Buồn Tiếp Nỗi Buồn

• Nguyên tác: Buồn Tiếp Nỗi Buồn
• Nhạc & lời: Ngu Yên 
• Trình bày: Julie Quang
• Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Tôi nghe nói trong môn vật lý lượng tử có một cái thuyết khó giải thích.  Khi một “vật” đang bị quan sát, “vật” bị quan sát và “kẻ” quan sát ảnh hưởng nhau và hành động của “vật” đó sẽ thay đổi.  Có nghĩa là những gì ta biết trên lý thuyết không thể kiểm chứng hoàn toàn được vì một khi ta “có mặt” thì cục diện không còn như trước.  Và cũng có nghĩa là ta sẽ chẳng bao giờ biết được cái gì hoàn toàn đúng hay sai, thật hay giả, bởi vì mọi cái biết đều có tính cách chủ quan.

Trong cái mập mờ ấy, có bài thơ của Heinrich Heine, Die Heimkehr XX đã được Schubert phổ nhạc từ cuối thế kỷ 19.

Die Heimkehr XX

Still ist die Nacht, es ruhen die Gassen,
In diesem Hause wohnte mein Schatz;
Sie hat schon längst die Stadt verlassen,
Doch steht noch das Haus auf demselben Platz.

Da steht auch ein Mensch und starrt in die Höhe,
Und ringt die Hände, vor Schmerzensgewalt;
Mir graust es, wenn ich sein Antlitz sehe—
Der Mond zeigt mir meine eigne Gestalt.

Du Doppelgänger! du bleicher Geselle!
Was äffst du nach mein Liebesleid,
Das mich gequält auf dieser Stelle,
So manche Nacht, in alter Zeit?

Trở Về XX

Đêm lặng lẽ, phố phường yên nghỉ,
Trong ngôi nhà kia xưa có người thương.
Nàng rời bỏ thành từ lâu biền biệt,
Nhưng căn nhà vẫn đứng chốn cố thường.

Có kẻ kia cũng đứng trông trời ngấn lệ,
Vặn đôi tay vì đớn đau giày vò.
Tôi rùng mình khi thấy gương mặt ấy—
Ánh trăng soi chính bóng dáng tôi đó.

Hỡi bóng song sinh! Người bạn nhợt nhạt!
Cớ sao ngươi nhại nỗi khổ tình ta,
Đã dày xéo tim này nơi chốn cũ,
Biết bao đêm tháng đã qua ngày xa?
*

Và cũng trong cái không khí nhập nhòa ấy, mời bạn nghe ca khúc Buồn Tiếp Nỗi Buồn của Ngu Yên qua tiếng hát ma mị của Julie Quang.

  • * Dịch bởi ChatGPT

Buồn Tiếp Nỗi Buồn

Đêm không giống đêm
Người không giống ai
Ánh trăng soi mờ tóc dài
Chân theo thời gian
Hồn theo sầu thương
Bước vào quạnh hiu

Đêm không giống đêm nhưng là đêm
Hoang mang có ai đi về đâu
Gió lê thê lời não nùng
Trong mơ hồ nghe
Nhịp tim lặng câm
Chết từ lạnh lùng

Đi về căn nhà xưa
Thấy trước sân một người
Quay lưng vào thương nhớ
Cao cao buồn gục đầu
Đến gần hỏi ai đó
Lặng thinh không nói năng
Xoay mặt nhìn cho rõ
Dưới trăng thấy giống tôi

Hay tôi cũng như người
Về đây tiếc thương
Cả hai đau cùng kỷ niệm
Tôi ôm lại tôi
Dìu nhau vào đêm
Tiếng buồn vọng lại

Vừa Ngày Hôm Qua

• Nguyên tác: Hier encore
• Nhạc: Fred Ebb
• Lời: Charles Aznavour
• Bản Anh: Yesterday When I Was Young
• Lời Anh: Herbert Kretzmer
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Dạo này, buồn buồn tôi hay đốt nhang rồi ngồi nhìn làn khói trắng mỏng manh từ tốn bay lên, nhìn ánh lửa đỏ gặm nhấm lớp bột trầm màu vàng nâu, nhìn cây nhang dần dần tàn lụi. Mùi trầm man mác nhẹ nhàng nhưng tâm tư thì lại thật dạt dào bao nỗi muộn phiền vô cớ.

