Thương Nhớ Trong Mưa

• Nguyên tác: The End of the World
• Nhạc: Arthus Kent
• Lời: Sylvia Dee 
• Lời Việt: Trường Kỳ
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

LV: Bạn hỏi tôi: “Tại sao cắc cớ chọn làm bài này?” Tôi trả lời: “Tại sao không?”. Cũng giống như tôi đoán trước là bạn không kết bài này cho lắm. Bạn cho là bài này khá tầm thường từ câu từ cho đến giai điệu. Nói một cách khác đây là một bài nhạc “sến” của Mỹ. Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn với quan điểm này. Bài nhạc quá phổ thông, lời nhạc mùi mẫn, sướt mướt nhưng không có gì thâm sâu; giai điệu quen thuộc, dễ nghe, dễ nhớ. Đúng như nhạc “sến” Việt Nam! Thế nhưng, mấy chục năm trước, tôi và bạn, cùng với biết bao nhiêu người đồng trang lứa, đã nghe đi nghe lại những bài như thế này từ tape nhạc “Tình Ca Nhạc Trẻ”. Té ra là “gu” nhạc của mình ngày xưa cũng “sên sến” ! Bởi vậy mới thấy rõ là những thẩm định về nhạc của chúng ta đã thay đổi nhiều với thời gian. Càng tích lũy trải nghiệm nhiều thì lại càng khó tính, khó hài lòng… Nhưng riêng tôi thì vẫn thích bài này. Nhạc sến Việt còn hát ra rả thì nhạc sến có sao đâu! Dù là tiếng hát Skeeter Davis hay Cathy Huệ đều gợi lên cho tôi kỷ niệm của những tháng năm đầy mơ mộng xa xưa đó….

Thương Nhớ Trong Mưa

Có lúc tâm hồn sao thấy ơ thờ
đâu ai mong chờ mà ước mơ
còn chăng đây mùi hương cũ bóng hình xưa
em đã ra đi khi trời giăng mưa

Có lúc tâm hồn sao thấy u sầu
dung nhan yêu kiều ôi thấy đâu
nụ hôn xưa làn môi cũ đã chìm sâu
theo gót em đi xa vời đã lâu

âm thầm ngồi đây trong bâng khuâng
nghe buốt giá dâng tràn
ngoài kia trời mưa buồn rơi như khóc thầm
mưa xót xa dùm ai
và mưa nhớ thương về ai
nghe tiếng mưa rơi đau buồn không phai

Có lúc tâm hồn cay đắng dâng tràn
như muôn cung đàn buông tiếng than
lòng chôn sâu lời thương nhớ đã mờ tan
mong cố quên bao đau buồn thế gian..

The End of the World

Why does the sun go on shining?
Why does the sea rush to shore?
Don't they know it's the end of the world?
'Cause you don't love me any more

Why do the birds go on singing?
Why do the stars glow above?
Don't they know it's the end of the world?
It ended when I lost your love

I wake-up in the morning, and I wonder
Why everything's the same as it was
I can't understand, no, I can't understand
How life goes on the way it does

Why does my heart go on beating?
Why do these eyes of mine cry?
Don't they know it's the end of the world?
It ended when you said, "Good-bye"

Em Chị

• Nhạc & lời: Ngu Yên
• Trình bày:  Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm & final mix: Studio LGN
• Photo & graphics: MarcMarc

Em Chị là một ca khúc tôi thích hát nghêu ngao mỗi khi thấy lòng buồn bã. Nhất là những buổi chiều mây xám như phết tro trên trời. Tôi thường nhớ lại Nha Trang và nhớ một người chị, như một người ngồi học dưới đèn đường nhìn lên cửa sổ nhà ai, thấy ai, thấy quen, rồi thương nhớ mơ mòng. Rồi người học trò đi học xa, rời bỏ thành phố. Bỗng dưng có ý nghĩ, chị ấy sẽ nhớ đến mình, sẽ buồn, sẽ chờ đợi, dù chưa quen. Và bài hát bắt đầu từ: “Mai em đi theo gió cho chị buồn trằn trọc đêm khuya…. Em xa rồi chị biết thương ai…” Cái tưởng tượng thật ghê gớm. Nó bắt ép người chị phải yêu thương dù không biết đang yêu ai: “Em mang theo đôi mắt cho chị nhìn cuộc đời âm u. Em mang theo câu hát cho chị chờ nghẹn ngào tháng ngày…”  Rồi bài hát lai vãng một thời gian khá lâu, cho đến khi tôi quen biết hai người bạn gái, hai nghệ sĩ đáng yêu, mối tình họ yêu nhau khiến tôi suy nghĩ, chạnh lòng, phần điệp khúc ra đời với ẩn dụ cành hoa gãy sau vườn nhà. Nơi nhà thơ Cao Đông Khánh đeo đuổi một trong hai cô bạn mà không biết cô không yêu đàn ông. Lẽ ra, tôi nên viết cái tát tai từ chối vào bài nhạc nhưng e rằng vẻ lãng mạn sẽ bỏ đi nên chọn cành hoa gãy viết thế. Tôi viết câu nhạc này cho Khánh: “Rồi mai này khi cành hoa gãy, em phương xa có giữ kỷ niệm, một mùi hương quen… Đêm xa nhau, còn giọt nước mắt, lau vội vã, quay lưng…

Giờ đây, Khánh đã qua đời khá lâu, hai người bạn gái biệt tích, mấy mươi năm rồi, chỉ còn bài hát để nghêu ngao mỗi khi nhớ lại một thời. Một trong số hiểm họa làm người là tính lãng mạn, tuy nhiên, nó mang lại những niềm vui cuồng nhiệt của những ngày phù phiếm. Sau đó, thỉnh thoảng nó quay trở về, mang theo chút êm đềm, cảm động, tiêng tiếc, “ Bao lâu em không đến, đau lòng chị hát, con tim vụt bay, theo gió…”

Chuyện ngồi học dưới cột đèn đã hơn 50 năm. Chuyện của Khánh của hai em đã hơn 20 năm. Chuyện bây giờ ngồi viết, hát lẩm nhẩm, kéo dài 70 năm. Đời người thật khô cằn nếu không có lãng mạn.

Ngu Yên

Em Chị

Mai em đi theo gió 
Cho chị buồn trằn trọc đêm khuya
Mai em đi theo nắng
Cho chị chờ vàng vọt nắng về
Mai em đi theo mây
Mây theo mưa
Ướt tóc chị đứng chờ mưa
Em xa rồi, chị biết thương ai?

Em mang theo đôi mắt
Cho chị nhìn cuộc đời âm u
Em mang theo câu hát
Cho chị chờ nghẹn ngào tháng ngày
Em mang em đi mất
Quên ngày vui cũ
Quên người mong nhớ giữa xuân phai…

Vườn sau nhà có cành hoa nở
Ngày em đi, hoa héo đưa người
Chị hái vào giấu trong giấc mơ
Hoa thao thức, giấc mơ phai

Rồi mai này, khi cành hoa gãy
Em phương xa có giữ kỷ niệm
Một mùi hương quen?

Đêm xa nhau, còn giọt nước mắt
Lau vội vã quay lưng

Bao lâu em theo nắng
Cho đời chị nhạt nhòa mưa rơi
Bao lâu em xa vắng
Cho tình chị dần dà héo mòn
Bao lâu em không đến
Đau lòng chị hát, con tim vụt bay theo gió
Bao lâu em không đến
Đau lòng chị hát
Đêm đêm chị hát
Tiếng hát vụt lên như khóc…