Tình Đã Phai Tàn

Nhạc: Ray Henderson
Lời: Lew Brown
Lời Việt: Dục
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Phòng Thâu NNT
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & Graphics: Ngô Nhật Trường

LV: Lúc đầu bạn nói tôi thực hiện The Thrill Is Gone tôi ngại quá. Sau khi nghe B.B. King hát và đàn bài nhạc blues này tôi “ớn” không dám làm. Nhạc phẩm blues kinh điển này tập chung chủ yếu ở chỗ improvisation blues guitar, hát chỉ có vài câu thôi. Nghe những bậc thầy blues như BBK và Eric Clapton đánh rồi nên chẳng dám làm gì hết.

Nhưng sau bạn lại cho tôi biết là có một bài khác cũng cùng tên do Chet Baker hát. Tôi thích CB nên cũng tò mò nghe thử thì mới cho rằng bài này có thể thực hiện được vì nó không đòi hỏi cách đàn guitar kiểu đó. Mừng quá! Vì lời dịch bài này được anh Dục gửi cho KJ đã khá lâu mà cứ bị bỏ xó. Lại mừng thêm nữa là Ngô Nhật Trường đồng ý hát ngay vì anh nghe nhạc CB hầu như mỗi ngày. Thế là bài được hoàn tất chóng vánh. Nét nhạc bài của CB hoàn toàn khác với bài của BBK. Nỗi đau ở đây từ trong phong cách jazz như âm ỉ, như thầm lặng khác với nỗi đau đay nghiến, cuồng nộ trong phong cách blues.

NT: Đây là một bài nhạc jazz kinh điển mà như bạn nói, tôi đã từng say mê khi nghe Chet Baker với giọng hát thật đậm đặc cá tánh. Phải cám ơn anh Dục đã cống hiến một phiển bản dịch thật tuyệt.

Nói về nhạc dịch, mới đây tôi nằm nghiền ngẫm bài viết của anh Ngu Yên về thơ dịch. Tôi xin phép anh NY để trích lại dưới đây một đoạn từ trong tập Tôi Học Được Bí Mật Của U Sầu, dịch thơ Federico Garcia Lorca của anh Ngu Yên. Tuy ở đây anh nói về thơ, nhưng nếu bạn thế “âm nhạc” vào chỗ “thi ca” và “ca khúc” thay vì “thơ”, quan niệm về thưởng thức nhạc dịch thật chẳng khác gì với thơ dịch.

Thơ Dịch, Người Khách Lạ Khó Tính, Nhưng Dễ Chịu Khi Đã Quen

Ngu Yên

So với sự phát triển văn chương thế giới, văn chương người Việt có khoảng cách khá xa.  Về dịch thuật, vẫn còn trong quan niệm truyền thống, những truyền thống, những học thuyết dịch mới về sau trong thời Hậu Hiện Đại và đương đại, ít người quan tâm.  Những khoảng cách này tạo cho đa số người đọc “xa lạ” với văn chương toàn cầu, không chia sẻ được những phong thái truyền đạt tân kỳ.  Riêng về dịch, nếu không theo lề lối dịch truyền thống, người đọc khó hưởng ứng, như ăn spaghetti đen ở Venice.  Làm sao spaghetti có thể giống bún xào khô?

Ngày nay, số lượng người Việt đọc thơ Việt đã ít, huống chi đọc thơ dịch.  Trong số lượng ít ỏi đó, nhóm người có sở thích đọc thơ trí tuệ càng ít hơn nữa.  Như cuối mùa thu, được bao nhiêu lá xanh.

Quan niệm về thơ của đa số người Việt đã lỗi thời.  Sở thích đọc thơ của người Việt dừng lại thời Lãng Mạn.  Vì vậy, khi đọc thơ Việt cập nhật, họ còn cảm thấy xa lạ, nói chi đến đọc thơ ngoại.  Phải chăng những thi sĩ nổi tiếng thế giới không biết làm thơ?

