Aline, Xin Vĩnh Biệt

Ôi Tình Yêu (Oh Mon Amour) – Nguyễn Thảo

Aline (Aline) – Ngô Nhật Trường

Nhạc & lời: Christophe
Lời Việt: Ngu Yên & Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

Daniel Bevilacqua, người ca sĩ Pháp có tên là Christophe vừa qua đời hôm thứ năm, ngày 16, tháng tư tại Brest.  Covid-19 đã cướp đi một ngôi sao của một thời tuổi trẻ Việt Nam.  

NNT: Nhạc của Christophe không phải là loại mà tôi mê. Nhưng tôi yêu thích cách ông chơi nhạc. Có lẽ Christophe là một trong số ít những nghệ sỹ cũ chịu chơi nhạc mới và luôn làm mới những gì đã cũ. Tôi tìm thấy ở ông vài điểm tương đồng, hay là với mấy anh ở KẻJazz cũng vậy. Đó là sự sáng tạo không ngừng. Mà chỉ có tình yêu dành cho âm nhạc mới có thể làm được. Tôi nhớ lần ông trở lại Việt Nam hồi 2013, khi khán giả yêu cầu ông hát lại bản Aline, ông làm ra vẻ khó hiểu:
– Tôi không ngờ các bạn còn nghe bản này. Tôi đã quên nó rồi. Đã hơn 50 năm rồi.
Tất nhiên quên sao được mà quên. Nhưng nói nhớ thì cũng thật chẳng nhớ. Ông đã gọi tên Aline thật lạ với tiếng dương cầm của mình, dưới ánh đèn màu xanh dương đơn độc. Giai điệu cũ vang lên, tôi cảm thấy như mình chìm vào một không gian vừa hư vừa thực. Gương mặt, mái tóc, đôi mắt, miệng cười, đôi bàn tay, tiếng gió thổi, tiếng hát… Dĩ vãng!
Những bài hát không chỉ là thanh âm mà còn là ảnh hình về những kỷ niệm. Những kỷ niệm được làm nên, cất giấu trong tiếng nhạc. Và người nghệ sỹ đã vô tình trở thành người canh gác những kỷ niệm.
Hôm nay người canh giữ kỷ niệm của tôi, Christophe, đã ngủ yên. Mãi mãi. Trong một giấc mộng viễn du. Mà sao kỷ niệm đó vẫn còn mãi chưa chịu bay đi.

Dưới Trời Paris

Nhạc: Hubert Giraud
Lời Pháp: Jean Drejac
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Châu Hạnh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio (Saigon, VN)
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Bạn có bao giờ đến Paris vào tháng Tư chưa?  April in Paris.  Thật vậy, sau những ngày dài mùa Đông, cuối tháng Ba, cái lạnh bắt đầu bớt gay gắt.  Ánh mặt trời dường như ấm hơn một chút.  Buổi chiều trời dường như sáng dai dẳng hơn một chút.  Những quán café vỉa hè dường như đông người hơn một chút.

Tôi vẫn có nhiều kỷ niệm với thành phố cổ này.  Những buổi hẹn hò với bạn bè, lê la từ quán ăn này qua hầm rượu nọ.  Những sáng lang thang trong vườn Musée Rodin.  Những buổi trưa ngồi đọc sách… cọp ở Shakespeare & Company.  Hoặc đứng bên lề đường nhâm nhi ly kem Berthillon ở Île Saint-Louis.  Nhưng êm đẹp nhất là lần tôi đến Paris vào giữa tháng Tư.  Một người bạn tổ chức buổi tiệc trên một chiếc du thuyền chạy dọc giòng sông Seine.  Chiều xuống, trời bỗng nhiên trở lạnh như muốn tiếp nối lại những ngày mùa Đông cũ.  Hai bên bờ sông, hàng quán đã lên đèn.  Ánh điện vàng hắt xuống mặt nước những hình thù quái dị.  Tôi đứng trên boong tàu, nhâm nhi một ly scotch, thèm một điếu thuốc (vì lúc ấy thành phố đã có lệnh cấm hút thuốc trong quán ăn), ngẩn ngơ nhìn bầu trời nhá nhem.  Và tôi nghĩ, cuộc đời thi vị quá.  Nhưng cũng phù du quá.  Tôi hôm đó và tôi sau này sẽ mãi mãi là hai người xa lạ.

