Giai Nhân Chẳng Hề Ân Hận

Nhạc & lời: Sting & Dominic Miller
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Có người bảo tôi rằng anh ta không chịu được loại nhạc smooth jazz, một loại nhạc jazz có giai điệu dễ nghe, loại easy-listening pop, thường viết trên một nền của R&B nhẹ. Một loại nhạc jazz rất… an toàn, vì không có những chế biến theo ngẫu hứng. Loại nhạc này xuất hiện vào giữa thập niên 70, cao trào trong thập niên 80 và sau đó đã nhường lại cho nhạc jazz fusion. Tôi không hẳn đồng ý với anh bạn. Có những ca khúc thể loại smooth jazz tôi vẫn rất yêu thích, ví dụ như Just the Two of Us (Khi Còn Có Đôi Ta) của Grover Washington, Smooth Operator của Sade, This Masquerade (Trò Chơi) của George Benson, vân vân. Thời hiện đại có những ca sĩ như Norah Jones, Corinne Bailey Rae, Eva Cassidy vẫn cống hiến nhiều ca khúc trong thể loại này.

La belle dame sans regrets là một trong những nhạc phẩm smooth jazz tuyệt vời, qua giọng hát khan khản và ấm áp của Sting. Bài nhạc xuất hiện vào năm 1996 với một giai điệu rất đẹp, nhất là khi nghe thêm tiếng kèn của Chris Botti. Cách đây không lâu, Anh Thi có hỏi tôi dịch ca khúc này cho cô. Nhưng sau đó cô bận với công ăn việc làm và không còn thời giờ để làm chuyện “ăn cơm nhà, vác ngà voi” nữa. Vả lại, theo tôi, ca khúc này hợp với tâm tình của người nam hơn. Nên khi bạn viết hòa âm xong, và đề nghị đưa cho Ngô Nhật Trường, tôi hưởng ứng ngay.

Có lẽ cũng cần nói thêm: Khung cảnh bài nhạc là một sòng bài lộng lẫy; giai nhân là một cô gái không hẳn chuyên nghiệp.  Nhưng kẻ anh hùng thì cuối cùng vẫn cứ ngẩn ngơ và mình thì đầy thương tích.

Giai Nhân Chẳng Hề Ân Hận

Thầm nói, “Nhảy cùng em”
Và anh lặng theo.
Vụng về từng bước,
Giầy em đạp sướt.
Thấy em ngượng ngùng,
Hoang mang dấy lên trong lòng.
Vẫn không hay em thế nào, vậy thôi.

Lừa dối, là em.
Dập nát buồng tim.
Chẳng hề lầm đâu,
Em tự cho mình đúng.
Nói năng huyên thuyên,
Nhưng anh vẫn chưa hiểu ra.
Giai nhân ân hận gì không?

Kẻ hát, người reo,
Kẻ khóc, người trêu.
Hạt mầm này gieo
Từ cây sồi xấu.
Cháy bay túi thôi..
Em đâm chán, quay lưng đi
Anh trông theo em,
Im hơi mong đợi.
Giai nhân ân hận gì đâu.

La Belle dame sans regrets

Dansons tu dis
Et moi je suis
Mes pas sont gauches
Mes pieds tu fauches
Je crains les sots
Je cherche en vain les mots
Pour m'expliquer ta vie alors

Tu ments ma soeur
Tu brises mon coeur
Je pense tu sais
Erreurs jamais
J'ecoute tu parles
Je ne comprends pas bien
La Belle Dame Sans Regrets

Je pleure tu ris
Je chante tu cries
Tu semes les graines
D'un mauvais chéne
Mon ble s'envole
Tu en a ras le bol
J'attends, toujours 
Mes cris sont sourds

Hoa Thơ Dại

Nhạc: Sidney Joseph Bechet
Lời: Fernand Lucien Bonifay & Mario Bua
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Hoa Thơ Dại, thỉnh thoảng, vẫn được vắn tắt thành… Hoa Dại.  Nghĩ cho cùng, hoa dại thì có thật, mà thường là có rất nhiều, mọc tràn đất hoang dã.  Cũng nghe nói, hoa dại phương nam, đem về trồng nơi đất bắc, bỗng trở thành hiếm quý mà hết dại.  Hoa thơ dại thì không như thế.  Hoa chỉ nở một lần trong cuộc đời.  Thời gian trôi đi.  Tuổi thơ qua theo.  Hoa thơ dại chỉ còn thoảng mùi hương thơm trong trí nhớ.

