Những Điều Tôi Yêu

Nhạc: Richard Rodgers
Lời: Oscar Hammerstein II
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Minh Nguyệt
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Trí Bùi Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Ngô Nhật Trường
Graphics: MarcMarc
Tuần này, KeJazz nhờ người ca sĩ đa tài Minh Nguyệt đảm trách dùm phần giới thiệu.  Sau đây, một lần nữa, là một câu chuyện nửa hư nửa thực đã xảy ra 

MN: Nhưng một trong những điều MN ưa chuộng là đọc lời dẫn nhập của KJ mà.

NT: Viết dùm đi vì NT viết nhiều quá nên… bí rồi.

Tôi đùa với NT: Không những vậy mà một trong những điều MN ưa chuộng là đọc xong rồi nhào vô chọc phá mà.

NT giận tím mặt. Tôi đoán vậy vì anh chỉ đáp trả lại bằng một hình có cái mặt chau mày đỏ tím lịm.

MN: Biết viết gì đây?

NT: MN cứ kể những gì bạn yêu thích và tại sao là được rồi.

Tôi thầm nghĩ mình thuộc loại tham lam nên cái gì cũng yêu, cũng thích chưa kể có nhiều thứ tôi yêu thích rất riêng tư nữa; ngu sao kể ra vì KJ có biết bao người vào nghe nhạc. Viết tầm bậy thế nào cũng có kẻ “xỉ vả” cho coi!

Cho nên thôi thì…

Sắp tới Giáng Sinh rồi vèo một cái một năm lại sẽ qua. MN xin mượn trang này để gởi gấm chút chân tình với KJ.

Một trong những điều tôi yêu là nhạc.

Tôi thích nghe nhạc, thích hát nghêu ngao một mình hay với bạn bè.

Khi vui tôi hát.

Khi buồn tôi hát.

Khi sợ hãi, lo lắng tôi cũng hát.

Thật đấy bạn. Ngày xưa khi còn bé dại thỉnh thoảng cả nhà đi vắng tôi vừa sợ ma, vừa sợ chuột. Ma thì con bé chưa bao giờ thấy, còn chuột thì eo ơi, trong nhà có một con chuột chù lâu lâu lù lù xuất hiện. Tôi dám cá là ông chuột này lớn tuổi hơn tôi nhiều vì nó có bộ lông loang lổ rụng gần hết cả người; mỗi lần xuất hiện ông ấy cứ tàng tàng vừa đi vừa gương mắt nhìn con bé nhãi ranh tôi như khi dễ vậy.  Cho nên hễ một mình sợ hãi là tôi cứ hát toáng lên hết bài này qua bài khác để …hù ma và báo động cho chuột biết rằng “Này nha! Nhà có người đấy, đừng ló diện nha”. Phải chăng vì luyện giọng theo kiểu này từ nhỏ nên sau này giọng tôi mới cứ oang oang như… vịt đực ?!

Quay về hiện tại nhé.   Xin cám ơn NT & LV rất nhiều đã cho tôi gia nhập vào gia đình KJ. Khoảng một năm trước qua Triệu Vinh mà tôi quen với KJ. Từng bước, từng bước, tôi chập chững để làm quen với lối làm việc của các anh, tập cách thâu âm và tập hát những ca khúc dù đã nghe và rất thích nhưng thú thật là cả đời cũng không nghĩ tới sẽ có ngày mình hát những bài này. Những Điều Tôi Yêu là một trong những bài trong danh sách này. Thường nhịp điệu 3 / 4 rất dễ hát vì dễ theo nhịp mà. Nên khi LV cảnh báo trước tôi đã cười thầm. Không ngờ khi thâu mới thấy đúng là “khó nuốt” thật. Nhưng lỡ “xì-tin” nhận rồi, và cũng vì NT đã “ưu ái” nói khi anh viết lời Việt đã hình dung chất giọng “playful” của MN. Khổ chưa! Chỉ vì câu này mà tôi cứ phải ráng từ từ …nuốt và nuốt cho đến khi trôi… chảy mới nhẹ người.

Một lần nữa MN xin chân thành đa tạ và thân chúc KJ ngày càng phát triển, càng mới lạ, càng nhiều thính giả yêu mến.

KJ cũng là một trong những điều MN ưa chuộng!

Những Điều Tôi Yêu

Giọt lóng lánh trên nụ hồng, và râu ria chú miêu,
Một ấm nước sôi reo bên cặp găng len mới thêu
Quà gói sơ bằng giấy hàng cột với giây mầu,
Là điều cho tôi thêm bao ấm áp trong lòng.

Ngựa trắng tí hon, hay ngon ngọt lát bánh táo thơm,
Nhà vắng, tiếng chuông lan xa, hoặc chuông xe tuyết vang,
Bầy ngỗng bay thật thẳng hàng, nhẹ lướt trăng tà,
Là điều cho tim tôi thêm xao xuyến vô vàn.

Vạt áo trắng tinh khôi, ai buộc ruban mướt xanh,
Từng đốm tuyết bay nhe-nhẹ đọng trên môi mắt cay,
Mùa giá băng rồi sẽ tan vào tiết Xuân nồng,
Là điều cho tôi thêm yêu tha thiết cuộc sống.
   
Lúc chó cắn chùng,
Khi ong châm nọc,
Khi nghe sao buồn thiu,
Chỉ cần nghĩ về những điều ta yêu thương từ lâu,
Là tim sẽ thôi hết ưu sầu.

