Hơi Nhói Đau

Nhạc & lời: Elvis Costello
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final Mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Bạn đưa cho tôi khá nhiều bài bạn đã dịch để thực hiện.  Thỉnh thoảng tôi vẫn trở lại với những bài này để đọc lời dịch và bản chính, hy vọng tìm thấy chút ngẫu hứng nào đó để giúp cho tôi bắt đầu được.  Khi nghe và đọc lại bài này tôi chợt thấy có chút cảm thông với tâm tình nhói đau trong giai điệu blues này.  Tôi biết tôi ngâm bài này khá lâu.  Tôi rất ngần ngại khi phải thực hiện nhạc do Diana Krall hát.  Cách hòa âm và diễn tả của người ca sĩ/nhạc sĩ này khó theo được.  Hầu như phải dựa vào cảm giác, tâm tình của mình trong một khuôn mẫu khá mơ hồ để dàn dựng bài.
Tuy nhiên bỗng sao bản dịch của bạn như níu kéo tôi tiếp tục.  Có đôi lúc tôi cảm thấy chút xa lạ với câu từ bạn xử dụng nhưng điều gì đó trong cái toàn bộ mơ hồ này vẫn thúc đẩy tôi hoàn thành bài nhạc.  Có lẽ cái tôi cảm cũng giống như cái mơ hồ hơi nhói đau đó chăng? Giống như tiếng hát mỵ hoặc, vô định của Diana Krall.  Nhói đau này như có như không.

NT: Trong những ca sĩ hát bài này, có lẽ người tôi thích nhất là Chet Baker. Ông hát bài này khi đã về chiều, lúc đã quá thời. Giọng ông đã mất đi chất tươi. Nhưng có cái gì đó rất là cay đắng trong chất nhừa nhựa. Trong một buổi trình diễn ở Nhật, ông đã hát sau một phần intro buồn thảm và dài ngoằn. Rồi ông cất tiếng. Rồi chấm dứt. Âm vang vẫn vương vất.
Có lẽ từ ấn tượng đó đã nảy sinh ra câu hơi nhói đau.
Cũng như bạn, tôi thích cái mơ màng nhoi nhói trong lời nhạc. Ngay trong nguyên tác, ta thấy có ba nhân vật. Nhưng hình ảnh gán ghép đã tạo nên một nét lập thể kích thích trí tưởng tượng của người nghe. Ai hứa? Ai khóc? Ai đứng đó?
Vào tuổi già, hình như theo mắt mờ, trí nhớ lãng đãng, cái đau buồn nó cũng thành hơi phiên phiến và khó hiểu, bạn nhỉ.

Hơi Nhói Đau 

Như cơn đau
Sao giống như đôi ta hằng trong bao lâu
Ai có đây nhưng sao gần giống vậy thôi
Giống thôi
Điều em (đã) hứa bằng ánh mắt xanh xao gầy như trên mi ai đây
 Cớ sao nay rưng rưng khóc âm thầm

Nhói từng cơn
Còn đang bám theo thảm họa này mình anh thôi
Gọi anh kẻ ngu si chỉ vì cố níu kéo cả đời

Như cơn đau
Giông giống ta đưa tay chạm hờ nơi đâu đây
Nơi giấu chôn trong tim điều chẳng đổi thay
Chẳng thay
Nào phải đâu dứt khoát là mất hết bao tuyệt vời, tuy ta càng thêm hư hao
Biết bao đôi nhân tình vẫn sống bất hạnh
Hơi giống anh
Hơi giống em
Hơi nhói đau

Almost Blue

Almost blue
Almost doing things we used to do
There's a girl here and she's almost you
Almost
All the things that you promised with your eyes
I see in hers too
Now your eyes are red from crying

Almost blue
Flirting with this disaster became me
It named me as the fool who only aimed to be

Almost blue
It's almost touching it will almost do
There is part of me that's always true...always
Not all good things come to an end now it is only a chosen few
I've seen such an unhappy couple
Almost me
Almost you
Almost blue

Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi

Nhạc & lời: Herrman Hupfeld 
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Propperfoto
Graphics: MarcMarc

NT: Trong lịch sử điện ảnh Hollywood, một vài chuyện phim làm bài nhạc phim trở thành bất tử. Tôi cứ nhớ hoài cảnh cô đào Ingrid Bergman, vai Ilsa trong phim Casablanca, đã yêu cầu Sam, do nhạc sĩ Arthur Wilson, đàn bài As Time Goes By. Phim trắng đen. Cảnh phim đẫm lệ. Chuyện tình ngang trái. Giai điệu ray rức. Ngần ấy đã ghi sâu vào tâm khảm trong một đêm không ngủ. Thỉnh thoảng, bất chợt nghe lại đoạn nhạc này, lòng tôi vẫn cứ thấy bâng khuâng.

LV: Tôi vẫn thường nghe người ta nói về cuốn phim này như một trong những phim cũ bắt buộc phải xem.  Nhưng chẳng hiểu sao tôi thật làm biếng xem phim xưa, nhất là những phim đen trắng.   Hơn nữa tôi  hơi sờ sợ những phim đẫm lệ, sướt mướt.  Vì thế dù biết là phải xem, tôi luôn tránh nó.  Nhưng cái cảm giác bâng khuâng khi nghe nhạc phẩm này cũng đủ cho tôi cảm nhận được cuốn phim này ướt át như thế nào.

NT: Lần này, Ngô Nhật Trường “thủ lãnh” vai Sam, lại ngầy ngật hát lời Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi. Anh say sưa quá, quên mất cả lời tôi viết “và ta cần nhau, vì tri âm cần tri kỷ” dịch thoát từ nguyên tác tiếng Anh “Woman needs man, and man must have his mate”. Nhưng anh hát thế nào, tôi nghe vẫn “phê”. Thôi thì tri kỷ phải đành hẹn lại.

LV: Xin bạn đừng trách NNT đổi lời hát của bạn viết.  Tôi mới chính là thủ phạm sửa lời!  Dĩ nhiên bạn đã biết là tôi hay chỉnh sửa lời dịch của bạn để hát cho đúng theo âm vận của bài nhạc với cách tôi hát làm mẫu.  Khi đến đoạn đó thì tôi không biết làm sao hát được câu bạn viết theo nốt nhạc tôi biết, vì thế tôi đành mập mờ cho câu khác vào để hát cho xong bài mẫu.  Quên mất là khi gửi bài cho người hát thì lại không dặn dò chi nên người hát cứ theo bài mẫu mà “đục”.  Thành ra là lỗi của tôi mọi đàng, mong bạn tha thứ cho!  Cứ xem như thay vì “poetic license” thì đây là “musical license” của tôi.  Xin hẹn tri kỷ lại bạn nhé.

Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi

Xin mãi ghi trong lòng thôi
Nồng ấm kia như bờ môi
Buồn nhớ lên mi tràn dâng
Điều ấy xưa nay tựa như lẽ thường
Theo thời gian trôi

Câu nói trên môi tình nhân
Rằng mãi yêu nhau nghìn năm
Điều ấy vẫn không hề thay
Không thiết tương lai dạt trôi hướng nào
Vẫn hoài muôn đời

Tình ca và trăng sao
Mãi mãi không đổi thay
Tình yêu đầy đam mê
Đau đớn khi hờn ghen
Và ta cần nhau
Vì tri âm cần tri kỷ
Thế nhân đâu xa lạ gì

Sử sách vẫn ghi chuyện xưa
Tình ái dấy câu được thua
Đầu mối bao phen tử sinh
Vì thế gian luôn cần thêm nhân tình
Vẫn hoài muôn đời

As Time Goes By

You must remember this
A kiss is still a kiss
A sigh is just a sigh
The fundamental things apply
As time goes by

And when two lovers woo
They still say, I love you
On that you can rely
No matter what the future brings
As time goes by

Moonlight and love songs 
Never out of date
Hearts full of passion
Jealousy and hate
Woman needs man
And man must have his mate
That no one can deny

It's still the same old story
A fight for love and glory
A case of do or die
The world will always welcome lovers
As time goes by

Nàng Ipanema

Nhạc: Antônio Carlos Jobim
Lời: Vinicius de Moraes
Lời Anh: Norman Gimbel
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Khi KeJazz được vài tháng tuổi đời thì nhóm được Hồ Đắc Anh Thi (AT) liên lạc, cô cho biết là những bài bạn đã chọn và thực hiên cho đến lúc đó đều là những bài cô thích.  Tôi đâu có nghĩ rằng như vậy là thỉnh thoảng KeJazz sẽ thực hiện trở lại những bài đó qua giọng hát của AT. Thế nhưng với tiếng hát AT thì KeJazz có lý do để quay về những nhạc phẩm đó với một cách nhìn mới vừa thật kỳ thú, vừa thật thử thách.  Một trong những nhạc sĩ nổi tiếng mà AT và KeJazz thật ưa chuộng là Antônio Carlos Jobim.  Vì thế việc trở lại những nhạc phẩm ông viết để thực hiện với tiếng hát AT là chuyện tất nhiên.  Lần trước AT đã thực hiện Im Lặng Đêm Trời Sao (Quiet Night of Quiet Stars) lần thứ hai cho KeJazz.  Lần này cô mang Nàng Ipanema (The Girl from Ipanema) trở lại cho quí thính giả KeJazz.

NT: Cách đây khá lâu, bạn có nhờ Ngô Nhật Trường giúp phỏng vấn một loạt các bạn đã đóng góp trong chương trình KẻJazz trong bao lâu nay. Kỳ này, Hồ Đắc Anh Thi lại đến với chương trình sau một thời gian vắng bóng, tưởng không còn dịp nào tốt hơn để giới thiệu AT qua bài viết của NNT:

Anh Thi – kẻ của jazz

Hồ Đắc Anh Thi có lẽ là người phụ nữ duy nhất tôi từng quen biết có một tình yêu say đắm với jazz. Cô ăn cũng jazz, uống cũng jazz, cà phê cũng jazz, ngủ cũng jazz (cái này là tôi đoán vậy, vì cổ ngủ thì tôi làm sao mà biết được), mấy lần gặp cô cũng là trong những đêm nhạc jazz “Misty Jazz Night” do cô tổ chức hằng tuần ở café Bason. Hầu như ở Sài Gòn, chỗ nào có jazz là có cô ở đó. Mấy sự kiện nhạc jazz, lần mò thế nào cũng có cô tham gia trong ban tổ chức.

Xuất thân từ một gia đình có truyền thống văn hóa nghệ thuật nhiều đời, cộng thêm mấy mươi năm sinh sống ở Pháp, nên sự cảm thụ âm nhạc của Anh Thi có phần cũng khác biệt với đám đông. Tôi nhớ lần đầu gặp Anh Thi là trong một đêm nhạc Pháp. Tôi đã ngẩn ngơ khi cô ngồi đó trong bộ trang phục màu đen với mái tóc xõa, cất lên những nốt đầu tiên của La Chanson d’Orphée (Manhã De Carnaval). Chất giọng nhẹ quá đỗi như chỉ là thủ thỉ đã khiến tôi trôi đi lơ đãng trong điệu bossa nova. Về sau tôi mới biết bài này cũng là bài đầu tiên mà cô thâu cho KẻJazz. Phải nói là một trong những bài mà tôi rất thích. Và về sau tôi cũng mới biết là cô “chuyên trị” bossa nova. Chúng tôi vẫn hay gọi đùa Anh Thi là “nữ hoàng bossa” là vì thế.
Nói đến cơ duyên giữa Anh Thi và KẻJazz thì chắc hẳn không thể nào khác là vì jazz. Vì cô yêu jazz và KẻJazz cũng yêu jazz. Những tâm hồn đồng điệu bắt lấy nhau trong hân hoan. Đó là lần Anh Thi viết thư cho KẻJazz, cũng là lần KẻJazz nghe tiếng hát đó và biết mình đã có thêm một tri kỷ.

