Cười Đáp Trả Thanh Xuân

• Nhạc: Ngu Yên
• Thơ: Cố Quận, của Lê Thị Huệ
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Đọc thơ: Đặng Ngọc Phụng
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm & Final mix: Studio LGN
• Photo & graphics: MarcMarc

Tôi có anh bạn sống đời khá giả.  Anh gửi con đi học piano.  Một lần họp bạn bè tại tư gia, sau bữa ăn tối thịnh soạn, anh mời mọi người ngồi quanh cây đàn để thưởng thức tiếng đàn của con mình.  Đứa bé tuy nhỏ tuổi nhưng tỏ ra có năng khiếu về nhạc.  Tôi mê man thưởng thức tiếng đàn như mưa rơi gió cuốn trong bản Fantasie Impromtu, như ánh trăng dịu dàng trong Moonlight Sonata… Cho đến khi tiếng đàn đổi qua khúc Fur Elise, tôi nghe anh bạn tôi lên tiếng, “Bài này mới hay nè.  Nãy giờ nghe đàn mà buồn ngủ muốn chết.”

Nhạc ru ngủ.  Tôi nghe cụm chữ này từ thời còn nhỏ.  Nhưng chúng mang một ý khác trong thời chiến tranh.  Nhạc phản chiến là loại nhạc ru ngủ, làm nản lòng các chiến sĩ ngày đêm ngoài trận tuyến.

Nhưng tôi nghĩ, những ca khúc vay mượn những óng ả của giai điệu quen tai cũng như từ ngữ đã được dùng quá nhiều, đã trở thành cliché, là một loại ru ngủ khác.  Ru ngủ văn hóa.  Văn hóa ngủ thì không thể năng động tiến tới tương lai, không thể theo kịp văn hóa thế giới.

Cố Quận là bài thơ của Lê Thị Huệ, được Ngu Yên phổ nhạc năm 1998.  Tôi ghi âm  và phát hành trong cuốn CD Bóng Nắng Khuya năm 2001.

Nhiều người nghe xong đã phản đối, “Nhạc gì mà nói năng thô cộc; câu ‘thử vất cảm xúc vào thùng rác’ nghe thật chướng tai.”

Tôi bảo, “Âm nhạc đâu phải lúc nào cũng để ru ngủ đâu.  Các bạn cứ thử quăng cái định kiến đó vô thùng rác rồi xem sao.”

Khi tôi hát ca khúc này, tôi chỉ cảm đôi cánh thiên thần mở rộng, và gió thì lồng lộng thổi.  Tôi đã bay thật cao…

Nguyễn Thảo, 04/2023

Cười Đáp Trả Thanh Xuân

Đứng ngã tư đường
Nhai mẩu bánh mì
Chung quanh, một bầy đàn ông âu yếm hôn nhau

Tôi no nê cánh gió thiên thần
Đáp xuống trần gian tục lụy
Đứng trước hiên nhà bơ vơ

Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Đi, đi như mọi người

Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Tôi nhủ lòng
Thôi không viết bài thơ

Bây giờ đứng lừa đuổi chiều cố quận
Lòng rưng rưng
Nắm tay cùng thanh xuân đi qua phố hoa đèn
Ôm sợi tóc xước thời gian
Tôi thả thời gian lùa mái tóc theo gió
Bay theo ngập ngừng đêm tối

Tôi vớt vội nụ tình hồng dễ thương chân thật nở quỳnh hương
Nhưng bất ngờ
Giữa dòng thời gian vội vã
Có người đàn bà lỡ thì rên xiết
Khi cười đáp trả thanh xuân

Đứng trước hiên nhà
Đau đớn hoan lạc
Tôi nhủ lòng…

Thử vất cảm xúc vào thùng rác…
Thử vất cảm xúc vào thùng rác…

Dại Khờ

• Nguyên tác: Crazy
• Nhạc & lời: Willie Nelson
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Về đề tài cảm xúc, nhà vật lý học (kiêm triết gia) Leonard Mlodinow giả thiết rằng ta có thể chỉ là một nhóm tế bào trên một dĩa petri dish, một nhóm tế bào có ý thức về sự hiện hữu của nó.  Từ ý thức đó, nó đã tạo nên xúc cảm cũng như thế giới hoang tưởng trong đó có cả vũ trụ, thượng đế, nhân loại, cùng những nhiêu khê khác như chiến tranh, hòa bình, tình yêu, thù hận…

Ngay cả nỗi khổ đau vì tình phụ cũng chỉ là ảo tưởng… vì nó chỉ là một nhúm tế bào có ý thức.

Và cứ như thế, ca khúc Crazy cũng như bản Việt tôi đã đặt tên là Dại Khờ cũng chỉ là ảo tưởng.

Của tôi.  Của bạn.  Của một số bạn bè của KẻJazz…

Ngay cả sự khác biệt giữa Dại Khờ của 2017 và 2023 cũng chỉ là ảo tưởng.

Ông Leonard Mlodinow đã không buồn chứng minh.  Nhưng lai lịch của ông ta gồm một thời gian khoảng 15 năm viết sách chung với Stephen Hawking, cha đẻ của thuyết black hole.  Vì vậy mà nhúm tế bào này không dám phản đối gì.

Thôi thì các bạn cứ lắng nghe một ca khúc ảo với ít nhiều xúc cảm ảo vậy nha.

Dại Khờ

Trách mình khờ dại sau những đêm dài thao thức
Vẫn thấy mình khờ dại chờ ngóng trong cô đơn
Biết rằng cuộc tình này chỉ có ta còn níu kéo
Vẫn hay có ngày, người vì ai đi mãi không quay về

Trở trăn, một mình ta mãi âu lo vấn vương
Chẳng hay vì đâu đã hết bao yêu thương? 

Quá khờ vì mình còn nung nấu chút tình hư ảo
Ôi, ta quá điên vì cứ yêu
vì quá điên mà khóc thương
Dù vẫn biết rằng, ta sẽ mất nhau

Crazy

Crazy, I'm crazy for feeling so lonely
I'm crazy, crazy for feeling so blue
I knew you'd love me as long as you wanted
And then someday, you'd leave me for somebody new

Worry, why do I let myself worry?
Wondering what in the world did I do?

Crazy for thinking that my love could hold you
I'm crazy for trying
And crazy for crying
And I'm crazy for loving you