Người Việt:  Đa số người đọc thơ bình thường tìm đến thơ như cách giải trí, hưởng thụ một cách dễ dãi.  Đọc xong, muốn hiểu liền.  Không cần phải động não.  Nhất là, những người đọc chỉ tìm cảm xúc.  Muốn nghe lòng mình rung động.  Tình cảm xôn xao hoặc cảm kích.  Tìm lại kỷ niệm xưa.  Tìm sự đồng điệu.  Lập luận của họ:  Đọc thơ thấy hay, thấy thích là được rồi.  Như vậy, không có gì sai.  Đúng nữa là khác.  Đúng mà thiếu, thiếu nhiều.

Người Việt: Đa số người đọc thơ, thích thơ vần điệu hoặc nếu không vần thì phải êm ả, chải chuốt.  Thơ Việt đa số mang tinh thần này vì từ đời Hán học, bị ảnh hưởng thơ Đường, thơ Hán.  Qua thời Thơ Mới bị ảnh hưởng bởi thơ Lãng Mạn, Tượng Trưng và Biểu Tượng của Pháp.  Chủ yếu những loại thơ này trọng sự chải chuốt cho lộng lẫy và quí phái như thơ Đường và ủy mị than trách như dòng thơ Lãng Mạn Pháp.  Do đó cần nhiều tĩnh từ.  Nhiệm vụ của tĩnh từ trong thơ Việt làm cho thơ “bay bướm”, dễ gây cảm xúc. Tĩnh từ, bổ túc từ, liên từ làm cho câu thơ mượt mà, êm ả, trơn tru.  Ngay cả thể thơ Lục Bát truyền thống của người Việt, mang bản chất “hiền hòa”.  Với những âm thanh bằng trắc và yêu vận, cước vận đã đóng khuôn bài thơ, câu thơ vào nhạc điệu êm đềm, tròn trịa.  Cho nên khi diễn tả về chiến tranh, cho dù là ngòi bút của thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều, cũng chỉ thấy đẹp mà không thấy máu lửa.

Với kinh nghiệm và thói quen như vậy, khi tiếp cận những loại thơ không vần, không điệu, người đọc có cảm giác “không phải thơ”.  Khi đọc những bài thơ “khô”, thiếu vắng tĩnh từ, người đọc cảm thấy “khó cảm”.  Những bài thơ cô đọng, súc tích, ví dụ như thơ Hài Cú, lập tức trở thành khó hiểu.

Người Việt đọc thơ, đa số chú trọng tình tiết, câu chuyện, nhất là tâm sự của tác giả.  Nếu gặp những bài thơ gói ghém suy tư, hoặc những cảm nghiệm nhân sinh, người đọc bình thường cho rằng thơ khó cảm, cần giải mã.  Nếu gặp những bài thơ ngoại sử dụng ngôn ngữ bình thường, sẽ cảm thấy thiếu mỹ cảm, không trang trọng đủ để gọi là thơ.

Sự khác biệt văn hóa cộng thêm trình độ hiểu biết giới hạn về thơ thế giới, người Việt khó thưởng thức thơ dịch.  Phong trào người Việt đi du lịch ngoại quốc nở rộ từ đầu thế kỷ 21.  Hành trang vui chơi và tìm hiểu thế giới vẫn mang theo mì gói và cơm sấy, có khi, một chai nước mắm nhỏ và tương ớt con gà.  Tìm hiểu văn hóa ngoại quốc bằng chụp hình với những danh lam thắng cảnh, bảo tàng, tượng hình nổi tiếng rồi chưng bày lên Facebook hoặc emails.  Thơ dịch là những món ăn kỳ lạ, không vừa miệng, cho đa số người Việt du lịch, huống chi người Việt ở quê nhà.

Nhưng nếu bạn du lịch thường xuyên, tập ăn và có kinh nghiệm làm quen với các món ăn nổi tiếng của thế giới.  Sau một thời gian, thơ dịch sẽ mang đến cho bạn sự thú vị bởi những tứ thơ khác thường.  Mang đến cho bạn những tưởng tượng, khiến cho đời sống phong phú và khoái trá mà bạn không thề biết cho đến khi đọc thơ dịch.