Ngô Nhật Trường chọn hát ca khúc này, vô tình hay hữu ý, tôi không rõ.  Nhưng tôi rất rõ là bạn rất đam mê… trồng hoa.  Nơi căn nhà nhỏ giữa thành phố Sài Gòn, khu vườn của bạn là chỗ trú chân của bầy bươm bướm, ong, chuồng chuồng.  Vì nơi đây thì hoa đủ loại, Tô Liên, Ngải Mọi, Hải Đường, Diên Vĩ, và còn nhiều những hoa thơm cỏ lạ khác nữa.  Nơi đây, bạn vẫn ngày ngày tỉ mỉ thì thầm cùng cây cỏ.  Những bông hoa đó, hoa nào là hoa thơ dại, Ngô Nhật Trường nhỉ?

NNT: Câu hỏi của anh quả thật khó mà trả lời. Mà tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Hoa nào là hoa thơ dại? Chợt hôm nay trong lòng cũng muốn biết câu trả lời.

Tôi từ ngày nhỏ đã say mê cỏ cây. Và cũng may mắn được sống ở nơi có nhiều cây cối, đồng cỏ, dù là giữa lòng phố. Thời nghèo khó có mấy ai mà mua hoa về trồng. Họa may là ngày Tết, tôi theo mẹ ra chợ hoa mua vài ba chậu vạn thọ đại hạ giá (vì đã sắp sửa tới giờ giao thừa) để trưng cho gọi là có không khí tết nhứt. Thế nên, tuổi thơ của tôi chỉ có những bông hoa dại ở đồng cỏ hay bên vệ đường, những bãi đất bỏ hoang. Hoa dại với tôi như những kẻ du mục với cuộc sống phiêu du đó đây. Hoang sơ, mộc mạc nhưng cũng đầy tràn kiêu hãnh. Vẻ đẹp đó không lộng lẫy như những cây hoa được người cưng chiều nhưng nó ghi khắc mãi trong trí nhớ của tôi.

Bông hoa thơ dại trong Petite Fleur chắc hẳn cũng như vậy. Cũng cưu mang những dĩ vãng. Đóa hoa thơ ngây đó hẳn đã ghi khắc trong tâm trí người nhạc sỹ những kỷ niệm. Những kỷ niệm của một cuộc tình đơn sơ, đẹp đẽ. Và nghĩa là hình dáng của người tình. Nói về hoa thơ dại của người nhạc sỹ coi như cũng đã trả lời cho chính tôi vậy.

Hoa Thơ Dại

Hoa ven đường
Từng nụ hoa rất âm thầm
Ngày mai dẫu hoa tàn phai
Riêng anh còn giữ trong lòng

Nụ hoa nào
Làm đôi mắt em ngời sáng
Nồng hương ngất ngây hồn anh
Vùng hạnh phúc cõi mộng mơ
Ngày đôi chúng ta còn thơ
Mùa xuân chớm hoa tình yêu
Nhẹ phơi sắc hương là em
Vì anh

Trong cõi đời
Dù giây phút đắng cay nào
Nguồn hạnh phúc vẫn là em
Cánh hoa thơ dại

Thời thanh xuân ấy
Dừng chân phút giây mộng mơ
Ngạt ngào hương hoa
Mùi hương ấp yêu tình thơ đắm say

Anh tin rằng
Tình em như cánh hoa nào
Rạng rỡ mãi giữa vườn yêu
Cánh hoa thơ dại

Petite Fleur

Si les fleurs
Qui bordent les chemins
Se fanaient toutes demain
Je garderais au coeur

Celle qui
S'allumait dans tes yeux
Lorsque je t'aimais tant
Au pays merveilleux
De nos seize printemps
Petite fleur d'amour
Tu fleuriras toujours
Pour moi

Quand la vie
Par moment me trahit
Tu restes mon bonheur
Petite fleur

Sur mes vingt ans
Je m'arrête un moment
Pour respirer
Ce parfum que j'ai tant aimé

Dans mon coeur
Tu fleuriras toujours
Au grand jardin d'amour
Petite fleur...



Ca Khúc Prévert

Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Có một lần tôi đọc ở đâu đó về kỹ thuật viết lời nhạc, ngoài việc sắp đặt những ý tưởng, giàn dựng câu chuyện, gói ghém xúc cảm, qua ngôn từ, tác giả còn cần phải tạo cho ca khúc một sức hấp dẫn. Đôi khi, tác giả dùng ẩn dụ để kích thích người nghe tìm hiểu thêm những gì tác giả cố tình che đậy. Nhiều lúc, tác giả dùng từ ngữ không thường đi với nhau để tạo hình tượng bí ẩn. Ngay cả khi tác giả dùng vần (hoặc đôi khi không dùng) trong lời nhạc, họ đã khiến người nghe phải “tham gia” trong vài mươi phút “du hành” cùng tác giả. Đây là những điều thú vị tôi thường thấy trong nhạc của Serge Gainsbourg. Lời nhạc của ông hầu như lúc nào cũng mang nhiều bí mật, câu chuyện thường có nhiều tầng lớp, hình ảnh thường mang nhiều góc cạnh, chữ thường mang nhiều nghĩa.
Trong ca khúc này, La chanson de Prévert, ông đã mượn tên tuổi của tác giả và cả tác phẩm Les feuilles mortes làm nền gốc. Ông cũng mượn nguyên văn câu đầu tiên trong bài làm câu mở đầu cho bài nhạc của mình. Oh, je voudrais tant que tu te souviennes. Một bài nhạc có nhiều cái “mượn” nhưng lại rất original, rất Gainsbourg. Chính điều đó là cái thú vị trong bài nhạc của ông.

Ca Khúc Prévert

Này người tình ơi, anh xin em luôn mãi nhớ
Khúc hát thuở ấy vẫn chưa hề quên
Câu thơ năm nao ru em vào mơ
Prévert và Kosma, với tiếng đàn

Loáng thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Anh nghe thêm chơi vơi trong niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, mất hút bao cuộc tình
Nhưng tim sao chưa mờ khuất bóng hình

Từng cuộc vui say mang anh đi khắp chốn
Với những khúc hát nghe sao nhàm tai
Anh thêm xa xôi, tim thêm lạnh giá
Nên lâu nay anh đã chẳng biết nói gì

Chợt thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Cho anh chơi vơi trong bao niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối giết chết bao cuộc tình
Nhưng tim sao chưa chôn hết bóng hình 

Rồi mùa thu qua đi cho đông mang tuyết đến
Giống khúc hát cũ phút giây từ ly
Từ khi nao đôi ta không hề biết
Giờ trong con tim băng giá lấp đầy

Lời hát vẫn thế “Les feuilles mortes”
Nhưng nay đã quên những kỷ niệm cũ
Tìm mãi trí nhớ, giữa xác bao cuộc tình
Chợt hay trong tim mất hết bóng hình

La Chanson de Prévert

Oh je voudrais tant que tu te souviennes
Cette chanson était la tienne
C'était ta préféré je crois
Qu'elle est de Prévert et Kosma

Et chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Avec d'autres bien sur je m'abandonne
Mais leur chanson est monotone
Et peu à peu je m'indiffère
A cela ‘il n'est rien à faire’

Car chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Peut-on jamais savoir par où commence
Et quand finit l'indifférence
Passe l'automne vienne l'hiver
Et que la chanson de Prévert

Cette chanson "Les feuilles mortes"
S'efface de mon souvenir
Et ce jour là mes amours mortes
En auront fini de mourir



Tình Trong Thoáng Giây

Nhạc: George Cory
Lời: Douglas Cross
Lời Việt: Trường Kỳ
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Tôi thích giai điệu nhạc phẩm này. Nhưng dịch bài thì hơi làm biếng, vả lại lời nhạc chỉ nói về thành phố San Francisco nên cũng khó làm cảm thông cho người nghe, nhất là những người chưa từng đến thành phố này. Tình cờ tôi tìm ra được lời Việt của Trường Kỳ phỏng dịch nhạc phẩm này. Lời của TK không có liên quan gì đến SF mà chỉ về tình yêu nên dễ dàng cho người hát xử lý hơn. Tuy thế bài này qua tay tôi cũng đã trải qua bao nhiêu thử nghiệm mới đến phiên bản cuối cùng. Nó đã từ jazz swing nhanh đến jazz swing chậm đến bossa nova nhanh rồi cuối cùng thành bossa nova chậm pha lẫn với một chút jazz funk. Phiên bản gửi cho Ngô Nhật Trường để thâu thanh là bossa nova nhanh. Nhưng khi ráp giọng hát với nhạc đệm thì tôi đã quyết định thay đổi toàn bộ thành bossa nova chậm. Thế mới biết là tâm tình của mình cũng thay đổi nhanh với thời gian. Lúc thì nghe lọt tai, lúc thì nghe chướng tai… Có lẽ với tôi thưởng thức nhạc không bao giờ có khuôn khổ cố định. Thẩm vị nhạc của riêng tôi thay đổi với thời gian thật rõ ràng. Không biết người khác có vậy không?

