Người Yêu Mau Về Đây

• Nguyên tác: I Cover the Waterfront
• Nhạc: Johnny Green 
• Lời: Edward Heyman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:   Đây là một bài nhạc jazz kinh điển mà KJ đã dịch và đăng tải từ năm 2016.  Ngay sau khi viết lời Việt, tôi đã có cảm giác như rằng ca từ viết cho tâm trạng một thuyền nhân vượt biển, đến tị nạn nơi xứ người.  Rồi có những ngày như thế, đi lang thang trên biển, nhìn về một nơi xa xăm, lòng nặng mang bao niềm thương nhớ, phân vân bao nhiêu ý nghĩ, đại khái như “Ở bên nhà em không còn đứng chờ đợi anh…” (Phạm Duy)

Rồi cả một thập niên trôi qua, tôi tự hỏi không biết câu chuyện tang thương kia đã đi đến đâu.

Thỉnh thoảng vẫn hay nghe người ta kể những câu chuyện, thường là người vợ, cuối cùng cũng đến được bờ bến tự do, nhưng phải đối diện với cảnh người chồng đã không chờ đợi được.  Hoặc người vợ cũng như bầy con bị đưa về vùng kinh tế mới rồi bỏ xác nơi ấy…

Trong khoảng thời gian từ 1975 đến 1990, nỗi lòng người tị nạn và những hoàn cảnh cay đắng đã được ghi lại trong sách báo văn thơ cũng như ca khúc.  Một giai đoạn trong lịch sử người Việt lưu vong.

Nhưng sau đó chẳng bao lâu, “phong trào” về thăm quê hương nổi lên, vì thế một phần nào thì nỗi lòng người đi kia cũng bị lỗi thời.  Việt kiều lũ lượt đi về, thoạt đầu để thăm nhà, thăm người thân, sau đó là đi thăm quê hương, những nơi chưa từng đến vì thời cuộc chiến tranh, rồi từ từ là vì… ăn chơi vì tiền đô quá được giá… 

Thế là khỏi phải lang thang ngoài biển từ đó.

Không dưng bạn mang bài nhạc này ra hát rồi gửi cho tôi.  Ngồi nghe tiếng hát nhẹ nhàng với một vài chỗ khao khao như hờn tủi, tự nhiên mà lòng tôi lại thấy bùi ngùi khôn tả.  Thì ra nỗi buồn tị nạn nó vẫn còn đó, nó chỉ bị phủ lên lớp bụi thời gian.

Mấy người Mỹ vẫn hay dùng từ ngữ wet-back để ám chỉ những người mới đến đất nước này.  Lưng ướt.  Họ nhạo báng một cách vô ý thức.  Họ đã không có lòng đồng cảm với những nỗi khổ người tị nạn phải cưu mang, và vô tình, họ đã nhạo báng cả ông cha của họ, những người đã từng bỏ xứ ra đi vì lý do chính tri, tôn giáo hay chỉ vì muốn tìm một đời sống tốt đẹp hơn.

Lưng ướt.  Ướt vì nước biển.  Ướt vì mưa.  Ướt vì mồ hôi. Ướt vì nước mắt.  Cái ướt đẫm thê thảm mà ai người tị nạn cũng mang theo cả một đời người.

Người Yêu Mau Về Đây

Bãi cát dài mình anh mỏi mong
Đứng ngóng trông biển rộng
Chờ em bao lâu nay
Người yêu xin mau về đây

Bước đi một mình, anh mơ em
Bóng dáng em mịt mùng
Trời đêm không trăng sao
Càng thêm bơ vơ lạnh lùng

Em yêu ơi, nào còn hoài trông
Nơi đây riêng anh, ngày chờ đêm mong
Em (đang) nơi nao? Còn nặng tình xưa?
Hay vui duyên đời, quên lối về?

Bên đây bờ mình anh mỏi mong,
Đứng ngóng trông biển rộng
Chờ em trong cơn mê
Người yêu xin mau quay về

...
Chờ mong ôi từng phút từng giây
Người yêu sẽ quay về đây

I Cover the Waterfront

I cover the waterfront
I'm watching the sea
Will the one I love
Be coming back to me?