Khi đã chấp nhận những giới hạn trong thơ dịch,và những khó khăn của dịch thơ, người đọc sẽ không tìm kiếm bài thơ theo phong cách Việt, hoặc một bài thơ hoàn hảo theo quan niệm riêng, mà xuyên qua ngôn ngữ “tương đương” tìm kiếm những suy tư và lối sống, những điều hay, vẻ đẹp của dòng văn chương thuộc dân tộc khác.

Đọc thơ dịch cảm thấy không hay vì trong lòng người đọc còn quá nhiều âm điệu và niềm tin về thi ca Việt.  Nhưng cùng một lúc, không thể đạt hết những hay đẹp của thơ bản gốc vì dịch, nói sao đi nữa, vẫn là lời nói dối dễ thương.

Tình Đã Phai Tàn

Xao xuyến dần phai.
Xao xuyến dần phai.
Ta đã thoáng thấy trong mắt em.
Ta nghe thoáng thấy tiếng thở dài.
Hai tay nắm đã buông cài
Tình đó rồi tan.

Đêm đen lạnh căm,
Khi không còn yêu,
Tình vừa chớm, tình đó tuyệt vời,
Bầu trời xanh xanh, chim hót mừng,
Giờ tình đó thấy đang phai tàn.

Đã hết thật đó
Là lúc ly tán,
Sao em vờ yêu
Cho mối tình mỏi mòn thêm?
Tình đã phai tàn,

Tình đã phai tàn.

The Thrill is Gone

The thrill is gone.
The thrill is gone.
I can see it in your eyes.
I can hear it in your sighs.
Feel your touch and realize
The thrill is gone.

The nights are cold,
For love is old.
Love was grand when love was new.
Birds were singin’ and skies were blue.
Now it don’t appeal to you;

The thrill is gone.
This is the end.
So why pretend
And let it linger on?
The thrill is gone.

The thrill is gone.

Khu Vườn Ngày Đông

Nhạc & lời: Benjamin Biolay & Keren Ann
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Linh Trang
Guitar: Văn Trung
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio (SaiGon)
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Bây giờ là tháng Ba, ngày mai là tiết Xuân Phân. Mùa đông đang hấp hối và cây cỏ đang sửa soạn đâm chồi nẩy lộc. Bao nhiêu vết tích của những ngày đông sắp bị nhịp sống xóa dấu. Trong khu vườn, sẽ có đám côn trùng cựa mình rưng rức, sẽ có bầy chim ríu rit gọi nắng sớm, sẽ có những nụ hoa bẽn lẽn mở cánh.

Tôi đoán trong khu vườn nhỏ của Ngô Nhật Trường cũng như vậy. Vì nghe nói có tiếng chim lạ đến gọi anh, giữa tiếng gió và tiếng phong linh, trong tiếng tây ban cầm và lời ca Khu Vườn Ngày Đông

Con chim nhỏ ấy có tên lạ: Linh Trang, tiếng chuông tô điểm cho đời.

Và giữa khu vườn một ngày đông im lặng tĩnh mịch, bất chợt nghe được tiếng gọi thì thầm của mùa xuân như thế thì còn gì thú vị cho bằng.

NNT:  Jardin d’hiver – Khu vườn mùa đông, được viết bởi Benjamin Biolay và Keren Ann. Được giới thiệu lần đầu tiên trong album La Biographie de Luka Philipsen của Keren Ann vào năm 2000 nhưng Henri Salvadore là người đã mang đến sự thành công vang dội cho ca khúc này. Chất giọng trầm ấm, phiêu lãng của Henri Salvadore đã gợi lên đầy đặn những ảnh hình và âm thanh quyến rũ trong không gian của Khu Vườn Ngày Đông.

Tôi đã nghe nhiều phiên bản của nhiều ca sỹ khác nhau, nhưng có lẽ không ai có thể diễn tả Jardin d’hiver hay đến như vậy. Không phải vì là một người hâm mộ mà tôi nói như vậy.  Đôi khi, để hát một bài hát, người nghệ sỹ cũng cần phải có đủ sự trải nghiệm mới có thể khiến người nghe thấm thía. Và tưởng chừng như bài hát là được viết dành riêng cho nghệ sỹ ấy.
 
