Đôi Môi Ác

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
Guitar: Tường Vũ
Ghi âm & final mix: LGN Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Sau những năm tháng đi hát với ban nhạc, lê la đây đó mà chẳng đi tới đâu, kể cả lần hát cho Thúy Nga Paris by Night, tôi bắt đầu chán ngán những ca khúc ỳ xèo rập khuôn mà thính giả lại rất yêu chuộng.  Tôi tìm kiếm những ca khúc mới, nhưng kỳ thay, tôi vẫn có cảm tưởng mình đã nghe giai điệu đó ở đâu rồi.  Thêm nữa, đa số ca từ là những sáo ngữ, hầu như trống rỗng, đã mất hết những xúc cảm.  Tuy vào lúc bấy giờ Trịnh Nam Sơn đã cho ra đời Dĩ Vãng, rồi bạn viết Tình Yêu Gần GũiLạnh Lùng Như Trăng Sao.  Nhưng những ca khúc mới này lại quá hiếm hoi.

Trong khoảng thời gian tôi nghỉ hát, anh Ngu Yên gửi cho tôi rất nhiều sáng tác mới, rất ấn tượng, nhất là những tác phẩm mang màu sắc jazz và blues, hoặc modern classical.  Và vì thế, tôi có ý định làm cuốn CD nhạc.  Năm 2002, Bóng Nắng Khuya được ấn hành.

Ca khúc Đôi Môi Ác trong CD Bóng Nắng Khuya, đối với tôi, thật là… ác liệt.  Bạn có bao giờ bất chợt bắt gặp một mùi hương khiến bạn nhớ lại một điều gì làm cho bạn xúc động thật mảnh liệt? Bạn có nghe một tiếng cười làm bạn bỗng nhớ quay quắc một người?  Bạn có can đảm bộc lộ những cảm xúc thầm kín nhưng chân thật của bạn vào những lúc đó? Đôi Môi Ác là như vậy. 

Đôi Môi Ác

Đã già rồi, tim tôi vẫn còn rung,
Khi môi ấy mân mê trong hồn.
Từ một lần em hôn lầm người yêu,
Cho mối tình anh phải chia lìa

Đã một lần hôn em đã là anh.
Đôi môi ác trong tim còn bầm.
Lần gặp lại không thoa son màu xưa.
Trong mắt ngầm chết hết thương tình.

A... những lúc đau tim,
Giận mình ngây thơ.
Ai nói yêu đương sẽ nhòa vì thời gian.
Tưởng sắp quên đi,
Cảm giác em hôn,
Môi vẫn đê mê.

Đã một lần hôn em nát bờ môi.
Hơi nước miếng bao năm còn nồng.
Đã một lần hôn em thật lòng yêu,
Là suốt đời nhớ lưỡi em mềm.

Đã già rồi, tim tôi vẫn còn rung
Khi môi ấy mân mê trong hồn.
Ngày rồi ngày trôi nhanh vào quạnh hiu.
Trong âm thầm hơi nước miếng vẫn nồng.

Về Nơi Mặt Trời Mọc

Nhạc & lời: Dân ca Mỹ
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Thời điểm trước 75, tôi mày mò học guitar với cây đàn người anh lớn để lại.  Và bài nhạc đầu tiên tôi học (lóm) là một bài nhạc ngoại quốc.  Mãi sau này, tôi mới biết là bài The House of the Rising Sun, bản của The Monkey.  Đoạn nhạc guitar dạo đầu đã tạo một ấn tượng mạnh cho tôi.  Đoạn nhạc đơn sơ, không có gì cầu kỳ, nhưng nghe “phê” làm sao.
Thời bấy giờ có thiết quân lực.  Mười giờ đêm là không được ra đường.  Nên đêm đêm, tôi và hai ba thằng bạn cạnh nhà hay tụ tập trên balcon, dạy nhau khảy đàn.  Sự nghiệp âm nhạc của tôi đã bắt đầu như vậy, thật ngây thơ và nghèo nàn.
Nhưng The House đã dai dẳng theo đuổi tôi bao nhiêu năm tháng.
Bây giờ, Về Nơi Mặt Trời Mọc, đã được ghi lại, và xin được gửi cho những người bạn thuở ấu thời, cũng như tuổi thơ của bao người đã từng lớn lên, đã từng ôm đàn dạo đoạn nhạc này…

Về Nơi Mặt Trời Mọc  page

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời,
Đôi khi mất luôn niềm tin.

Me tôi xót thương đàn con dại
Luôn lo âu áo cơm ngày đêm.
Cha tôi mãi mê vùi trong bạc bài
Dưới phố New Orleans. 

Dẫu đã biết những khi mình sa lầy,
Chẳng mấy thiết tha chi người thân.
Chỉ biết đến phút giây tàn canh tìm quên
Trong men rượu nồng cay.

Người mẹ hiền thương con, dặn dò,
Hãy nhớ tránh xa thật xa
Những kiếp sống đắng cay, chìm trong bùn dơ
Dấu dưới lớp phấn son xa hoa.

Nhưng tôi đã đứng trên thềm ga rồi.
Không bao lâu, bánh lăn, đưa tầu đi.
Hôm nay sẽ quay về New Orleans
Sống hết kiếp với lỗi lầm không may .

Tòa nhà ngạt hương giữa New Orleans,
Khách đến chỉ mong tìm quên.
Nhưng nơi đây vùi chôn bao giấc mơ và cuộc đời.
Riêng tôi, mất luôn niềm tin.
House of the Rising Sun

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one

My mother was a tailor
She sewed my new blue jeans
My father was a gamblin' man
Down in New Orleans

Now the only thing a gambler needs
Is a suitcase and trunk
And the only time he's satisfied
Is when he's all drunk

Oh mother tell your children
Not to do what I have done
Spend your lives in sin and misery
In the House of the Rising Sun

I got one foot on the platform
The other foot on the train
I'm goin' back to New Orleans
To wear that ball and chain

There is a house in New Orleans
They call the Rising Sun
And it's been the ruin of many a poor boy
And God I know I'm one