Đêm Bạch Lụa

Nhạc & lời: Justin Hayward
Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Lần đầu tiên tôi được nghe và mê mẩn bài này là vào khoảng năm 1965-1966 tại Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd. Lúc đó tôi cũng chẳng nhớ được ban nhạc nào trình diễn trên sâu khấu. Nhưng âm ba của nó vẫn ám ảnh tôi qua năm tháng. Sau này nghe được phiên bản hòa tấu của Franck Pourcel gợi nhớ lại những âm điệu rộn rã ngày đó. Nhưng rồi lại quên đi. Mãi đến sau này, khi bạn hỏi tôi có muốn thực hiện bài nào cho KeJazz tôi mới nhớ lại giai điệu này.

NT: Phải công nhận là lâu lâu bạn vẫn hay làm tôi ngạc nhiên, như khi bạn dịch hai bài nhạc Brazil năm nào. Cả hai bài, tôi đều chưa nghe, Sóng & Suy Tư. Và lời dịch của bạn thật bay bướm. Cũng như khi bạn nhờ tôi hát dịch bản của Misty mà tôi đã đặt tựa là Mắt Lệ, tôi đọc lời mà thấy thật là thích thú. Nhưng khổ nỗi, bạn ít thích viết. Vì vậy mà thỉnh thoảng tôi phải gạ bạn xem thử bạn có trổ tài cho bạn bè KẻJazz thưởng thức không. Và lần này tôi bị trúng mánh. Bạn chẳng viết mà còn giao cho tôi một bài hát mà tôi ít nghe, hoặc chỉ nghe qua radio thời mới qua Mỹ. Thuở đó, tiếng Anh lỏm bỏm, và mạng điện tử chỉ là một mộng tưởng nên không thể tìm lời nhạc. Nghe đài phát thanh gọi tên Nights in White Satin thì lại tưởng là “Knights in White Satin” nên trong đầu phác họa những hình ảnh quái dị không có chút gì tình tứ lãng mạn hết.

LV: Đề nghị bạn dịch qua tiếng Việt bài này nhưng đến khi bạn gửi cho tôi lời dịch thì tôi lại đắn đo hết sức. Đắn đo vì tôi ngộ ra rằng không cách nào tôi tái tạo được những cảm xúc của mình ngày xưa khi nghe nhạc phẩm này lần đầu tiên.

NT: Tôi thật chỉ nhớ mang máng The Moody Blues với bài nhạc này, nghe thật… pop, và không gợi cho tôi một ấn tượng gì trong thời điểm đó. Nhưng bạn đã đề nghị, theo thói quen, tôi lùng kiếm trên mạng những covers để tôi có thêm những quan điểm cũng như tình cảm cho tôi cái hứng trong việc dịch. Nghe Bettye Lavette qua bản blues của bà, tôi biết ngay mình đã tìm thấy chất liệu cần thiết để làm việc. Có thể vì vậy mà lời nhạc đã không gợi cho bạn những hoài niệm mà bạn đã mang trong lòng bao nhiêu năm qua?

LV: Biết thế nhưng tôi cũng muốn trải nghiệm một lần nữa với giai điệu này. Phiên bản này mang nhiều nét jazz hơn blues. Hầu như cách chơi đã thay đổi hoàn toàn. Thực hiện phiên bản này tôi biết rằng, với tôi, những gì tôi hoài niệm có lẽ cũng đã nhạt nhòa trong mù mờ của ký ức, nhưng những gì mới lạ cũng sẽ đang chờ đợi tôi.

Đêm Bạch Lụa

Trắng toát lụa tinh nguyên
Cuốn mãi sâu lòng đêm
Những lá thư còn nguyên vẹn
Sẽ chẳng bao giờ trao người

Ôi ta vẫn không nhận ra
Mắt đắm như hồ thu
Có biết đâu là hư thật
Sao không hề nói ta bao giờ

Vì ta yêu em
Mãi mãi yêu em
Ôi ta yêu em

Thấy những đôi tình nhân kia
Khắng khít tay cầm trong tay
Có ai hiểu ta được
Với nỗi đau ngấm ngầm

Có kẻ nói cùng ta
Những ý nghĩ thật vu vơ
Hãy xem là hy vọng
Cho em là bến bờ

Và ta yêu em…

Nights in White Satin

Nights in white satin
Never reaching the end
Letters I've written
Never meaning to send

Beauty I've always missed
With these eyes before 
Just what the truth is
I can't say any more

'Cause I love you
Yes I love you
oh oh oh I love you

Gazing at people
Some hand in hand
Just what I'm going through 
They can’t understand

Some try to tell me 
Thoughts they cannot defend
Just what you want to be 
You will be in the end

And I love you

Ôi Tình Yêu

Nhạc & lời: Olivier Toussaint
& Paul de Senneville
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi nhớ thời trước ’75, những bài nhạc Christophe đã mê hoặc tôi với những tâm tình qua lời dịch của một số nhạc sĩ danh tiếng ở VN và diễn bởi những ca sĩ trẻ nổi tiếng thời bấy giờ. Oh mon amour, qua Phạm Duy, Tình Yêu, Ôi, Tình YêuCuộc tình ngày đó đã ghi trong ta, ôi bao nhiêu ngọt bùi, bao kỷ niệm.  Thật sướt mướt với phần diễn xuất của Thanh Lan bên cây dương cầm, và những giọt nước mắt long lanh tuyệt đẹp đã làm tôi nhớ mãi hơn 40 năm qua.  Em nơi phương đây, đường xưa vẫn đó, dấu chân còn đây, ngóng trông đêm ngày.  Anh ơi, anh ơi, vòng tay còn ấm, môi còn say…  Hãy nhớ nhé anh, em vẫn chờ mong, dang đôi tay yêu trong cơn mơ…(*)

Tôi đã mang mớ xúc cảm ấy khi trở lại với Oh mon amour.  Ngồi đọc lời nhạc, tôi chỉ thấy hình ảnh người nữ lặng yên nhìn xa xăm qua màn mưa.  Nàng đang tư lự gì nhỉ?  Nàng lặng đi, lạc giữa những giấc mơ, những mây mù (trong tâm trí?), những mảnh vụn của trí nhớ.  Nàng chẳng còn khái niệm gì về thời gian.  Chỉ có lo sợ.  Bàn tay nàng nằm yên như ngủ.  Trong toàn bài, nàng hầu như bất động, không một lời nói, không một cảm xúc.