My Favourite Things 

Raindrops on roses and whiskers on kittens
Bright copper kettles and warm woolen mittens
Brown paper packages tied up with strings
These are a few of my favorite things.

Cream-colored ponies and crisp apple strudels;
Doorbells and sleigh bells and schnitzel with noodles;
Wild geese that fly with the moon on their wings;
These are a few of my favorite things.

Girls in white dresses with blue satin sashes
Snowflakes that stay on my nose and eyelashes
Silver-white winters that melt into springs
These are a few of my favorite things

When the dog bites,
When the bee stings,
When I'm feeling sad,
I simply remember my favorite things,
And then I don't feel so bad.

Yêu Người

Nhạc: Jerome Kern
Lời: Oscar Hammerstein
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Tranh: Over the Town của Marc Chagall
Graphics: MarcMarc

NT: Đôi khi tôi nghĩ đến lý do tại sao âm nhạc đã tách ra thành những trường phái khác nhau, và mỗi trường phái đã đặt ra những quy củ, luật lệ gò bó, mặc dù vẫn biết rằng, nghệ thuật luôn luôn đòi hỏi một quyền tự do tuyệt đối. Tôi cũng nghĩ đến những điều mà bình thường ta cho là quan trọng trong âm nhạc chẳng hạn như giai điệu, tiết tấu, và những luật lệ trong kiến trúc một nhạc phẩm.

Rồi tôi ngồi nghe Arvo Pärt hoặc Philip Glass. Nhiều lúc tôi lại nhịp chân theo Kanye West hay Wu-Tang Clan. Sau đó tôi huýt gió theo Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Đoàn Chuẩn Từ Linh…

Giai điệu và vô giai điệu. Nhịp, nhịp đảo và vô nhịp điệu.

Âm nhạc thật là vô luật lệ.

Nhạc sĩ Jerome Kern đã từng than thở với bạn của ông rằng: All the Things You Are không thể nào trở thành một bài nhạc hit được, vì tuy giai điệu lúc đầu rất êm ả dễ dãi, nhưng từ từ đã biến chuyển thành trúc trắc khó khăn… khiến người thường không thể hát hoặc huýt gió theo được.

Lẽ dĩ nhiên ông đã lầm. All the Things You Are là một bài nhạc được yêu chuộng trong thập niên 40 và đã nhanh chóng trở thành một ca khúc jazz standard.

Trong Yêu Người, khi nghe câu hát “môi nồng hẹn hò cả mùa Xuân” tôi thấy ra cả rừng hoa đào ngạt ngào hương thơm chờ đợi sau một tuần lễ mùa Đông mất điện mất nước đó bạn.

LV:  Tôi có chút không đồng ý với bạn về nhận xét là nhạc không có luật lệ.  Vấn đề ở đây là chỗ làm sao không bị gò bó trong những khuôn khổ cứng ngắc của những gì đã được thực hiện trước. Ngay cả những phá cách táo bạo trong nhạc cũng là “cách” mới tạo ra luật mới. Cho đến khi có kẻ khác nghĩ ra “cách” khác hơn nữa.  Nếu không luật lệ thì chẳng lẽ đánh loạn xạ lên cũng gọi là nhạc được sao?

Theo tôi tựu chung là những luật hoặc “phá luật” trong âm nhạc chỉ nhằm vào tạo nên những “căng thẳng” (tension) và “giải tỏa” (resolution) trong âm ba để hy vọng cộng hưởng với tai người nghe.

Việc có cộng hưởng với tai người nghe không thì theo tôi phải tùy theo nhiều yếu tố từ văn hóa, hoàn cảnh, ngôn ngữ… và vốn liếng hiểu biết về âm nhạc.  Và cả thời gian nữa.  Như ngay cả tôi ngày trước có nghe jazz gì đâu? Mà giờ đây cũng võ vẽ làm chuyện ngược ngạo.  Có phải vì giờ đây tôi dần dần thấy được chút cấu trúc của nhạc jazz không?  Hy vọng là vậy!  Vì trước đây tôi hoàn toàn mù mờ.  Nghe jazz chịu không nổi vì không hiểu gì hết.  Ít nhất giờ tôi cũng có chút vốn liếng, nếu không phải là jazz thiệt, thì cũng là chút “da” mong mỏng như theo kiểu anh Ngu Yên nói.

 

Yêu Người page

Người hỡi, môi nồng hẹn hò cả mùa Xuân
Cho dài đợi chờ từng ngày Đông, thêm buồn.
Người hỡi, như màu chiều trời bừng lộng lẫy
Nhẹ nhàng vọng thầm vào cùng tiếng hát em bồi hồi.
    
Là nguồn ánh sáng lung linh của nghìn ánh sao.
Từng điều giữ kín trong tim
Từ ngày biết yêu.

Một sớm anh tìm về dịu dàng vòng tay
Là từ đấy, tháng ngày nhiệm màu miền hạnh phúc
Khi tình yêu anh trao hết về em.
All The Things You Are

You are the promised kiss of spring time
That makes the lonely winter seem long.
You are the breathless hush of evening
That trembles on the brink of a lovely song.

You are the angel glow that lights a star.
The dearest things I know
Are what you are

Some day, my happy arms will hold you,
And some day, I’ll know that moment divine
When All The Things You Are, are mine
%d bloggers like this: