Khi Không Còn Em

Nhạc: Hoagy Carmichael
Phổ thơ: Jane Brown Thompson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Một trong những dự tính của tôi là trở lại để remix những nhạc phẩm đã thực hiện bằng hệ thống mới. Muốn làm nhưng chần chừ mãi vì … ngại. Nhiều bài, nhiều việc quá! Nhất là thời giờ luôn hạn hẹp. Nhưng dù thế nào thì việc cần làm cũng phải đến vì thỉnh thoảng hứng bất chợt tôi cũng mang bài cũ ra mix lại. Chỉ có điều là khi nghe lại bài cũ đã làm tôi thường lại nảy ra ý mới. Thành ra việc đẻ thêm việc: vừa remix bài cũ lại vừa hoà lại bài theo kiểu mới. Tuy nhiên có như vậy thì tôi mới hứng mà xử lý bài cũ. Những bài cũ sẽ có phiên bản thứ 2.

Bài Khi Không Còn Em này là một trong những bài đầu tiên của Kejazz trong tháng 7 năm 2016. Lúc trước bạn đã hát theo kiểu jazz standard. Lần này tôi xử lý nó với một tinh thần khá khật khiễng, buông thả, hoàn toàn khác với cách trình bày du dương của bạn trước đây. Bạn thắc mắc lạ tai với tiếng búng tay tôi dùng làm cho nền cho bài nhạc buồn này. Chủ ý của tôi những tiếng búng tay này được dùng để tạo nên nét mỉa mai, diễu cợt. Giống như tựa để của nguyên bản tiếng Anh.

NT: Thật vậy, khi tôi nghe bản draft, tiếng búng tay đã làm tôi hơi ngơ ngác. Tôi đã hỏi bạn: có ai đang buồn rầu than thở mà cứ búng tay tong-tóc bao giờ? Bây giờ nghe bạn giải thì mới hiểu ra “manh tâm” của bạn. Tôi cũng công nhận có phần mỉa mai thật, nhưng ở đây, tác giả chỉ mỉa mai với chính mình thôi mà.

Nhưng sao đi nữa, tôi vẫn rất thích phiên bản “mỉa mai” của bạn. Ở đây, cái thất tình có gì rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng. Giọng hát bè dường như nhắc nhở người nghe đến nhiều góc cạnh, nhiều tầng lớp trong nỗi niềm của tác giả. Hay là nỗi lòng của chính bạn. Ai mà biết đấy!

Khi Không Còn Em

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi cơn mưa rơi
Nhẹ nhàng từng giọt trong anh như khơi dậy lòng cuồng điên mơ em trong tay say đắm
Vẫn biết âm thầm 
Mặc dù bao lâu nay không em, anh đâu còn mong ước

Lâu nay anh đã quên em như anh muốn
Thật đấy, lâu rồi
Ngoại trừ khi nghe tên em
Giọng cười ai sao nghe ra như quen
Mặc dù bao lâu nay xem như anh đã quên

Khao khát chờ, sao ta quá dại khờ
Vì lòng còn tin nay ta chẳng còn say mê
Ôi hết rồi, người xưa quá xa xôi
Đừng tìm lại chi cho ta thêm cay đắng

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi đêm xuân rơi
Dặn thầm thôi không mơ chi xa xôi
Để rồi con tim trong anh chắc sẽ vỡ đôi

I Get Along Without You Very Well (Except Sometimes)

I get along without you very well
Of course I do
Except when soft rains fall
And drip from leaves, then I recall
The thrill of being sheltered in your arms.
Of course, I do
But I get along without you very well

I've forgotten you just like I should
Of course I have
Except to hear your name
Or someone's laugh that is the same
But I've forgotten you just like I should

What a guy, what a fool am I
To think my breaking heart could kid the moon
What's in store? Should I phone once more?
No, it's best that I stick to my tune

I get along without you very well
Of course I do
Except perhaps in Spring
But I should never think of Spring
For that would surely break my heart in two

Mơ Mòng

Nhạc: Hoagy Carmichael
Lời: Mitchell Parish
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Vào năm 1927 khi Hoagy Carmichael mới viết xong ca khúc này, ông đã đặt tựa là Star Dust, một từ ngữ chưa mang ý nghĩa gì. Khi hỏi, ông chỉ trả lời: Đây là một ca khúc về một ca khúc dành cho tình yêu. Từ khi lời nhạc đươc viết vào năm 1929, từ ngữ này đã khoác lên một ý niệm rõ rệt hơn: xúc cảm mơ màng lãng mạn, theo lời ca nói về niềm an ủi khi được mơ về người yêu sau khi cuộc tình đã tan vỡ. Khi không được ở bên cạnh người yêu, thì ít ra còn được… mơ về người ấy.

