Thì Thầm Rủ Tôi

• Nguyên tác: Thì Thầm Rủ Tôi
• Nhạc & lời: Ngu Yên
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm & Final mix: Studio LGN
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Năm 2000, Thì Thầm Rủ Tôi của anh Ngu Yên tìm đến với tôi với nhiều xúc cảm. 

Đây là một bài nhạc jazz.  Trong nhạc Việt, đa số những bài mà tôi biết được gọi là nhạc jazz thường là nhạc blues, trong dạng early classic blues (nhạc blues cổ điển ban đầu) rất quen thuộc trong giới nô lệ da màu vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20.  Đó là những Thúy Đã Đi Rồi, Nỗi Lòng, Những Chiều Không Có Em, v.v…  (Ca khúc Sao Đêm của Lê Trọng Nguyễn có lẽ là một bài nhạc jazz Việt đầu tiên mà tôi biết.)

Thì Thầm Rủ Tôi là một bài nhạc jazz chính hiệu con nai vàng.  Thêm vào đó, ca từ lại rất khác thường.

Có lẽ nhu cầu của đa số người nghe đã khiến những ca khúc không mang chữ nghĩa tình yêu lãng mạn, bi đát, vu vơ bị lọt đài “popular”, ngoài trừ một số nhạc Trịnh Công Sơn và Phạm Duy.  Có lẽ vì vậy mà những khác thường hay làm cho tôi ngạc nhiên thích thú.

Đúng theo tiêu chuẩn jazz cổ điển, Thì Thầm Rủ Tôi được viết khá giản dị, và ngắn gọn, tuy không thoát khỏi cái “ngu yên” của anh Ngu Yên.

Anh nói về nỗi im lặng, nhưng cái im lặng của Ngu Yên rất ồn ào

Anh nói về nỗi chán chường, nhưng ẩn tình thì thật sôi sục

Hành văn của anh mang nhiều động từ hơn tĩnh từ.  Đọc lời của anh làm tôi liên tưởng đến truyện ngắn của E. Hemingway.

Cho đến nay, Thì Thầm Rủ Tôi vẫn đem đến cho tôi nhiều ấn tượng.

Dù đã 25 năm trôi qua. 

Thì Thầm Rủ Tôi

Những khi buồn không biết nói gì
Chỉ nghe tim chán chường
Lắng theo thói đời
Ngàn năm lơ lửng vô tình

Những cơn buồn khô khốc tháng ngày
Còn lại chăng trong tôi
Chút hơi mỏi mòn
Thở
Từng giây phút chong chanh, mong manh

Tôi bước đi trong cõi người ta bơ phờ
Chờ hôm nào đó mơ hồ
Nơi đến hẹn, không gặp ai
Nơi đã hẹn, không thấy ai
Thì xin cho tôi chết vui…

Có những lúc buồn lơ láo tâm hồn
Lặng im trống không
Nghe thoáng trong rã rời
Có tiếng thì thầm rủ tôi qua đời

Chuyện Tình Yêu

• Nguyên tác: Historia de un Amor
• Nhạc & lời: Carlos Eletar Almarán
• Tựa Pháp: L'Histoire d'un amour
• Lời Pháp: Francis Blanche
• Lời Việt: Anh Bằng
• Trình bày: Minh Nguyệt & Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Trí Bùi Studio & LeVuMusic Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Nguyên thủy bài nhạc của hôm nay, Historia de un Amor của nhạc sĩ Carlos Almarán, là một tác phẩm xuất phát từ nỗi đau và sự mất mát. Almarán viết bài hát này để tưởng nhớ người anh trai của ông đã qua đời. Với giai điệu buồn bã và lời ca nồng nàn, bài hát kể về một tình thân đã mất đi, khắc họa sâu sắc cảm xúc đau thương và nỗi nhớ nhung người thân yêu.

Sự mất mát nào cũng mang nhiều nỗi đau thương như vậy.  Biến cố 30 tháng Tư vẫn luôn nhắc nhớ mối thương tâm cho nhiều người Việt trên khắp cùng thế giới.

Bài nhạc Chuyện Tình Yêu, lời của Anh Bằng, tuy đã lãng mạn hóa ý chính của Almarán, bằng nhiều từ ngữ lộng lẫy kiêu sa dành cho tình yêu đôi lứa, nhưng vào lúc này, cuộc tình tan vỡ bỗng nhiên gợi cho tôi ý tưởng của bao cuộc phân ly mất mát trong một thời điểm đen tối nhất của đất nước Việt Nam.  Những chồng chia tay vợ, anh em chia lìa nhau, cha mẹ mất con. 

Cho nên bây giờ ta chỉ còn là những “bóng dáng cô liêu trong ngậm ngùi”, vẫn “thiên thu trông mong đợi chờ”.

Chuyện Tình Yêu

Chuyện tình yêu đôi ta ngày ấy tuyệt như mơ
Chuyện tình yêu đôi ta ngày ấy đẹp như thơ
Mình làm quen nhau trên đường vắng khuya
Dìu nhau qua bao nhiêu hè phố mưa
Ngồi ôm nhau công viên lạnh giá

Chuyện tình yêu đôi ta tháng năm đầy mộng mơ
Chuyện tình yêu đôi ta ngất ngây thật kiêu sa
Và trần gian thênh thang chỉ có ta
Mình cho nhau yêu thương rồi xót xa
Rồi chia ly rồi đến phôi pha

Đến bây giờ em đã là cánh trắng chim bay sâu chân trời
Đến bây giờ anh đã là bóng dáng cô liêu trong ngậm ngùi
Đến bây giờ anh vẫn buồn nhớ
Đến bây giờ em xóa tình cũ
Đến bây giờ anh hóa tượng đá
Đứng thiên thu trong mong đợi chờ

Chuyện tình yêu đôi ta ngày ấy giờ còn đâu
Chuyện tình yêu đôi ta ngày ấy thành thương đau
Một mình anh lang thang đường phố khuya
Tìm em trong công viên đầy gió mưa
Kỷ niệm ơi đừng chết trong ta.

L’Histoire d’un amour

Mon histoire, c'est l'histoire d'un amour
Ma complainte c'est la plainte de deux cœurs
Un roman comme tant d'autres
Qui pourrait être le vôtre
Gens d'ici ou bien d'ailleurs

C'est la flamme qui enflamme sans brûler
C'est le rêve que l'on rêve sans dormir
Un grand arbre qui se dresse
Plein de force et de tendresse
Vers le jour qui va venir

C'est l'histoire d'un amour éternel et banal
Qui apporte chaque jour tout le bien, tout le mal
Avec l'heure où l'on s'enlace
Celle où l'on se dit adieu
Avec les soirées d'angoisse
Et les matins merveilleux

Mon histoire c'est l'histoire qu'on connaît
Ceux qui s'aiment jouent la même, je le sais
Mais naive ou bien profonde
C'est la seule chanson du monde
Qui ne finira jamais