Ngô Nhật Trường

Nàng Ipanema

Dáng em yêu kiều quá
Khi chân em nhẹ bước 
   Đi trên hè phố
Mang theo biển nắng
Thơm thơm trong làn gió
Thêm xôn xao hồn anh

Nắng trên da em nồng cháy
Lay lay nhịp bước
   Chân em đi tựa những
Câu thơ lời hát
Samba từng nốt
Thêm say say hồn anh

Ôi, cớ sao anh thấy cô quạnh thêm
Ôi, bỗng nhiên anh thấy sao buồn tênh
Ôi, mắt môi kia vẫn xa vời xa
Vì em quá tuyệt vời trong bao ao ước
Ai đó sẽ được cùng em chung bước

Biết chăng yêu là phút
   Giây cho đời sống
Thêm bao hạnh phúc
Bao yêu đương nồng cháy
Thênh thang em nhẹ bước
Em đi ngang đời anh

Garota de Ipanema

Olha que coisa mais linda
Mais cheia de graça
É ela menina
Que vem que passa
Num doce balanço
Caminho do mar

Moça do corpo dourado
Do sol de Ipanema
O seu balançado
É mais que um poema
É a coisa mais linda
Que eu já vi passar

Ah, porque estou tão sozinho
Ah, porque tudo e tão triste
Ah, a beleza que existe
A beleza que não é só minha
Que também passa sozinha

Ah, se ela soubesse
Que quando ela passa
O mundo sorrindo
Se enche de graça
E fica mais lindo
Por causa do amor

Khói Mờ Mi Cay

Nhạc: Jerome Kern
Lời: Otto Harbach
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Một giai thoại ngộ nghĩnh (mà hình như đa số những nhạc phẩm nổi tiếng đều có giai thoại như vậy) về nhạc phẩm Smoke Gets in Your Eyes. Jerome Kern đã viết bài này cho vở nhạc kịch Show Boat, nhưng không phải là một bài nhạc trong vở kịch, mà chỉ là một bài nhạc lót vào lúc sân khấu đang thay màn, và đoàn vũ công giúp vui với điệu tap dance. Nhưng khi giàn xếp cho phần diễn, nhạc phẩm này, cùng nhiều bài khác, đã bị nhà đạo diễn cắt bỏ. Nhiều năm sau, Otto Harbach vô tình thấy bàn nhạc này ở nhà của Jerome, nghe thử giai điệu rồi bảo Jerome dạo đàn lại chậm hơn, như một ballad. Ông rất thích. Và là một người chuyên viết lời nhạc, ông mở đầu ngay “They asked me how I knew…”
Năm 1934, Paul Whiteman đã đưa nhạc phẩm này lên hàng đầu. Hai mươi lăm năm sau, the Platters lại mang nhạc phẩm này trở lại hàng đầu ở Mỹ một lần nữa. Lại thêm chuyện rằng bà quả phụ của Jerome Kern định kiện the Platters vì đã hát nhạc phẩm này theo kiểu rock thời thượng bấy giờ, nhưng khi nghe bài nhạc sắp đoạt vị trí hàng đầu, bà đã bỏ dự định ấy ngay.
Riêng tôi, tôi đã chẳng có dự định dịch nhạc phẩm này cho đến khi nghe Bryan Ferry hát với giọng ca đầy nhựa thuốc của ông. Giọng hát đã mang cho bài nhạc một sắc thái rất mới, rất cận đại.
Dịch xong, tôi giao cho bạn. Nhưng khi nghe bạn quyết định hát bài này, tôi hơi ngạc nhiên vì tôi không nghĩ bạn thích những bài cổ điển như vầy. Nhưng tôi cũng nhớ ra là bạn thích những thử thách, và nhạc phẩm này đòi hỏi âm vực, chỉ trong vòng hai câu đầu, người hát đã phải vượt qua quãng tám. Có phải vậy chăng?

