Sầu Thương

• Nguyên tác: Sodade
• Nhạc & lời: Armando Seferino Soares
• Lời Việt: Ngu Yên
• Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Eleven16 & LeVuMusic Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Câu hỏi được đặt ra: Linh hồn của một bài nhạc nằm trong lời ca, như vậy người nghe phải thấu hiểu được ngôn ngữ của ca từ, hay ca khúc có thể luồn lách vào linh hồn người nghe và ngôn từ chẳng còn cần thiết? Does the soul of a song lie in literal meaning, in which case the listener must understand the song’s language? Or, does the song travel through the ear to infuse itself within its listener’s soul, for which language comprehension no longer matters? (Esther Tran-Le, Drinking the Honey, Santa Barbara Independent). 

Đối với tôi, phần nhạc, không lời, tự nó đã mang ít nhiều xúc cảm cho người nghe nếu bài nhạc đó được viết một cách cẩn trọng.  Phần lời sẽ làm thăng hoa xúc cảm đó.  Lẽ dĩ nhiên, còn có nhiều phần khác bổ túc cho nhau để làm nên một bài nhạc hay.

Thử nghe một bài nhạc morna qua tiếng hát của Cesaria Evora, bài Sodade chẳng hạn.  Không cần hiểu bà nói gì, hát về chuyện gì, chỉ cần nghe giai điệu và tiếng đàn cùng tiếng hát dễ dàng nhưng đậm màu phong sương của bà là ta có thể cảm nhận được một điều gì thống thiết, một nỗi lòng cưu mang nay được mở ra cùng âm nhạc, để nói về một điều gì mong mỏi đã từ lâu.

Sodade, theo lời của Evora, là một chữ Bồ Đào Nha không có chữ đồng nghĩa trong tiếng Anh.  Tuy nhiều người đã dịch ra là nostalgia, hoài cảm, nhưng Evora cho rằng nó còn hơn thế nữa.  “Đó là một tình cảm sâu đậm hơn lòng hoài cảm, nó xé nát con tim khi ta phải xa lìa quê hương, phải chia tay cùng người thân yêu.  Nỗi đau khổ này không cho ta quên một giây phút nào, nó thật như vậy, nó luôn luôn dằn vặt, luôn luôn cắn rứt.” (It’s a sentiment deeper than nostalgia, one that tears the heart because of separation from a lover or from home.  This suffering is one you cannot forget.  It’s a fact. It’s always present.)

Anh Ngu Yên đã dịch nhạc phẩm Sodade gọi là Sầu Thương.  Lời của anh nghe nặng hơn nguyên tác, có lẽ vì đối với nhạc sĩ Soares, Cape Verde vẫn là chốn quê nhà cho ông ta quay về.  Anh NY thì khác.  “Quá khứ đã mất khi tôi quay về.  Yêu thương xưa lưu vong trong quê nhà.  Ôi bơ vơ như mất đi linh hồn…”

Sầu Thương

Ai xua tôi đi ra xa quê nhà?
Ai xô tôi tha hương không quay về
Đêm đêm quê tôi khóc sau chân trời.

Ai mang tôi ra khơi qua quê người?
Ai mong tin yêu thương bên kia bờ
Bao nhiêu năm qua giấc mơ hao mòn

Sầu thương, sầu thương, sầu thương
Lối đi nào đến quê mình
Sầu thương, sầu thương, sầu thương
Giấc mơ nào chết trong âm thầm…

Nắng với gió nhắc nhớ tôi quê nhà
Mây theo mưa trôi chân tôi quay về
Con tim tha hương khóc nơi quê mình

Quá khứ đã mất khi tôi quay về
Yêu thương xưa lưu vong trong quê nhà
Ôi bơ vơ như mất đi linh hồn

Sầu đau, sầu đau, sầu đau
Biết đâu tìm thấy quê hương mình
Sầu đau, sầu đau, sầu đau
Chốn xưa giờ đã chôn nấm mồ…

Quá khứ đã mất khi tôi quay về
Yêu thương xưa lưu vong trong quê nhà
Ôi bơ vơ như mất đi linh hồn

Sodade

Quem mostrava esse caminho longe?
Quem mostrava esse caminho longe?
Esse caminho pa São Tomé


Quem mostrava esse caminho longe?
Quem mostrava esse caminho longe?
Esse caminho pa São Tomé

Sodade, sodade, sodade
Dessa minha terra, São Nicolau
Sodade, sodade, sodade
Dessa minha terra, São Nicolau

Se vou escrever muito a escrever
Se vou esquecer muito a esquecer
Até dia que vou voltar


Se vou escrever muito a escrever
Se vou esquecer muito a esquecer
Até dia que vou voltar

Sodade, sodade, sodade
Dessa minha terra, São Nicolau
Sodade, sodade, sodade
Dessa minha terra, São Nicolau

Hát Không Dám Buồn

• Nguyên tác: Hát Không Dám Buồn
• Nhạc & lời: Ngu Yên 
• Trình bày: Julie Quang
• Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
• Graphics: Concept by MarcMarc

Ngu Yên: Người hát một mình thường là vì cảm thấy buồn. Nhất là hát thì thầm trong trí, còn mặt ngoài ngớ ngẩn, mắt nhìn xa xăm nhưng không thấy gì, trạng thái đó còn buồn hơn nữa.

Người nghệ sĩ thường xuyên có những ngày buồn như vậy. Buồn lơ là, không có lý do. Buồn trống rỗng. Buồn chán chường. “Nhiều khi trong tiếng cười là tiếng lạnh lùng từ vết thương.” Hóa ra, trong thâm tâm nghệ sĩ luôn có thương tích, dù đã thành sẹo, nhưng không bao giờ lành.

Mỗi khi vết sẹo sưng lên, đau nhức, thì buồn lại đến. Hơn ai hết, nghệ sĩ nhạy cảm với những chuyện đời mất mát, ly tan, chia lìa. Những mối buồn này trở thành nguồn sinh lực để tạo ra những bài thơ, bản nhạc, câu văn, hay bức họa …

Tôi viết ca khúc ngắn này trong một hôm buồn ngơ ngác như vậy. Và tôi muốn được cười hồn nhiên nắc nẻ như đứa trẻ bị cù vào nách. Ai cù?

Ca khúc viết xong. Ngồi hát một mình. Đàn một mình. Buồn cũng vậy mà không buồn cũng vậy. Trái tim đầy bóng mây. Ý nghĩ, “không dám đâu, buồn làm gì” thoáng qua. Tựa đề của bài hát thành hình.

Hát Không Dám Buồn

Nhiều khi trong tiếng cười
Là tiếng lạnh lùng
Từ vết thương
Dù qua năm tháng lành vết thương sầu

Nhiều khi trong vết sẹo
Bật tiếng reo cười
Cười giống như trẻ thơ

Tình vẫn thờ ơ biến mất
Người vẫn hờ hững qua đời
Chân đi về chốn không trời
Một thoáng qua khuất xa bụi mờ

Nhiều khi nghe trẻ cười
Chợt nhói lòng buồn
Đau vết thương nhân sinh

Giờ đây tôi hát không dám buồn
Trong con tim máu thành bóng mây