Aline, Xin Vĩnh Biệt

Ôi Tình Yêu (Oh Mon Amour) – Nguyễn Thảo

Aline (Aline) – Ngô Nhật Trường

Nhạc & lời: Christophe
Lời Việt: Ngu Yên & Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

Daniel Bevilacqua, người ca sĩ Pháp có tên là Christophe vừa qua đời hôm thứ năm, ngày 16, tháng tư tại Brest.  Covid-19 đã cướp đi một ngôi sao của một thời tuổi trẻ Việt Nam.  

NNT: Nhạc của Christophe không phải là loại mà tôi mê. Nhưng tôi yêu thích cách ông chơi nhạc. Có lẽ Christophe là một trong số ít những nghệ sỹ cũ chịu chơi nhạc mới và luôn làm mới những gì đã cũ. Tôi tìm thấy ở ông vài điểm tương đồng, hay là với mấy anh ở KẻJazz cũng vậy. Đó là sự sáng tạo không ngừng. Mà chỉ có tình yêu dành cho âm nhạc mới có thể làm được. Tôi nhớ lần ông trở lại Việt Nam hồi 2013, khi khán giả yêu cầu ông hát lại bản Aline, ông làm ra vẻ khó hiểu:
– Tôi không ngờ các bạn còn nghe bản này. Tôi đã quên nó rồi. Đã hơn 50 năm rồi.
Tất nhiên quên sao được mà quên. Nhưng nói nhớ thì cũng thật chẳng nhớ. Ông đã gọi tên Aline thật lạ với tiếng dương cầm của mình, dưới ánh đèn màu xanh dương đơn độc. Giai điệu cũ vang lên, tôi cảm thấy như mình chìm vào một không gian vừa hư vừa thực. Gương mặt, mái tóc, đôi mắt, miệng cười, đôi bàn tay, tiếng gió thổi, tiếng hát… Dĩ vãng!
Những bài hát không chỉ là thanh âm mà còn là ảnh hình về những kỷ niệm. Những kỷ niệm được làm nên, cất giấu trong tiếng nhạc. Và người nghệ sỹ đã vô tình trở thành người canh gác những kỷ niệm.
Hôm nay người canh giữ kỷ niệm của tôi, Christophe, đã ngủ yên. Mãi mãi. Trong một giấc mộng viễn du. Mà sao kỷ niệm đó vẫn còn mãi chưa chịu bay đi.

Sợ Biết Tình Yêu Đổi Thay

• Nguyên tác: Quizás, Quizás, Quizás
• Nhạc & lời: Osvaldo Farrés
• Tựa Pháp: Qui sait, qui sait, qui sait
• Lời Pháp: Luis Mariano
• Lời Việt: Ngu Yên
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevnSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Điêu khắc phẩm: Damien Hirst
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Đáng lẽ tuần lễ này là vào Spring Break, những ngày nhộp nhịp nhất trong khóa học mùa Xuân cho đám học sinh, sinh viên.  Vậy mà bỗng nhiên, mùa dịch đến.  Dịch Coronavirus.  Cuộc sống bất thình lình ngừng thở.  Đường phố trống trơn như bị bỏ hoang.  Những bãi biển không một bóng người.  Chợt nghĩ ca khúc La Isla Bonita mà tôi dự định sẽ đăng trong tuần này giờ nghe thật… chẳng hợp thời.  Thế nên tôi phải tìm một ca khúc khác.

Trở lại chuyện dịch… nhạc.  Cách đây hai năm, tôi dịch ca khúc Nào Biết, Nào Biết Người Ơi từ bản tiếng Tây Ban Nha Quizás, Quizás, Quizás.  Anh Ngu Yên bảo tôi, bản tiếng Pháp nghe thú vị hơn.  Qui sait, qui sait, qui sait.  Có thể gọi là: Ai Biết, Ai Biết Tình Yêu.  Nếu không thì: Sợ Biết Tình Yêu Đổi Thay .  Tôi ngẫm nghĩ, tình yêu đổi thay thì cũng dễ hiểu, nhưng sợ biết là sao?  Mà ai sợ?  Mình hay người kia?  Phân vân thì mặc phân vân;  anh NY gửi bài đến thật đúng lúc, gửi cho bạn liền.

LV: Bạn gửi lời dịch mới của Ngu Yên. Tôi hỏi bạn có định hát phiên bản này không. Bạn nói nếu tôi làm cho bài “real sad” bạn sẽ hát. Tôi thấy tôi không phải cố gắng gì nhiều. Bài đã buồn lại gặp lúc đang lo buồn như thế này. Muốn vui cũng không cười nổi…

NT:  Ha ha, bạn nói thật đúng.  Trong thời buổi dịch Covid-19 này, chúng ta chỉ có cười… mếu thôi.  KẻJazz mong các bạn hữu xa gần hãy giữ gìn sức khỏe.  Nếu bị “cấm cung” thì các bạn cứ nghe… KẻJazz, ít ra  cũng mua vui được vài trống canh nhé.  Và cứ gửi comments cho KẻJazz để ta cùng hàn huyên cho bớt thấy cô đơn.

Sợ Biết Tình Yêu Đổi Thay

Tình yêu làm sao ai biết được
Đừng hỏi tình có còn lâu dài
Đừng hỏi tình kia vội chóng phai
Đừng hỏi tình yêu làm chi?

Dù anh thề yêu em suốt đời
Dù biết lời hứa thật trong lòng
Mà sao tình em chợt thở dài
Sợ biết tình yêu đổi thay

Rồi có những lúc sống vui đùa
với tiếng đàn, với tiếng cười...
Người ấy đắm đuối nép trong lòng
bước quay cuồng, mắt mơ màng

Dù anh thề không có ý gì
Dù chỉ một thoáng đã quên rồi
Mà sao lòng em cay đắng hoài
Tình hỡi, tình ơi, sầu chi?

Chuyện cũ vẫn giữ mãi trong đời
những khi buồn, nhớ đau lòng...
Người ấy vẫn đến giữa mơ hồ
Lúc anh đàn, mắt mơ màng

Dù anh thề yêu em suốt đời
Dù hứa người ấy đã quên rồi
Mà sao lòng em lo lắng hoài
Sợ biết tình yêu đổi thay...
Ai biết, ai biết, tình yêu

Qui sait, qui sait, qui sait

Tu jures que tu m'aimes
Bien plus que moi je t'aime
Pourtant je dis quand même :
Qui sait, qui sait, qui sait.
Tu dis que sur la terre
C'est moi qui tu préfères,
Que nul ne peut te plaire,
Qui sait, qui sait, qui sait.

Un soir, dans une danse
Un autre s'avance,
Djà ton coeur frivole
Dans ta robe tourne et vole,
Et ce baiser qu'il ose voler
Sur ta joue rose tu dis:
C'est peu de chose,
Qui sait, qui sait, qui sait!

Tu dis que dans la danse
Les tendres confidences
N'ont guère d'importance,
Qui sait, qui sait, qui sait.
La preuve est qu'au passage
S'il frôle ton corsage,
Lequel est le moins sage,
Qui sait, qui sait, qui sait.

Pour peu que l'amourette
Te tourne la tête,
Vas-tu m'être infidèle
Pour de telles bagatelles,

Mais si jamais tu oses,
Moi même, je suppose,
Ferais la même chose,
Qui sait, qui sait, qui sait!