Ngạc nhiên hơn nữa là tôi chỉ được nghe lời nói của gã tình nhân, lúc van xin, lúc khuyên nhủ, lúc hứa hẹn.  Anh ta nói như nói với khoảng hư không. Nhưng vẫn nói.  Như một người chồng nói với vợ mình đang trong cơn hôn mê.  Anh đã chẳng dang đôi tay yêu trong cơn mơ, nhưng anh đã van xin nàng hãy cử động, hãy lùa tay vào tóc anh, hãy định thần nhìn anh cho anh được thấy sự sống bừng dậy trong tâm trí của người anh yêu.

Tôi phải hỏi lại bạn: có phải tôi đã tiểu thuyết hóa quá chăng?

LV: Thật tình tôi khá ngạc nhiên khi bạn hỏi tôi là có thể người nữ mô tả trong bài nhạc bị mất trí nhớ hay đang hôn mê không. Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy cả. Nhưng khi đọc lại lời bản gốc thì tôi cũng thấy bạn có lý do để cho là như thế. Bao nhiêu năm nay tôi chỉ cho rằng bài hát nói về người con gái đã trở thành hững hờ, lạnh lùng vì thất vọng với cuộc tình; và gã tình nhân đang năn nỉ, van xin. Bạn đã cho tôi một cái nhìn khác, nhiều bi kịch hơn, về nhạc phẩm này. Đúng hay sai? Không ai biết được. Và đúng hay sai có lẽ cũng tùy theo kẻ trình bày có đưa người nghe đến mức độ cảm nhận nào của thảm kịch này không?

NT:  Và tôi cũng xin mời bạn bè của KẻJazz ghé qua trang mạng của LeVuMusic để nghe Ngô Nhật Trường qua ca khúc Tình Yêu, Ôi Tình Yêu, phiên bản của Phạm Duy.

Ôi Tình Yêu

Nàng còn nhìn mãi nơi nao xa khơi
Xuyên cơn mưa mịt mờ, giăng đầy trời
Nàng còn lạc giữa giấc mơ xa xôi
Bao mây trắng bay ngổn ngang tơi bời
Nàng chẳng còn nhớ tháng năm chơi vơi
Đáy trái tim nàng, nước mắt dâng tràn
Lòng sao bối rối

Ôi, em yêu ơi, còn nghe anh nói
Phố vui ngoài kia vẫn luôn mong chờ
Em tin anh đi, đừng lo âu mãi
Biết bao niềm yêu dấu chẳng vì nhớ
Sẽ nói (cho) em nghe mãi đến ngày nao
Dẫu bao lâu, cho em hay thôi

Nàng ngồi lặng lẽ có nghe tôi đâu
Đôi tay im hơi (trong) tay tôi ngậm ngùi
Nàng tìm về đó, chốn nao xa xôi 
Nơi có tôi ước ao mong đợi
Nhìn hoài mặt kính tháng năm xưa
Giấc mơ nát vụn, vỡ tan không ngờ
Chiều hè hôm ấy

Ôi, em yêu ơi, thì nghe anh nói
Thế giới mộng mơ vẫn luôn đợi chờ
Em tin anh đi, đừng lo âu mãi
Câu chuyện tình yêu có em và anh
Sống mãi bên nhau như vẫn hằng mơ
Ta luôn yêu nhau như khi xưa

Người anh yêu hỡi
Trái tim còn say đắm câu ân tình
Em nên quên đi một thời chua xót
Để ta gần nhau mãi không rời xa
Hãy vuốt tóc anh, và hãy nhìn anh
Cho nắng ban mai tươi trong mắt em


Oh mon amour

Elle a des yeux qui voient la mer
A travers la pluie qui descend
Elle fait des rêves où elle se perd
Entre les grands nuages blancs
Elle ne sait plus le jour ni l'heure
Elle a des larmes au fond du cœur
Qui lui font peur

Oh! mon amour écoute-moi
Déjà la vie t'attends là-bas
Non n'ai pas peur il faut me croire
La vie est belle même sans mémoire
Tu sais je te raconterai
Avec le temps tu comprendras

Elle n'entend pas ce que je dis
Et sa main dans ma main s'endort
Je voudrais être ce pays
Où elle s'en va chercher encore
Dans le miroir de son passé
Ce rêve qui s'était brisé
Un soir d'été

Oh! mon amour écoute-moi
Un autre monde t'attend là-bas
Non n'ai pas peur il faut me croire
La vie est belle et notre histoire
Peut continuer quand tu voudras
Et tout sera comme autrefois

Oh! mon amour ouvre ton cœur
Tu m'entendras
Pardonne le mal que je t'ai fait
Je ne te quitterai plus jamais
Oui met tes mains dans mes cheveux
Je vois des soleils dans tes yeux

%d bloggers like this: