Vì Cớ

Nhạc & lời: John Lennon & Paul McCarney
Lời Việt: Dục
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Graphics & Art: Dục

NT:  Tôi vẫn nhớ thời trung học, đọc bộ sách Giòng Sông Thanh Thủy của Nhất Linh, tôi thường mường tượng đến cái quán biên thùy nơi hò hẹn của Ngọc và Thanh, hai nhân vật chính trong truyện.  Nơi đây, bắt đầu những cuộc hành trình bí mật nhưng đầy hào hứng vì lý tưởng, vì đam mê quyết liệt.  Lúc làm KẻJazz, tôi vẫn luôn mong muốn trang mạng này là nơi gặp gỡ của những người yêu nhạc, nhất là nhạc jazz, từ muôn phương.  Một quán biên thùy cho những tâm hồn đầy đam mê bồng bột, những lý tưởng (cho dù thiếu thức tế), những tham vọng (chắc cũng thiếu thực tế luôn).
Nhưng cũng nhờ vậy mà chúng tôi đã làm quen được với Hồ Đắc Anh Thi, Ngô Nhật Trường, Châu Hạnh, Đức Phạm, Quý Anh, v.v…  Những gặp gỡ vẫn luôn gói ghém nhiều niềm vui vì thấy “quán” quy tụ thêm nhiều bằng hữu, nhiều quái kiệt.
Và Dục cũng như vậy.  Một ngày trong tháng sáu, anh đã gửi điện thư, kèm theo bản dịch ca khúc Nắng Hè như một món quà giao hữu.  Điện đàm qua lại, anh tiếp tục gửi thêm những lời ca khác.  Nhạc lạ có, nhạc quen có, nhưng đa số là những bài nhạc có trọng lượng.  Được biết thêm là anh ở trong ngành kiến trúc, và lẽ dĩ nhiên, có năng khiếu hội họa.  Nói một cách khác, anh là một quái khách đa tài.
Lúc Dục gửi Vì Cớ, tôi không dám chắc KẻJazz sẽ kham nỗi bài nhạc này của John Lennon.  Có lẽ vì bài nhạc nặng nét cổ điển, với phần choral rất… hùng dũng.  Lại nữa, tôi chẳng kiếm ra được nhạc bản (free), và nghĩ đến chuyện chuyển biên tôi hơi ớn (cũng giống bạn ngày nào).  Không ngờ bạn lại lặng lẽ gửi cho tôi bản hòa âm, kèm theo lời dặn dò: Tao phải đi xa, thâu gấp, nếu không thì phải đi… câu cá đó.
Thành thật cảm ơn Dục đã mang đến cho bạn bè KẻJazz một niềm hạnh phúc mới qua một nhạc phẩm mà chúng tôi không nghĩ đến, đã cống hiến một tác phẩm graphic thật độc đáo, và nhất là… KẻJazz khỏi phải đi câu tuần này.

LV: Mới nghe Because lần đầu tôi đã thấy thích kiểu làm nhạc ngược ngạo khác đời của John Lennon trong bài này. Cái hay là ở chỗ dù ngược ngạo khó chịu nhưng hát vẫn được không thấy cấn cái. Vì thế nên tôi thấy hứng để nhào vào bài nhạc này ngay dù hết sức bận rộn. Thêm nữa là bài viết rất ngắn, lại còn chấm dứt lưng lửng giữa đường nên không làm tôi mất giờ nhiều. Một phần nữa cũng rất quan trọng là lời Việt của Dục trơn tru theo đúng với nốt nhạc giúp cho việc hát theo xuông xẻ. Phải nhấn mạnh là tôi rất thích cách chuyển hợp âm “quái gở” của JL. Dù quái gở nhưng vẫn thấm thía.
Vì đi xa nên tôi mix hơi gấp chút. Có nhiều ý mới muốn thực hiện nhưng phải bỏ qua. Biết đâu sau sẽ trở lại bài này với một phiên bản khác…

Vì Cớ page

A...
Vì trái đất tròn xoáy vòng làm ta mơ mộng...
Vì cớ trời mây vòng xoáy...

A...
Vì gió trên ngàn thắp hàng lòng ta ngỡ ngàng ...
Vì cớ ngàn gió tìm đến...

A...
Tình yêu chớm tình yêu này,
Vì em đó tình yêu đầu...