I cover the waterfront
In search of my love
And I'm covered by
A starless sky above

Here am I patiently waiting
Hoping and longing oh, how I yearn
Where are you? Are you forgetting?
Do you remember and will you return?

I cover the waterfront
And I'm watching the sea
For the one I love
Must soon come back to me

Tôi Mơ

• Nguyên tác: Dream (When You're Feeling Blue)
• Nhạc & lời: Johnny Mercer
• Lời Việt: Ngu Yên
• Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: LeVuMusic & ElevenSixteen Studios
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Tôi nhớ là hình như mỗi năm báo chí hay làm một cái tổng kết cuối năm.  Nhưng trong mấy ngày lễ đầu óc rối mù chẳng còn nghĩ đến những gì đã qua trong năm 2025.  Nhân vài ngày cuối năm, có chút thì giờ, mới ngồi xuống,  ngắm lại quãng đường vừa qua.

Nói về nhạc:  mang tiếng là KẻJazz mà 2025 chỉ có lèo tèo khoảng chục bài jazz, cọng thêm 5 bài nhạc jazz Việt của anh Ngu Yên.  Chục khác là nhạc Pháp.  Nhiều nhất là nhạc Mỹ loại oldies.  Nhìn một cách khác, những bài nhạc “trẻ” của thời trước 75, cả Pháp lẫn Mỹ, xuất hiện nhiều nhất.  

Năm 2025 cũng đánh dấu một phong trào mới, phong trào nhạc “thông minh”, một loại “nhạc nhanh” tựa mì ăn liền.  Trong xã hội văn minh, hầu như hàng “nhanh” này rất hợp khẩu vị nhân gian.  Nhà hàng có McDonald, Wendy.  Áo quần thì có H&M, Zara…  Nay nhạc “nhanh” tràn ngập YouTube.  Và rất nhanh chóng, một số ca sĩ thật đã xông vào “đánh” luôn những tác phẩm nhanh đó vì nó được quá nhiều “thích”, may ra…

Thường thường hàng nhanh thì thiếu phẩm.  Nhạc nhanh thì như thế nào, chúng ta chưa định được vì chưa có đủ thời gian.  Theo thiển nghĩ, nhạc nhanh đa số được viết để tiêu khiển hơn là để đào sâu và tìm tòi cái gì đó của âm nhạc.  Trong cái khung đó, tôi không nghĩ có gì sâu sắc, và chắc chắn là không có gì mới lạ đả phá, vì AI chỉ biết dùng những thuật toán dựa trên triệu triệu mẫu và dữ liệu để tìm một mẫu số chung, nhất là mẫu số thông dụng để tạo nhiều “thích”.  Nói xong thì tôi lại phải tự chỉnh: chưa chắc nha.

Không biết tương lai nhanh chậm sẽ thế nao, nhưng để mở màn cho năm 2026, tôi mời bạn nghe một dịch phẩm jazz kinh điển Dream.  Bài nhạc này đã được anh Ngu Yên dịch từ lâu nhưng quên bẳng đi.  Lúc anh gửi qua điện thư, thì có hai tựa đề: , và Tôi Mơ.  Tôi có hỏi anh, thì chỉ nhận được chỉ thị vỏn vẹn hai chữ: tùy hỉ.  Bài nhạc này chính hiệu con nai… chậm nè.

Thân chúc các bằng hữu của KẻJazz một năm 2026 đầy tràn niềm vui và âm nhạc.

Tôi Mơ


Lúc xao xác tâm tư

Xóa phai những u tình

Nhìn bóng đời qua
Tan thành hơi khói thuốc
Gợi bao dĩ vãng
Nỗi niềm xưa thân ái

Hãy mơ
Giữa năm tháng ơ hờ

Thế thôi, ước mong chờ

Ai biết khi hết mơ
Đời may hay rủi
Hãy mơ



Hãy mơ với tôi

Dream (When You’re Feeling Blue)

Dream
When you're feeling blue
Dream
That's the thing to do

Just watch the smoke rings
Rise in the air
You'll find your share
Of memories there

So dream
When the day is through
Dream
And they might come true

Things never are
As bad as they same
So dream
Dream
Dream