Sous le ciel de Paris mang đến cho tôi thật nhiều hoài niệm, nhắc nhở những kỷ niệm khó quên đó.  Tôi có thể tưởng tượng người nhạc sĩ đã mất bao nhiêu tháng ngày tìm kiếm những cái đẹp thật là mong manh mà cũng gây nhiều ấn tượng của thành phố này.  Bầy chim bồ câu gù gọi trên nóc những căn chung cư vào buổi tinh mơ.  Tiếng vĩ cầm như quấn quít bước chân của khách nhàn du bên giòng sông Seine vào xế chiều.  Tiếng nước lăn tăn vỗ về những người bộ hành trên đường về sau một tối say sưa trong quán rượu.  Đối với tôi, ca khúc này thật là… Paris.

LV: Đã đến thăm Paris nhiều lần nhưng tôi chưa có dịp thăm kinh đô ánh sáng này vào tháng Tư. Với tôi Paris vẫn luôn có sức hấp dẫn đặc biệt khiến tôi luôn mong ngày trở lại. Nhạc phẩm Sous Le Ciel de Paris vẫn nhắc tôi lời mời gọi đó. Hôm nay ngồi kẹt dí trong nhà tránh nạn nhưng hồn đã bay bổng về khung trời thơ mộng đó. Paris ơi! Sẽ có ngày tôi quay lại…

NT: Thật vâyj, KẻJazz xin mời các bạn, trong những ngày bị cấm cung tại gia, hãy cùng Châu Hạnh và Ngô Nhật Trường đi lang thang hang cùng ngõ hẹp của thành phố tuyệt vời này…

Dưới Trời Paris page

Trời Paris theo những khúc ca bay cao vang vang trời
Là bao câu nói từ trong trái tim anh đang yêu đời

Trời Paris say theo những bước chân êm đôi nhân tình
Niềm đam mê cho người thêm thấy miên man trong tuyệt vời

Bên dưới chân cầu Bercy, kia triết nhân ngồi một mình
Bỗng tiếng vĩ cầm lả lơi lan xa cho vướng chân bao người qua

Trời Paris lắng nghe tiếng ca du dương mỗi khi chiều (nắng qua)
Là lời yêu thương từng con phố với bao kỷ niệm xưa

Dưới bóng Notre Dame, nhốn nháo câu chuyện đời
Giữa chốn Paname này, bỗng biến tan đâu rồi
Loáng tia nắng chiều, vàng hanh trời mây
Accordéon, chàng trai mê say
Hy vọng đơm hoa. Thơm ngát hương thành đô

Trời Paris vui theo sóng nước lăn tăn trôi xuôi giòng (đó đây)
Rồi trong đêm tối nhẹ ru kẻ ăn chơi hay ăn mày

Trời Paris có chim trắng mang tin vui nghe rộn ràng (khắp nơi)
Từ bao phương xa về đây líu lo say câu yêu đời

Nhưng mấy ai ngờ điều gì như chút bí mật truyền kỳ
Bao thế kỷ rồi mà như chưa thôi say đắm Île Saint Louis?

Ngày vui Paris như khoác áo thiên thanh cả một trời
Rồi khi mưa rơi là như phố kia đang cơn ngậm ngùi

Trời Paris ghen khi thấy sao bao nhiêu đôi nhân tình (đắm say)
Làm cơn giông tới, rền vang sấm sét bay xuyên ngang trời

Mà trời Paris nào có lâu đâu trong cơn giận hờn
Tựa lời xin lỗi bằng năm sắc mây, ôi sao rực rỡ
Sous le ciel de Paris
	
Sous le ciel de Paris s'envole une chanson
Elle est née d'aujourd'hui dans le cœur d'un garçon

Sous le ciel de Paris marchent des amoureux
Leur bonheur se construit sur un air fait pour eux

Sous le pont de Bercy un philosophe assis
Deux musiciens quelques badauds puis les gens par milliers

Sous le ciel de Paris jusqu'au soir vont chanter
L'hymne d'un peuple épris de sa vieille cité

Près de Notre Dame parfois couve un drame
Oui mais à Paname tout peut s'arranger
Quelques rayons du ciel d'été
L'accordéon d'un marinier
L'espoir fleurit au ciel de Paris

Sous le ciel de Paris coule un fleuve joyeux
Il endort dans la nuit les clochards et les gueux

Sous le ciel de Paris les oiseaux du Bon Dieu
Viennent du monde entier pour bavarder entre eux

Et le ciel de Paris a son secret pour lui
Depuis vingt siècles il est épris de notre Île Saint Louis

Quand elle lui sourit, il met son habit bleu
Quand il pleut sur Paris se'est qu'il est malheureux 

Quand il est trop jaloux de ses millions d'amants
Il fait gronder sur nous son tonnerre éclatant

Mais le ciel de Paris n'est pas longtemps cruel 
Pour se faire pardonner il offre un arc en ciel