Ca Khúc Prévert

Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Có một lần tôi đọc ở đâu đó về kỹ thuật viết lời nhạc, ngoài việc sắp đặt những ý tưởng, giàn dựng câu chuyện, gói ghém xúc cảm, qua ngôn từ, tác giả còn cần phải tạo cho ca khúc một sức hấp dẫn. Đôi khi, tác giả dùng ẩn dụ để kích thích người nghe tìm hiểu thêm những gì tác giả cố tình che đậy. Nhiều lúc, tác giả dùng từ ngữ không thường đi với nhau để tạo hình tượng bí ẩn. Ngay cả khi tác giả dùng vần (hoặc đôi khi không dùng) trong lời nhạc, họ đã khiến người nghe phải “tham gia” trong vài mươi phút “du hành” cùng tác giả. Đây là những điều thú vị tôi thường thấy trong nhạc của Serge Gainsbourg. Lời nhạc của ông hầu như lúc nào cũng mang nhiều bí mật, câu chuyện thường có nhiều tầng lớp, hình ảnh thường mang nhiều góc cạnh, chữ thường mang nhiều nghĩa.
Trong ca khúc này, La chanson de Prévert, ông đã mượn tên tuổi của tác giả và cả tác phẩm Les feuilles mortes làm nền gốc. Ông cũng mượn nguyên văn câu đầu tiên trong bài làm câu mở đầu cho bài nhạc của mình. Oh, je voudrais tant que tu te souviennes. Một bài nhạc có nhiều cái “mượn” nhưng lại rất original, rất Gainsbourg. Chính điều đó là cái thú vị trong bài nhạc của ông.

Ca Khúc Prévert page

Này người tình ơi, anh xin em luôn mãi nhớ
Khúc hát thuở ấy vẫn chưa hề quên đâu
Câu thơ năm nao ru em vào mơ
Prévert và Kosma, với tiếng đàn

Loáng thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Anh nghe thêm chơi vơi trong niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, mất hút bao cuộc tình
Nhưng tim sao chưa mờ khuất bóng hình?

Từng cuộc vui say cho tim anh rong chơi khắp chốn
Với những khúc hát đã nghe nhàm tai
Anh thêm xa xôi, tim thêm lạnh giá
Nên lâu nay anh thôi biết nói gì

Chợt thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Cho anh chơi vơi trong bao niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, đã chết bao cuộc tình
Nhưng không sao chôn đi mỗi bóng hình? 

Rồi mùa Thu đi qua cho Đông mang tuyết đến
Nhắc khúc hát cũ phút giây từ ly
Thêm bao hoang mang khi anh chợt thấy
Nay trong tim sao băng giá lấp đầy

Lời hát vẫn thế “Les feuilles mortes”
Nhưng sao không mang theo kỷ niệm cũ?
Tìm mãi trí nhớ, thấy xác bao cuộc tình
Chợt hay trong tim đã mất bóng hình.
Tìm suốt khắp chốn chẳng thấy đâu tình mình
"Les feuilles mortes" cùng với bóng hình.

La Chanson de Prévert

Oh je voudrais tant que tu te souviennes
Cette chanson était la tienne
C'était ta préféré je crois
Qu'elle est de Prévert et Kosma

Et chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Avec d'autres bien sur je m'abandonne
Mais leur chanson est monotone
Et peu à peu je m'indiffère
A cela ‘il n'est rien à faire’

Car chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Peut-on jamais savoir par où commence
Et quand finit l'indifférence
Passe l'automne vienne l'hiver
Et que la chanson de Prévert

Cette chanson "Les feuilles mortes"
S'efface de mon souvenir
Et ce jour là mes amours mortes
En auront fini de mourir



Bây Giờ Là Mùa Mưa

Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Nguyễn Thảo 
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Phải nói là đây là một trong những bài nhạc tôi rất thích, nhất là khi nghe Stacey Kent với giọng hát rất nhẹ và rất điêu luyện trong cách ngắt câu, cách nhấn chữ.  Hay không thể tưởng.
Nhưng khi bắt đầu dịch thì những từ ngữ nhẹ nhàng kia bỗng hóa đá.  Lời nhạc thoáng ẩn thoáng hiện, với nhiều nhân vật, nhiều hình ảnh, nhiều thời gian, nhiều không gian.  Tôi cầu cứu với bạn.  Rồi bạn cũng tẩu hỏa nhập ma, và bạn cầu viện anh Hoàng Cương.
Cảm ơn anh HC, nhất là tựa đề, Bây Giờ Là Mùa Mưa.  Lâu quá tôi đã quên mất, giờ nghe lại, tôi chợt nhớ đến câu giới thiệu của Trần Dạ Từ năm nào (“Bây giờ là mùa mưa.  Mùa của trời giao tình với đất.  Mùa của người giao tình với người”…  hình như là như vậy).

