Ai Khúc

Nhạc: Earle Hagen
Lời: Dick Rogers
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Thâu & final Mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:   Như tôi đã nói trước đây, nhạc phẩm Ai Khúc là một dịch bản của Harlem Nocturne.  Mặc dù tôi chọn bản blues để hát Dạ Khúc Cho Nỗi Sầu, tôi cũng rất thích giọng kèn saxo buông lơi trong bản jazz.  Tôi có thể mường tượng đến con phố nửa khuya bỗng vút lên tiếng nhạc não lòng.
Cũng phải nói thêm, bao nhiêu năm lang thang hang cùng ngõ hẹp của New York, tôi chưa bao giờ tìm đến khu Harlem.  Tấm hình trên là một sản phẩm tưởng tượng của tôi về một địa danh gắn liền với giòng nhạc mà chúng ta đang đeo đuổi.

LV: Hôm tôi đang nghỉ đông ở NYC, bạn nhắc tôi đến Harlem vào đêm khuya để chụp hình làm nền cho bài nhạc. Tôi biết là bạn đùa vì tôi không thể nào kéo bầu đàn thê tử đến địa danh nổi tiếng này vào giữa lúc đêm đông lạnh cóng được. Thật ra tôi biết là khu phố Harlem này đã thay đổi rất nhiều và đang phát triển để thành nơi thị tứ cho dân cư mọi nơi. Cho nên cái hình ảnh về phố Harlem trong trí tưởng tượng của bạn có lẽ không còn như thế nữa.

Ai Khúc 
page
Nhạc buồn vang theo bước dài Lắng sâu trong lòng phố đêm Dù nghìn sao kia giữa trời Có ta vẫn còn ngờ bóng đêm Nhạc buồn lê thê tái hồi Khúc ai viết từ con phố đây Muộn phiền chia ly khắc khoải Bám theo ta từng phút giây Vấn vương điệu nhạc đêm Xoáy xoay vào con tim Níu chân dừng nơi đây dẫu còn mình ta Phải chăng từ cơn mơ Thế nhưng tự nhiên thôi Nước mắt tuôn rơi Trở trăn đêm dài Khúc ca nào bi ai Khẽ run lạnh trăng xanh Khúc đơn điệu hoài mang của kẻ tình nhân Khúc ca lời thở than Đớn đau cùng hân hoan Rên xiết trong điệu blues buồn Cho hết đêm trường Dù bình minh tan nốt sầu Cớ sao vẫn vọng đáy tim sâu Phải chăng cho ta nhớ hoài Phố đêm vẫn hoài khúc bi ai
Harlem Nocturne

Deep music fills the night
Deep in the heart of Harlem
And tho' the stars are bright
The darkness is taunting me

Oh! what a sad refrain
A nocturne born in Harlem
That melancoly strain
Forever is haunting me

The melody clings
Around my heart strings
It won't let me go when I'm lonely
I hear it in dreams,
And somehow it seems
It makes me weep
And I can't sleep

An indigo tune 
It sings to the moon
The lonesome refrain of a lover
The melody sighs
It laughs and it cries
A moan in blue that wails
The long night through

Tho' with the dawn it's gone
The melody lasts forever
For lonely hearts to learn
Of love in a Harlem Nocturne

Mặt Trời Đã Chết

Nguyên tác: Il est mort, le soleil
Nhạc: Hubert Giraud
Lời: ierre Delanoë
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Khi tôi nói với bạn về nhạc phẩm Il est mort le soleil tôi không muốn bạn nhớ đến bài nhạc pop đã một thời ở Việt Nam.  Vì vậy tôi đã ân cần gửi cho bạn hai phiên bản jazz mà tôi yêu thích.  Thật bất bình khi bạn bảo tôi rằng bài nhạc chẳng “phê” gì cả.  Mãi cho đến khi tôi bảo bạn nghe Nicoletta, bạn mới gật gù đồng ý với tôi.  Khi ấy, tôi cho rằng Nicoletta quá kịch tính, và tôi thích nét lưu hoạt trong bài jazz hơn.  Nhưng sau này tôi nghĩ lại, có lẽ vì tôi đã từng say mê bản pop của Nicoletta khiến tôi thích bản jazz.  Giá như tôi chỉ nghe bản jazz lần đầu như bạn, có thể tôi cũng không “phê” chăng?

LV: Đây là cảm nhận rất chủ quan của tôi khi nghe bài này.  Có lẽ tôi đã nghe phiên bản của Thanh Lan hát trước năm 75 ở Sài Gòn nhưng tôi không có ấn tượng gì cả nên không nhớ nó.  Mới đây nghe lại trên YouTube lại càng khẳng định phản cảm của tôi với bài qua cách trình diễn cường điệu của người ca sĩ này.  Bởi đây là một nhạc phẩm với chất blues nổi bật, khi được chuyển qua jazz cái nét ray rứt, rậm rật của tiết tấu bị nhạt nhòa đi phần nào, làm cho tôi khó cảm nhận được những vết cắt dứt khoát của blues.  Gia dĩ giai điệu và chord progression của nhạc phẩm này không có gì đặc biệt lắm, toàn bài được gói ghém đẹp đẽ nhờ vào cái bluesy feeling.  Đối với tôi, mất đi nét blues, bài này không còn ý nghĩa nữa.  Vì thế, chỉ sau khi nghe được phiên bản của Nicoletta tôi mới cho rằng tôi có thể thực hiện được bài này.  Tuy nhiên, nói dễ hơn làm, không biết tôi có lồng được chút nét jazz phóng khoáng nào vào trong nhạc phẩm blues này không?

NT: Lúc gửi bài nhạc này cho Ngô Thị Ngọc Ánh (NA), một người bạn nhạc ở Sài Gòn, cô, cũng như bạn, đã quyết định nhanh chóng là Nicoletta nghe “đã” hơn.  Tôi có nghe NA hát nhạc Pháp và một vài bài Việt.  Giọng cô có một âm vực rộng, phát âm hoàn chỉnh, có nét chải chuốc của nhạc cổ điển.  Tuy vậy, trong bài nhạc Pháp, giọng cô lại mang một màu sắc trẻ trung, ấm áp, và tự nhiên.  Đây cũng là lý do tại sao tôi đề nghị nhạc phẩm Il est mort le soleil này.  Phải nói thêm là vào thập niên 70, Phạm Duy đã dịch lời Việt nhạc phẩm này, Nắng Đã Tắt và Thanh Lan hát, cũng rất là Nicoletta-esque. 

LV: Tôi không đồng ý với bạn là TL hát Nicoletta-esque.  TL hát Nắng Đã Tắt rất Thanh Lan!  Nhẹ nhàng, ẻo lả, ủy mị…  Thiếu đi cái hồn nhạc blues quan trọng nhất của cả bài.
Tôi cũng như bạn khá thưởng thức giọng hát của NA khi tình cờ nghe được cô hát trên Soundcloud.  Tuy nhiên tôi không cho là NA, với phong thái khá cổ điển của cô, sẽ diễn tả được bài này trong tinh thần của blues vừa jazz.  Nhưng có thể tôi lầm chăng?  Khá là kỳ vọng…

NT: Tuy vậy, lại một lần nữa, chúng ta phải khất với thính giả của KeJazz vì lý do kỹ thuật NA không thể ghi âm cho chúng ta.  Thế nên, tôi phải đổi lời nhạc và xin gửi đến các bạn Mặt Trời Đã Chết như một lời xin lỗi vậy.

Mặt Trời Đã Chết

Mặt Trời Đã Chết

Ngày đã hết, ngày đã hết, mặt trời tắt
Lúc đôi ta chia tay
Theo nắng tan hè phai
Con tim nay không yêu thương, không còn ai

Ngày đã chết, ngày đã chết, và nắng tắt
Để cho riêng ta thôi
Than khóc cho tình yêu
Trong đêm đen tháng ngày như đã ngừng trôi

Ngày nao, mình say giấc trên bãi cát hoang vu
Trong nắng chơi vơi và gió hiu hiu
Cho ấm đôi ta dù đã sang thu
Vừa mới hôm nao

Ngày đã hết, ngày đã hết, mặt trời chết
Bóng đêm vây quanh ta
Mưa buốt trong hồn ta
Trong con tim, thêm âm u một màu tang

Ngày nao, màu xanh biếc mà ta đã say mê
Xanh biếc ôi như màu mắt thương yêu
Xanh biếc ôi như màu biển hoang liêu
Vừa mới hôm nao

Ngày đã chết, ngày đã chết, mặt trời chết
Lúc ta chia tay nhau
Thôi mất luôn ngàn sau
Ôi con tim thôi yêu thương đã lặng im

Il est mort, le soleil

Il est mort. Il est mort, le soleil
Quand tu m'as quittée
Il est mort, l'été
L'amour et le soleil, c'est pareil

Il est mort.  Il est mort, le soleil
Mais je suis la seule
À porter le deuil
Et le jour ne franchit plus mon seuil

Hier, on dormait sur le sable chaud
Hier pour nous il faisait beau
Il faisait beau même en hiver
C'était hier

Il est mort.  Il est mort, le soleil
L'ombre est sur ma vie
Dans mon coeur, la pluie
Et mon âme s'habille de gris

Hier, la couleur que j'aimais le mieux
C'était la couleur de tes yeux
C'était la couleur de la mer
C'était hier

Il est mort.  Il est mort, le soleil
Quand tu m'as quittée
Il est mort, l'été
L'amour et le soleil, c'est pareil