Lỗi Điệu

Nguyên tác: Desafinado
Nhạc: Antonio Carlos Jobim
Lời: Newton Mendonça
Bản Anh: Slightly Out Of Tune
Lời Anh: Jon Hendricks & Jessie Cavanaugh
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Nhạc của Antonio Jobin chẳng có bài nào dễ.  Nhạc phẩm Desafinado này cũng không ngoại lệ.  Tôi biết bạn đã hăm he dịch bài này từ lâu.  Dạo trước tôi cũng có bàn với Anh Thi (nữ hoàng bossa nova tại đất Sài Thành) về Desafinado như một bài sẽ thực hiện, cô cũng nói thôi đi! Tôi biết bài khó thật.  Khó dịch, khó hát. Nhưng nghe thì thật hấp dẫn.  Thôi thì đợi vậy…

Cho đến khi bạn gửi tôi bản dịch tựa là Lạc Điệu, mừng quá!  Tôi chỉ đề nghị sửa thành Lỗi Điệu vì hai chữ có dấu nặng nằm cạnh nhau thật khó hát.  Biết là bài khó hát nhưng khi thực hiện nó thì mới biết khó hát tới chừng nào.  Dĩ nhiên đánh khó thì đã chấp nhận rồi nhưng hát bài này thật là chật vật.  Có những đoạn tôi phải thâu đi thâu lại mấy mươi lần, cho đến vài bữa sau vẫn thấy không xong phải thâu lại. Cái khó của nhạc Jobim không chỉ ở vào những chuyển thể khó đoán trong giai điệu, mà còn nằm trong cách bỏ câu, bỏ nhịp thật khó khăn. Thêm vào đó tôi lại còn phải làm sao cho lời dịch qua tiếng Việt được hát trơn tru, thuận nhĩ với giai điệu hóc búa này. Thật là một thử thách đáng kể. Phải thở phào nhẹ nhõm khi hoàn tất bài này. Chỉ không biết là người nghe có thấy tôi bị “lỗi điệu” trong nhạc phẩm Lỗi Điệu này không?

NT: Tôi nhớ bạn có nói với tôi về nhạc phẩm này một hai lần. Tôi phải “ngâm tôm” vì lẽ, như bạn nói, giai điệu quá hóc búa. Nghe tới, nghe lui, tôi vẫn không ghi nhớ được bài nhạc. Đã không nhớ kỹ giai điệu thì khó mà nghĩ sao cho ra lời.
Nhưng bạn đã xử lý bài nhạc thật tài tình. Tôi nghe bạn hát nhịp chỏi êm ái như lụa. Giọng bạn trong như ánh nắng Brazil. Tiếng đàn trống nhộn nhịp như ngày hội. Bản nhạc thật vui tươi lại che dấu một câu chuyện tình buồn. Đây chắc cũng là một nét đặc thù của nhạc Brazil, khác hẳn với nhạc Việt. Một bài nhạc tình buồn Việt Nam thì, ôi thôi, that là áo não.

Lỗi Điệu

Vì tình yêu giống như câu nhạc kia bất tận cùng
Ngàn thi nhân bấy lâu vẫn ca tụng khúc lạ lùng
Một tấu ca rất lả lướt dưới trăng thu ngời sáng thêm đa tình
Cớ sao giai điệu của đôi ta lạc lõng một mình

Ngày nao môi hôn em đã làm cơn sốt tuyệt vời
Giờ đây ca khúc xưa hết còn lộng lẫy thật rồi
Giống như em giờ đã quên đi lời hát ngày nao
Theo bossa nova làm (tim) ta lao đao

Khi xưa bên nhau tim ta reo cùng nhịp không hề sai
Giờ đây nghe sao quá khác xa
Vần trong câu nghe như đã thay
Vì em lỡ quên mất đi giai điệu đôi ta thuở nao nồng say
Giờ xem như câu em hát khi tim đã hư hại rồi

Thì xin em hãy cho tim đập nhịp của ngày nào
Và xin cất tiếng ca giao hòa câu hát mê say tình đầu
Ao ước đôi ta thêm mãi du dương trong tấu nhạc yêu
Là khi anh thôi lo âu cho nhau vì đôi con tim ta say sưa bao đắm sâu
Và em thôi không sai khi em bên anh
Khi cùng anh phút hoan ca

Slightly Out Of Tune

Love is like a never ending melody,
Poets have compared it to a symphony,
A symphony conducted by the lighting of the moon,
But our song of love is slightly out of tune

Once your kisses raised me to a fever pitch,
Now the orchestration doesn't seem so rich,
Seems to me you've changed the tune we used to sing,
Like the bossa nova love should swing

We used to harmonize two souls in perfect time,
Now the song is different
And the words don't even rhyme,
'Cause you forgot the melody our hearts would always croon,
And so what good's a heart that's slightly out of tune?