Bỏ hút thuốc lâu rồi.  Nghĩ lại ngày xưa cũng hay nhìn khói thuốc bay nhưng hình như trong lòng chẳng chút gì trắc trở. Chất nicotine có làm lâng lâng nhưng không náo như men rượu.  Dư sức nhẩn nha vài câu thơ cho lòng vay chút bồi hồi…

ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng
ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay *

Vậy mà bây giờ, chỉ cần một làn khói nhỏ thì hồn lại chùng sâu.  Trong một quán nhỏ đâu đó bên trời Tây, có một chàng trung niên cất tiếng hát Hier encore, j’avais vingt ans.  Je caressais le temps, et jouais de la vie comme on joue de l’amour, et je vivais la nuit sans compter sur mes jours, qui fuyaient dans le temps... Giọng ấm áp ẩn chút khản đục, như vừa đủ để nhắc đến những thăng trầm trong cuộc sống.  Tự nhiên mà lòng lại rưng rưng.

*Vũ Hữu Định, Chẳng Hay

Vừa Ngày Hôm Qua

Ngày hôm qua, mùa xanh lá non
Nhẹ quá giọt nước mưa rơi, ngọt trên bờ môi tuổi thơ
Dòn tiếng cười nói vui say trong bao trò chơi nhởn nhơ
Như gió đêm đến mơn man đùa trêu cùng bao ngọn nến

Và từng điều tôi mơ ước, từng lâu đài tôi đắp xây
Trên những đồi cát thênh thang, hoài theo thời gian đổi thay
Đời sống là những cơn mơ, đêm đêm phiêu lưu đó đây
Tỉnh giấc một sáng hôm nao, chợt thấy qua rồi ngày xanh

Ngày hôm qua, đời thơm ngát hoa
Từng nốt nhạc khúc liên hoan chờ môi hồng lên tiếng ca
Từng phút lạc thú đê mê chẳng ngưng gọi tên thiết tha
Hạnh phúc lấp lánh nên tôi quên cơn ray rức khôn nguôi

Tôi lao nhanh theo khao khát, bỏ lơ tuổi xuân lất lây
Tôi chẳng hề biết tương lai đời sống cùng bao đổi thay
Lời nói nồng ngát hương thơm lao xao theo cơn gió bay
Cùng tiếng cười, tiếng nô đùa cho đêm sâu thêm men say

Vừa hôm qua, vầng trăng biếc xanh
Chờ sớm mai nắng ngọt ngào gọi tôi dậy nghe tiếng yêu
Thần thánh từng phút thanh xuân cho tôi bay cao quá cao
Nào thấy đời sống nhục nhằn chìm sau màn sương u ám

Và trò tình yêu khi ấy là bao lời trên khóe môi
Ngọn lửa tình ái đam mê bùng lên rồi tan rất nhanh
Ai đến rồi đã ra đi như hơi men, như giấc say
Và cuối cùng dứt cơn mê chỉ thấy còn lại mình thôi

Giờ còn lại bao câu hát, nhưng nghe sao thêm xót xa
Và vị đắng chát trên môi theo bao giọt nước mắt rơi
Ngày tháng hạnh phúc qua rồi, chỉ còn thương tiếc không thôi
Với bao ngậm ngùi

Yesterday When I Was Young

Yesterday, when I was young
The taste of life was sweet like rain upon my tongue
I teased at life as if it were a foolish game
The way an evening breeze would tease a candle flame

The thousand dreams I dreamed, the splendid things I planned
I always built to last on weak and shifting sand
I lived by night and shunned, the naked light of day
And only now, I see how the years have run away

Yesterday, when I was young
There were so many songs that waited to be sung
So many wild pleasures that lay in store for me
And so much pain my dazzled eyes refused to see

I ran so fast that time, and youth at last ran out
And I never stopped to think what life was all about
And every conversation that I can recall
Concerned itself with me, and nothing else at all

Yesterday, the moon was blue
And every crazy day brought something new to do
And I used my magic age as if it were a wand
I never saw the waste and emptiness beyond

The game of love I played with arrogance and pride
And every flame I lit, so quickly, quickly died
The friends I made all seemed somehow to drift away
And only I am left on stage to end the play

There are so many songs in me that won't be sung
'Cause I feel the bitter taste of tears upon my tongue
And the time has come for me to pay for yesterday
When I was young