LV: Đáng lý ra phải cám ơn AT trước đã gợi ý bài này.  Cô còn tạm dịch bài trước cho tôi và bạn nghiền ngẫm, để… tẩu hỏa nhập ma…  Lời của SG mơ hồ, nhiều ẩn ý, nên vừa dịch vừa đoán ý của ông lại càng lúc càng rối rắm.  Nhờ anh HC gợi cho một vài ý nên tôi từ từ dường như cũng tìm ra chút đường đi trong cái mơ hồ của ngôn ngữ Serge Gainsbourg.  Đến khi hòa âm cho bài lại càng thêm rối rắm.  Không phải là bài phổ biến cho nên chẳng thể nào tìm được bản nhạc chính. May mà SK hát khá rõ ràng cho nên tôi nghe để viết nốt lại được.  Phiên bản đầu tiên theo thể loại jazz ballad gửi cho người yêu cầu là AT, không biết cô có thích không?  May quá AT nói OK.  Thở phào nhẹ nhõm! Tiếc rằng đợi mãi hơn năm vẫn không thấy AT nói gì đến việc thâu thanh nhạc phẩm này. Tôi cũng cho là không nên gượng ép người hát nên cũng không nhắc đến khá lâu. Không hứng thì không làm! Đó luôn là tiêu chỉ của tôi, nên tôi thông cảm với AT. Mãi đến gần đây bạn nhắc đến bài và ngỏ ý muốn hát. Thôi không có giọng nữ thì lấy giọng nam vậy. Đã là mùa mưa rồi, bạn hát đi!

NT: Ừ, hôm nọ đang ngồi uống café, bỗng nhiên trời xụp xuống rồi đổ mưa ầm ĩ.  Lại bắt đầu vào mùa bão rồi đây.  Không khí u buồn ẩm ướt làm tôi thèm nghe mấy câu nhạc này quá.  Chờ thì cũng đã khá lâu, thế nên tôi mới nói với bạn cho kịp… mùa bão Texas.

Bây Giờ Là Mùa Mưa page

Mùa mưa đã theo đến chốn đây,
Tan tác tình yêu nào.
Những giọt buồn nhẹ tí tách rơi
Như giọt nước mắt em yêu.
Em thơ dại, một thời anh đã đắm say

Mùa mưa đã theo đến chốn đây.
Xa cách người yêu rồi.
Lúc bầu trời nặng trĩu mây đen,
Nghe nghẹn ngào trong gió rưng rưng
Như chờ, như trông nước mắt ai.

Ngày u ám, sao càng lúc càng thêm tối,
Như ngàn giông bão đang cuồn cuộn dâng.
Và bao xót xa trong mùa cay đắng
Bỗng dưng theo nhau quay về. 

Mùa mưa đã theo đến chốn đây.
Thôi hết tình yêu nào.
Anh lặng buồn rời mái hiên xưa,
Xa người em dáng mong manh.
Em một thời cho anh quá đắm say.

Mùa mưa đã theo đến chốn đây.
Xa cách người yêu rồi.
Ai người sẽ đến bên em
Cho nụ hôn xóa tan đi
Vết mi buồn hằn in dấu khóe môi?
La Saison des Pluies

C'est la saison des pluies
La fin des amours
Assis sous la véranda
Je regarde pleurer
Cette enfant que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Le ciel est de plomb il y a de
     l'humidité dans l'air
D'autres larmes en perspective

Le temps était de plus en plus lourd
Et le climat plus hostile
Il fallait bien que vienne enfin
La saison maussade

C'est la saison des pluies
La fin des amours
J'ai quitté la véranda 
Et me suis approché
De celle que j'ai tant aimée

C'est la saison des pluies
L'adieu des amants
Un autre viendra qui
D'un baiser effacera
Le rimmel au coin de ces lèvres
%d bloggers like this: