Nỗi Buồn

• Nguyên tác: A Certain Sadness
• Nhạc: Carlos Eduardo Lyra
• Lời: John Court
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Chloe Nguyen
• Graphics: MarcMarc

NT: Có những ngày tháng tôi say mê tiếng hát của Astrude Gilberto.  Astrude có một giọng hát thật nhẹ nhàng, tự nhiên, thêm một chút khản, một chút hơi thở ấm áp.  Cô hát không cường điệu, không kịch bản.  Cô nhân nha trên những nốt nhạc.  Cô hầu như không dùng đến vibrato.  Cô hát như cô đang kể một chuyện gì đó cho người bên cạnh nghe.

Chuyện buồn nghe không não nề.  Chuyện vui nhưng có vẻ không hẳn.

Nhìn cơn mưa giông bên ngoài cửa sổ, và để cơn gió thổi lên trận bão lòng… cô tự vấn trong một đêm mưa.  Tôi cũng nghe tiếng rả rích của giọt mưa bắn vào khung kính.  Tôi nghe trong lòng hỗn độn những ý nghĩ, những cảm tình bất chợt.  Tự đó, tôi nghe ngọn gió gào lên cơn mưa bão…

Tôi dịch bài này vào năm 2017.  Phiên bản 2017 do bạn hát cũng nhẹ nhàng, cũng ray rứt, rất… Astrude.

Năm nay, bạn thúc tôi hát lại ca khúc này.  Đọc lại lời của chính mình viết năm nào, tôi có cảm tưởng mình cần phải viết lại đôi chỗ.  Khi hát, tôi cố không nghĩ đến Astrude, không nghĩ đến bạn.  Tôi nổi trôi trên những cảm xúc ngày nào, những kỷ niệm xa xôi.

Tôi chỉ muốn nói một điều gì đó, cho một ai đó, vào một lần nào đó. 

Nỗi Buồn

Nghe gió gào mưa trong một ngày bão bùng
Bao nỗi ray rứt trong ta thật não nùng
Hay có khi gió mưa kia
Làm nát tan tâm hồn ta và người?

Cơn bão cuồng điên như vẫn còn mãi hoài
Đã cuối thu cớ sao mưa còn kéo dài?
Trong phút giây ấy loay hoay vì 
   biết bao nhiêu tình ý ta mong cùng em
     xớt chia...

Này người yêu, hãy nói
Điều gì cho anh có lỗi
Để mà em quay lưng đi?
Thật tình anh như điên
  cuồng vì sao em sao lặng thinh
Ngoảnh mặt chẳng nhìn đến anh.

Điều chi dấu kín? Mà anh cần biết
Lời khó nói ra thật sao?
Vì một thoáng đăm chiêu
Nghẹn trong mắt em yêu
Đã khiến tim anh thêm đau

Một đời anh ước muốn
Gần người tri âm mãi mãi
Mà giờ em như xa xăm
Lạnh lùng trời đêm nay
Dù còn bên nhau nhưng sao
Chẳng nhìn thấy đôi mắt em

Giờ tuy mưa đã dứt
Mà còn đây trong bóng tối
Muộn phiền kia sao tiếp nối!
Ngoài trời kia đang sắp sáng
Hết bao điều hoang mang
Và trong anh đã rõ
   từ bây giờ...

Anh đã hay biết trong ta
Một mối thương đau từ nay chẳng rời

A Certain Sadness

Look out the window at that rain storms
I let the wind blow up a brain storm
And now I'm wondering 
Whether weather like this gets you too

It may go on like this for hours
Too late in Fall for April showers
So while we're caught here 
Got a thought or two I need to share with you

Here goes

Darling tell me now
Have I done wrong somehow
That you won't look at me?
Need it pointed out
Can't keep my wits about
When you won't look at me

If there's something I ought to know
You're finding hard to say
Well there's just a trace
Hiding on your face
And I've learned it that way

Just another soul
That really knows my soul
And you won't look at me
Does that take the prize?
How much I love those eyes 
And they won't look at me

Now the rain has gone
But something lingers on
There's a certain sadness here
Now that the sky is clear
And it's so, so clear
Yes, it's all so clear
To me now

And I can't help but feel
That certain sadness is here to stay

Cười Đáp Trả Thanh Xuân

• Nhạc: Ngu Yên
• Thơ: Cố Quận, của Lê Thị Huệ
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Đọc thơ: Đặng Ngọc Phụng
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm & Final mix: Studio LGN
• Photo & graphics: MarcMarc

Tôi có anh bạn sống đời khá giả.  Anh gửi con đi học piano.  Một lần họp bạn bè tại tư gia, sau bữa ăn tối thịnh soạn, anh mời mọi người ngồi quanh cây đàn để thưởng thức tiếng đàn của con mình.  Đứa bé tuy nhỏ tuổi nhưng tỏ ra có năng khiếu về nhạc.  Tôi mê man thưởng thức tiếng đàn như mưa rơi gió cuốn trong bản Fantasie Impromtu, như ánh trăng dịu dàng trong Moonlight Sonata… Cho đến khi tiếng đàn đổi qua khúc Fur Elise, tôi nghe anh bạn tôi lên tiếng, “Bài này mới hay nè.  Nãy giờ nghe đàn mà buồn ngủ muốn chết.”

Nhạc ru ngủ.  Tôi nghe cụm chữ này từ thời còn nhỏ.  Nhưng chúng mang một ý khác trong thời chiến tranh.  Nhạc phản chiến là loại nhạc ru ngủ, làm nản lòng các chiến sĩ ngày đêm ngoài trận tuyến.

Nhưng tôi nghĩ, những ca khúc vay mượn những óng ả của giai điệu quen tai cũng như từ ngữ đã được dùng quá nhiều, đã trở thành cliché, là một loại ru ngủ khác.  Ru ngủ văn hóa.  Văn hóa ngủ thì không thể năng động tiến tới tương lai, không thể theo kịp văn hóa thế giới.

Cố Quận là bài thơ của Lê Thị Huệ, được Ngu Yên phổ nhạc năm 1998.  Tôi ghi âm  và phát hành trong cuốn CD Bóng Nắng Khuya năm 2001.

Nhiều người nghe xong đã phản đối, “Nhạc gì mà nói năng thô cộc; câu ‘thử vất cảm xúc vào thùng rác’ nghe thật chướng tai.”

Tôi bảo, “Âm nhạc đâu phải lúc nào cũng để ru ngủ đâu.  Các bạn cứ thử quăng cái định kiến đó vô thùng rác rồi xem sao.”

Khi tôi hát ca khúc này, tôi chỉ cảm đôi cánh thiên thần mở rộng, và gió thì lồng lộng thổi.  Tôi đã bay thật cao…

Nguyễn Thảo, 04/2023

Cười Đáp Trả Thanh Xuân

Đứng ngã tư đường
Nhai mẩu bánh mì
Chung quanh, một bầy đàn ông âu yếm hôn nhau

Tôi no nê cánh gió thiên thần
Đáp xuống trần gian tục lụy
Đứng trước hiên nhà bơ vơ

Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Đi, đi như mọi người

Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Tôi nhủ lòng
Thôi không viết bài thơ

Bây giờ đứng lừa đuổi chiều cố quận
Lòng rưng rưng
Nắm tay cùng thanh xuân đi qua phố hoa đèn
Ôm sợi tóc xước thời gian
Tôi thả thời gian lùa mái tóc theo gió
Bay theo ngập ngừng đêm tối

Tôi vớt vội nụ tình hồng dễ thương chân thật nở quỳnh hương
Nhưng bất ngờ
Giữa dòng thời gian vội vã
Có người đàn bà lỡ thì rên xiết
Khi cười đáp trả thanh xuân

Đứng trước hiên nhà
Đau đớn hoan lạc
Tôi nhủ lòng…

Thử vất cảm xúc vào thùng rác…
Thử vất cảm xúc vào thùng rác…