Em Chị

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
Ghi âm & Final mix: Studio LGN
Photo & graphics: MarcMarc

Em Chị là một ca khúc tôi thích hát nghêu ngao mỗi khi thấy lòng buồn bã. Nhất là những buổi chiều mây xám như phết tro trên trời. Tôi thường nhớ lại Nha Trang và nhớ một người chị, như một người ngồi học dưới đèn đường nhìn lên cửa sổ nhà ai, thấy ai, thấy quen, rồi thương nhớ mơ mòng. Rồi người học trò đi học xa, rời bỏ thành phố. Bỗng dưng có ý nghĩ, chị ấy sẽ nhớ đến mình, sẽ buồn, sẽ chờ đợi, dù chưa quen. Và bài hát bắt đầu từ: “Mai em đi theo gió cho chị buồn trằn trọc đêm khuya…. Em xa rồi chị biết thương ai…” Cái tưởng tượng thật ghê gớm. Nó bắt ép người chị phải yêu thương dù không biết đang yêu ai: “Em mang theo đôi mắt cho chị nhìn cuộc đời âm u. Em mang theo câu hát cho chị chờ nghẹn ngào tháng ngày…”  Rồi bài hát lai vãng một thời gian khá lâu, cho đến khi tôi quen biết hai người bạn gái, hai nghệ sĩ đáng yêu, mối tình họ yêu nhau khiến tôi suy nghĩ, chạnh lòng, phần điệp khúc ra đời với ẩn dụ cành hoa gãy sau vườn nhà. Nơi nhà thơ Cao Đông Khánh đeo đuổi một trong hai cô bạn mà không biết cô không yêu đàn ông. Lẽ ra, tôi nên viết cái tát tai từ chối vào bài nhạc nhưng e rằng vẻ lãng mạn sẽ bỏ đi nên chọn cành hoa gãy viết thế. Tôi viết câu nhạc này cho Khánh: “Rồi mai này khi cành hoa gãy, em phương xa có giữ kỷ niệm, một mùi hương quen… Đêm xa nhau, còn giọt nước mắt, lau vội vã, quay lưng…

Giờ đây, Khánh đã qua đời khá lâu, hai người bạn gái biệt tích, mấy mươi năm rồi, chỉ còn bài hát để nghêu ngao mỗi khi nhớ lại một thời. Một trong số hiểm họa làm người là tính lãng mạn, tuy nhiên, nó mang lại những niềm vui cuồng nhiệt của những ngày phù phiếm. Sau đó, thỉnh thoảng nó quay trở về, mang theo chút êm đềm, cảm động, tiêng tiếc, “ Bao lâu em không đến, đau lòng chị hát, con tim vụt bay, theo gió…”

Chuyện ngồi học dưới cột đèn đã hơn 50 năm. Chuyện của Khánh của hai em đã hơn 20 năm. Chuyện bây giờ ngồi viết, hát lẩm nhẩm, kéo dài 70 năm. Đời người thật khô cằn nếu không có lãng mạn.

Ngu Yên

Em Chị

Mai em đi theo gió 
Cho chị buồn trằn trọc đêm khuya
Mai em đi theo nắng
Cho chị chờ vàng vọt nắng về
Mai em đi theo mây
Mây theo mưa
Ướt tóc chị đứng chờ mưa
Em xa rồi, chị biết thương ai?

Em mang theo đôi mắt
Cho chị nhìn cuộc đời âm u
Em mang theo câu hát
Cho chị chờ nghẹn ngào tháng ngày
Em mang em đi mất
Quên ngày vui cũ
Quên người mong nhớ giữa xuân phai…

Vườn sau nhà có cành hoa nở
Ngày em đi, hoa héo đưa người
Chị hái vào giấu trong giấc mơ
Hoa thao thức, giấc mơ phai

Rồi mai này, khi cành hoa gãy
Em phương xa có giữ kỷ niệm
Một mùi hương quen?

Đêm xa nhau, còn giọt nước mắt
Lau vội vã quay lưng

Bao lâu em theo nắng
Cho đời chị nhạt nhòa mưa rơi
Bao lâu em xa vắng
Cho tình chị dần dà héo mòn
Bao lâu em không đến
Đau lòng chị hát, con tim vụt bay theo gió
Bao lâu em không đến
Đau lòng chị hát
Đêm đêm chị hát
Tiếng hát vụt lên như khóc…

Người Tôi Thầm Yêu

Nguyên tác: The Man I Love
Nhạc: George Gershwin
Lời: Ira Gershwin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Thói thường.  Hể có gì cấm kỵ thì tôi hay kiếm cách để làm cho được.  Những năm tiểu học bị cấm đọc truyện chưởng, vậy là bao nhiêu cuốn Anh Hùng Xạ Điêu, Thần Điêu Đại Hiệp, Lộc Đỉnh Ký đã được tiêu thụ chớp nhoáng.  Đến thời tiểu thuyết bà Tùng Long cũng lâm vào cùng số phận.  Lên trung học thì trường cấm đi tắm biển giữa giờ học (Trung Học Võ Tánh ở Nha Trang cách biển khoảng 2, 3 bloc), vậy là cứ đến giờ nghỉ, cả bọn leo rào đi biển.  Về lại trường đứa nào cũng đầu bù tóc rối và người thì toàn… cát.  Hai năm cuối trung học ở Mỹ, thời đó, 18 tuổi mới được đi bar uống rượu.  Vậy là mượn ID của anh Ngu Yên, đi bar mỗi weekend.  Nhờ vậy mà sớm biết mùi đời.

