Em Là Đại Dương Sóng Buồn

Nhạc & lời: Enrico Macias
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi còn nhớ một thời, ở một nơi gọi là Tiểu Thạch (tên chúng tôi đặt cho Little Rock, là thành phố tôi cư ngụ vào những ngày mới sang Mỹ).  Sáng sớm thức dậy, được nghe những bài hát của Enrico Macias phát ra từ cái máy dĩa nhựa, thật là nhức nhối.  Thành phố hay chìm trong sương mù.  Nhà anh Ngu Yên chênh vênh trên sườn đồi.  Phía sau nhà nhìn xuống thung lũng, thấy cây rừng đổi sắc cả bốn mùa.  Tôi làm quen với tiếng đàn và giọng hát nồng nàn mang nhiều âm hưởng miền Trung Đông của Macias trong suốt thời gian đó.

Mới đây, anh Ngu Yên gửi điện thư cho tôi, kèm theo bài nhạc xưa của Macias, Toi la mer immense mà anh đã hay mở vào mỗi sáng.  Tôi trả lời anh, “Tuyệt quá”. Trong lòng bồi hồi nhớ lại một quãng đời sao thấy thật xa lạ.

Lúc học xong đại học, tôi dọn xuống Houston.  Những ngày cuối tuần ở ngoài biển Galveston, tôi hay nhìn sóng nước mà nhớ thành phố Nha Trang là nơi tôi lớn lên.  Nhớ tiếng sóng vỗ vào bờ cát.  Nhớ tiếng tàng dừa phần phật trong gió.  Nhớ những rặng dương liễu phất phơ.  Nhớ những ngày mới lớn lòng thật rộn ràng nghe biển mà tưởng như ai đó đang thì thầm gọi mình.

Anh NY cũng gửi cho tôi bản dịch Em Là Đại Dương Sóng Buồn.

Em là đại dương xứ người
im lặng buồn không nói.
Khi nào về bên cố hương
Xin mang theo hồn tôi.

Cũng là đại dương nước mặn, nhưng biển Gaveston không nói, hay là đang nói bằng một ngôn ngữ khác?  Ngồi trên cát, nghe mùi hương muối, cảm bọt sóng bắn vào da mặt, nếm thử trên môi thấy vị mằn mặn.

Chim lạc bầy có bay từng ngày
Theo thuyền tìm bến mơ?
Căn nhà còn soi bóng từng ngày
Ngâm nước vào chiều tàn phai hồn nắng?

Chiều tàn trên biển dường như lúc nào cũng làm tôi buồn như thế.  Mặt trời sẽ đỏ dần.  Nắng quái sẽ vùng vẫy giữa những đám mây đã thâm màu. Rồi tất cả sẽ mờ đi trong bóng đêm.  Như dĩ vãng.  Hình ảnh căn nhà ngày xưa tôi lớn lên ở Nha Trang đã mờ nhạt hẳn rồi.

Trôi dạt đời sống xa tị nạn,
Quê người dần đã quen.
Quê nhà dường như đã nhạt nhòa,
nhưng vẫn thì thầm buồn vui hồn tôi.

Nhân ngày 30 tháng Tư, tôi xin gửi ca khúc này đến những người lưu vong, những ai còn xuôi cuộc đời theo hướng tim giữa đôi dòng tình quê.

Em Là Đại Dương Sóng Buồn

Em là đại dương xứ người 
im lặng buồn không nói. 
Khi nào về bên cố hương 
Xin mang theo hồn tôi. 

Đời lưu vong đang ngóng chờ
về quê quán, hỏi thăm? 
Lặng thinh em không nói gì 
Đã quên hết rồi sao? 

Em là đại dương sóng buồn 
Mang nhạc tình hiu hắt 
Dương cầm đệm vang kỷ niệm 
Nghe âm thanh lạc tai

Chim lạc bầy có bay từng ngày 
theo thuyền tìm bến mơ? 
Căn nhà còn soi bóng từng ngày
ngâm nước vào chiều tàn phai hồn nắng?

Em là đại dương nhớ người 
khi nào về quê cũ 
Xin tìm giùm dĩ vãng tôi 
tiếng xa xăm tuổi thơ 

Đời lưu vong không trở về 
đành vui mỗi ngày qua 
Rồi khi tôi thương nhớ nhà 
Buồn ơi khóc lẻ loi 

Trôi dạt đời sống xa tị nạn 
Quê người dần đã quen 
Quê nhà dường như đã nhạt nhòa
nhưng vẫn thì thầm buồn vui hồn tôi 

Em là đại dương cách chia 
Đôi bờ buồn không nói 
Xuôi cuộc đời theo hướng tim 
giữa đôi dòng tình quê

Toi la mer immense

Toi, la mer immense
Tu ne m'as pas dit
Que tu as la chance
De voir mon pays 

Depuis mon absence
Où en est la vie?
Est-ce du silence
Ou bien de l'oubli?

Toi, la mer immense
Porte-moi l'écho
Des notes grinçantes
De mon vieux piano

Les oiseaux vont-ils toujours
Chercher les bateaux ?
Ma maison va-t-elle toujours
Le soir, se regarder dans l'eau?

Toi, la mer immense
Si tu vas là-bas
Porte à mon enfance
Un peu de ma voix

Depuis mon absence
J'ai eu d'autres joies
Pourtant quand j'y pense
Je pleure bien des fois

On a beau se réfugier
Dans un autre port
On revit par la pensée
Longtemps ce que l'on croyait mort

Toi, la mer immense
Tu ne m'as pas dit
Que ton cœur balance
Entre deux pays

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Ngô Minh Trí
Hòa âm & phối khí: Ngô Minh Trí & Lê Vũ
Ghi âm: NMT Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trong một buổi nói chuyện với Ngô Minh Trí, tôi bảo anh, “Tôi rất thích cái ý về kỷ niệm héo mòn dần, lâu ngày chỉ còn chút xíu bỏ vừa trong túi áo.”

Không nói ra, nhưng tôi vẫn tự hỏi: Mà tại sao lại túi áo nhỉ?  Theo thói quen, tôi hay dùng túi quần.  Quần thì có hai túi trước, thêm hai túi sau.  Thiếu gì chỗ.  Túi áo mỏng manh dễ rách lắm.  Đó là nói về y phục đàn ông.  Đàn bà thì cái gì cũng bỏ bóp, và áo phụ nữ hầu như không có nhiều túi cho lắm.  Họ không có nhu cầu cho túi áo.

Ngày leo lên tàu rời xa quê nhà, tôi xách theo cái túi “dết”, đựng một cuốn sách và một mớ hình gia đình và bạn bè.  Cuốn sách là Tự Điển Danh Nhân Thế Giới, có lẽ cần để soi một tương lai vô định.  Hình là kỷ niệm để dành cho quá khứ.  Hôm đó tôi mặc chiếc áo chemise thợ quên may túi.

Ngày NMT trở lại quê nhà, quá khứ được anh cẩn thận xếp vào túi áo, có lẽ là cho gần trái tim của anh.

Bao giờ tôi về, chắc phải kêu thợ may một cái áo nhiều túi, ngộ nhỡ bị rách, rớt mất cái này thì cũng còn cái khác mà xài.

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
    từ chia xa 
  tưởng như phôi pha 
Màu áo phai bốn mươi năm dài 
Chợt ngẩn ngơ một tối mưa phủ mờ 
Dậy lên niềm nhớ những tháng ngày cũ! 

Sài-Gòn những ngày học thi   
Tú Tài đường đi 
Từ xa xa vọng về tiếng súng 
Mộng ước xanh, đàn đúm năm ba thằng 
Thường ghé ra quán cóc nơi vĩa hè 
Là lúc chiều về 
Cô hàng cà phê, dài tóc gió bay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày vượt biên 
Nhân tình đảo điên 
Người ra đi
Người ở lại trông ngóng 
Lòng tơi bời, lênh đênh giữa biển trời 
Rồi tuyết rơi, buồn lắm nơi xứ người. 
Bốn mùa dần trôi 
Năm mòn tháng mỏi 
Niềm riêng của tôi 

Sài-Gòn sân trường Văn Khoa 
Những đời tài hoa 
Rồi gặp em, mắt trong như nắng 
Tình rất xanh, hẹn nhau nơi cổng trường 
Chiều ghé ngang Dược Khoa bên kia đường 
Trường Luật gần đây 
Con đường hàng cây nhè nhẹ gió lay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em 
Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
  còn ấm áp 
Dù đường về xa quá 
Tình nghĩa xưa đã bốn mươi năm tròn. 
Tự hỏi han, em mắt trong có còn? 
Cô hàng cà phê hẳn là bạc phơ 
  còn chi mộng mơ!