Khi Không Còn Em

Nhạc: Hoagy Carmichael
 Thơ: Jane Brown Thompson
 Lời Việt: Nguyễn Thảo
 Trình Bày: Nguyễn Thảo
 Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
 LeVuMusic Studio
Graphic design: MarcMarc

LV: Như bạn hay nói rằng jazz là phải đánh ngẫu hứng, mặc dù tôi không đánh đàn được như thế nhưng ý tưởng ngẫu hứng thì khá dồi dào, cho nên mỗi lần nghe lại phiên bản mình làm thì lại nẩy ra ý mới.  Vì thế cho nên tôi phải thực hiện tới 3 phiên bản của bài này, loay hoay cả 2 tháng trời mới chọn ra được cấu kết tương đối hài lòng. Tôi chắc bạn, theo quan điểm của người hát, cũng có những khúc mắc như thế này, phải không?

NT: Nói chung chung thì trước khi hát tôi hay duyệt sơ qua nội dung của bài nhạc, lời ca lẫn giai điệu.  Rồi tôi phát họa sườn bài.  Rồi thôi.  Tôi không muốn tập dợt nhiều sẽ làm mất đi cái ngẫu hứng tự nhiên.   Khi hát với ban nhạc, tôi dựa theo nền nhạc của họ để diễn cho nên ít khi tôi lập lại bài nhạc.
Riêng nhạc phẩm Khi Không Còn Em này, vì có những chữ kép cần níu kéo giữa hai câu, hoặc những câu như “thật đấy, lâu rồi” tôi phải ghi chú trước trong bản diễn đễ cảm xúc được rõ rệt hơn, hoặc câu hát không bị ngượng nghịu khi nghe.  Nhưng phải công nhận là giai điệu này như có ma lực đối với tôi, cho nên lúc hát tôi dễ “nhập” vào bài nhạc hơn.

LV: Tôi yêu thích nhạc phẩm này vì cái chất jazz tràn đầy trong một giai điệu tương đối đơn giản nhưng lôi cuốn này.  Ý nhạc được Chet Baker và Stacey Kent diễn tả thật lắng đọng cho tôi nhiều cảm xúc.  Tuy nhiên tôi quyết định không theo tempo trong cách trình diễn của họ vì thứ nhất là tránh trùng lấp, thứ hai là với tôi tiết tấu nhịp nhàng hơn có lẽ sẽ tạo nên không khí của jazz nhiều hơn.  Hy vọng là như vậy.

Khi Không Còn Em page

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế,
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi cơn mưa rơi
Nhẹ nhàng từng giọt trong anh như khơi dậy lòng cuồng điên mơ em  trong tay say đắm.
Vẫn biết âm thầm
Mặc dù bao lâu nay không em, đâu còn mong ước

Lâu nay anh đã quên em như anh muốn
Thật đấy, lâu rồi
Ngoại trừ khi nghe tên em
Giọng cười ai sao nghe ra như quen
Mặc dù bao lâu nay xem như anh đã quên

Khao khát chờ, sao ta quá dại khờ
Vì lòng còn tin nay ta không còn say mê
Thôi hết rồi, người xưa quá xa xôi
Đừng tìm lại chi cho ta thêm cay đắng

Bao lâu nay không có em, anh vẫn thế
Anh vẫn như thường
Ngoại trừ khi đêm xuân rơi
Dặn thầm thôi không mơ chi xa xôi
Để rồi con tim trong anh chắc sẽ vỡ đôi
I Get Along Without You Very Well (Except Sometimes)


I get along without you very well,
Of course I do,
Except when soft rains fall
And drip from leaves, then I recall
The thrill of being sheltered in your arms.
Of course, I do,
But I get along without you very well.

I've forgotten you just like I should,
Of course I have,
Except to hear your name,
Or someone's laugh that is the same,
But I've forgotten you just like I should.

What a guy, what a fool am I,
To think my breaking heart could kid the moon.
What's in store? Should I phone once more?
No, it's best that I stick to my tune.

I get along without you very well,
Of course I do,
Except perhaps in Spring,
But I should never think of Spring,
For that would surely break my heart in two

Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay?

Nhạc & Lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình Bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & Phối Khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & Graphic design: MarcMarc

LV:  Tôi rất phân vân không biết làm sao để bắt đầu bài này. Lần đầu tiên nghe How Deep Is The Ocean tôi hoàn toàn không có khái niệm gì cả về cấu trúc của bài.  Cứ miên man thả hồn theo giòng nhạc không chút định hướng.  Phiên bản của Ella Fitzgerald đã mơ hồ trong kết cấu, mà Diana Krall lại còn hát ad lib hơn thế nữa.  Cho nên tôi không hình thành được trong trí tưởng bài phải trình bày như thế nào cho đúng với cảm tính của mình. Cho đến một hôm tình cờ nghe được Eric Clapton hát bài này với style blues đặc biệt của ông.  Tôi biết ngay mình phải thực hiện nhạc phẩm này như thế nào.  Còn với bạn thì lý do nào bạn chọn bài này?

NT: Đây là một bài nhạc tôi cho là tiêu biểu trong giòng nhạc jazz cổ điển.  Cấu trúc đơn sơ.  Lời lẽ mộc mạc.  Dường như ai muốn hát sao thì hát.  Thành ra 10 phiên bản, bạn sẽ thấy 10 bài diễn khác nhau, hòa âm khác nhau, thậm chí có nhiều ca sĩ đã đổi khác lời ca hoàn toàn, không liên quan gì đến nguyên bản cả.
Ngược lại, bài nhạc này có lời là một sê-ri những câu hỏi tu từ, với những biểu tượng và phúng dụ.  Có lẽ vì vậy mà tôi cảm thấy thích thú khi chọn bài này như một thử thách trong phần dịch thuật.

LV: Tôi pha trộn nét jazz và blues vào với nhau cho bài.  Jazz ở trong những hợp âm tiêu biểu của piano, blues ở trong những nốt nhạc nửa vời cùng với nhịp guitar đệm theo phong cách blues của Eric Clapton.  Tôi nghĩ bạn cũng ít nhiều mang vào trong cách trình bày của bạn một ít hơi hướm blues.

NT: Tôi nghĩ thật ra, âm nhạc có trắng có đen, nhưng cũng có xam-xám.  Đấy là chốn biên thùy, và cũng là nơi có những kẻ như bạn và tôi vãng lai mạo hiểm và vui chơi.  Jazz-blues.  Blues-jazz. Chút này trộn lẫn chút kia.  Muôn màu muôn sắc.  “Bao la cao trời cao” mà.

Đại Dương Bao Sâu, Em Có Hay?

Ngần nào là thật say mê
Tình này dành cho em?
Nông sâu ôi đại dương đó?
Cao xa trời xanh thắm?
Bao nhiêu phút giây qua
Anh luôn trông ngóng em?
Bao nhiêu hoa trong vườn hồng
Long lanh hạt sương đêm?

Bao xa anh còn lê bước
Đến với em yêu kiều?
Bao xa là một chuyến
Phiêu lưu hành tinh em?
Nước mắt anh tuôn rơi bao nhiêu
Khi ta xa lìa nhau?
Bao sâu ôi lòng đại dương?
Bao la cao trời cao?


How Deep is the Ocean?

How much do I love you?
I'll tell you no lie
How deep is the ocean?
How high is the sky?
How many times in a day
Do I think of you?
How many roses are
Sprinkled with dew?

How far would I travel
Just to be where you are?
How far is the journey
From here to a star?
And if I ever lost you
How much would I cry?
How deep is the ocean?
How high is the sky?