Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

• Nguyên tác: 
• Nhạc:  Michel Legrand
• Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Trong mùa dịch Covid, chuyện hát hò thật là hoàn toàn tùy ngẫu hứng.  Và đa số là những ca khúc này đã được dịch từ mấy năm trước, đã bám bụi thời gian hơi… dầy.  Trong hiện tại, các phòng thâu ở Sài Gòn đang bị đóng cửa.  Ở Mỹ thì nhà ai nấy ở.  Thành ra đài KeJazz cứ quanh đi quẩn lại chỉ có bạn và tôi.

Vừa đi xa về, ngay hôm thứ hai, bạn điện tin cho tôi rằng sẽ hát ca khúc này, Xin Cho Còn Mãi Tình Ca, dịch từ nhạc phẩm How Do You Keep the Music Playing? của Michel Legrand mà tôi đã dịch từ lâu rồi.  Ca khúc này cũng đã xuất hiện trước đây trong một nhuyễn khúc mùa lễ Valentine, Giữ Mãi Tình Ca Cho Người Tôi Yêu trình bày bởi Hồ Đắc Anh Thi và Ngô Nhật Trường.  Tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng.  Mừng là vì lại được thoát nạn “câu cá”.  Ngạc nhiên là không hiểu vì sao bạn lại chọn một bài nhạc kinh điển mà Frank Sinatra đã từng làm mưa làm gió với nó.  Bạn như thấu ý tôi, gửi ngay điện tin:  Đừng có nín thở, không có Frank Sinatra đâu mà hòng.  Ô hay!

Thế là tôi vội vàng ghi lại nhạc bản cho kịp lên mạng.  Cũng vì hí hoáy viết những nốt nhạc mà tôi lại phải để ý đến lời tôi đã viết ngày nào.  Cũng vì để ý lời ca mà tôi lại phải cặm cụi viết lại… lời.  Thành ra lời bạn hát có hơi… khác với lời trong bài nhạc.  Trong tinh thần jazz thì… thôi kệ, cứ coi như là… improvise vậy.

LV: Tôi ngâm mãi bài này vì bạn đã muốn tôi hát mà cứ nhắc đến Frank Sinatra! Nghe chột dạ chẳng muốn tính tiếp vì là kiểu nào cũng không xong.  Nhưng kẹt bài quá nên liều mình đưa chân vào vũng bùn lún này.  Hát xong gửi bạn lại bị nhắc khéo là hát sai lời dịch!  “Thôi tao cho mày poetic license đó!” Nghe cũng hơi chột dạ vì lời dịch gửi đã rất lâu chẳng còn nhớ mình có tí hoáy thay đổi gì trong đó không.  Thôi thì hát lại vậy.  Sáng thứ Sáu dậy sớm lên gân cổ nghêu ngao lại.  Lần này tôi gửi lại license cho bạn đó! Không cần đâu!

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

Giữ sao tình ca mãi ngân dài thời gian
Giữ giai điệu êm ái hoài
Với bao lời thơ cứ luôn nồng say mãi đừng phai
Dẫu khi đời ta đã trao về người yêu
Giữ tim mình như phút đầu
Để cho từng câu nói rung động hoài trong lòng nhau

Dẫu trong đời, ta biết, ta luôn đổi thay,
Đổi thay hoài theo với giòng đời.
Tháng năm nổi trôi với bao buồn vui
Trái tim dường như vẫn tan thành hơi
vì nghe tiếng khi người gọi

Dù biết yêu thương trong tim luôn trao về người cho hết kiếp,
Đắm đuối bên nhau, nhưng sao chẳng ngừng lo âu
Lỡ có hôm nao đôi ta không còn nhìn ra trong mắt đâu miên viễn.

Hãy cho tình nhân sống say sưa tình yêu
Hãy như bạn thân suốt đời
Hãy xem ngày qua chúng ta vì nhau xớt chia niềm vui cũng như niềm đau
Biết đâu thời gian dẫu khi ngừng trôi
Tình ca mãi vang ngàn đời.
Tình ca sẽ mãi không nguôi...

How Do You Keep the Music Playing?

How do you keep the music playing?
How do you make it last?
How do you keep the song from fading too fast?
How do you lose yourself to someone
And never lose your way?
How do you not run out of new things to say?

And since we know we're always changing
Why should it be the same?
And tell me how year after year
You're sure your heart will fall apart
Each time you hear the name?

I know the way you feel for her
It's now or never
The more I love the more that I'm afraid
That in her eyes I may not see forever
Forever

If we can be the best of lovers
Yet be the best of friends
If we can try with everyday to make it better as it grows
With any luck, then I suppose
The music never ends

Vài Thứ Làm Anh Nhớ Em

• Nguyên tác: These Foolish Things (Remind Me of You)
• Nhạc: Jack Strachley
• Lời: Eric Maschwitz
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Đây là một trong những ca khúc đầu tiên tôi dịch cho chương trình KeJazz, và đã phát hành vào  2016.  Sau bao nhiêu năm tháng say mê với Jazz, một ít nhạc tôi chọn để dịch vào lúc ấy, không ít thì nhiều, phản ảnh sở thích của tôi.
Điều gì lôi cuốn tôi về nhạc phẩm này?  Tôi có thể nói là câu chuyện, hay thật ra là cái “thiếu” câu chuyện.  Từ đầu đến cuối bài nhạc chỉ liệt kê những linh tinh nhỏ nhặt, nhưng chất chứa những thời điểm, những không gian kỷ niệm của một chuyện tình lãng mạn.  Những hời hợt của vật vô tri bỗng như mang một linh hồn, một chiều thứ bốn nào đó.

Tuy không phải là kỷ niệm của tôi, nhưng hình ảnh đầu tiên, vết son đỏ trên điếu thuốc, khiến tôi nhớ đến cuốn tiểu thuyết của Yasunari Kawabata, Ngàn Cánh Hạc.  Trong đó có nhắc đến tách trà với một vệt màu đỏ, đã ám ảnh nhân vật chính suốt cả câu chuyện.  Anh ta không định được chỉ là men sứ, hay là vết son của người đàn bà mà anh say mê, đã để lại trên chiếc tách cô ta đã dùng.
Có lẽ lúc này, ta cũng nên tự rót một ly rượu để nhâm nhi cùng những vặt vãnh trong kỷ niệm của mình.

Vài Thứ Làm Anh Nhớ Em

Vệt son nét môi ai còn trên điếu thuốc lá thơm.
Một vé máy bay đi một vùng hải đảo xa xôi.
Làm tim nhẹ vút những tiếc nuối.
Vài linh tinh ấy, lòng quay quắt nhớ em.

Phòng bên vẳng sang dương cầm vài phím thoáng ngất ngây.
Vài câu nói yêu thương ngày nào ấp úng (thật) đắm say.
Vườn chơi còn chiếc ghế gỗ cũ.
Vài linh tinh ấy, lòng quay quắt nhớ em.

Hỡi người đến đây, làm tim anh chới với.
Biết khi lòng anh đắm say,
Là khi anh hay sẽ mãi thuộc về em.

Rồi trong tháng Ba gió lùa về thức đáy tim sâu.
Điện vang tiếng reng không người lên tiếng nói đôi câu.
Mà sao hình bóng vẫn mãi đấy?
Vài linh tinh ấy, lòng quay quắt nhớ em.

Tầu khuya mấy toa không người, lặng đến bến vắng tanh.
Một đôi vớ ai quên, nằm trên tấm thiếp đêm bal.
Làm tim lặng chết với tiếc nuối.
Vài linh tinh ấy, lòng quay quắt nhớ em.

Diệu kỳ, ngất ngây, vì sao em mãi đấy?
Biết bao điều anh vẫn yêu
Thường mang cho anh bóng hình em.

Bờ môi đó thơm hoa hồng mùi vẫn bát ngát hương.
Chàng trai huýt theo giai điệu nào cuối giờ nửa khuya.
Bài ca thường nghe trên radio.
Vài linh tinh ấy, lòng quay quắt nhớ em.

These Foolish Things (Remind Me of You)

A cigaret that bears a lipstick's traces.
An airline ticket to romantic places.
And still my heart has wings.
These foolish things remind me of you.

A tinkling piano in the next apartment.
Those stumbling words that told you what my heart meant.
A fair ground's painted swings.
These foolish things remind me of you.

You came, you saw, you conquer'd me.
When you did that to me,
I knew somehow this had to be.

The winds of March that make my heart a dancer.
A telephone that rings but who's to answer?
Oh, how the ghost of you clings!
These foolish things remind me of you.

The sight of midnight trains in empty stations.
Silk stockings thrown aside dance invitations.
Oh, how the ghost of you clings!
These foolish things remind me of you.

How strange, how sweet, to find you still!
These things are dear to me,
They seem to bring you near to me.

The smile of Garbo and the scent of roses.
The waiters whistling as the last bar closes.
The song that Crosby sings.
These foolish things remind me of you.