Tình Đã Xa

• Nguyên tác: Loss of Love
• Nhạc: Henry Mancini
• Lời: Bob Merrill
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: NNRecord Entertainment (Saigon)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Hải Dương
• Graphics: MarcMarc

TN:  Có nhiều ca khúc xưa cũ nghe từ lúc nhỏ, nhưng giai điệu cứ văng vẳng trong đầu, hoặc khi nghe loáng thoáng đâu đó, là bao nhiêu cảm xúc lại tràn về.  Tôi nhớ lần thoáng nghe bài Petite fleur, tôi thấy lòng bồi hồi nhớ đến mẹ tôi và mấy cậu mấy dì một thời xa lắc xa lơ.  Một lần khác là ca khúc La Playa đã làm tôi ngây ngất trong cảm giác lúc mới lớn khi vừa bước vào thế giới của vũ trường. Thật kỳ lạ.  Những cảm xúc ấy vừa mơ hồ, lãng đãng, lại vừa nhức nhối, ngậm ngùi.  Cũng nhờ vậy mà Hoa Thơ DạiBiển Chờ.

Tôi nghe nói bài Loss of Love cũng như vậy đối với Anh Thi, người sẽ mang ca khúc này đến với bằng hữu của KẻJazz qua bản Việt với tựa đề Tình Đã Xa.  Mà xa thật, vì lúc AT nghe người cậu đàn bài này thì cô vẫn còn nhỏ xíu.  Những cảm xúc mơ hồ ấy đã trở lại khi cô thoáng nghe giai điệu quen thuộc trên Spotify.  Và hôm nay, Tình Đã Xa.

Loss of Love được viết bởi nhạc sĩ Henry Mancini là ca khúc chính cho cuốn phim Sunflower phát hành năm 1970, sau khi ông đã minh chứng tài năng âm nhạc của mình qua những ca khúc trước đó như Moon River (1961) , Days of Wine and Roses (1962), Charade (1963), v.v…  Ca khúc có một giai điệu thật giản dị, thật dễ nghe.  Lời của Bob Merrill cũng không có gì đặc thù.  Nhưng lời ca cùng với điệu nhạc lại gây một ấn tượng thật êm ả, như một kỷ niệm xa rời và đầy luyến tiếc.

Tình Đã Xa

Tình yêu như cơn bão giữa khơi
Cho nước mắt trong tim tràn dâng
Rồi khi đã qua, cuộc tình thôi đã xa
Kỷ niệm vang âm biển hoang

Bầu trời xưa u ám xám mây
Không chút nắng cho khô tình ta
Giờ mây đã tan, cuộc tình theo gió qua
Còn đây nắng thơm trong hồn

Đã có khi trong câu hát thanh xuân ấy
Giữa cơn nắng hạ bỗng nghe lạnh gió đông về
Ngọn nến tình yêu lụi tàn

Ngồi nghe câu hát ngỡ đã quên
Khơi nỗi nhớ biết bao buồn vui
Tình xa để cho ta còn hương tóc ai
Rồi tim sẽ yêu trở lại

Loss of Love

Love is storm and wind and tide
All the tears your heart can hold
But I look back after loss of love
And know the days were gold

I see only shattered skies
Not a ray of light to find
But I look back after loss of love
And sunlight blinds my mind

Songs were sung with words as young as May
But in the midst of summer, winter came
A chill blew out the flame

Now the words of haunted songs
Ring as clear as they did then
Still I look back after loss of love
And live to love again

Cười Đáp Trả Thanh Xuân

• Nhạc: Ngu Yên
• Thơ: Cố Quận, của Lê Thị Huệ
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Đọc thơ: Đặng Ngọc Phụng
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm & Final mix: Studio LGN
• Photo & graphics: MarcMarc

Tôi có anh bạn sống đời khá giả.  Anh gửi con đi học piano.  Một lần họp bạn bè tại tư gia, sau bữa ăn tối thịnh soạn, anh mời mọi người ngồi quanh cây đàn để thưởng thức tiếng đàn của con mình.  Đứa bé tuy nhỏ tuổi nhưng tỏ ra có năng khiếu về nhạc.  Tôi mê man thưởng thức tiếng đàn như mưa rơi gió cuốn trong bản Fantasie Impromtu, như ánh trăng dịu dàng trong Moonlight Sonata… Cho đến khi tiếng đàn đổi qua khúc Fur Elise, tôi nghe anh bạn tôi lên tiếng, “Bài này mới hay nè.  Nãy giờ nghe đàn mà buồn ngủ muốn chết.”

Nhạc ru ngủ.  Tôi nghe cụm chữ này từ thời còn nhỏ.  Nhưng chúng mang một ý khác trong thời chiến tranh.  Nhạc phản chiến là loại nhạc ru ngủ, làm nản lòng các chiến sĩ ngày đêm ngoài trận tuyến.

Nhưng tôi nghĩ, những ca khúc vay mượn những óng ả của giai điệu quen tai cũng như từ ngữ đã được dùng quá nhiều, đã trở thành cliché, là một loại ru ngủ khác.  Ru ngủ văn hóa.  Văn hóa ngủ thì không thể năng động tiến tới tương lai, không thể theo kịp văn hóa thế giới.

Cố Quận là bài thơ của Lê Thị Huệ, được Ngu Yên phổ nhạc năm 1998.  Tôi ghi âm  và phát hành trong cuốn CD Bóng Nắng Khuya năm 2001.

Nhiều người nghe xong đã phản đối, “Nhạc gì mà nói năng thô cộc; câu ‘thử vất cảm xúc vào thùng rác’ nghe thật chướng tai.”

Tôi bảo, “Âm nhạc đâu phải lúc nào cũng để ru ngủ đâu.  Các bạn cứ thử quăng cái định kiến đó vô thùng rác rồi xem sao.”

Khi tôi hát ca khúc này, tôi chỉ cảm đôi cánh thiên thần mở rộng, và gió thì lồng lộng thổi.  Tôi đã bay thật cao…

Nguyễn Thảo, 04/2023

Cười Đáp Trả Thanh Xuân

Đứng ngã tư đường
Nhai mẩu bánh mì
Chung quanh, một bầy đàn ông âu yếm hôn nhau

Tôi no nê cánh gió thiên thần
Đáp xuống trần gian tục lụy
Đứng trước hiên nhà bơ vơ

Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Đi, đi như mọi người

Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Thử vất cảm xúc vào thùng rác
Tôi nhủ lòng
Thôi không viết bài thơ

Bây giờ đứng lừa đuổi chiều cố quận
Lòng rưng rưng
Nắm tay cùng thanh xuân đi qua phố hoa đèn
Ôm sợi tóc xước thời gian
Tôi thả thời gian lùa mái tóc theo gió
Bay theo ngập ngừng đêm tối

Tôi vớt vội nụ tình hồng dễ thương chân thật nở quỳnh hương
Nhưng bất ngờ
Giữa dòng thời gian vội vã
Có người đàn bà lỡ thì rên xiết
Khi cười đáp trả thanh xuân

Đứng trước hiên nhà
Đau đớn hoan lạc
Tôi nhủ lòng…

Thử vất cảm xúc vào thùng rác…
Thử vất cảm xúc vào thùng rác…