Vì đám mây trời xám mầu, tình ta úa nhầu...
Vì cớ trời mây mầu xám...
A...
Because

Ah...
Because the world is round it turns me on
Because the world is round, ah...

Ah...
Because the wind is high it blows my mind
Because the wind is high, ah...

Ah...
Love is old, love is new,
Love is all, love is you...

Because the sky is blue, it makes me cry
Because the sky is blue, ah...
Ah...

Trưa Hè Nao, Có Anh Và Em

Nhạc: Eddie Barclay & Michel Legrand
Lời: Eddie Marnay
Lời Anh: Johnny Mercer
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Tôi nghĩ hình như một trong những triệu chứng dịch Covid là… chứng làm biếng và mất cảm hứng.  Nhớ trước đó, lúc nào KẻJazz cũng có sẵn 3 đến 4 bài nhạc trong queue chờ phát hành.  Nhưng nay, thì cứ như chữa lửa.  Bài vừa xong là, a lê hấp, đăng liền.  Mấy tuần trước phải kỳ kèo với Quý Anh thâu ngay trong tuần.  Tuần này thì phải mời bạn… ăn lại món cũ, tuy gia vị có thay đổi…

Tuy nói như vậy, nhưng đây là một ca khúc tôi vẫn rất thích, vì cái nét nhẹ nhàng đầy thi vi của nó.  Những hình ảnh đẹp như một cuốn phim lãng mạn mà ngày xưa tôi vẫn thường trốn học đi xem.  Tôi chắc bạn cũng có những… kỷ niệm êm đềm như vậy khi làm hòa âm phối khí.

Và hy vọng trong vài tuần kế tiếp, bạn lấy lại được phong độ để KẻJazz có thể tiếp tục bước vào năm thứ 5 của cuộc chơi này, với nhiều nhạc phẩm mới lạ hoặc những ca khúc quen thuộc của một thời được bạn hòa âm theo hướng mới.

LV: Không hiểu là không hứng hay làm biếng nhưng dạo sau này không tĩnh tâm để làm bài mới.  Thôi thì quay lại điểm sửa những bài cũ vậy. Tôi làm việc không theo bài bản gì hết nên nhiều lúc quay lại bài cũ cũng có lúc ngạc nhiên không nhớ cũng không hiểu sao mình lại làm như vậy(?).  Đôi lúc cũng có hứng nảy ra ý mới làm lại theo kiểu khác.  Bởi vậy sau này có một loạt những bài tôi trở lại với kiểu chơi khác.  Như vậy cũng ít việc cho tôi đi chút.  Nhất là khi tôi đang trong quá trình chuyển đổi tất cả những bài đã làm từ format của máy cũ qua máy mới, software mới để cải thiện chất lượng âm thanh.  Hứa hẹn sẽ có nhiều bài dưới dạng “rượu cũ bình mới”.  Mong người nghe đón nhận.

 

Trưa Hè Nao, Có Anh và Em page

Anh nhớ trưa hè nao, có anh và em kề vai.
Chúng ta dừng chân mãi mê trước hiên nhà ai,
Ngắm bao chùm hoa forget-me-not thật xanh
Nắm trong tay em mềm.

Anh nhớ trưa hè nao giống như buổi trưa hè nay.
Tiếng em cười vang khiến cho hồn anh ngợp say,
Với bao nụ hôn lén trao trong quán cà-phê.

Ôi, cánh môi hồng em khẽ run, ngọt hơi tình yêu,
Khiến cho lòng anh xốn xang, hạnh phúc tràn dâng,
Ví như mùa xuân chốn Paris đã về đây. Bao đắm say!

Em biết không? Mùa đông giá băng, đường phố quạnh hiu.
Lũ chim bồ câu cũng theo em đi về đâu.
Để riêng mình anh lắng nghe hồi chuông chiều rơi,
Tiếc thương ngày nao hứa yêu nhau mãi ngàn sau.
Once Upon a Summertime

Once upon a summertime, if you recall,
We stopped beside a little flower stall.
A bunch of bright forget-me-nots was all 
You'd ever let me buy you.

Once upon a summertime just like today,
We laughed the happy afternoon away
And stole a kiss at every street cafe.

You were sweeter than the blossoms on the tree.
I was as proud as any man could be,
As if the mayor had offered me the key to Paris.

Now another winter time has come and gone.
The pigeons feeding in the square have flown.
But I remember when the vespers chimed,
You loved me once upon a summertime.