Đôi Môi Ác

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
Guitar: Tường Vũ
Ghi âm & final mix: LGN Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Sau những năm tháng đi hát với ban nhạc, lê la đây đó mà chẳng đi tới đâu, kể cả lần hát cho Thúy Nga Paris by Night, tôi bắt đầu chán ngán những ca khúc ỳ xèo rập khuôn mà thính giả lại rất yêu chuộng.  Tôi tìm kiếm những ca khúc mới, nhưng kỳ thay, tôi vẫn có cảm tưởng mình đã nghe giai điệu đó ở đâu rồi.  Thêm nữa, đa số ca từ là những sáo ngữ, hầu như trống rỗng, đã mất hết những xúc cảm.  Tuy vào lúc bấy giờ Trịnh Nam Sơn đã cho ra đời Dĩ Vãng, rồi bạn viết Tình Yêu Gần GũiLạnh Lùng Như Trăng Sao.  Nhưng những ca khúc mới này lại quá hiếm hoi.

Trong khoảng thời gian tôi nghỉ hát, anh Ngu Yên gửi cho tôi rất nhiều sáng tác mới, rất ấn tượng, nhất là những tác phẩm mang màu sắc jazz và blues, hoặc modern classical.  Và vì thế, tôi có ý định làm cuốn CD nhạc.  Năm 2002, Bóng Nắng Khuya được ấn hành.

Ca khúc Đôi Môi Ác trong CD Bóng Nắng Khuya, đối với tôi, thật là… ác liệt.  Bạn có bao giờ bất chợt bắt gặp một mùi hương khiến bạn nhớ lại một điều gì làm cho bạn xúc động thật mảnh liệt? Bạn có nghe một tiếng cười làm bạn bỗng nhớ quay quắc một người?  Bạn có can đảm bộc lộ những cảm xúc thầm kín nhưng chân thật của bạn vào những lúc đó? Đôi Môi Ác là như vậy. 

Đôi Môi Ác

Đã già rồi, tim tôi vẫn còn rung,
Khi môi ấy mân mê trong hồn.
Từ một lần em hôn lầm người yêu,
Cho mối tình anh phải chia lìa

Đã một lần hôn em đã là anh.
Đôi môi ác trong tim còn bầm.
Lần gặp lại không thoa son màu xưa.
Trong mắt ngầm chết hết thương tình.

A... những lúc đau tim,
Giận mình ngây thơ.
Ai nói yêu đương sẽ nhòa vì thời gian.
Tưởng sắp quên đi,
Cảm giác em hôn,
Môi vẫn đê mê.

Đã một lần hôn em nát bờ môi.
Hơi nước miếng bao năm còn nồng.
Đã một lần hôn em thật lòng yêu,
Là suốt đời nhớ lưỡi em mềm.

Đã già rồi, tim tôi vẫn còn rung
Khi môi ấy mân mê trong hồn.
Ngày rồi ngày trôi nhanh vào quạnh hiu.
Trong âm thầm hơi nước miếng vẫn nồng.

Tuyết Rơi

• Nguyên tác: Tombe la neige
• Nhạc & lời: Joseph Elie De Boeck
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Trước hết, tôi phải chúc bạn cũng như tất cả bằng hữu của KẻJazz một năm mới đầy may mắn và thật nhiều hạnh phúc.

Nhân ngày đầu năm 2021, xin hỏi bạn một câu hỏi hơi  cắc cớ nhé: vì sao mà người Việt lại hay dùng tháng Chạp và tháng Giêng để gọi tháng cuối cùng và tháng đầu tiên trong năm, tuy những tháng khác vẫn theo đúng thứ tự hai, ba, tư?

LV: Tôi không biết năm ngoái tôi có làm gì cho bạn giận dỗi không mà đầu năm 2021 bạn hỏi tôi câu cắc cớ quá! Thêm nữa tôi chẳng là học giả nghiên cứu tiếng Việt nên câu hỏi này chỉ có thể mầy mò tìm tòi trên mạng thôi. Ai có hiểu biết sâu rộng cặn kẽ gì xin mời góp ý. Riêng tôi thì trước khi mò trên mạng cũng đoán là chữ tháng Chạp và tháng Giêng thể nào cũng có liên quan đến tiếng Hán. Ngàn năm bị đô hộ thì làm sao tránh khỏi.

Y như rằng, trên mạng cũng nói tháng Chạp có dính dáng đến chử Lạp của Tàu (như lạp xưởng) là thịt. Tôi chẳng biết gì hết nhưng luôn nhớ là tháng Chạp được nhậu nhẹt đình đám nhiều thích lắm. Và dĩ nhiên lúc nhậu thì phải có thịt rồi. Nên Lạp thành Chạp mấy hồi. Lúc say rồi nói lẫn lộn thành quen. Đoán vậy.

Còn trên mạng cũng nói tháng Giêng là bắt nguồn từ hai chữ Chinh Nguyệt. Cái này thì tôi chịu thua. Không hiểu tại sao Chinh Nguyệt thành Giêng (?). Hay là vì nói lơ lớ theo giọng Tàu? Quá sức tưởng tượng của kẻ mơ mơ hồ hồ như tôi. Thôi đành để bạn hay thính giả nào hiểu biết hơn trả lời hộ cho vậy.

Tôi cũng thắc mắc tại sao đang từ bài nhạc Tây về tuyết bỗng qua bàn về thịt với tiếng Tàu (?) Nhưng năm 2020 là một năm điên rồ, quái dị cho nên tôi cũng không lấy làm ngạc nhiên cho lắm. Thôi thì mong năm 2021 mang đến cho mọi người ít ngạc nhiên, nhiều vững vàng, chắc chắn hơn.

NT: Cám ơn bạn.  Đầu năm được cười một mẻ thì chắc được hên cả năm.

Tuyết Rơi

Ngoài kia tuyết rơi nhiều
Em chẳng đến, nên đêm quạnh hiu
Trời khuya tuyết mênh mông
Trong đêm vắng riêng anh chờ trông

Cây khô đứng im ven đường
Giá băng rơi lệ trắng mờ
Tiếng chim trên cành kêu sương
Khóc than đêm dài cô đơn

Em chốn nao cho anh đợi chờ?
Cho trái tim anh thêm nhạt nhòa.
Tuyết không ngưng, lòng thêm đau
Thương nhớ ôi bao giờ qua mau…

Phiền muộn kín vây quanh đây.
Giá băng, hiu quạnh lấp đầy.
Nỗi cô đơn màu tang thương
Không có em đêm càng thê lương.

Em chốn nao cho anh mỏi mòn,
Cho mắt môi xanh xao đêm trường.
Tuyết mãi rơi hoài, không nguôi
Chôn lấp đi mối tình đơn côi.

Tombe la neige

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Et mon cœur s'habille de noir

Ce soyeux cortège
Tout en larmes blanches
L'oiseau sur la branche
Pleure le sortilège

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manège

Triste certitude
Le froid et l'absence
Cet odieux silence
Blanche solitude

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manège