SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Ngô Minh Trí
Hòa âm & phối khí: Ngô Minh Trí & Lê Vũ
Ghi âm: NMT Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trong một buổi nói chuyện với Ngô Minh Trí, tôi bảo anh, “Tôi rất thích cái ý về kỷ niệm héo mòn dần, lâu ngày chỉ còn chút xíu bỏ vừa trong túi áo.”

Không nói ra, nhưng tôi vẫn tự hỏi: Mà tại sao lại túi áo nhỉ?  Theo thói quen, tôi hay dùng túi quần.  Quần thì có hai túi trước, thêm hai túi sau.  Thiếu gì chỗ.  Túi áo mỏng manh dễ rách lắm.  Đó là nói về y phục đàn ông.  Đàn bà thì cái gì cũng bỏ bóp, và áo phụ nữ hầu như không có nhiều túi cho lắm.  Họ không có nhu cầu cho túi áo.

Ngày leo lên tàu rời xa quê nhà, tôi xách theo cái túi “dết”, đựng một cuốn sách và một mớ hình gia đình và bạn bè.  Cuốn sách là Tự Điển Danh Nhân Thế Giới, có lẽ cần để soi một tương lai vô định.  Hình là kỷ niệm để dành cho quá khứ.  Hôm đó tôi mặc chiếc áo chemise thợ quên may túi.

Ngày NMT trở lại quê nhà, quá khứ được anh cẩn thận xếp vào túi áo, có lẽ là cho gần trái tim của anh.

Bao giờ tôi về, chắc phải kêu thợ may một cái áo nhiều túi, ngộ nhỡ bị rách, rớt mất cái này thì cũng còn cái khác mà xài.

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
    từ chia xa 
  tưởng như phôi pha 
Màu áo phai bốn mươi năm dài 
Chợt ngẩn ngơ một tối mưa phủ mờ 
Dậy lên niềm nhớ những tháng ngày cũ! 

Sài-Gòn những ngày học thi   
Tú Tài đường đi 
Từ xa xa vọng về tiếng súng 
Mộng ước xanh, đàn đúm năm ba thằng 
Thường ghé ra quán cóc nơi vĩa hè 
Là lúc chiều về 
Cô hàng cà phê, dài tóc gió bay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày vượt biên 
Nhân tình đảo điên 
Người ra đi
Người ở lại trông ngóng 
Lòng tơi bời, lênh đênh giữa biển trời 
Rồi tuyết rơi, buồn lắm nơi xứ người. 
Bốn mùa dần trôi 
Năm mòn tháng mỏi 
Niềm riêng của tôi 

Sài-Gòn sân trường Văn Khoa 
Những đời tài hoa 
Rồi gặp em, mắt trong như nắng 
Tình rất xanh, hẹn nhau nơi cổng trường 
Chiều ghé ngang Dược Khoa bên kia đường 
Trường Luật gần đây 
Con đường hàng cây nhè nhẹ gió lay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em 
Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
  còn ấm áp 
Dù đường về xa quá 
Tình nghĩa xưa đã bốn mươi năm tròn. 
Tự hỏi han, em mắt trong có còn? 
Cô hàng cà phê hẳn là bạc phơ 
  còn chi mộng mơ!