tao nghĩ…” (?).  Làm tôi cũng hơi cụt hứng. Sau đó tôi mới tìm nghe những phiên bản nổi tiếng đã chơi từ trước thì mới vỡ ra là mình đã chơi bài này trong theo một phong cách hoàn toàn khác!

Tuy nhiên nghe đi nghe lại, nghĩ tới nghĩ lui, tôi cho rằng cách chơi nhẹ nhàng của tôi cũng là một thí dụ điển hình của cách nghe nhạc khác nhau giữa các dân tộc.  Tôi với máu Việt chính thống đã vô tình biến nhạc phẩm này thành một bài mùi mẫn, thuận tai cho người nghe nhạc Việt hơn. Trong khi đó trình bày theo phong cách Ba Tây thì lại dồn dập, thôi thúc, thật tiêu biểu cho giòng nhạc samba/bossa nova nổi tiếng của dân tộc này.   Ngoài việc đàn đánh quá nhanh khó thực hiện, những câu hát phải thật nhanh với những nốt nhạc nối tiếp nhau trong những nhịp chõi dồn dập như trong bài này thì rõ là một thử thách tôi khó vượt qua được. Tuy nhiên tôi cũng dàn dựng lại nhạc phẩm này theo 3 tempo khác nhau để hy vọng là phần nào đó giới thiệu đến người nghe giai điệu đặc biệt này.

NT:  Tôi phải cảm ơn một người bạn là nhạc sĩ Ngô Minh Trí đã ân cần giới thiệu tên tuổi ông Jobim với tôi khoảng mười năm trước đây.  Mặc dù trước đó tôi đã có nghe nhạc của ông, nhưng chưa bao giờ biết đến tên của người đã dẫn đầu trào lưu nhạc Jazz của xứ Ba-Tây này.

LV: Tôi thì phải cảm ơn bạn đã mở ra một chân trời mới cho tôi qua giòng nhạc Jobim.  Tôi thật thưởng thức nét nhạc vô tiền khoáng hậu của người nhạc sĩ kỳ tài này.

Niềm Vui

Buồn đau xót xa không rời
Hạnh phúc một thoáng rồi thôi
Như ngấn sương long lanh trên nụ hoa mới chớm
Lắng im mong chờ cơn nắng ban mai tươi hồng
Chợt đâu cơn gió rét, sương nhẹ nhàng theo cánh hoa run 
Rồi rớt rơi trong quạnh vắng như bao lệ tình

Niềm vui cho những người lầm than có đâu được bao lâu
Là hạnh phúc hão huyền giống trò hóa trang
Quanh năm chìm trong bôn ba
Bao nhiêu điều luôn cưu mang
Để cố sao cho được vui sống phút giây thần tiên ta luôn hoài trông mong
Dẫu rằng ai cũng biết sẽ không bao giờ lâu đâu
Là sẽ đến khi tàn những giấc mơ huy hoàng này

Buồn đau xót xa không rời
Hạnh phúc một thoáng rồi thôi
Như cánh lông chim nhẹ nhàng theo gió cuốn
Vút lên giữa trời xanh biếc mây hồng phiêu bồng
Nhẹ trong gió mới sớm
Nhưng rồi làm sao mãi bay cao
Vì sẽ có khi ngọn gió im hơi ngỡ ngàng

A Felicidade

Tristeza nao tem fim
Felicidade sim
A felicidade e como gota
De orvalho numa petala de flor
Brilha tranquila
Depois de leve oscila
E cai como uma lagrima de amor

A felicidade do pobre parece
a grande ilusao do carnavao
A gente trabalha
O ano intero
Por um momento de sonho
Pra fazer a fantasia
De rei ou de pirata ou jardineira
Pra tudo se acabar na quarta feira

Tristeza nao tem fim
Felicidade sim
A felicidade a como a pluma
Que o vento vai levando pelo ar
Voa tao leve
Mas tem a vida breve
Precisa que haja vento sem parar