Sau bao năm tháng, hai chữ Star Dust dần dà đã nhập lại thành Stardust. Thỉnh thoảng, có người cũng gọi là Stardust Memory, có lẽ vì đã lẫn lộn với tựa đề một cuốn sách về người nhạc sĩ này.

Nhưng có lẽ một định nghĩa khoa học là thú vị nhất đối với tôi: những tia sáng lấp lánh hiếm thấy khi một ngôi sao sắp chết, như hơi thở cuối cùng trước khi bị hút vào hố đen (black hole).  Một điều gì đó nghe thật buồn, thật đẹp, thật… lãng mạn.

LV: Nghe Natalie Cole hát bài này tôi cảm thấy như mình trở lại những ngày xưa lắm với những bài nhạc tình êm dịu lả lướt.  Nhưng bạn chọn bài này theo tôi không phải là một bài dễ hát. Tôi đã có nhận xét là chỉ NC làm cho bài nghe êm ả với tiếng hát lụa là của bà.  Những ca sĩ khác không cho tôi cảm giác thuyết phục đó. Giai điệu bài Stardust này không dễ hát với quá nhiều chuyển hóa của hợp âm.  Người hát không vững sẽ dễ bị lạc nốt.  Thêm vào nữa là đoạn đầu ad lib cần phải được xử lý sao cho trôi chảy.  Khó cho người hát và cũng khó cho tôi phải hòa âm trước nữa.  Hy vọng người nghe sẽ thông cảm cho kẻ thực hiện vì những khó khăn này.

Mơ Mòng page

Rồi bây giờ đây, hoàng hôn thâm tím chân trời 
Cánh đồng xanh ngát trong tim mờ rồi 
Nhìn lên thấy trời kia, sáng những vì sao cũ 
Vẫn còn luôn nhắc hoài tháng năm xa nhau 
Người hỡi, vì đâu lạc bước về nơi phương nào 
Câu nhạc ngày đó vẫn chưa nguôi dần 
Dẫu lòng ta giờ vương chút hương thừa chiêm bao 
Câu hát tình yêu làm ta ngậm ngùi

Nhiều khi đâu biết sao trong đêm dài 
Hồn nghe trống vắng
Lắng theo khúc ca buồn
Giây tơ trầm buông
Giăng kín cơn mơ mòng
Em sẽ bên ta giống như thuở nào
Khi tình dâng men say
Và nụ hôn nồng nàn thêm vần thơ
Nhưng đã quá xa xôi rồi
Giờ đây chỉ còn niềm ủi an
Được nghe câu hát một thời đắm say

Vườn khuya nơi góc chân tường
Nhìn sao lấp lánh
Có em yêu trong lòng
Chim đêm nỉ non
Bao khúc ca hoang đường
Gợi giấc mơ hoa có hương ngát nồng
Dẫu là giấc mơ thôi
Lòng ta ngạt ngào hương nhớ nhung
Câu hát yêu thương ngày xưa
Vương vấn nghìn thu hình bóng một người 
Stardust

And now the purple dusk of twilight time 
Steals across the meadows of my heart
High up in the sky the little stars climb
Always reminding me that we're apart
You wander down the lane and far away
Leaving me a song that will not die
Love is now the stardust of yesterday
The music of the years gone by

Sometimes I wonder how I spend
The lonely nights
Dreaming of a song
The melody haunts my reverie
And I am once again with you
When our love was new
And each kiss an inspiration
But that was long ago
And now my consolation
Is in the stardust of a song

Besides the garden wall
When stars are bright
You are in my arms
The nightingale tells his fairytale
Of paradise, where roses grew
Though I dream in vain
In my heart it will remain
My stardust melody
The memory of love's refrain
%d bloggers like this: