Dạ Khúc Cuối

Nhạc: Lê Vũ
Lời: Nguyễn Thảo
Trình bày: Triệu Vinh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Phòng Thâu NTV
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Đối với tôi, cái khó khăn của viết lời nhạc (không phải dịch nhạc) là điều gì tôi muốn chuyển tải đến người nghe.  Lẽ dĩ nhiên, cái điều đó phải ăn khớp với giai điệu.  Giai điệu là bộ xương, và ca từ là da thịt. 

Ca từ lại phải được chọn lựa tỉ mỉ vì không những nghĩa chính phải chuẩn, mà những hàm ý còn phải được xét xử để tạo nên không khí cần thiết.  Ví dụ như nếu ta nhắc đến tờ điện tín (telegraph), tự nhiên ta sẽ đặt mình vào thời điểm của tiền bán thế kỷ 20.  Hoặc như khi đọc đến “làn thu thủy, nét xuân sơn” (Nguyễn Du) thì ta không thể nào không mường tượng đến một mỹ nhân thời cổ.  Có lẽ đó là lý do khiến nhiều nhạc sĩ đã tỏ ra bực bội khi ca từ bị ca sĩ hứng chí… đổi.  Tôi đã từng bị cố nhạc sĩ Song Ngọc bắt bẻ vì đã  đổi một chữ trong bài Xin Gọi Nhau Là Cố Nhân: Khi lá vàng lại bay mà tôi đã đổi thành khi lá vàng nhẹ bay.  Hoặc như nhạc sĩ Vũ Thành đã trách cứ ca sĩ Thái Thanh đã cố tình “hát sai” bài Giấc Mơ Hồi Hương.  Ông ví như mình nhờ ai đọc lá thư mà người đó đã đọc trật đi.

Tôi nghĩ tuy ns VT có lý, nhưng khi mình nhờ ai đọc, thì chính ra cái mầm mống của sự “không chính xác” đã nằm ở đó:  giọng nam sẽ khác giọng nữ, giọng nhẹ dịu dàng sẽ khác giọng ồm ồm.  Mà ngay cả cùng một người đọc, hôm nghẹt mũi và hôm khỏe cũng tạo ra hai không khí khác nhau.  Ý chính vẫn là ý chính, nhưng có khi nghe hơi mỉa mai, hoặc lả lơi, hoặc trịch thượng tùy theo giọng diễn.  Nói tóm tắt thì một khi ca khúc đã lọt vào tay ca sĩ thì nhạc sĩ phải… chịu vậy.

Riêng tôi, thay đổi ca từ hoặc giai điệu là một công phu của người ca sĩ.  Nội công thâm hậu thì biến chiêu sẽ thêm phần xuất sắc.  Ca từ hoặc giai điệu mới lạ có thể làm ca khúc trở thành mới mẻ hợp thời hơn, và có thể sẽ được hậu sanh đón nhận nồng hậu hơn.

LV: Theo như ví von của bạn thì nhạc là xương mà lời là thịt da. Vậy thì lẽ ra xương khó thay đổi còn thịt da thì phải biến hoá mới đúng với luật tự nhiên chứ. Tuy nhiên, một bài nhạc phổ thông thì thường được nhiều ban nhạc chơi đi chơi lại, mỗi lần lại được cải biên qua nhiều cách, từ slowrock qua bolero, rồi rumba, rồi chachacha, rồi new wave … Lòi ra là “xương” thì được thay đổi như chong chóng, mà lời “thịt da” thì không ai dám đổi, sợ nhạc sĩ “quạu”! Làm nhạc sĩ mà nhạc mình viết bị đổi thì không sao nhưng lời viết ra bị hát khác đi thì bực mình! Kể ra cũng có chút ngược đời.

NT: Vào thời đại tân tiến, thịt da xương cốt đều có thể thay đổi chỉnh sửa được bạn à. Ca sĩ ngoại quốc trọng về cá tính đặc biệt; họ đổi để phiên bản của họ có nét đặc thù riêng tư không giống những bản khác. Nhạc Việt thì thường chỉ đổi tiết tấu, đôi khi ca từ, nhưng tôi chưa thấy ai “liều mạng” đổi giai điệu cả.

LV: Dĩ nhiên với KeJazz thì chuyện tự tung tự tác với nhạc và lời phải là chuyện đương nhiên. Nếu không đổi thay được thì làm gì có chuyện sáng tạo. Nghe bài cũ, kiểu cũ cho rồi!

