Xin Tình Yêu Đến Với Em

• Nguyên tác: Que reste-t-il de nos amours
• Nhạc & lời: Léo Chauliac & Charles Trenet
• Bản Anh: I Wish You Love 
• Lời Anh: Albert A. Beach
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  I Wish You Love là một ca khúc jazz standard mà tôi định dịch từ những năm đầu của KẻJazz.  Nhưng mỗi lần đặt bút xuống thì lại cứ loay hoay với cái khái niệm mơ hồ về ước ao và cầu chúc.  Người Việt ta chúc nhau được cái này, có cái nọ.  Người Mỹ dấu biến cái động từ, đi thẳng luôn vào những vật thể như “tôi chúc bạn con chim xanh vào mùa xuân” (I wish you bluebirds in the spring) hoặc “anh chúc em tình yêu” (I wish you love), một lời nói quá mơ hồ vì không hiểu là tình yêu từ anh ta, hay của ai khác cho cô nàng, hay là tình yêu từ chính cô nàng…

Tôi có tật nghĩ quẩn quanh một hồi thì đâm nhức đầu nhức óc, triệu chứng não bị động.  Vì vậy, vào thời điểm ấy, tôi đã quyết định dịch từ nguyên tác lời Pháp Que reste-t-il de nos amours.  Nhẹ nhàng. Mơ màng. Thơ mộng. Nhất là… dễ dịch.

Bỗng nhiên năm nay tôi nhận được bản phối mới của nhạc phẩm cũ.  Tôi nghĩ thầm, đã năm năm rồi, thử dịch lại I Wish You Love xem sao.

Phải nói là từ lúc bắt đầu dịch nhạc, tôi đã trải qua nhiều “thời kỳ”, từ dịch sao cho thật đúng với nguyên tác, cho đến dịch cho “hợp khẩu” người Việt miễn sao ý chính được chuyên chở theo kiểu “được chim thì bẻ ná, được cá thì quên nơm”…  Bên cạnh đó tôi nhận được không biết bao nhiêu lời khuyên nhủ cũng như khuyến cáo, từ dịch như vậy thì làm sao người Việt hiểu, hoặc dịch quá phóng khoáng, không đúng như văn bản gốc, làm như vậy là có lỗi với tác giả, hoặc lời nhạc thiếu thẩm mỹ nghe chán như ăn cơm nguội.  Chen lẫn vào cũng có nhiều lời khuyến khích và khen tặng của bằng hữu.

Gần đây, một người bạn nghệ sĩ từ Gia Nã Đại bảo tôi rằng anh ta xem bản dịch như là một tác phẩm riêng biệt, một loại nghệ thuật biến đổi nghệ thuật.  Rồi anh kể cho tôi nghe chuyện một nhà đạo diễn kịch người Nga đã quả quyết rằng bản dịch kịch của William Shakespeare qua Nga ngữ nghe hay hơn vì với ngôn ngữ này, câu chuyện đã đến gần khán giả hơn, tâm tình khơi động cảm xúc thật của họ hơn.

Sau gần 7 năm, hình như câu chuyện dịch thuật vẫn còn rối rắm chưa đi đến đâu. 

Nhưng được cái là tôi bớt nhức đầu.

Vì vậy mà tôi mới gửi cho bạn bản dịch với tựa đề Xin Tình Yêu Đến Với Em.  Bốn chữ I Wish You Love  đã phân thân thành sáu chữ tiếng Việt để cho khẩu vị Việt Nam được đậm đà hơn chút ít.

Xin Tình Yêu Đến Với Em

Giờ đây
Đã hay câu chuyện của đôi ta
Mãi như đôi bạn, chẳng tình nhân
Khúc quanh cuối đường, đành chia xa

Giờ đây
Trước khi vẫy chào, lần chia tay
Trước khi ta quay mặt ra đi
Hãy cho nhau đôi lời phân ly

Xin cho lũ chim quyên mang về em
Trong cơn gió xuân lời ca dịu êm
Môi hôn mãi thơm
Tình em hồn nhiên
Giữ nguyên trong hồn

Hè cho nắng hanh, vườn trưa lặng im
Xin ly đá chanh ngọt thơm tình em
Xin bao ước mơ
Mộng mơ ngày thơ
Mãi trong tim em

Dù tim tan nát, tiếc nuối không nguôi
Mà anh đã biết, ta xa nhau thôi
Giờ này thì anh
Xin chúc cho em
Hết cả yêu thương

Trong cơn bão giông, cho nơi dừng chân
Một gian bếp than sưởi ấm lòng em
Trong đêm giá băng
Là xin tình yêu
Đến với em

I Wish You Love

Goodbye
No use leading with our chins
This is where our story ends
Never lovers, ever friends

Goodbye
Let our hearts call it a day
But before you walk away
I sincerely want to say

I wish you bluebirds in the spring
To give your heart a song to sing
And then a kiss
But more than this
I wish you love

And in July a lemonade
To cool you in some leafy glade
I wish you health
And more than wealth
I wish you love

My breaking heart and I agree
That you and I could never be
So with my best, my very best
I set you free

I wish you shelter from the storm
A cozy fire to keep you warm
But most of all
When snowflakes fall
I wish you love

Dương Cầm Dạ Khúc

• Nhạc: Lê Vũ
• Lời: Hoàng Thị Bích Ngọc
• Trình bày: Vũ Đèo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Studio Vũ Đèo
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Trang Trần
• Graphics: MarcMarc

NT: Đáng lẽ ra, tuần trước, nhân dịp đầu năm KẻJazz định giới thiệu Dương Cầm Dạ Khúc cùng với lời chúc các bạn một năm mới “phơi phới nhiều niềm vui, du dương nhiều giai điệu, và rủng rỉnh nhiều tiền xài hoài không hết”. Nhưng vào phút chót, KJ lại quyết định mừng ngày National Bossa Nova, nên đành hoãn lại cho đến tuần này.

