Nàng

Nhạc & lời: Charles Aznavour
& Herbert Kretzmer
Lời Việt: Lê Vũ
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV:  Tôi rất thích Elvis Costello hát bài She này trong cuốn phim tình Notting Hill.  Tôi đề nghị bạn dịch nhưng không thấy bạn nói gì.  Tôi đoán là bạn không thích bài này cho lắm vì nó quá là pop, không có chút gì bóng dáng của jazz.  Rồi tôi cũng quên nó đi… Cho đến lúc gần đây, bị ru rú trong nhà để trách khỏi bị “mắc dịch”,  tôi chợt có ý định tự mình dịch thử xem sao.  Thật là ý định sai lầm! Tôi mất cả hơn tháng mới có được bản nháp.  Lại còn phải sửa đi, sửa lại không biết bao nhiêu lần. Vừa mệt óc vừa mất bao nhiêu là thì giờ.  Nghĩ lại tôi phải phục bạn sát đất.  Không hiểu làm sao bạn có thể dịch bài này qua bài khác, không ngừng nghỉ như vậy?

Trong bài này, Charles Aznavour dùng cách chấm phá của câu nhạc khá đơn giản, dễ theo.  Nhưng ông dùng cách chuyển hợp âm thật tài tình làm cho giai điệu trở nên thật gợi cảm, nhiều nét lôi cuốn.  Với tôi đó là điều hấp dẫn đặc biệt của bài: cấu trúc đơn giản nhưng chuyển biến tinh tế.  Bản dịch Nàng này được Ngô Nhật Trường trình bày.  Giọng ca nhừa nhựa của NNT dường như đã cho nhạc phẩm này một sắc màu khác mà chính tôi cũng không lường trước được.  Theo tôi nghĩ, ngay cả cách phát âm “sai lạc” (không theo tiêu chuẩn Bắc Kỳ) của NNT cũng là một phá cách trong cách xử lý nhạc phẩm này.  Mời lắng nghe.

Nàng page

Em, là môi là mắt ta luôn hoài vương
Là nỗi niềm sướng vui hay sầu thương
Là kho tàng quý hay cơn đau thương em dành cho ta

Em phải em là khúc ca mê hoặc ta
Phải em là gió thu mang lạnh giá
Phải là trăm nỗi loanh quanh nhẩn nha
Dằng dặc theo bước chân ta từng ngày

Em này em là thú hoang hay hồng nhan
Này em là đói co hay đầy căng
Ngày ta được có em nên thiên đường hay địa ngục trần gian

Em, mặt gương soi giấc ta mơ một bóng
Miệng hoa cười chiếu lăn tăn mặt sóng
Mà sao em mãi có như vậy không
Tận trong lòng em

Em, dường như em luôn vui sướng khi trong đám đông
Nhưng trong tia mắt em mang niềm riêng đó không?
Chẳng ai được nhìn thấy em lệ hoen mi nồng

Em, là mối tình biết sẽ không bền sâu
Nhưng sao luôn mãi theo ta dài lâu
Dù ngày xuôi tay ra đi ta sẽ vẫn không quên

Em, này em là lý do trong cuộc sống
Là duyên là cớ trong hơi thở nóng
Là mối tình thắm ta luôn nâng niu qua ngàn trầm thăng

Em, dù em lệ rớt hay môi cười thắm
Trong ta luôn giữ sâu kỷ niệm ấm
Vì ta sẽ mãi theo em mọi nơi
Vì em là lẽ sống cho đời ta
Hỡi em, hỡi em
She

She may be the face I can't forget
A trace of pleasure or regret
Maybe my treasure or the price I have to pay

She maybe the song that Salome sings
Maybe the chill that autumn brings
Maybe a hundred different things
Within the measure of a day

She may be the beauty or the beast
May be the famine or the feast,
May turn each day into a heaven or a hell

She may be the mirror of my dream
A smile reflected in a stream
She may not be what she may seem
Inside her shell

She who always seems so happy in a crowd
Whose eyes can be so private and proud
No one's allowed to see them when they cry

She may be the love that cannot hope to last
May come to me from shadows of the past…
That I remember till the day I die

She maybe the reason I survive
The why and wherefore I’m alive
The one I care for through the rough and rainy years

Me I’ll take her laughter and her tears
And make them all my souvenirs
For where she goes I’ve got to be
The meaning of my life is
She, she, she

Aline, Xin Vĩnh Biệt

Ôi Tình Yêu (Oh Mon Amour) – Nguyễn Thảo

Aline (Aline) – Ngô Nhật Trường

Nhạc & lời: Christophe
Lời Việt: Ngu Yên & Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

Daniel Bevilacqua, người ca sĩ Pháp có tên là Christophe vừa qua đời hôm thứ năm, ngày 16, tháng tư tại Brest.  Covid-19 đã cướp đi một ngôi sao của một thời tuổi trẻ Việt Nam.  

NNT: Nhạc của Christophe không phải là loại mà tôi mê. Nhưng tôi yêu thích cách ông chơi nhạc. Có lẽ Christophe là một trong số ít những nghệ sỹ cũ chịu chơi nhạc mới và luôn làm mới những gì đã cũ. Tôi tìm thấy ở ông vài điểm tương đồng, hay là với mấy anh ở KẻJazz cũng vậy. Đó là sự sáng tạo không ngừng. Mà chỉ có tình yêu dành cho âm nhạc mới có thể làm được. Tôi nhớ lần ông trở lại Việt Nam hồi 2013, khi khán giả yêu cầu ông hát lại bản Aline, ông làm ra vẻ khó hiểu:
– Tôi không ngờ các bạn còn nghe bản này. Tôi đã quên nó rồi. Đã hơn 50 năm rồi.
Tất nhiên quên sao được mà quên. Nhưng nói nhớ thì cũng thật chẳng nhớ. Ông đã gọi tên Aline thật lạ với tiếng dương cầm của mình, dưới ánh đèn màu xanh dương đơn độc. Giai điệu cũ vang lên, tôi cảm thấy như mình chìm vào một không gian vừa hư vừa thực. Gương mặt, mái tóc, đôi mắt, miệng cười, đôi bàn tay, tiếng gió thổi, tiếng hát… Dĩ vãng!
Những bài hát không chỉ là thanh âm mà còn là ảnh hình về những kỷ niệm. Những kỷ niệm được làm nên, cất giấu trong tiếng nhạc. Và người nghệ sỹ đã vô tình trở thành người canh gác những kỷ niệm.
Hôm nay người canh giữ kỷ niệm của tôi, Christophe, đã ngủ yên. Mãi mãi. Trong một giấc mộng viễn du. Mà sao kỷ niệm đó vẫn còn mãi chưa chịu bay đi.