NT: Trở lại với bài nhạc này, giai điệu mượt mà của bạn làm tôi liên tưởng ngay đến một dạ khúc.  Từ đó, tôi đã mường tượng đến câu chuyện của chàng Tú Uyên ngủ mơ thấy nàng Giáng Kiều.  Nhưng…

Bạn vẫn biết tôi là một người chẳng bình thường…

Đằng sau câu chuyện tình mộng mị, tôi đã viết…

Hãy thử tưởng tượng về nỗi chết như một thiếu nữ kiều diễm, đến bằng những bước chân nhẹ nhàng lả lướt, trong tiếng nhạc dặt dìu. Nàng thật khêu gợi với chiếc váy lụa đỏ rộng và mềm mại, cuốn theo từng bước chân đi.

Có lúc nào đó, nỗi chết phải được chờ đợi trong tuyệt vời như thế…

LV: Bài Dạ Khúc Cuối này thì tôi viết cũng đã khá lâu. Xương thì có rồi, nhưng thịt da thì lay lắt thay đổi qua nhiều lần, không nhớ nổi. Tôi vất bài vào xó, quên lãng đã lâu ngày. Bạn nhắc tôi mới nhớ mang ra nhờ bạn thay đổi thịt da cho mượt mà, óng ả hơn là bộ da sần xùi trước đây.

Có lẽ giai điệu vừa gợi cảm, vừa âm trầm, u tối của nó làm bạn nghĩ đến “nỗi chết” dịu dàng đến thế. Tôi công nhận bạn là kẻ khác thường. Vì tôi chẳng thể nào nghĩ đến chuyện “đi hui nhị tì” khi viết những lời nhạc này…

May mà nhờ được Triệu Vinh hát dùm bài hóc búa này. Tôi cố tình viết cho rắc rối với nhịp chõi khắp nơi, nốt cao thấp thay đổi nhiều. Nếu không phải là “cao thủ” (lẽ ra phải là “cao họng” mới đúng) thì sẽ rất là chật vật với bài nhạc khó chịu này. Rất cám ơn Triệu Vinh và tiếng hát tuyệt với của anh.

Thêm nữa nhạc của Kejazz viết ra mà được ai hát thì mừng hết lớn, muốn đổi sao thì đổi, chúng tôi hứa là sẽ không giận hờn gì hết.

NT: Bạn đừng nói như vậy. Tôi thấy hiện nay, nhạc bị “bắt cóc” nhiều lắm. Họ lấy cả nguyên bản, chỉ đổi tên tác giả rồi đăng ký bản quyền. Anh bạn tôi phải chật vật thưa kiện lung tung mà chưa thấy đi đến đâu cả.

Xin cám ơn Triệu Vinh một lần nữa. Và thân mời các bạn bè của KeJazz…

Dạ Khúc Cuối

Người đến tìm ta giữa đêm,
Cỏ thơm lạ say cõi mộng.
Tà áo rộng vương gót,
Dìu cuốn bước chân êm.
Mờ ảo kèn xa vắng
Gợi nuối tiếc mênh mang gió lộng.
Hồn đã run theo từng thanh phím gieo tháng ngày rơi rụng.

Màu áo lụa lay bóng đêm,
Mắt hoang dại say ánh mờ.
Hồn thẩn thờ quên nhớ,
Chân bước lần đến chốn hư vô.
Vạt áo quyện hương khói,
Nhẹ quá gót chân bước qua đời.
Buồn hóa thanh âm dìu ta cuốn xoay mất vào giữa khôn cùng.

Đèn màu chợp sáng hoen mắt nhung ướt.
Điệu đàn day dứt vang khúc lâm ly.
Mập mờ sương khói, tiếng ai nói,
Chìm vào hư ảo, tan vào quạnh vắng.
Với tay vì phút hư hao,
Níu vai ghì lấy thương đau,
Bước theo người đến nơi nao,
Cõi trần hư bụi.

Người đã cùng ta suốt đêm,
Chốn yên bình ta mãi tìm.
Lạnh quá bàn tay khép
Che mắt nhìn suốt cõi u minh.
Còn chút làn hơi ấm,
Giờ phút cuối quên câu giã từ.
Lệ rớt trên môi thành muôn ánh sao tiễn mình đến vô thường.

Xe Đạp Hư

Nhạc: Tom Waits
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tom Waits là một trong những nhạc sĩ có nhiều nét đặc thù, trong cách hát cũng như cách viết nhạc.  Ca từ của ông tựa như những nét vẽ trong một bức tranh trường phái Biểu Hiện (Abtract Expressionism); chúng cưu mang và từ tốn châm chích vào những ý tưởng thầm kín trong tiềm thức của người nghe.  Hoặc như trong một ly Scotch, với một viên nước đá nhỏ, đủ để vị rượu lần lượt mở ra và chuyển hóa trên đầu lưỡi. Nếu bạn nhâm nhi.

Được viết cho cuốn phim One from the Heart vào năm 1981, Broken Bicycles là một ca khúc thật nhẹ nhàng của ông.  Len lỏi vào chuyện chiếc xe đạp hư, vẫn có những xúc cảm và những câu hỏi đầy móng nhọn dễ làm xước hồn.  Ta phải cần có một nơi để chứa những gì ta chẳng còn muốn, như viện mồ côi chứa những đứa trẻ bị bỏ rơi.  Hoặc, mùa vẫn có thể thay đổi rất nhanh, mà sao ta vẫn hay quên mất đi điều ấy… Nhìn chiếc xe đạp cũ hư với những ý nghĩ như vậy thì ai mà chẳng ngậm ngùi?

Trong ca khúc này, câu nhạc được viết với những ngắt quãng khác thường, tạo ra cảm giác ngập ngừng như một người có nhiều tâm sự và đang bận suy tư.  Nền nhạc của bạn lại có một không khí hụt hẫng, chới với.   Và kết cục của ca khúc là một câu hỏi cùng với những nốt nhạc lơ lửng không về chủ âm.  Nghe như thể nỗi buồn sẽ không bao giờ dứt.

LV: Bạn nói nghe cũng có lý. Nghe bài nhạc này của Tom Waits cũng giống như uống thẳng một ngụm Scotch lần đầu tiên. Hơi chói, hơi nồng. Nhưng ngụm thứ hai với chút đá lạnh. Lại thấy thấm thía. Dĩ nhiên tôi biết bạn thích bài này vì lời của TW mang ẩn dụ. Một hình ảnh được vẽ lên nhưng lại gợi đến nhiều ý tưởng. Đọc lời nhạc qua một lần phải đọc lại để ngẫm nghĩ. Tôi đoán là bạn cũng khá chật vật với việc dịch lời bài này.

Riêng tôi thì lại thích cách TW trình bày. Chỉ với một tiết tấu 3/4 đơn giản, nhưng cách bỏ nốt khác thường của giai điệu khiến cho bài nhạc nghe khá bất ngờ. Tạo nên nét hấp dẫn đặc biệt. Đến khi bạn gửi track vocal thì tôi lại thấy bạn hát khác thêm đi nữa. Thành ra từ nguyên bản do chính tác giả hát đến bản dịch do người dịch trình bày. Một ngạc nhiên tôi cho là khá thích thú. Xin mời thính giả lắng nghe.

Xe Đạp Hư

Dầm mưa chiếc xe đạp, nằm im trước sân.
Nhìn màu sơn đã hoen rồi, lỗ chỗ thâm nâu.
Chẳng còn ai biết nơi nào chôn cho quên bấy nhiêu
Điều ta đã không còn yêu thương tha thiết.
Vào Thu vì sao nhắc chi Xuân tươi,
là khi ta nói câu chia ly.
Thời gian đã qua, mà tình ta vẫn đây,
Tựa như chiếc xe, lâu ngày dầm mưa trước sân.

Lặng yên chiếc xe chờ mùa Đông giá băng.
Chỏng chơ trước sân nhà, giống đám xương tàn.
Còn vài ba chiếc lá vàng vướng mắc căm xe;
Vòng quay đã ngưng vì bao nhiêu mất mát.
Mùa thay trong chớp nhoáng, ôi, quá nhanh.
Mà sao ta cứ luôn ngỡ ngàng.
Và này là bao thứ em cho ta,
Vẫn còn nguyên ở đây, giờ tuy đã hư, 
Nhưng làm sao nỡ vứt đi?

Broken Bicycles

Broken bicycles, old busted chains
With rusted handle bars out in the rain.
Somebody must have an orphanage for
All these things that nobody wants any more
September's reminding July
It's time to be saying good-bye
Summer is gone, Our love will remain
Like old broken bicycles out in the rain

Broken bicycles, don't tell my folks
There's all those playing cards pinned to the spokes
Laid down like skeletons out on the lawn
The wheels won't turn when the other has gone
The seasons can turn on a dime
Somehow I forget every time
For all the things that you've given me
Will always stay, there broken but 
I'll never throw them away