Không như tựa đề, Jardin d’hiver không miêu tả khung cảnh của một khu vườn vào mùa đông vắng lặng. Mà khơi gợi những hình ảnh ngược lại, qua dòng hồi tưởng của người nhạc sỹ. Đó là những quãng thời gian đẹp đẽ. Mùa đông ở đây, sự yên tĩnh của khu vườn không người ở đây, là sự trôi chảy, đổi thay của thời gian. Trong sự lạnh lẽo của mùa đông trong tâm tưởng, những kỷ niệm dấy lên. Tình nhân ôm ấp lấy. Vừa gần nhưng cũng vừa xa vời
 
“Je n’en peux plus de t’attendre
Les années passent
Qu’il est loin l’âge tendre
Nul ne peut nous entendre”
(Tôi chẳng còn đợi em được nữa
Năm tháng trôi qua
Ngày thần tiên đã xa
Không ai còn có thể nghe thấy chúng ta được nữa)
 
Tôi nghe Henri Salvadore lần đầu tiên cách đây chừng 10 năm. Album Chambre Avec Vue. Trong đó có bản này. Tôi vẫn còn mê đến bây giờ. Trong đêm nhạc mùa đông năm ngoái, tôi đã chọn Jardin d’hiver để hát.
 
Tôi đề nghị với Linh Trang để hát cùng. Đã lâu chúng tôi không có dịp chơi nhạc cùng nhau. Nay tôi có một quán nho nhỏ nên gọi anh em lại với nhau. Có Văn Trung chơi tây ban cầm. Sau đêm đó, chúng tôi thấy chưa đã nên lại quyết sẽ đi thâu làm kỷ niệm. Tôi gửi bản thâu nhờ anh Vũ mix giùm. Không ngờ anh Vũ đề nghị 2 đứa thâu thêm phiên bản tiếng Việt mà anh Thảo đã đặt lời từ lâu. Nhân duyên đẹp đẽ, Linh Trang lần đầu tiên được giới thiệu tới các thính giả của Kẻ Jazz.
 
NT: Xin đón chào Linh Trang.  Thêm rằng, Linh Trang và Ngô Nhật Trường là hai giọng hát quen thuộc của Câu Lạc Bộ Nhạc Pháp tại Sài Gòn.  Rất hân hạnh được giới thiệu với bạn bè của KẻJazz nhạc phẩm Jardin d’hiver với Ngô Nhật Trường và Linh Trang.
 
Khu Vườn Ngày Đông page

Thèm một chút vầng dương sớm hồng
Rèm thưa nắng, trà thơm ngát nồng
Hình đen trắng bờ xa gió lộng
Khi giữa khu vườn đông rộng

Thèm ánh sáng mỏng manh cuối trời
Thành phố ấy nơi đâu xa vời
Và mơ ước vài giây đổi dời
Khi giữa khu vườn không người

Vạt áo lấm tấm dưới cơn mưa trong ngày đông
Phím tay lướt nhanh, biết đâu ai mà chờ mong
Ngày tháng thấp thoáng, ước mơ xưa nay còn không?
Giữa thinh lặng, chút âm thầm

Thèm nghe tiếng nhịp chân vũ trường
Và một thoáng nhìn trên phố phường
Lời thân thiết gửi nhau cuối đường
Khi giữa khu vườn đông buồn

Cà-phê đắng ngoài sân giữa ngày
Thèm hong nắng cạnh con nước đầy
Rồi ta sẽ hôn nhau chớ ngại
Khi giữa khu vườn đông này
Jardin d'hiver

Je voudrais du soleil vert
Des dentelles et des théières
Des photos de bord de mer
Dans mon jardin d'hiver

Je voudrais de la lumière
Comme au Nouvelle Angleterre
Je veux changer d'atmosphère
Dans mon jardin d'hiver

Ma robe à fleurs sous la pluie de novembre
Tes mains qui courent, je n'en peux plus de t'attendre
Les années passent, qu'il est loin l'âge tendre
Nul ne peut nous entendre

Je voudrais du Fred Astère
Revoir un Latécoère
Je voudrais toujours te plaire
Dans mon jardin d'hiver

Je veux déjeuner par terre
Comme au long des golfes clairs
T'embrasser les yeux ouverts
Dans mon jardin d'hiver