Về Nơi Mặt Trời Mọc

• Nguyên tác: The House of the Rising Sun
• Nhạc & lời: (dân ca Mỹ)
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Thời điểm trước 75, tôi mày mò học guitar với cây đàn người anh lớn để lại.  Và bài nhạc đầu tiên tôi học (lóm) là một bài nhạc ngoại quốc.  Mãi sau này, tôi mới biết là bài The House of the Rising Sun, bản của The Monkey.  Đoạn nhạc guitar dạo đầu đã tạo một ấn tượng mạnh cho tôi.  Đoạn nhạc đơn sơ, không có gì cầu kỳ, nhưng nghe “phê” làm sao.
Thời bấy giờ có thiết quân lực.  Mười giờ đêm là không được ra đường.  Nên đêm đêm, tôi và hai ba thằng bạn cạnh nhà hay tụ tập trên balcon, dạy nhau khảy đàn.  Sự nghiệp âm nhạc của tôi đã bắt đầu như vậy, thật ngây thơ và nghèo nàn.
Nhưng The House đã dai dẳng theo đuổi tôi bao nhiêu năm tháng.
Bây giờ, Về Nơi Mặt Trời Mọc, đã được ghi lại, và xin được gửi cho những người bạn thuở ấu thời, cũng như tuổi thơ của bao người đã từng lớn lên, đã từng ôm đàn dạo đoạn nhạc này…

Về Nơi Mặt Trời Mọc

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời,
Đôi khi mất luôn niềm tin.

Me tôi xót thương đàn con dại
Luôn lo âu áo cơm ngày đêm.
Cha tôi mãi mê vùi trong bạc bài
Dưới phố New Orleans.

Dẫu đã biết những khi mình sa lầy,
Chẳng mấy thiết tha chi người thân.
Chỉ biết đến phút giây tàn canh tìm quên
Trong men rượu nồng cay.

Người mẹ hiền thương con, dặn dò,
Hãy nhớ tránh xa thật xa
Những kiếp sống đắng cay, chìm trong bùn dơ
Dấu dưới lớp phấn son xa hoa.

Nhưng tôi đã đứng trên thềm ga rồi.
Không bao lâu, bánh lăn, đưa tầu đi.
Hôm nay sẽ quay về New Orleans
Sống hết kiếp với lỗi lầm không may .

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời.
Riêng tôi, mất luôn niềm tin.
The House of the Rising Sun
There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one

My mother was a tailor
She sewed my new blue jeans
My father was a gamblin' man
Down in New Orleans

Now the only thing a gambler needs
Is a suitcase and trunk
And the only time he's satisfied
Is when he's all drunk

Oh mother tell your children
Not to do what I have done
Spend your lives in sin and misery
In the House of the Rising Sun

I got one foot on the platform
The other foot on the train
I'm goin' back to New Orleans
To wear that ball and chain

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one

Kẻ Giang Hồ

• Nguyên tác: Nature Boy
• Nhạc & lời: Eden Ahbez
• Lời Việt: Ngu Yên
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Mấy năm trước, sau một tuần lễ lái xe lòng vòng quanh xứ Iceland, tôi cảm nhận được đời sống của người lãng tử, kẻ du mục. Trong lòng tôi lúc bấy giờ thấy thật thảnh thơi vì không nhiều ràng buộc, ngoài trừ… thiếu tiền. Nhưng tôi nghĩ, nếu như mình có thể chấp nhận được đời sống không dư giả, thiếu thốn vật chất, có lẽ cách sống rày đây mai đó không đến nỗi tệ lắm. Được một cái tâm hồn thanh thản, sảng khoái, khiến ta dễ nhận thấy những cái hay, cái đẹp ngẫu nhiên.
Lúc về nhà, tôi đã dịch ra bài Lãng Tử. Đối với tôi, hai câu chấm dứt của ca khúc này có lẽ là mấu chốt trong tư tưởng của tác giả. “The greatest thing you’ll ever learn is just to love and be loved in return.” Tôi đã dịch tới, dịch lui, nhưng vẫn thấy chẳng hài lòng cho lắm.
Tháng trước, bỗng anh Ngu Yên gửi điện thư kèm theo bài nhạc: Kẻ Giang Hồ. Tựa đề nghe có vẻ oai phong hơn là Lãng Tử, tôi cho là vậy. Lăn lộn trong giới giang hồ tôi dám cá với bạn ít ai bằng anh NY. Nhiều hôm nghe anh kể chuyện thủa thiếu thời của anh, tôi thật thán phục, và thấy mình… hèn hèn. Anh cũng thường nói về những gì anh đã học được trong giới giang hồ.
Vì vậy, khi đọc câu kết của bản dịch, tôi mới hiểu rằng, chữ love mà tôi hiểu trong nguyên tác theo diện bình thường như tình yêu trai gái, thì anh NY đã nói đến một tình yêu lớn lao hơn, một nhân sinh quan với nhiều suy tư về nhân loại và lòng vị tha. Bài học trong giang hồ là đó.

LV: Giai điệu bài này luôn hấp dẫn tôi. Nét huyền hoặc của cung điệu miền Trung Đông dường như mãi là bí ẩn cho tôi. Nghe bao người hát nhưng chẳng ai hát giống nhau. Ngày cả chính tôi soạn bài cũng thay đổi. Giống như mỗi lần thực hiện là lại có ý khác. Có lẽ lần sau trở lại sẽ là một cách trình bày khác nữa…

Kẻ Giang Hồ

Một kẻ giang hồ.
Một người hào hoa dáng đi phong trần.
Thường hay rong chơi khắp trời đất xa,
ngày tháng xa, và rất xa... thật xa...
Người ấy băn khoăn.
Lời nói thâm trầm.
Màu mắt pha buồn... thời gian...

Rồi có một ngày,
Lạ lùng bước anh ghé qua nơi này.
và kể tôi nghe những chuyện viễn du,chuyện thế gian
Sau hết, nói cùng tôi
“Điều đáng quan tâm, học lúc giang hồ.
Là mến thương người, để sống vui bằng trái tim...”

Nature Boy

There was a boy,
A very strange enchanted boy.
They say he wandered very far, very far,
Over land and sea.
A little shy,
And sad of eye,
But very wise was he.

And then, one day,
A magic day he passed my way.
And while we spoke of many things,
Fools and kings,
This he said to me,
"The greatest thing you'll ever learn
Is just to love and be loved in return."