Khi Không Còn Em

Nhạc: Hoagy Carmichael
Phổ thơ: Jane Brown Thompson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Một trong những dự tính của tôi là trở lại để remix những nhạc phẩm đã thực hiện bằng hệ thống mới. Muốn làm nhưng chần chừ mãi vì … ngại. Nhiều bài, nhiều việc quá! Nhất là thời giờ luôn hạn hẹp. Nhưng dù thế nào thì việc cần làm cũng phải đến vì thỉnh thoảng hứng bất chợt tôi cũng mang bài cũ ra mix lại. Chỉ có điều là khi nghe lại bài cũ đã làm tôi thường lại nảy ra ý mới. Thành ra việc đẻ thêm việc: vừa remix bài cũ lại vừa hoà lại bài theo kiểu mới. Tuy nhiên có như vậy thì tôi mới hứng mà xử lý bài cũ. Những bài cũ sẽ có phiên bản thứ 2.

Bài Khi Không Còn Em này là một trong những bài đầu tiên của Kejazz trong tháng 7 năm 2016. Lúc trước bạn đã hát theo kiểu jazz standard. Lần này tôi xử lý nó với một tinh thần khá khật khiễng, buông thả, hoàn toàn khác với cách trình bày du dương của bạn trước đây. Bạn thắc mắc lạ tai với tiếng búng tay tôi dùng làm cho nền cho bài nhạc buồn này. Chủ ý của tôi những tiếng búng tay này được dùng để tạo nên nét mỉa mai, diễu cợt. Giống như tựa để của nguyên bản tiếng Anh.

NT: Thật vậy, khi tôi nghe bản draft, tiếng búng tay đã làm tôi hơi ngơ ngác. Tôi đã hỏi bạn: có ai đang buồn rầu than thở mà cứ búng tay tong-tóc bao giờ? Bây giờ nghe bạn giải thì mới hiểu ra “manh tâm” của bạn. Tôi cũng công nhận có phần mỉa mai thật, nhưng ở đây, tác giả chỉ mỉa mai với chính mình thôi mà.

Nhưng sao đi nữa, tôi vẫn rất thích phiên bản “mỉa mai” của bạn. Ở đây, cái thất tình có gì rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng. Giọng hát bè dường như nhắc nhở người nghe đến nhiều góc cạnh, nhiều tầng lớp trong nỗi niềm của tác giả. Hay là nỗi lòng của chính bạn. Ai mà biết đấy!

Khi Không Còn Em

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi cơn mưa rơi
Nhẹ nhàng từng giọt trong anh như khơi dậy lòng cuồng điên mơ em trong tay say đắm
Vẫn biết âm thầm 
Mặc dù bao lâu nay không em, anh đâu còn mong ước

Lâu nay anh đã quên em như anh muốn
Thật đấy, lâu rồi
Ngoại trừ khi nghe tên em
Giọng cười ai sao nghe ra như quen
Mặc dù bao lâu nay xem như anh đã quên

Khao khát chờ, sao ta quá dại khờ
Vì lòng còn tin nay ta chẳng còn say mê
Ôi hết rồi, người xưa quá xa xôi
Đừng tìm lại chi cho ta thêm cay đắng

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi đêm xuân rơi
Dặn thầm thôi không mơ chi xa xôi
Để rồi con tim trong anh chắc sẽ vỡ đôi

I Get Along Without You Very Well (Except Sometimes)

I get along without you very well
Of course I do
Except when soft rains fall
And drip from leaves, then I recall
The thrill of being sheltered in your arms.
Of course, I do
But I get along without you very well

I've forgotten you just like I should
Of course I have
Except to hear your name
Or someone's laugh that is the same
But I've forgotten you just like I should

What a guy, what a fool am I
To think my breaking heart could kid the moon
What's in store? Should I phone once more?
No, it's best that I stick to my tune

I get along without you very well
Of course I do
Except perhaps in Spring
But I should never think of Spring
For that would surely break my heart in two

Mong Manh Tiếng Cười Chạm Thiên Thu

Nhạc & lời: Ngu Yên
Trình bày: Julie
Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
Ghi âm: Saigon
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Bạn có bao giờ nằm mơ và nghe một tiếng động gì đó trong giấc mơ của bạn, đã làm bạn tỉnh giấc, và nhận thức ra rằng chính tiếng động ấy đã xảy ra ngoài đời.  Một trùng hợp thật ngẫu nhiên.

Nghĩ như vậy, nhưng khoa học đã chứng minh rằng giấc mơ mà bạn có cảm giác đã xảy ra cả 15 đến 20 phút, hoặc lâu hơn nữa, thật ra chỉ xuất hiện trong vòng một tích-tắc, khởi sự từ một sự kiện kích thích, óc não của bạn đã giàn dựng cả một câu chuyện đã xảy ra trước đó cho đến lúc sự kiện làm bạn tỉnh giấc.

Tôi đã từng nằm mơ thấy điều gì thật thú vị, đã làm tôi bật cười lớn.  Chính tiếng cười của mình đã đánh thức tôi dậy.  Rồi tôi tự hỏi: tiếng cười ấy đã vẽ ra cả một câu chuyện khôi hài, hay câu chuyện đã làm tôi bật cười?

Nghe lời nhạc của anh Ngu Yên, tôi chắc chắn một điều, anh không giật mình tỉnh giấc vì tiếng cười.  Rõ ràng anh đang bị mất ngủ.

Anh đã bị mất ngủ vì chợt thấy rằng: Từ thiên thu không ai đi qua xa hơn thiên thu, vì mong manh tan theo mong manh chớp mắt.

Trong đêm khuya im vắng, chợt nghe tiếng cười của vợ, anh thấy ngẩn ngơ trong đôi giây.  Nhưng sau đó, anh nhận ra rằng, ngủ mơ được để cười thì cứ… ngủ cho vui.

Dù niềm vui chỉ mong manh như chớp mắt.

Mong Manh Tiếng Cười Chạm Thiên Thu

Giữa khuya khoắt nghe em cười,
Bên gối nằm ngẩn ngơ.
Chợt lòng hân hoan.
Đã lâu rồi không nghe em cười với tôi.
Đã quên mất bao u sầu.
Nụ cười như đóa hoa
Cắm lên trái tim đang già
Thơm thơm đời hoàng hôn

Từ thiên thu không ai đi qua xa hơn thiên thu
Vì mong manh tan theo mong manh chớp mắt.

Hốt nhiên bỗng nghe
Giữa khuya khoắt em mơ cười.
Ôi giấc mộng hiếm hoi.
Hãy ngủ cho vui.
Đã lâu rồi không nghe em cười với em.