Tình Trong Thoáng Giây

Tình trong thoáng giây mà như đã lâu rồi
Khung trời muôn lối có mây đưa tình...
Lòng bừng say say cho tình ngây ngất
Như sét trong trời giông tố
Như trời thiêu đốt, trái tim cằn khô
Có đâu ngờ

Tình trong thoáng giây, mà như sét ngang đầu
Không ngờ không biết tình yêu bay đến...
Khi tình yêu đến trong đời, ai biết ai ngờ...
Mong tình yêu đó dừng bước mãi đây...

I Left My Heart in San Francisco

I left my heart in San Francisco
High on a hill, it calls to me
To be where little cable cars 
Climb halfway to the stars
The morning fog may chill the air
I don't care

My love waits there in San Francisco
Above the blue and windy sea
When I come home to you, San Francisco
Your golden sun will shine for me

Aline

Nhạc & lời: Daniel Georges, Jacq Bevilacqua
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Tôi nhớ cách đây không lâu, Ngô Nhật Trường có nhắc đến bài nhạc này như là bài nhạc Pháp đầu tiên anh đã trình diễn và đã yêu mến với bao kỷ niệm. Vô tình, anh Ngu Yên gửi tôi lời bài nhạc anh dịch từ lời Pháp. Thật là một trùng hợp ngẫu nhiên.

LV: Tôi không phải là kẻ mê mẩn bài Aline này cho lắm.   Mấy mươi năm rồi chưa nghe lại bài này.  Khi bạn gửi lời dịch của Ngu Yên cho tôi thì thú thật cũng không thấy hứng gì nên cũng ậm ờ rồi để đó.   Nhưng khi được biết đây là bài tủ của Ngô Nhật Trường thì tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên cho bài này một cơ hội nữa.  Không có lý do gì mà cả hai người là Ngu Yên và Ngô Nhật Trường đều có hứng với nó mà mình lại không.  Bài nguyên bản không mang chút gì tính jazz cho nên cũng là một trắc trở cho tôi.  Cách chuyển hợp âm đơn giản của nhạc pop khiến cho việc jazz hóa bài thật khó thực hiện.  Vì thế nên tôi quyết định cho bài mang đậm mầu sắc blues với nhịp trống 12/8 mạnh bạo và tiếng đàn guitar điện tremolo.  Muốn thay đổi toàn bài nhưng không đủ sức.  Tôi chỉ mong người nghe cảm nhận được chút cố gắng của nhóm KeJazz này trong công việc gầy dựng lại một nhạc phẩm xưa như vậy.

NT: Thú thật, khi xưa tôi đã từng nghe Elvis Phương rú lên “Rồi anh sẽ hét, sẽ hét lên…” và tôi cảm thấy thật… rờn rợn mà không hiểu vì sao. Ở đây, NNT không gào rú gọi tên Aline. Giọng anh thật sầu thảm, ảm đạm, như bầu trời mây mù, như bãi biển vắng ngắt. Anh thét lên một cách… thì thầm như chỉ muốn một Aline nào đó nghe thấy mà thôi. Diễn đạt tình cảm của anh không cường độ, nhưng đầy sắc thái. Bravo NNT.

Aline
	
Một mình nơi đây, trên bãi cát này 
Buồn vẽ chân dung em, em đang cười nhìn tôi.

Rồi cơn mưa rơi, trên bãi cát mềm
Làn gió điên cuồng, nhạt nhòa dung nhan em

Lòng tôi đau đớn, thét lên: Aline, về đây cùng anh
Rồi tôi đã khóc, đã khóc, Nhớ thương người, hồn bao sầu đau
(Gào theo tiếng gió, nhớ em: Aline, về đây cùng anh
Dường như tôi khóc, đã khóc. Nhớ thương người, người em về đâu)

Ngồi lại nơi đây, hồn nghe rã rời
Hình bóng em yêu, nay đã rời xa tôi

Tìm lại nơi đâu, đã mất dấu tin yêu
Mòn mỏi bao hy vọng, cho tôi gặp lại em

Còn lại trong tim, ngọt ngào nhan sắc người
vừa đã phôi phai trên làn cát ướt

Aline
	
J'avais dessiné sur le sable
Son doux visage qui me souriait

Puis il a plu sur cette plage
Dans cet orage, elle a disparu

Et j'ai crié, crié, Aline, pour qu'elle revienne
Et j'ai pleuré, pleuré, oh! j'avais trop de peine