Tune your heart with mine the way it used to be,
Join with me in harmony and sing a song of love,
We're bound to get in tune again before too long,
There'll be no Desafinado when your heart belongs to me completely
Then you won't be slightly out of tune
You'll sing along with me!

Chờ Đợi Em

Nhạc & lời: Dino Olivieri
Lời Ý: Nino Rastelli
Lời Pháp: Louis Poterat
Lời Việt: Ngô Nhật Trường & Lê Vũ
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

NT:  Ca khúc J’attendrai là một nhạc phẩm Pháp nổi tiếng trong thời chiến tranh thế giới lần thứ hai, vì lời ca chứa đầy niềm hy vọng và chờ mong.  Tương truyền rằng nguyên tác của Ý được viết từ cảm hứng khi nghe phần Humming Chorus của vở opera Madame Butterfly, mang tựa đề Tornerai (Anh Sẽ Trở Về).
Giai điệu của nhạc phẩm này thật ra không có gì là cầu kỳ.  Lời ca cũng vậy, thật giản dị trong sáng và dễ cảm, dễ nhớ, dễ… hát theo.  Có lẽ vì thế mà đã dễ dàng trở thành phổ thông, nhất là trong thời điểm chiến tranh khốc liệt, những trò giải trí bình thường bỗng nhiên thành xa xí phẩm.  Nhưng hát thì chẳng… tốn kém gì ai.
Ngô Nhật Trường đã chuyển dịch ca khúc này từ Pháp ngữ, và bạn đã khéo léo hoán đổi đôi chỗ cho thêm hài hòa cũng như giàn dựng một hòa âm mang rất nhiều nét jazz Pháp cổ điển.  Nghe xong, tôi cũng cảm thấy bùi ngùi, nhớ đến một thời chiến tranh trên quê hương mình, và nghĩ đến một Ngô Nhật Trường đang chờ đợi cô… chiến sĩ nào sắp trở về với anh ta.

LV: Tôi chưa từng nghe nhạc phẩm này.  Lần đầu nghe đã cho tôi nghĩ ngay đến Paris với tiếng nhạc accordion hòa với tiếng đàn guitar dập dình đâu đó… Thế là tôi quyết định phải có tiếng guitar thùng đệm theo phong cách gypsy jazz để mang lại không gian của trời Tây.  Làm xong bài, gửi bản nháp cho NNT để thâu thanh.  Khi ráp lại với giọng hát NNT thâu từ bên bờ kia Thái Bình Dương, thoạt tiên tôi nghĩ là sẽ chỉ cần đánh thêm phần guitar thùng ở đoạn giữa để hoàn tất bài.  Thế nhưng đánh đi, đánh lại mãi không xong.  Đánh không ra hồn! Không làm sao tạo ra được cái hồn của gypsy jazz.  Tôi dự tính có lẽ phải mất cả tháng để tập đánh 8 measures theo cách chơi đặc biệt này.  May sao trong lúc tìm kiếm, tôi moi ra được một số loop nhạc với tiếng fiddle.  Ráp tới, ráp lui cuối cùng cũng có được đoạn giữa cho bài.  Phew!

Chờ Đợi Em

Hoa kia đã héo úa
Ánh lửa đã tàn 
Chợt mịt mù bóng tối
Hết lối địa đàng
Réo rắc chuông đồng hồ
Gõ tiếng khắc khoải
Anh nghe đâu đây chừng bước em
Bay đi theo gió cuốn 
Tiếng nói xa xăm
Lặng nhìn ngoài hiên khuya
Đợi chờ ngóng trông
Ôi sao vô vọng
Còn ai tìm đến

Chờ đợi em
Anh ngóng trông em yêu bao ngày đêm cô liêu
Tìm bóng em
Nguyện chờ mãi
Khi cánh chim đã khuất xa nơi núi cao thâm u
Tìm lãng quên
Thời gian thoáng mất hút
Vang vọng tiếng than sầu úa 
Trong tim này nặng nề
Dù thế nao
Lòng vẫn luôn đợi chờ em

J'attendrai

Les fleurs pâlissent
Le feu s'éteint
L'ombre se glisse
Dans le jardin
L'horloge tisse
Des sons très las
Je crois entendre ton pas
Le vent m'apporte
Des bruits lointains
Guettant ma porte 
J'écoute en vain
Hélas, plus rien
Plus rien ne vient

J'attendrai
Le jour et la nuit j'attendrai toujours
Ton retour
J'attendrai
Car l'oiseau qui s'enfuit vient chercher l'oubli
Dans son nid
Le temps passe et court
En battant tristement
Dans mon cœur si lourd
Et pourtant
J'attendrai ton retour