Lại nhân năm con mèo, định nói về năm con mèo khác với năm con mèo như thế nào, nhưng thôi…  nói chuyện nhạc chắc ăn hơn.  Nói nhảm bị rầy thì lại xúi quảy cả năm chết bà.

Chuyện nhạc thì như thế này: Dương Cầm Dạ Khúc có một giai điệu thật đẹp, là sáng tác của Lê Vũ.  Lời hát được viết bởi Hoàng thị Bích Ngọc, một nhạc sĩ đã có một thời với nhiều sáng tác, trong đó, Người Con Gái Trong Tranh là một nhạc phẩm tôi rất thích.  Thêm rằng HTBN là em gái của LV. Tài năng nghệ thuật cuộn trong mớ DNA của gia đình.

Dạ Khúc được viết từ lâu lắm, cũng phải gần 20 năm.  Tôi nhớ lần đầu tiên được nghe, tôi thấy lòng buồn rưng rức.  Giai điệu lên lên xuống xuống rất chừng mực, không thoát ra, như vẫn còn nhiều uẩn ức.  Ca từ rất nhẹ nhàng chứa đựng nhiều hình ảnh mộng mị.  Rất là HTBN.

Mãi đến năm này, khi nghe Vũ Đèo cất tiếng hát, tôi mới chiêm nghiệm ra cái nét ma quái của Dạ Khúc,  Chơi vơi trên âm vực cao, tôi bắt gặp cái lạnh của một giấc mơ không hiền.  Tiếng hát ấy như vẳng lại từ một thế giới nào thật mơ hồ.

Đèn đêm thức chờ ngóng ai? Đường phố thênh thang không hồi âm. Cành hoa trắng tỏa ngát hương, còn vấn vương chi thêm nặng trĩu con tim? Hàng cây đứng đợi dáng xưa. Thềm đá khóc, nhớ bước chân quen. Người yêu dấu, người có nghe? Lời trái tim ta đang thét gào vô vọng.

Vô tình hôm nay lướt trên Facebook, nhìn thấy bức ảnh của một người bạn, cùng với mấy dòng thơ của thi sĩ Jorge Luis Borges mà cô đã dịch: Tôi có thể cho em nỗi cô đơn tôi, bóng tối tôi, cơn đói trái tim tôi; tôi đang cố mưu chuộc em bằng bất định, bằng hiểm nguy, bằng thất bại… (I can give you my loneliness, my darkness, the hunger of my heart; I am trying to bribe you with uncertainty, with danger, with defeat…)

Đầu năm được đọc một dòng thơ xúc tích, nghe một ca khúc trữ tình, ngắm một bức ảnh sâu thẳm, lòng thấy thật mênh mông…

Cám ơn Lê Vũ và Hoàng Thị Bích Ngọc. Cám ơn Vũ Đèo. Cám ơn Trang Trần. Cám ơn những người nghệ sĩ vẫn đang đi tìm những gì lóng lánh tuyệt đẹp trong đời sống…

Dương Cầm Dạ Khúc

Đèn đêm thức chờ ngóng ai?
Đường phố thênh thang không hồi âm
Cành hoa trắng tỏa ngát hương
Còn vấn vương chi thêm nặng trĩu con tim
Hàng cây đứng đợi dáng xưa
Thềm đá khóc, nhớ bước chân quen
Người yêu dấu, người có nghe?
Lời trái tim ta đang thét gào vô vọng

Ngàn tiếng sóng cuồn say gọi bờ cát vắng
Ngàn tinh tú triền miên gọi niềm mơ ước
Gọi yêu dấu về đây
Lắng nghe tiếng tim ta trên phím dư âm vẫn mong chờ

Chợt nghe gió mùa lên
Tự tình tự trên tóc
Chợt nghe thoáng giọt mưa 
Thì thầm thì trên má
Tìm đâu đôi mắt yêu thương?
Tìm đâu đôi cánh tay êm?
Tìm đâu phút đầu thần tiên

Nửa đêm thức, chợt nhớ ai
Dạo phím tương tư, đêm trường canh
Nhà im vắng, buồn hắt hiu
Bàn ghế chơ vơ như tượng đá công viên
Hồn hoa cũ; đàn bướm đêm
Cùng dưới ánh sao mơ đêm xưa
Vầng trăng sáng làm chứng nhân
Lười trái tim ta đang ước nguyện âm thầm

Màn đêm xuống, màu mắt nhung
Còn ngây ngất những cơn đê mê?
Dòng ký ức chảy khắp nơi
Tình khúc đêm hồng ta đã hát trao người

Trời khuya thanh vắng, dạo phím chơi vơi
Lòng ngân nga khúc âm buồn…