Je me suis assis près de son âme
Mais la belle dame s'était enfuie

Je l'ai cherchée sans plus y croire
Et sans un espoir, pour me guider

Je n'ai gardé que ce doux visage
Comme une épave sur le sable mouillé

Lời Giã Từ Phố Biển

Nhạc & lời: Irving Burgie
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Công Bình Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

NT:  Chẳng hiểu vì sao mà tôi luôn luôn nghĩ đến ca khúc này với một cảm giác rất là… hè.  Có thể vì địa điểm là Kingston, Jamaica.  Có thể vì cái nhộn nhịp của hội lễ.  Có thể vì biển, vì nắng, vì cả cái không khí hải đảo.  Nên tôi đã bảo bạn, mình sẽ để dành cho đến hè mới đưa lên mạng.  Nhưng rồi dạo này hơi vắng… người hát.  Bạn thì say sưa… “dệt” nhạc, không chịu xuất khẩu. Thôi thì phải đành chịu đưa Ngô Nhật Trường với bài hát “mùa hè” ra trình làng vậy.  Nghĩ xong rồi mới chịu tìm hiểu thêm về cái “hè”, thì a-ha, lời nhạc gốc chẳng nói gì đến mùa nào cả.  Bạn nghĩ tôi có thật vớ vẩn hay không?

LV: Nhạc phẩm này thì dĩ nhiên là hào hứng rồi.  Nói về biển thì phần lớn ai cũng liên tưởng đến những ngày hè.  Muốn đợi đến hè rồi mới cho bài này lên cho hợp mùa nhưng kẹt thiếu bài nên đành phải cho lên trước vậy.

NT: Một điểm khác đáng ghi nhận là Jamaica có điệu nhạc reggae rất khởi hứng, nghe đến là tay chân cứ thấy rậm rực.  Điệu reggae này lại có nguồn gốc từ nhạc jazz và R&B của Mỹ và nhạc mento, một dòng nhạc bản xứ có ảnh hưởng từ phi châu và âu châu.  Điệu reggae này được phổ biến rộng rãi vào cuối thập niên 60 và trở thành một dòng nhạc lớn với những nhạc sĩ như Bob Marley, Toots and the Maytals.

LV: Cái nét reggae của bài khiến cho công tác jazz hóa của tôi thành ra nhiêu khê, rắc rối.  Tôi dùng cách chơi với nhịp hơi “khập khiễng” để tạo nên không khí khác lạ một chút so với bản gốc.  Dĩ nhiên chords cũng đã được chuyển đổi chút để tránh khiến cho người nghe cảm thấy nhàm chán với những âm giai quen thuộc.  Có lẽ phiên bản này cuối cùng cũng có chút nét jazz trong đó.  Và có lẽ đó là nhận xét chủ quan thiên vị của tôi thôi. Mong người nghe thẩm định và cho ý kiến.

Lời Giã Từ Phố Biển

1. Ngày tuyệt dịu, ngọt ngào muôn tia nắng
Xuống phố thêm vui say khi chiều dần buông
Và thuyền buồm, từ ngàn khơi vượt sóng
Ghé Jamaica, tim tôi luôn rộn ràng 

Nhưng rất buồn vì nay tôi phải rời xa
Mà đâu biết bao giờ về lại đây
Cõi lòng buồn hiu, quay đầu nhìn lại đàng sau
Thấy người yêu đứng đó chờ tôi trên phố Kingston buồn

2. Chợ ngày nhộn nhịp lời kêu réo
Mấy cô em xinh tươi rao mời người mua
“Gạo đầu mùa, hàng tươi cá muối
Mấy ly rum hương nồng, thơm ngon suốt bốn mùa “

3. Giọng cười giòn, rộn vang trong nắng
Thấy em tôi xoay theo tiếng đàn tươi vui 
Thật tình lòng này thuộc về phương ấy
Dẫu đã qua muôn nơi, góc biển chân trời

Jamaica Farewell

1. Down the way where the nights are gay
And the sun shines daily on the mountain top
I took a trip on a sailing ship
And when I reached Jamaica I made a stop

But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down, my head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston town

2. Down the market you can hear
Ladies cry out while on their heads they bear
'Akey' rice, salt fish are nice
And the rum is fine any time of year

