Người Tôi Yêu

Nhạc: Richard Rodgers
Lời: Lorenz Hart
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Huỳnh Tuấn Studio (SG)
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Trang Trần
Graphics: MarcMarc

NT:  Hôm nọ, tôi bàn với bạn chuyện bỏ mục Valentine đi, quanh quẩn chỉ có độc một bài My Funny Valentine, làm hoài cũng ớn.  Bạn gạt phăng ngay.  Còn được mấy năm nữa mà.  Thế nên tôi để mặc cho bạn tính chuyện Valentine… một mình, may ra bạn đổi ý khi thấy khó khăn quá.

Thú thật, không phải là vì bạn hết ý làm nhạc, mà là tôi cạn ý… viết.  Mùa tình yêu thì năm nào cũng vẫn vậy, lằng nhằng hộp chocolat và bó hoa hồng.  Tôi chắc mẩm cái này là do mấy tay tài phiệt đặt ra, gài đám dân hiền lành như tôi nộp tiền, nếu không thì bị xỉ vả là người lạnh cảm, kẻ bạc tình, v.v…  Viết lách mấy lời giới thiệu thì quanh đi quẩn lại cũng bấy nhiêu đó, nên tôi chỉ còn biết cầu cho bạn không nghĩ ra cách hòa âm chi mới lạ.

Tôi thua.  Bạn hí hửng bào tôi.  Đã phối bài rồi.  Đã nhờ Anh Thi hát rồi. 

Nghĩ lại thì mới nhớ ra là bao nhiêu năm qua, KẻJazz chưa bao giờ có giọng nữ hát bài này.  Và nếu Anh Thi hát theo bossa-nova thì cũng là một điều thú vị cho thính giả của KẻJazz.

Ít ra là cho năm nay.  Để xem bạn tính gì cho năm tới.

LV: Thật tình tôi cũng chẳng có tính toán gì xa xôi. Để gần đến Valentine năm tới rồi hẵng lo. Biết đâu lúc đó lại có hứng chí làm kiểu khác nữa. Theo tôi nghĩ thì một số bài hát tìm giọng ca. Giữa âm điệu của bản nhạc và âm vực, âm sắc của người hát phải có một liên lạc nào đó để mang đến sự hòa hợp. Dĩ nhiên còn phải nói đến kỹ thuật, kinh nghiệm và hứng khởi của người hát nữa; nhưng chất giọng là cái khởi đầu. Ít ra thì đây là quan điểm của tôi khi chọn người hát cho bài nhạc mình soạn. Valentine năm tới hy vọng sẽ có người mới hát phiên bản mới. Còn nếu không thì bỏ qua cũng chẳng muộn màng.

Người Tôi Yêu

Người yêu hỡi, anh có hay
Từ khi có anh đến đây
Làm em ngây ngất trong mê say

Nhìn anh dẫu không giống ai
Làm sao thấy bao nét yêu
Dù anh là bức tranh cho riêng em

Đâu hình bóng người hùng một thời
Nụ cười đó chẳng phải tuyệt vời
Và khi nói nào phải là lời
Ngọt ngào yêu

Nhưng xin đừng cho đổi thay chút nao
Vì em đã yêu biết bao 
Đừng xa cách em nhé anh, người yêu
Từng giây phút thêm thiết tha nhiều

My Funny Valentine

My funny valentine
Sweet comic valentine
You make me smile with my heart

Your looks are laughable
Unphotographable
Yet you’re my favourite work of art

Is your figure less than Greek?
Is your mouth a little weak?
When you open it to speak
Are you smart?

But don’t change a hair for me
Not if you care for me
Stay little valentine stay
Each day is valentines day

Gọi Trong Nhớ

Nhạc & lời: Ernesto Lecuona
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Triệu Vinh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: TV Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Triệu Vinh
Graphics: MarcMarc

NT:  Siboney là một thành phố cũng như là một văn hóa của sắc tộc thiểu số trên đảo Cuba trước khi bị đô hộ bởi người Tây-Ban-Nha.  Nhạc sĩ Ernesto Lecuona đã viết ca khúc này trong lúc đang lưu lạc tha phương, để tỏ nỗi nhớ thương về miền đất mà ông đã lớn lên. 

Là một bài nhạc thật quen thuộc trong thập niên 50 và 60, nhưng hầu như không còn nghe thấy sau này.  Đó là cho mãi đến khi cuốn phim 2046 của Wong Kar-Wai xuất hiện với vai chính là Trương Mạn Ngọc và Lương Triều Vĩ.  Trong khung cảnh Hồng Kông nhưng rất film-noir, chợt trổi lên giai điệu bập bềnh của Siboney

Tuy lời ca nói về nỗi nhớ nhà, nhưng hầu như tôi có thể nghe được lời thương nhớ thiết tha cho một người tình đã xa.  Siboney.  Siboney.  Ta muốn em.  Ta sẽ chết cho tình yêu của em.

Và như thế mà Gọi Trong Nhớ.

Lời ca trong bài thật bay bổng, thoát ra khỏi sự gò bó của dich thuật.  Tôi chỉ nắm bắt lấy những hình ảnh thi vị rồi để cho chữ nghĩa cứ theo đó mà rơi vào khuôn nhạc.  Viết xong bài, tôi lại liên tưởng đến Triệu Vinh bên cây đàn guitar của anh.  Gọi trong nhớ, giấc mơ đêm này có em mang lại mối tình xưa.

Bản phối của bạn thật giống y như những gì tôi đã tưởng tượng.  Đến khi nghe tiếng Triệu Vinh cất lên, lúc anh buông lơi trong nỗi đam mê, nhè nhẹ say hơi thở em, tôi nghĩ, nhạc phẩm này phải là như vậy.  Nó đã hiện thân từ một tổng hợp của Triệu Vinh, bạn và tôi như một cơ duyên.

Gọi Trong Nhớ

Gọi trong nhớ, giấc mơ đêm này 
Có em mang lại mối tình xưa.

Lời êm ái, thoáng hương môi ngọt
Lướt trên mơ mòng cánh chim trời.

Này em hỡi, hãy đến đây thôi
Để tim run trong nỗi đam mê, nhè nhẹ say hơi thở em.  

Người yêu hỡi.  
Gió miên man gợi nỗi thương mong vì lòng nhớ tơi bời.

Gọi xa vắng,
Nghe tiếng anh chăng?
Trong giấc mê man, anh gọi tên em mãi

Gọi thương nhớ
Nghe trái tim anh mỏi mòn
Chết trong đêm lạnh lùng

Gọi say đắm
Giấc mơ chơi vơi
Vì vẫn mong em quay về từ năm cũ

Vòng tay ấm
Ôm ấp con tim
Cho từng vết thương phục hồi

Lắng nghe âm vọng
Tiếng anh kêu gào
Gữa đêm trường.

Hãy nghe anh gọi
Tiếng yêu vang vọng
Giữa muôn trùng.

Siboney

Siboney, yo te quiero,
yo me muero por tu amor. 

Siboney, en tu boca
la miel puso su dulzor. 

Ven a mí, que te quiero,
y que todo tesoro eres tú para mí.

Siboney,
al arrullos de la palma pienso en tí.

Siboney,
de mis sueños,
¿si no oyes la queja de mi voz?

Siboney,
si no vienes,
me moriré de amor.

Siboney,
de mis sueños,
te espero con ansia en mi caney,

Porque tú
eres el dueño
de mi amor, Siboney.

Oye el eco
de mi canto
de cristal,

no se pierda
por entre el rudo
manigual.