LV: Tôi chẳng có dự định hát bài này khi hòa âm nó.  Ấn tượng của tôi với nó là khó hát, khó xử lý cho tôi.  Thế nhưng không hiểu sao khi hát thử vài câu đầu tôi bỗng thấy có chút gì gắn bó giữa âm vực tự nhiên của tôi và giai điệu này.  Thêm vào nữa là lời dịch của bạn trôi chảy nhẹ nhàng giúp cho tôi hát theo một cách rất tự nhiên, không chút vấp váp, ngượng nghịu.  Tôi luôn tin rằng, ít nhất với tôi, phải có một tần số đặc biệt nào đó để tạo nên nối kết giữa người nghe/người hát và bài nhạc.  Không hiểu sao qua lời dịch của bạn tôi cảm thấy có nối kết đặc biệt với nhạc phẩm này. Có thể gọi là “trúng tần số” chăng?

Khói Mờ Mi Cay

Có người hỏi tôi làm sao mà rõ thật tình yêu
Vẫn như thường hay nói
Có chút gì trong tôi, biết sao nói nên lời

Hãy nhớ trong tình yêu, mình bỗng nhiên mù quáng
Thế nên thường đâu hay
Trái tim bồng bột cháy; khói dâng mờ mi cay

Và tôi đã nói, nào có chi mà lo âu
Trái tim tình yêu sẽ muôn đời
Nhưng rồi hôm nay, vì đâu ân tình nhạt phai
Để cho riêng mình đơn côi

Nay người mỉa mai cười chê. Lệ dẫu rơi lặng lẽ
Mỉm môi cười cay đắng
Lúc tim người đổi thay, khói dâng mờ mi cay

Smoke Gets in Your Eyes

They asked me how I knew
My true love was true
I of course replied
Something here inside
Can not be denied

They, said some day you'll find
All who love are blind
When your heart's on fire
You must realize
Smoke gets in your eyes

So I chaffed them, and I gaily laughed
To think they could doubt my love
And yet today, my love has flown away
I am without my love

Now laughing friends deride
Tears I cannot hide
So I smile and say
When a lovely flame dies
Smoke gets in your eyes

Chỉ Riêng Mình Em

Nhạc: Guy Wood
Lời:  Robert Mellin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final Mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Bao nhiêu năm đi hát lang thang đây đó, với ban nhạc, rồi solo, cho đến lúc tạo lập trang KeJazz và tất bật với việc dịch nhạc, ghi âm, làm hình và layout, ngần thứ đó, lẽ dĩ nhiên đã thực hiện được vì có sự hỗ trợ rất đắc lực của người đã chia xẻ cuộc đời loạn cuồng của tôi hơn ba mươi năm nay. Tuy tôi không hề nói ra, nhưng khi tôi viết những bài như Năm Tháng Còn Lại, Trong Mắt Em, Im Lặng Đêm Trời Sao, v.v… tôi nghĩ nhiều đến tình cảm của chúng tôi và những năm tháng sống bên nhau, những thăng trầm, những buồn vui. Và tôi cũng nghĩ đến những gì trong tương lai, đến cảnh sinh ly tử biệt.
Anh bạn Đức Phạm bảo: NT có giọng nghe buồn vời vợi từ mấy kiếp; bài vui cũng thành buồn. Anh làm tôi suy nghĩ. Bạn thì cho rằng vì cách hát của tôi đã làm cho bài nhạc buồn hơn. Cũng có lý.  Riêng tôi nghĩ thì có lẽ chỉ là điều trong tâm tư tôi bộc phát ra.  Không hiểu sao đầu óc tôi cứ luôn vương vấn đến những chuyện không đâu, những cảnh phân ly của người thương yêu, nhất là sau mấy cái đám tang trong gia đình trong năm nay.  Thật là buồn đến muốn đứt ruột.
Thế nên, nhân dịp ngày anniversary, tôi đã dịch và hát bài nhạc này, Chỉ Riêng Mình Em, để tặng cho người đã chung sống và chia xẻ những buồn vui thăng trầm với tôi trong bao nhiêu năm qua. Happy Anniversary, My One and Only Love.

LV: Lão bạn này quái đản, mừng anniversary mà nói chuyện sinh ly tử biệt!  Sống ồn ào, tấp nập, loạn cuồng nhưng hát thì buồn vời vợi!  Cái nghịch lý, tương phản đã ở ngay trong chính bạn.  Cười nói nhăn nhở nhưng ruột buồn teo?  Âu cũng là lý do tại sao bạn đầy tính nghệ sĩ, thơ văn, ca nhạc, hội họa, nhẩy múa… đủ cả, không thiếu thứ gì.  Cũng hay là Duyên mãi luôn kiên nhẫn theo bạn trên con đường có đủ thứ vòng vèo, uốn éo.  Phục hai vợ chồng bạn đó.  Happy Anniversary!

Chỉ Riêng Mình Em

Chỉ cần đôi giây anh mơ về em khiến cho
Trái tim mình vút bay
Tháng Tư mùa gió say
Áo tơ buông lơi nhẹ vướng chân thiên thần
Đời anh chỉ mơ về em

Màn đêm lung linh gieo rắc mộng mê đắm say
Phút thinh lặng có em
Nép trong vòng cánh tay
Ngất ngây môi em thật ấm, đôi môi mềm
Đời anh chỉ riêng mình em

Từng ngón tay hạnh phúc cho đêm thần thoại
Về chốn thiên đường ấy đã mơ hoài
Nào từng câu nói yêu
Làm hồng thêm má em
Thầm thì từ nay ta có nhau

Ngập tràn trong con tim anh ngàn muôn khát khao
Dẫu linh hồn cháy tan
Giữa môi nồng ái ân
Hứa riêng em thôi, từng phút giây trong đời
Đời anh chỉ riêng mình em

My One and Only Love

The very thought of you makes my heart sing
Like an April breeze on the wings of spring
And you appear in all your splendor
My one and only love

The shadows fall and spread their mystic charms
In the hush of night while you're in my arms
I feel your lips, so warm and tender
My one and only love

The touch of your hand is like heaven
A heaven that I've never known
The blush on your cheek 
whenever I speak
Tells me that you are my own

You fill my eager heart with such desire
Every kiss you give sets my soul on fire
I give myself in sweet surrender
My one and only love


Anh Gọi Em

Nhạc & Lời: Bob Telson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Khoảng đầu năm, anh Ngu Yên và tôi nói chuyện về âm nhạc, và KeJazz. Anh có đề nghị hãy đưa một số nhạc “không Jazz” vào mạng. Lúc ban đầu, tôi không đồng ý cho lắm. Tôi nghĩ, cả một “rừng” jazz, mỗi tuần giới thiệu một bài, thì đến cả đời đã chắc gì xong mà lại cố cưu mang thêm những loại nhạc khác. Lập thêm một trang mạng khác dành cho nhạc pop/rock thì tôi không nghĩ mình kham nổi (đã có lần bạn đưa ra đề nghị này và tôi đã gạt đi vì biết mình bị giới hạn thời giờ).
Nhưng sau đó không lâu, tôi nghe nhạc phẩm Hallelujah của Leonard Cohen, Calling You của Bob Telson, Time After Time của Cyndi Lauper, Almost Blue của Elvis Costello, tôi mê quá. Và thầm nghĩ: uổng thật, những nhạc phẩm quá tuyệt.
Nung nấu trong tâm với những câu nhạc, làm nhiều đêm mất ngủ, trằn trọc. Rồi bỗng nhiên vần điệu nhập nhòa hiện ra. Phòng ốc tối thui. Bút mực cũng chẳng. Tôi vớ cái iphone và đánh vội vài giòng khởi nguồn.
Một điều là dịch nhạc mới khiến tôi chật vật hơn. Ngôn ngữ bỗng như nằm trong một phạm trù khác lạ. Mỗi câu dường như thấp thoáng hai ba nghĩa. Ý tưởng đôi khi như thiếu mạch lạc vì tác giả có dụng ý khác.
Và hát cũng là một thử thách mới. Nhịp điệu không nhất thiết đều đặn cân bằng. Những cái so le cần phải được cân nhắc trong lúc diễn đạt, nhưng cốt lõi vẫn là phải làm sao cho người nghe không cảm thấy cái ngượng nghịu đó.
Còn bạn thì sao? Bạn có thấy những dị biệt gì giữa những bài nhạc traditional jazz và những nhạc phẩm mới này? Bạn có cảm được cái khó khăn mà tôi gặp phải không?

LV: Tôi mừng là bạn chịu thử thách với những nhạc phẩm mới này. Tôi lo là cách chơi mới hiện đại sẽ khác đi với tiêu chuẩn jazz standard thuần tuý. Nhưng lo vậy thôi chứ tôi cho rằng thay đổi, tiến hoá là chuyện chẳng đặng đừng. Hơn nữa tôi cũng chẳng phải là nhạc sĩ jazz thuần tuý chi mà lo. Tới đâu thì tới, hy vọng cái hứng với những nhạc phẩm cận đại sẽ mang đến kết quả bất ngờ. Ít ra thì người nghe sẽ dễ dàng thông cảm với những nhạc phẩm quen thuộc hơn.
Tôi không biết nhạc phẩm Calling You này. Nhưng tôi bị hấp dẫn ngay với câu đàn đệm đặc biệt của bài. Tất cả những phiên bản từ trước đến nay đều có câu đàn tiêu biểu đó. Dĩ nhiên tôi cũng phải xử dụng nó để làm nền cho hoà âm. Cách chuyển ở đoạn giữa với hợp âm thứ 7b5 qua trưởng 7 liên tục qua 4 lần quãng 4 vừa lạ, vừa hấp dẫn, vừa chơi vơi, mơ màng. Tôi bị thu hút. Trên nguyên tắc thì chỉ cần câu đệm đó và giọng hát là đủ hoàn thành bài nhạc. Nhưng làm như thế thì có lẽ là sẽ làm khó cho bạn, vì hầu như toàn bài sẽ do tiếng hát của bạn chuyên chở.  Tôi đắn đo mãi mới quyết định thêm vào một vài khí cụ khác cho đỡ đi gánh nặng cho bạn.

NT: Vì thế, tôi phải cảm ơn bạn đã thấu nỗi khổ của tôi vì sức người (này) rất có hạn. Hẹn bạn một ngày nào đó sau khi đã luyện thêm vài thành công lực.

Anh Gọi Em

Đường không định hướng từ Vegas băng sa mạc
Về con phố nao cũng còn hơn nơi này
Cà-phê đã hết, và máy hư không ai dùng
Phòng ăn vắng tanh nằm im bên đường

Và anh gọi em mãi thôi
Vì sao mà vẫn lặng im, hỡi em
(Anh) gọi em mãi thôi

Nồng oi cơn gió luồn rát trái tim anh
Thằng con nít khóc trưa làm anh cứ chập chờn
Và anh tin chắc rằng một đổi thay rất gần
Gần trong với tay, cho nhẹ vơi bao mong chờ

Calling You

A desert road from Vegas to nowhere
Some place better than where you've been
A coffee machine that needs some fixing
In a little cafe just around the bend

I am calling you
(Can't you hear me)
I am calling you

A hot dry wind blows right thru me
Your baby's crying and I can't sleep
But we all know a change is coming
Coming closer, sweet release

Những Chàng Trai Pireá

Nhạc & lời: Manos Hadjidakis
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Châu Hạnh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Phù Đổng Studio, Torronto
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Lớn lên, tôi vẫn thường nghe mấy “người lớn” đú đởn với những bài nhạc Tây của một thời, trong đó có La Paloma (Cánh Buồm Xa Xưa), Domino, và Never on Sunday. Những giai điệu này nằm sâu trong ký ức, hơi ám ảnh (không mấy tốt) tôi. Mãi đến một hôm nghe Pink Martini hát bài Never on Sunday này bằng nguyên tác tiếng Hy Lạp, một cách rất… thiếu nhí nhảnh, tôi chợt thấy bàng hoàng. Có điều gì thật quyến rũ trong giọng hát trầm trầm nhẹ nhẹ của China Forbes, kể lại cuộc đời thăng trầm với nhiều ước mơ không thành. Nói một cách khác, không phải là một bài nhạc nhí nhảnh.
Lúc tôi gửi cho bạn, tôi phải nhắn (nhấn mạnh): không được chơi nhanh đó nha. Cũng may bạn không hề hỏi tại sao.

LV: Đến lúc này tôi đã ngừng hỏi tại sao với bạn rồi. Những việc tôi và bạn đang làm ở đây đâu có trả lời được câu hỏi tại sao này. Tôi và bạn có lẽ cùng có một động lực thúc đẩy. Đó là đi tìm nguồn hứng. Một câu nhạc nào đó, một giọng hát nào đó, một âm thanh nào đó bất chợt cũng có thể khiến cho chúng ta trăn trở, trằn trọc. Nếu hỏi tại sao thì biết thế nào trả lời đây? Bạn nói đừng chơi nhanh, ừ thì không chơi nhanh. Có lẽ Châu Hạnh cũng nghĩ thế nên cô chẳng thắc mắc gì. Cứ hát mà thôi.

Những Chàng Trai Pireá 

Từ bên song thưa gửi một nụ hôn, hai nụ hôn, 
 ba nụ hôn, bốn nụ hôn đến bầy chim trời
Bầy chim từ nơi xa xôi ngàn khơi, nương làn mây, 
 theo nụ hôn, mang cho đời đắm say bao lời
Và em mộng mơ một đàn con thơ, môi hồng tươi, 
 mắt ngời xanh, tim hoài mong giấc mơ mây trời
Để rồi ngày mai bầy con khôn lớn, cao vụt cao, 
 vai rộng vai, cho em vui mãi trong cõi đời

Ngàn phương nơi xa xôi, cõi lòng thương nhớ khôn nguôi
Ôi vì sao đã ra đi? Cho rời xa bến Pireá
Vì khi chiều dâng lên, bao lời ca cuốn theo nhau
Cung đàn phím sắt xôn xao, kêu bầy trai tráng quay về

Đường em đi qua từ căn nhà xinh, bao người quen, 
 bao người thân, bao người em mến yêu suốt đời
Vì đêm từng đêm, nằm trong chăn êm, say mộng mơ, 
 mơ tình thơ, em mơ hoài giấc mộng bên người
Vòng hạt em đeo vì em luôn tin, tin thần linh, 
 tin vào ai một ngày kia sẽ tìm đến mình
Chiều chiều bên sông cho em đợi trông, trông đợi ai, 
 ôi chàng trai sẽ cùng em đắm say cõi tình

Ta pediá tou Pireá

Ap to parathyro mou stelno
ena dyo ke tria ke tessera filia
pou ftanoun sto limani
ena ke dyo ke tria ke tessera poulia
Pos ithela na icha ena ke dyo
ke tria ke tessera pedia
pou sa tha megalosoun ola
tha ginoun levendes gia chari tou Pirea

Oso ki an psakso, de vrisko allo limani
treli na me chi kani, oso to Pirea
Pou otan vradiazi, tragoudia m aradiazi
ke tis penies tou allazi, gemizi apo pedia

Apo ti porta mou san vgo
den yparchi kanis pou na min ton agapo
ke san to vradi kimitho ksero pos
ksero pos, pos tha ton onirefto
Petradia vazo sto lemo ke mia cha-
ke mia cha- ke mia chandra filakto
giati ta vradia kartero sto limani san vgo
kapion agnosto na vro