3. Sounds of laughter everywhere
And the dancing girls sway to and fro
I must declare my heart is there
Though I've been from Maine to Mexico

Khi Còn Có Đôi Ta

Nhạc: Bill Withers, Ralph MacDonald
& William Salter
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: Công Bình Studio
Final Mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Khi tôi nghe Cyrille Aimée trình diễn nhạc phẩm này trong một phong cách rất tài tử và thật phóng khoáng, với tay đàn lục huyền của Diego Figueiredo, tôi có cảm tưởng mình bị lôi vào một thế giới riêng tư của cặp nhạc sĩ này.  Tôi tự hỏi, cái gì đã thu hút tôi đến như thế.  Họ không hề nặng phần trình diễn như nhiều ca nhạc sĩ trên sân khấu Las Vegas.  Không có những nhịp vũ trúc mắc nhiêu khê.  Không có ánh đèn chớp nhá theo điệu nhạc.  Chỉ có hai người, một đàn, một hát.

Dường như họ đàn và hát và không còn biết một điều gì khác.  Tôi thấy niềm đam mê như tỏa hào quang, cuốn hút mọi người vào nỗi tuyệt vời đó.

LV: Tiếc rằng dù có chút đam mê tôi không thể hòa lên nổi theo phong cách tuyệt diệu như vậy. Lắm lúc những ý tưởng cuối cùng cũng chỉ là ý tưởng, không cách nào thực hiện được với khả năng nhỏ nhoi của mình. Mỗi khi bạn gửi cho tôi một phiên bản đặc biệt nào tôi nghe rất sung sướng nhưng sau đó cũng có chút bùi ngùi vì thấy mình tài chẳng đi tới đâu. Tuy nhiên đam mê vẫn là đam mê. Vẫn theo đuổi, vẫn tìm tòi. Và vẫn tiếp tục bùi ngùi…

NT:  Nói về đam mê.  Và Ngô Nhật Trường.  Cái khoản nầy, tôi có thể nói là NNT có rất nhiều.  Đam mê chính là anh.  Anh là đam mê.  Cách hát của anh càng ngày càng “nhiễn”, vẫn rất phóng khoáng dễ dãi, rất… Ngô Nhật Trường.  Tôi chịu anh là vậy.

Khi Còn Có Đôi Ta

1. Rơi rơi bao giọt pha lê lóng lánh
Tuyệt vời những phút giây mong manh
Tựa khi vạt nắng rực sáng trong mây
Ôi mây muôn màu làm cho anh nhớ
Vì khi nhớ đến em ngây thơ
Thèm sao được có em ôm trong lòng

ĐK1: Khi còn có đôi ta
Anh và em cùng nhau trên lối
Chung đường có đôi ta...
Những khi còn có đôi ta
Lâu đài xây trên tầng mây cao vời
Khi còn có đôi ta
Anh và em

2. Đôi ta luôn tìm yêu đương khắp chốn
Mặc nước mắt có rơi muôn nơi
Đâu làm những hoa thơm cho đời
Xin em mong đợi dù bao lâu đấy
Và hãy sống hết cho hôm này
Cần chi hạnh phúc bấy lâu vẫn chờ

3. Nghe như bao giọt pha lê lóng lánh
Đập trên kính xa nghe lanh canh
Rồi tan thành những tinh sương an lành
Ôi em yêu kiều khi ban mai đến
Nhìn tia nắng trên mi em say
Và anh chỉ muốn bên em đêm ngày

ĐK2: Những khi còn có đôi ta
Anh và em cùng nhau xây đắp  
Chốn đó riêng chỉ có đôi ta 	
Anh và em muôn đời
Những khi còn có đôi ta
Trên mây trắng tít cao đắp xây từng lâu đài 
Khi còn có đôi ta 
Chỉ đôi mình


Just the Two of Us

1. I see the crystal raindrops fall
And the beauty of it all
Is when the sun comes shining through
To make those rainbows in my mind
When I think of you sometime
And I wanna spend some time with you

Just the two of us
We can make it if we try
Just the two of us
Just the two of us
Building castles in the sky
Just the two of us
You and I

2. We look for love, no time for tears
Wasted water's all that is
And it don't make no flowers grow
Good things might come to those who wait
Not for those who wait too late
We gotta go for all we know

3. I hear the crystal raindrops fall
On the window down the hall
And it becomes the morning dew
And darling when the morning comes
And I see the morning sun
I wanna be the one with you