Và nhờ vậy mà tôi biết đến loại nhạc mà thời đó cũng vẫn còn bị kỳ thị.  Có những đêm chui vào quán nhạc trong một góc kẹt nào đó, nghe những nhạc sĩ da mầu kể lể tâm tình bằng tiếng kèn, tiếng dương cầm, rất thú vị.  Có những đêm khác đi gay bar, nhìn những chàng trai thả trần trong điệu nhạc disco và thuốc “popper”, tôi cũng thấy khích động trước sự buông thả và say sưa.  Và dĩ nhiên, rượu, rượu và rượu!

Rồi có một đêm, tôi ngồi bên cây đàn dương cầm, nghe một chàng trai trẻ đàn và hát ca khúc The Man I Love này.

Ca khúc thật giản dị.  Giai điệu lỏng lẻo để người hát dễ thêm thắt, thay đổi cho hợp với cảm xúc nhất thời.  Và tiếng đàn chỉ vừa đủ cho người nghe vương vấn những gì người hát không nói ra.

Cũng như Buôn Tình, viết xong tôi không nghĩ ra được người hát.  Bạn bảo tôi: Thôi, mày hát đi.

Ừ, thì hát.

Và như thế này. Tôi xin tặng ca khúc Người Tôi Thầm Yêu cho những người bạn LGBT của KẻJazz và những ai lưu luyến đến những ca khúc jazz kinh điển.

LV: Tôi rất thưởng thức cách chuyển biến của giai điệu trong bài này. Những nốt chính được chuyển từ cao tới thấp theo nửa quãng qua từng trường canh để kết thúc ở chủ âm thật gọn ghẽ. Đặc biệt là hợp âm được chọn lựa thật khít khao, hài hoà khiến kẻ như tôi thật lấy làm cảm khái, bùi ngùi. Bùi ngùi vì tin rằng mình không có thể nào nghĩ ra được như vậy…

Dù không thích làm nhạc hát theo kiểu ad lib nhưng tôi cho rằng bài này chỉ có thể được diễn tả bằng cách hát tự do này. Vậy thì với bạn đây đúng là “nghề của chàng”: hát tự do, thoải mái, không cần theo khuôn khổ. Nói như vậy nhưng thật ra thì khó hơn. Khó là vì cái “khuôn khổ vô hình, mập mờ” của jazz vẫn lẩn quẩn trong nhịp phách đòi hỏi người hát phải biết cảm nhận mà diễn tả. Không phải là bài ai cũng hát được. Thế nên bạn phải cáng đáng thôi.

Người Tôi Thầm Yêu

Ngày nao chàng sẽ về đây
Người tôi thầm mơ
Thịt da nồng thơm tình yêu
Người tôi thầm nhớ
Và khi chàng đến cạnh tôi
Là tôi ôm ấp giữ mãi không rời

Chàng sẽ nhìn thôi chẳng nói
Mà tôi hiểu ngay
Rồi sau vài giây lặng thinh
Là tay cầm tay
Dù cho chuyện nghe kỳ khôi
Nhìn nhau say đắm đâu nói nên lời

Chừng ta gặp nhau vào sáng thứ Hai
Hay trưa thứ Ba, nào ai biết?
Mà tôi chắc rằng sẽ có hôm nao
Hay tối thứ tư, cho tim tôi vụt bay cao

Chàng xây một căn nhà xinh
Vừa đôi tình nhân
Từ nay chẳng khi nào xa
Ngày đêm có nhau
Vì thế mà trong cuộc sống
Lòng tôi luôn mãi mơ bóng dáng yêu.

The Man I Love

Someday he'll come along
The man I love
And he'll be big and strong
The man I love
And when he comes my way
I'll do my best to make him stay

He'll look at me and smile
I'll understand
Then in a little while
He'll take my hand
And though it seems absurd
I know we both won't say a word

Maybe I shall meet him Sunday
Maybe Monday, maybe not
Still I'm sure to meet him one day
Maybe Tuesday will be my good news day

He'll build a little home
That's meant for two
From which I'll never roam
Who would, would you?
And so all else above
I'm dreaming of the man I love
%d bloggers like this: