Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Với tôi, kỹ thuật như một lưỡi dao được đúc cho cứng, được mài cho bén, và mỹ thuật là những chiêu thế, là thân pháp.  Tuy vậy, người nghệ sĩ lại cần phần trí, phần tâm, vì chiêu thức chẳng khác gì một khối băng tảng mà 80 phần trăm nằm chìm trong tiềm thức.

Và 20 phần trăm mà ta thấy chính là “anh hoa phát tiết ra ngoài” của người nghệ sĩ ấy.

Người nghệ sĩ thường có anh hoa dị biệt.  Thế nên, nhìn tranh Van Gogh là biết của Van Gogh, đọc văn Hemingway là biết của Hemingway, nghe nhạc Philip Glass là biết của Glass.  Ít có thể lầm lẫn.  Đó là vì mỗi người nghệ sĩ tự tạo ra “ngôn ngữ” của riêng họ, dựa trên năm tháng học hỏi, nghiên cứu và nghiền ngẫm những gì họ cho là tuyệt mỹ.

Người nghệ sĩ không bao giờ bắt chước ai.  Họ có thể dùng một số khía cạnh nào đó của người khác để làm mối cho những suy tư của họ, và từ đó tạo ra tác phẩm cho riêng mình, bằng ngôn ngữ của chính họ.  Người thưởng ngoạn tinh tế sẽ nhận ra ngay điều này.  Đó là tri âm.

Ngô Minh Trí là một trong những nhạc sĩ mà tôi thấy được những gì gọi là rất… Ngô Minh Trí.  Nhạc của anh nghe thật buồn, nhưng nỗi buồn của anh không có đỏm dáng mà ta thường nghe thấy trong dòng nhạc Việt.  Bên dưới mặt băng phủ tuyết kia, nỗi buồn của anh cuồn cuộn những suy tư trong đời sống, những hoang mang của kiếp người, những nghiệt ngã của định mệnh.

Anh gọi nhạc của anh là nhạc jazz chè, vì nó pha trộn ít nhiều hương vị Việt Nam.

Tôi đồng ý, vì nghe nhạc của anh làm tôi luôn luôn liên tưởng đến những bức tranh từa tựa bức thủy mặc với những nét chấm phá trên nền giấy xuyến chỉ.  Nhưng chỉ tựa thế thôi, vì nét mực của anh có cường độ, có đả phá, có thét gào.  Có những gì đã tạo nên một Ngô Minh Trí.

LV: Theo ý kiến của tôi thì NMT gọi là jazz chè vì nhạc của anh chịu ảnh hưởng mạnh của nhạc classic. Nhạc NMT đầy tinh thần của jazz nhưng đồng thời lại mang dáng vẻ nhạc cổ điển. Nhưng dù “chè” hay không thì tôi vẫn cho rằng kết hợp này từ NMT rất nhuần nhuyễn, rất thong dong tự tại, không gắng gượng. Khi nghe nhạc của anh, tôi không cảm thấy những cố gắng lập dị để làm cho khác người mà chỉ nghe thấy những giai điệu, dù bất ngờ, nhưng lại rất hợp lý, rất khêu gợi. Điều này cho tôi thấy những tâm tình nâng niu, chắt chiu, cẩn trọng trong cách NMT viết nhạc, đặt lời. Cảm phục người nhạc sĩ này!

Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Nặng mang kỷ niệm nồng thắm,
Chút hương tình còn ấm.

Ngày mai bước sông hồ một mình anh
Dặm trường một thân
Cho đến cuối đường.

Tình trần rồi đã lỡ
Một thời đã qua
Chẳng còn thiết tha.

Hôm ánh dương chưa kịp xế
Một ngày chia tay não nề
Mất lối quay về.
Khi đêm thấm nỗi sầu
Đêm sẽ nhạt mầu
Đêm mắt đen canh thâu.
Nhặt góp tan vỡ
Dành lại trong trí nhớ
Gói kín chôn sâu đợi ngày sau
Khi cần nhau.

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Còn nhiều kỷ niệm nồng thắm
Chút hương tình còn ấm

Rồi đây, dẫu em chẳng đợi chờ anh
Căn phòng lạnh căm,
Nỗi nhớ tím bầm.
Mười năm chăn gối
Còn đọng gối chăn.
Đêm âm thầm khẽ gọi mãi tên.

Sẽ Chẳng Ngừng Yêu

Nhạc & lời: Don Gibson
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Thu Hiền
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Final mix: LeVuMusic Studio
Hình ảnh từ trang facebook Thu Hien Lê
Graphics: MarcMarc

NT:  Tôi quen biết chị Lê Thu Hiền qua Minh Nguyệt và Triệu Vinh là những ca nhạc sĩ của vùng Washington DC.  Và tôi cũng nghe đến chị qua anh Ngu Yên và chị Ngọc Phụng là những người từng theo học ở viện đại học Đà Lạt.  Cho nên tôi luôn luôn xem mình chỉ là đàn em trên sân chơi, kẻ hậu bối trong giới “giang hồ âm nhạc”.

Tuy chưa gặp, nhưng qua trang KeJazz, chị rất là… chị lớn.  Từng bài hát chúng tôi đăng tải, chị luôn luôn có thì giờ nghe, rồi viết lời nhận xét đầy khích lệ về cách viết lời, cách hát cũng như cách hòa âm.  Chị luôn luôn dịu dàng chân thật trong những lời khen tặng mà không cầu kỳ kiểu cách bề ngoài.  Thành ra tuy chưa gặp mà tình thân của chúng tôi thật là đậm đà.

Rồi buổi đi hát ở DC, một buổi nhạc giới hạn số đông vì nạn dịch, đã được Minh Nguyệt, Trí Bùi và Triệu Vinh tổ chức trong bầu không khí thật thân mật của quán Cafe Montmartre.  Nơi đó tôi đã gặp và nghe chị Lê Thu Hiền trình bày nhiều ca khúc qua nhiều thể loại khác nhau.  Bài nhạc cuối cùng là một bài tôi rất thích của Don Gibson.  Mặc dù giàn nhạc không được đầy đủ, nhưng chị đã gây cho tôi thật nhiều ấn tượng qua ca khúc I Can’t Stop Loving You.  Ngay lúc ấy, câu sẽ mãi yêu anh trọn đời bỗng đến với tôi như một lời ngỏ của phiên bản Việt.

Và nhờ vậy, Sẽ Chẳng Ngừng Yêu.

Tuần này lại là một tuần lễ đầy biến cố trên thế giới, với tin tức điên rồ của Vladimir Putin xua quân lính Nga qua xâm lăng nước Cộng Hòa Ukraina.  Nhìn những tấm lòng yêu nước đầy dũng cảm của người dân Ukraina, tôi bồi hồi nhớ đến những người anh hùng vào những năm cuối cùng của cuộc nội chiến Việt Nam.  Những cảm xúc tưởng đã quên lãng theo thời gian bỗng bùng lên trong lòng.  Những lo âu hoang mang cho tương lai vô định.  Những buồn bã đau thương của buổi chia ly.  Những căm hờn oán hận lũ người vì tham vọng mà hung hãn chém giết đồng loại.  Tất cả ngần thứ ấy lại ùa về trong tôi như nước lũ.  Một lần nữa trong đời, tôi cảm thấy phận mình thật nhỏ nhoi và bất lực.  Nhưng cũng vì thế, tôi đã nhận ra tình yêu thật là mầu nhiệm, vì chỉ có lòng yêu thương mới có thể hàn gắn những đỗ vỡ trong đời.

Và như một lời nguyện cầu, xin mời nghe Sẽ Chẳng Ngừng Yêu và Lê Thu Hiền.

Sẽ Chẳng Ngừng Yêu

Sẽ mãi yêu anh trọn đời
Nguyện lòng em thế thôi
Dù cho sống trong kỷ niệm
Của tháng ngày yêu dấu

Vẫn khát khao đôi môi hôn
Một đời em đắm say
Vì nay sống trong cô quạnh
Cùng bao giấc mơ năm nào.

Phút giây hạnh phúc
Thuở ta còn nhau
Ôi, dù bao năm tháng qua
Còn vấn vương đau lòng

Vẫn hay thời gian
Sẽ xóa hết đi niềm đau
Nhưng từ lúc em mất anh
Là thời gian đứng im

I Can’t Stop Loving You

I can't stop loving you
I've made up my mind
To live in memory
Of the lonesome times

I can't stop wanting you
It's useless to say
So I'll just live my life
In dreams of yesterday

Those happy hours
That we once knew
Tho' long ago, 
They still make me blue

They say that time
Heals a broken heart
But time has stood still
Since we've been apart